Chương 11: Kẻ dũng cảm sẽ thắng khi gặp nhau trên đường hẹp
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch ngồi trên xe bus, nhìn khung cảnh vàng rực ngoài cửa sổ.
Gần trường có một trung tâm thương mại rất náo nhiệt, cậu trực tiếp đi vào bên trong.
Tùy tiện chọn một cửa hàng đồ nữ trông khá bình dân.
Một chị gái mặc tất đen mang giày cao gót lập tức bước tới tiếp đón.
Chị nhân viên nhìn Hạ Tiểu Bạch một hồi mà không biết nên xưng hô thế nào.
Con trai hay con gái đây…?
Cô gãi đầu đầy bối rối.
Hạ Tiểu Bạch vội nói:
"Em mua đồ cho bạn gái."
Chị nhân viên hơi kinh ngạc.
Đúng là một cậu trai đẹp thật đấy.
Rất hợp gu của chị đây nha.
Tiếc là đã có bạn gái rồi…
"Xin hỏi em cần gì?"
Hạ Tiểu Bạch nhìn quanh cửa hàng, toàn váy vóc cùng nội y nữ.
Cậu lúng túng nói:
"Em… em muốn mua hai cuộn băng quấn ngực."
Chị nhân viên ngẩn người:
"Băng quấn à… đúng là khách hiếm gặp nha."
Trong lòng âm thầm nghĩ:
"Giới trẻ bây giờ đúng là biết chơi thật…"
"Không có sao?"
Hạ Tiểu Bạch nghi hoặc hỏi.
Chị nhân viên cười:
"Có chứ có chứ."
Rất nhanh đã tìm được trong kho hai cuộn vải trắng còn mới tinh được đóng túi nhựa.
Hạ Tiểu Bạch dè dặt hỏi:
"Bao nhiêu tiền vậy ạ?"
Chị nhân viên cười đáp:
"Không đắt đâu, dù sao cũng chẳng ai mua. Tám mươi tệ hai cuộn, bán hết cho em luôn."
"Em lấy hết!"
Hạ Tiểu Bạch lập tức hào khí nói:
"Phiền chị gói lại giúp em."
Cậu vui vẻ rời khỏi cửa hàng.
Còn rẻ hơn dự toán hai mươi tệ.
Đúng lúc đối diện có một tiệm Mixue.
Hạ Tiểu Bạch vừa bước vào liền thu hút không ít ánh nhìn của các cô gái.
Chủ yếu là vì khuôn mặt thanh tú khó phân biệt nam nữ kia thật sự quá đẹp.
"Oa! Mọi người nhìn kìa, cậu trai kia đẹp quá đi! Hay tụi mình qua xin WeChat đi?"
"Thôi đi, sao tôi thấy giống con gái hơn vậy? Lỡ cũng là nữ thì sao?"
"Không đâu, cậu ấy mặc đồ nam mà, tóc cũng ngắn nữa."
"Dù sao tôi cũng thích kiểu này lắm luôn. Nếu là con gái thì dán dính với nhau cũng được mà, dán với gái đẹp chẳng phải rất tuyệt sao?"
Hạ Tiểu Bạch nghe các cô gái bàn tán mà chẳng biết nên đắc ý hay thở dài.
Dù sao "cậu em trai" của cậu cũng đã rời xa cậu mất rồi…
Cậu vừa gọi một ly trà trái cây, chuẩn bị tìm chỗ ngồi thì gặp người quen.
Sở Thu Hi!
Lúc này cô đang ngồi một mình ở góc quán uống trà sữa.
Khuôn mặt trái xoan hoàn mỹ trang điểm nhẹ nhàng, đôi môi mềm đỏ mọng ngậm ống hút.
Từ bất kỳ góc độ nào cũng đẹp đến hoàn hảo.
Đặc biệt là dáng người.
Chiếc áo thun trắng gần như ôm sát cơ thể, phô bày trọn vẹn đường cong nóng bỏng.
Hạ Tiểu Bạch lập tức thấy chột dạ.
Lần trước cậu lỡ cưỡng ép hôn cô ấy…
Không lẽ Sở Thu Hi vẫn còn ghi hận?
Sở Thu Hi cũng cảm nhận được ánh mắt tò mò kia.
Khi ngẩng đầu nhìn lên, cô phát hiện đối phương đang định chuồn mất.
"Hạ Tiểu Bạch! Đứng lại cho tôi!"
Hạ Tiểu Bạch cứng đờ xoay người:
"Xin hỏi hoa khôi Sở tìm tôi có việc gì?"
Sở Thu Hi có chút buồn bực.
Tên này vô duyên vô cớ cướp mất nụ hôn đầu của cô.
Giờ còn dám giả vờ không thấy cô nữa?!
"Qua đây!"
Cô vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh mình.
Hạ Tiểu Bạch chỉ có thể bất đắc dĩ ngồi xuống.
Được ngồi gần ngắm mỹ nữ ở khoảng cách gần thế này đúng là một loại hưởng thụ.
Sở Thu Hi bị cậu nhìn chằm chằm đến mất tự nhiên.
Ngón tay khẽ vén vài sợi tóc ra sau tai, đôi mắt đẹp trừng cậu:
"Nhìn đủ chưa hả?!"
Hạ Tiểu Bạch chậm rãi đáp:
"Đối với đàn ông bọn tôi, mỹ nữ vĩnh viễn nhìn không đủ."
"Theo nghiên cứu khoa học, đàn ông ngắm gái đẹp thường xuyên có lợi cho sức khỏe thể chất lẫn tinh thần."
"Ngắm mỹ nữ giúp dưỡng tâm, dưỡng mắt, thư gan, dưỡng dạ dày, nhuận phổi…"
"Theo nghiên cứu, nhìn chằm chằm một cô gái xinh đẹp mười giây tương đương tập gym ba mươi phút."
Sở Thu Hi cạn lời nhìn cậu.
Nhưng trong lòng lại rất vui vẻ.
"Nói vậy tức là trong mắt cậu, tôi là đại mỹ nữ rồi?"
Hạ Tiểu Bạch gật đầu:
"Nếu cậu mà không tính là mỹ nữ thì thiên hạ này không còn mỹ nữ nữa."
"Miệng ngọt thật đấy."
"Đáng tiếc so với Nguyệt Hạ Tiên Tử thì tôi vẫn kém xa."
Sở Thu Hi còn định nói tiếp thì bỗng nhìn thấy một bóng người.
Hạ Tiểu Bạch cũng thuận theo ánh mắt cô nhìn sang.
Mặc Tử Hàn!
Sao hắn lại ở đây?!
Hạ Tiểu Bạch biết hồi cấp ba Mặc Tử Hàn vẫn luôn theo đuổi Sở Thu Hi.
Có vẻ bây giờ vẫn vậy.
"Ờm… tôi đi trước nhé."
Nhưng Sở Thu Hi hoàn toàn không định tha cho cậu.
Cánh tay trắng nõn lập tức ôm lấy tay cậu một cách thân mật:
"Tôi thấy cậu hình như rất sợ anh ta?"
Hạ Tiểu Bạch nuốt nước bọt.
Làm ơn đi…
Đó là Mặc Tử Hàn đó!
Loại người đánh nhau cực kỳ hung ác ấy!
Cậu từng tận mắt thấy hắn đánh một tên côn đồ tới mức suýt chết.
Sở Thu Hi nhìn bộ dạng hèn nhát của cậu mà thấy buồn cười.
Không ngờ tên này lại sợ Mặc Tử Hàn tới vậy.
"Cậu sợ cái gì chứ? Đàn ông lên chút được không?"
"Tôi là con gái còn gan hơn cậu nữa."
Hạ Tiểu Bạch cười còn khó coi hơn khóc:
"Đại tiểu thư à, đó là Mặc Tử Hàn đấy!"
"Nếu cậu không thích thì cứ mắng thẳng mặt anh ta một trận không phải xong sao?"
"Tôi tuyệt đối ủng hộ."
"Nhưng làm bia đỡ đạn thì miễn đi."
Sở Thu Hi cạn lời.
Cô từ lúc nào dùng cậu làm bia đỡ đạn chứ?
Tên này đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi à?
Đàn ông chẳng phải nên "kẻ dũng cảm thắng khi gặp nhau trên đường hẹp" sao?
Huống hồ cô rất hiểu tính cách Mặc Tử Hàn.
Nhìn thì lạnh lùng thôi, thực ra là người rất tốt.
Sở Thu Hi tiếp tục:
"Cậu sợ cái gì? Có tôi ở đây mà."
"Anh ta tuyệt đối không dám làm gì cậu đâu."
"Nếu anh ta dám gây sự thì hai người đều là con trai, chẳng lẽ cậu còn sợ bị anh ta 'xử' luôn chắc?"
"Vầy đi, nếu cậu gan hơn anh ta, sau đó tôi sẽ đồng ý một yêu cầu của cậu."
Trong lòng Hạ Tiểu Bạch chỉ muốn cười lạnh.
Một yêu cầu thì làm được cái quái gì?
Cho dù Sở Thu Hi đồng ý lấy thân báo đáp thì cậu cũng đâu làm được gì.
Hiện giờ cậu còn yếu hơn cả "Thánh Hư".
Người khác không được còn chữa được.
Còn cậu thì là kiểu… lõm luôn vào trong rồi được chưa?!
Từ xa, Mặc Tử Hàn đã nhìn thấy Sở Thu Hi đang ôm tay một nam sinh.
Vì đối phương quay nghiêng nên hắn không nhìn rõ mặt.
Lửa giận trong lòng lập tức bốc lên.
Rốt cuộc là thằng không biết sống chết nào dám đụng tới cô gái hắn theo đuổi suốt một năm?!
Hắn lập tức bước nhanh tới.
Khi nhìn rõ mặt nam sinh kia, hắn sửng sốt.
Ngay sau đó liền bật cười khinh thường.
Chỉ bằng tên mặt trắng nhỏ như Hạ Tiểu Bạch mà cũng dám tranh phụ nữ với hắn?
Mặc Tử Hàn mỉm cười:
"Thu Hi, anh không đến muộn chứ?"
Hắn tự nhiên ngồi xuống đối diện hai người, gọi một ly trà sữa.
Sau đó mới ngẩng đầu nhìn Hạ Tiểu Bạch:
"Cậu có thể đi rồi."
"Đây là chuyện riêng của tôi và Sở Thu Hi."
Hạ Tiểu Bạch đang định đứng dậy thì bị Sở Thu Hi kéo lại.
Cô ghé sát tai cậu nói nhỏ:
"Cậu dám đi, tôi sẽ kể chuyện cậu cưỡng hôn tôi cho phòng giáo vụ."
"Đến lúc đó cậu chết chắc."
Trong lòng Hạ Tiểu Bạch như có cả đàn alpaca điên cuồng chạy qua.
Không ngờ Sở Thu Hi lại là loại nữ nhân đầy tâm cơ như vậy.
Quả nhiên càng xinh đẹp càng nguy hiểm.
Hoa hồng nào cũng có gai.
Được lắm.
Nếu cô đã không cho tôi đi…
Vậy đừng trách tôi tranh thủ chiếm tiện nghi.
Dù chết cũng phải hưởng chút lợi trước đã!
Hạ Tiểu Bạch cố tình nhích sát về phía Sở Thu Hi.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức cậu có thể ngửi rõ mùi hương cơ thể thơm ngọt trên người cô.
Điều khiến Hạ Tiểu Bạch càng đã mắt hơn là hôm nay Sở Thu Hi mặc áo thun khá mỏng.
Mà hai người lại ngồi sát thế này…
Sở Thu Hi làm sao không nhận ra ánh mắt "bỉ ổi" kia của cậu.
Khuôn mặt tuyệt mỹ lập tức đỏ bừng.
Quả nhiên đàn ông trên đời đều dê như nhau!
Cô nghiến răng, trực tiếp giẫm mạnh lên chân Hạ Tiểu Bạch.
Phải biết hôm nay cô đang mang giày cao gót!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn