Chương 34: Thường ngày
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~15 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Nhìn gương mặt xinh đẹp của Sở Thu Hi đỏ bừng vì ngượng ngùng, Hạ Tiểu Bạch mới nhận ra vị thiên kim tiểu thư này cũng là "tay lái lụa" chính hiệu.
Nhưng nghĩ lại thì… mọi người đều là người trưởng thành cả rồi, hiểu mấy chuyện đó cũng bình thường thôi.
Bầu không khí lần nữa trở nên mập mờ ái muội.
Sở Thu Hi tựa đầu lên vai Hạ Tiểu Bạch.
Hạ Tiểu Bạch thậm chí còn cảm nhận được hơi thở của cô đang dần gấp gáp hơn.
Cậu căng thẳng đưa tay lên vuốt ve gương mặt mềm mại của Thu Hi.
Sở Thu Hi lập tức xấu hổ đến mức dùng đầu cụng mạnh vào trán nàng.
"Tôi đi nấu cơm đây."
"Hôm nay bổn tiểu thư sẽ cho cậu nếm thử tay nghề của người ta."
Hạ Tiểu Bạch nằm dài trên sofa, tiện tay mở luôn app giao đồ ăn.
Thiên kim đại tiểu thư mà biết nấu ăn ngon?
Ha ha.
Mười mấy phút sau, trong bếp truyền ra mùi thơm ngào ngạt của đồ ăn.
Hạ Tiểu Bạch nuốt nước miếng:
"Thơm dữ vậy trời?"
Rất nhanh sau đó, giọng nói của Sở Thu Hi vang lên từ trong bếp:
"Tiểu Bạch, rửa tay ăn cơm thôi."
Hạ Tiểu Bạch đứng dậy nhìn sang.
Sở Thu Hi đang mặc một chiếc tạp dề màu hồng sạch sẽ, trên tay bưng một đĩa đậu hũ Ma Bà đỏ au, mỉm cười dịu dàng với nàng.
"Nhìn gì mà nhìn? Mau đi rửa tay đi."
Hạ Tiểu Bạch lập tức không tiếc lời khen:
"Thu Hi à, dáng vẻ cậu đeo tạp dề cũng đẹp ghê."
"Quả nhiên con gái biết nấu ăn đều rất xinh."
Sở Thu Hi đỏ mặt liếc nàng một cái:
"Con trai các cậu chỉ giỏi nói mấy lời vô dụng này thôi."
"Nếu yêu tôi thì dùng hành động chứng minh đi." ヾ(❀╹◡╹)ノ~ Hạ Tiểu Bạch vội vàng đi theo cô vào bếp:
"Thu Hi, vậy để tôi giúp cậu bưng đồ ăn với rửa chén nhé?"
Sở Thu Hi bất lực lắc đầu.
Đồ trai thẳng…
Sau khi chuẩn bị xong xuôi.
Trên bàn đã bày đầy những món ăn tinh xảo.
Đôi mắt xinh đẹp của Hạ Tiểu Bạch mở to đầy khó tin nhìn bàn thức ăn trông cực kỳ ngon miệng.
Mặt đậu phủ lên một lớp dầu ớt đỏ au, vừa đẹp mắt vừa thơm nức mùi hoa tiêu.
Hạ Tiểu Bạch cầm muỗng xúc một miếng đưa vào miệng.
"Cay, thơm, tê, nóng!"
Ngon quá trời ngon!
Nàng kích động kêu lên:
"Ngon quá!" (ฅ>ω<*ฅ)
"Thơm ghê á!" ヾ(≧O≦)〃嗷~ Sở Thu Hi chống má nhìn nàng đầy dịu dàng.
Đôi mắt lấp lánh như đang ngắm nhìn báu vật quý giá nhất đời mình.
Hạ Tiểu Bạch bị nhìn đến ngượng ngùng:
"Thu Hi, cậu không ăn mà cứ nhìn tôi làm gì?"
Sở Thu Hi mỉm cười:
"Mỹ nhân tú sắc khả xan."
"Nhìn cậu ăn là tôi no rồi."
Hạ Tiểu Bạch lầm bầm:
"Tú sắc khả xan đâu phải dùng để hình dung con trai…"
Câu nói ấy lập tức khiến Sở Thu Hi bật cười khúc khích, tay che môi như chuông bạc ngân vang.
"Trong mắt tôi, cậu chính là đại mỹ nhân mà."
Sở Thu Hi nghiêng đầu, đôi môi đỏ mọng khẽ chu lên đầy mong đợi.
Hạ Tiểu Bạch vừa xấu hổ vừa hơi tức.
Bị chính bạn gái mình trêu là con gái khiến nàng cực kỳ khó chịu.
Trái tim đàn ông của nàng tuyệt đối sẽ không vì thân thể này mà sa ngã!
"Thu Hi, chẳng lẽ cậu thích tôi không phải vì tôi đẹp trai sao?"
"Phụt—" Sở Thu Hi trực tiếp phun ngụm coca trong miệng lên mặt Hạ Tiểu Bạch… tay thì bấu chặt đùi cố nhịn cười.
"Tiểu Bạch à, cậu muốn tôi cười chết để chiếm tủ quần áo của tôi hả?"
Hạ Tiểu Bạch bị phun coca đầy mặt… (ー_ー)!!
Nhưng nàng cũng chẳng thấy ghê gì.
Rượu gián tiếp còn uống rồi, coca gián tiếp thì nhằm nhò gì.
Sở Thu Hi vội lấy khăn giấy lau mặt cho nàng.
"Xin lỗi Tiểu Bạch, tôi không cố ý đâu."
"Vừa nãy bị sặc thôi…"
Nhưng khóe môi cô vẫn nhịn không nổi mà cong lên.
Dáng vẻ muốn cười mà không dám cười.
Hạ Tiểu Bạch nhìn bộ dạng đó càng thấy không vui.
Chỉ biết cúi đầu điên cuồng ăn cơm.
Sở Thu Hi vừa đau lòng vừa buồn cười nhìn nàng giận dỗi, bèn ôm cánh tay nàng làm nũng:
"Được rồi mà, được rồi mà."
"Tiểu Bạch nhà tôi đẹp trai nhất, vợ yêu cậu nha~"
"Hôn một cái được không?" (hôn má má)
"Ưm ưm~" (人 •͈ᴗ•͈) (୨୧•͈ᴗ•͈)◞ᵗʱᵃᵑᵏઽ*♡ Hạ Tiểu Bạch mềm lòng ngay lập tức.
Không thể không nói, Sở Thu Hi đúng là nữ nhân đầy tâm cơ.
Lúc dỗ người khác làm nũng, giọng nói mềm đến mức tan chảy.
Kết hợp với dáng vẻ đáng thương kia khiến ai cũng không nỡ giận cô.
"Được rồi, tôi tha thứ cho cậu."
"Tiểu Bạch nhà tôi tốt quá đi!"
Sở Thu Hi ôm cổ nàng cọ cọ, hương hoa dành dành trên người thơm ngào ngạt.
Hạ Tiểu Bạch lập tức mềm nhũn cả người, chút giận dỗi tan biến sạch sẽ.
Sở Thu Hi cười tươi như hoa:
"Để tôi đút cậu ăn nhé?"
Hạ Tiểu Bạch đẩy tay cô ra:
"Tôi đâu còn là trẻ con nữa."
"Muốn đút thì cũng phải là tôi đút bạn gái mình chứ."
Sở Thu Hi vui vẻ "ừm" một tiếng:
"Vậy Tiểu Bạch đút tôi đi."
Cô hé mở đôi môi mềm đỏ mọng, ngoan ngoãn chờ được đút ăn.
Hạ Tiểu Bạch nhìn bạn gái môi hồng răng trắng của mình mà trong lòng ngọt ngào không chịu nổi.
Cẩn thận đưa thức ăn đến bên môi cô.
Sườn xào, rau xanh, đậu hũ Ma Bà, còn có cả canh La Tống.
Sau bữa cơm, Hạ Tiểu Bạch xoa bụng đầy vẻ mãn nguyện.
Ngược lại Sở Thu Hi ăn rất ít, mỗi lần chỉ nhai chậm từng miếng nhỏ.
Dù sao là con gái xinh đẹp nên cô cực kỳ chú ý chuyện ăn uống.
Không giống Hạ Tiểu Bạch cứ như sợ bị người khác giành mất thức ăn.
"Được rồi, ăn chậm thôi, có ai giành với cậu đâu."
"Thu Hi, đồ cậu nấu ngon thật đó, hơn căn tin trường nhiều."
Sở Thu Hi hơi ngẩng đầu đầy kiêu ngạo:
"Đương nhiên rồi, tôi có học mà."
…
Sở Thu Hi đứng dậy dọn bàn chuẩn bị rửa chén.
Hạ Tiểu Bạch cũng nhanh nhẹn đứng lên:
"Thu Hi, để tôi làm cho."
Sở Thu Hi liếc nàng:
"Thôi đi, nhìn cậu no đến sắp căng bụng rồi kìa."
"Mấy chuyện này sau này cứ để tôi lo."
Hai người trở về phòng.
Hạ Tiểu Bạch ngồi trên giường.
Đây là lần thứ hai nàng bước vào phòng của Sở Thu Hi.
Mùi hương thiếu nữ trong căn phòng thật sự khiến nàng lưu luyến không thôi.
Sở Thu Hi đỏ mặt chỉ tay về phía phòng tắm.
"Vậy… tôi đi tắm trước đây."
Hạ Tiểu Bạch gật đầu, nằm lên chiếc giường mềm mại thơm ngát của con gái.
Khắp nơi đều là mùi hương còn sót lại khi Sở Thu Hi ngủ.
Nàng ôm chiếc gối của cô lăn qua lăn lại trên giường đầy sung sướng.
Mười mấy phút sau.
Làn da trắng nõn của nàng cũng dần phủ lên một tầng hồng nhạt, khóe mắt còn mang theo chút lưu luyến không nỡ.
Hô… hô…
Hạ Tiểu Bạch nằm một mình trên giường, bên tai mơ hồ vang lên tiếng nước chảy "rào rào", khiến nàng cực kỳ mất bình tĩnh.
Sở Thu Hi xinh đẹp đang tắm phía sau lớp kính sát đất.
Gánh nặng tâm lý của nàng lúc này cực kỳ lớn.
Trong lòng Hạ Tiểu Bạch vô cùng rối rắm.
Nếu Thu Hi phát hiện mình là…
Thì phải làm sao đây?
Rất nhanh sau đó, tiếng nước trong phòng tắm dừng lại.
Bóng dáng yểu điệu sau lớp kính như đứng yên.
Sở Thu Hi lau khô những giọt nước trên làn da mềm mại của mình, đứng trước gương.
Cô siết nhẹ nắm tay, vẻ mặt đầy do dự.
Một lúc sau, như thể đã hạ quyết tâm, cô hít sâu một hơi…
Chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh bước vào phòng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn