Chương 27: Em Vợ
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Thấy Hạ Tiểu Bạch thật sự đã ngủ say, Sở Thu Hi đi tới bên cửa sổ kéo rèm ra.
Căn hộ hướng ra bờ sông.
Bên ngoài đêm tối yên bình, đầy trời sao sáng. Gió đêm cuối hạ mang theo hơi mát thổi vào căn phòng, mái tóc dài của cô cũng nhẹ nhàng tung bay theo gió.
Sau khi để cơn gió mùa hè làm bản thân bình tĩnh lại.
Sở Thu Hi quay về bên giường, cầm một bộ đồ ngủ mỏng mát.
Hoàn toàn quên mất trong phòng vẫn còn một nam sinh…
Cô tiện tay ném quần áo cũ sang bên cạnh giường, vừa khéo rơi ngay lên người Hạ Tiểu Bạch.
Hạ Tiểu Bạch ngửi thấy trên quần áo vẫn còn lưu lại hương thơm dịu dàng của mỹ nhân.
Loại cảm giác này bảo cô làm sao từ chối được?
Làm biến thái một lần thì đã sao…
Hạ Tiểu Bạch hé mắt, vừa lúc nhìn thấy Sở Thu Hi vươn vai.
Cơn say vốn còn mơ hồ trong nháy mắt tỉnh tới tám phần.
Muốn ngắm mỹ nữ thì tinh thần hoàn toàn không thành vấn đề.
Sở Thu Hi đứng trước gương, ngắm nghía vóc dáng thon thả trắng mịn của mình.
Chiều cao một mét sáu tám khiến cô có đôi chân dài thẳng tắp.
Sở Thu Hi hài lòng gật đầu lẩm bẩm:
"Xem ra dạo này giữ dáng khá tốt, không cần giảm cân quá nữa."
Cô còn lấy cân điện tử ra, đặt đôi chân ngọc lên xem thử:
"50 ký… cân nặng kiểm soát cũng ổn."
Hạ Tiểu Bạch thầm nghĩ, hóa ra những mỹ nữ như các cô ấy cũng phải thường xuyên quản lý vóc dáng và cân nặng.
Sở Thu Hi cất cân xong, vô tình liếc nhìn mép giường mới nhớ ra trong phòng còn có một nam sinh!!!
Nhìn lại bản thân chẳng mặc gì, làn da trắng như tuyết lập tức đỏ ửng.
"Chết rồi, quên mất Tiểu Bạch còn ở đây…"
Cuối cùng cô xác nhận đi xác nhận lại Hạ Tiểu Bạch thật sự đã ngủ mới thở phào.
Gương mặt xinh đẹp lộ vẻ chột dạ như làm chuyện xấu, cúi đầu hé môi hôn nhẹ lên đôi môi anh đào của Hạ Tiểu Bạch.
Còn không nỡ dùng má cọ cọ mặt cô, ánh mắt lưu chuyển đầy dịu dàng.
"Tiểu Bạch à… mình phát hiện càng lúc càng yêu cậu rồi."
Ngắm thêm một lúc nữa, cô mới lưu luyến bước vào phòng tắm.
Hạ Tiểu Bạch nhìn thấy Sở Thu Hi tiến vào sau cánh cửa kính mờ.
Lúc này cô mới cầm bộ quần áo bên giường lên, đưa tới mũi ngửi nhẹ.
Mùi hương cơ thể mỹ nhân hòa lẫn chút hương vang đỏ khiến Hạ Tiểu Bạch say mê.
Cô chưa từng nghĩ có ngày mình lại bước vào khuê phòng của một vị hoa khôi.
Ngăn cách bởi lớp kính mờ mỏng manh, tuy không thấy rõ bên trong.
Nhưng đường nét mỹ nhân tắm rửa lại hiện lên vô cùng rõ ràng.
Bên trong còn vang lên tiếng nước chảy róc rách.
Hạ Tiểu Bạch khe khẽ ngâm:
"Xuân hàn tứ dục Hoa Thanh Trì, Ôn tuyền thủy hoạt tẩy ngưng chi."
Đại khái chính là cảnh tượng thế này.
Có người sẽ hỏi vì sao Hạ Tiểu Bạch không tự ngắm chính mình?
Bởi vì có một câu.
"Hoa nhà sao thơm bằng hoa dại."
Huống hồ cơ thể hiện tại của cô, nửa tháng nay đã nghiên cứu thấu triệt rồi.
Hạ Tiểu Bạch ôm quần áo của Sở Thu Hi mà nghĩ linh tinh.
Trong lòng vô cùng rối rắm.
Dù sao hiện tại cô là thân con gái.
Có bạn gái thì cũng chẳng có năng lực làm tròn "nghĩa vụ" với bạn gái được.
Nghĩ tới nghĩ lui lại cảm thán.
Con gái tắm đúng là lâu thật.
…
Bốn mươi phút sau.
Sở Thu Hi thoải mái lau mái tóc ướt bước ra khỏi phòng tắm.
Cô mặc váy ngủ dây mỏng mát lạnh, lộ ra bờ vai trắng mịn, hoàn toàn không có chút đề phòng.
Gương mặt xinh đẹp sau khi tẩy trang mất đi vài phần yêu kiều, lại càng trở nên tinh tế mịn màng hơn.
Cô đang định gọi Hạ Tiểu Bạch dậy đi tắm rồi ngủ tiếp.
Nhưng khi thấy tên này ôm quần áo cũ của mình áp lên mặt mà ngủ mất…
Thì thôi đi.
Khóe miệng còn chảy cả nước miếng nữa chứ.
Lẽ nào tên này giữa chừng tỉnh lại rồi?!
Theo mấy tình tiết trong phim.
Đầu óc cô lập tức tưởng tượng lung tung.
Hạ Tiểu Bạch sẽ không lấy quần áo của cô làm mấy chuyện không lành mạnh đấy chứ?!
Nghĩ tới đây, Sở Thu Hi đỏ bừng mặt, hai tay che má.
Có lẽ động tĩnh của cô hơi lớn, Hạ Tiểu Bạch cũng chậm rãi tỉnh lại.
Hai người bốn mắt nhìn nhau.
Bạn nhìn tôi.
Tôi nhìn bạn.
Hạ Tiểu Bạch nhìn quần áo trong tay…
Xong đời rồi…
Σ(° △ °|||)︴ Sở Thu Hi chỉ có thể giữ vững tinh thần:
"Mình không ngại thì người ngại chính là cậu."
Cô khẽ hừ một tiếng, giật lấy quần áo trong tay cô ném hết vào máy giặt mini ngoài ban công.
Sau đó mới chậm rãi ngồi xuống mép giường, đôi mắt đẹp cười như không cười nhìn Hạ Tiểu Bạch:
"Tiểu Bạch, vui không?"
Trong giọng nói mang theo chút tra hỏi, nhưng khóe môi lại cong lên ngọt ngào.
Hạ Tiểu Bạch đương nhiên chết cũng không thể thừa nhận.
Cô giơ ba ngón tay lên:
"Mình, Hạ Tiểu Bạch, có thể thề với trời! Tuyệt đối không cố ý ngửi trộm quần áo của hoa khôi Sở!"
"Nếu nói dối… mình sẽ không còn tiểu huynh đệ nữa!"
Sở Thu Hi vốn còn định nói:
"Mình có bảo cậu ngửi trộm quần áo đâu, tự khai rồi đúng không…"
Nhưng câu thề của Hạ Tiểu Bạch khiến cô ngây người.
Lời thề này cũng độc quá rồi nhỉ…
Cô đầy vẻ hoài nghi.
Lẽ nào tên này thật sự không cố ý?
Nghĩ vậy, cô lại bỗng thấy hơi thất vọng…
Sở Thu Hi đưa tay vỗ vai cô.
"Được rồi được rồi, mình tin cậu."
"Sau này đừng phát lời thề độc như vậy nữa, không nghĩ cho bản thân thì cũng phải nghĩ cho hạnh phúc sau này của bạn gái cậu chứ."
Hạ Tiểu Bạch dang tay muốn ôm mỹ nhân mát lạnh trước mặt, nhưng bị cô né tránh.
"Được rồi, mau đi tắm đi, chơi cả đêm người đầy mùi rồi."
Hạ Tiểu Bạch theo bản năng ngửi cánh tay trắng nõn của mình.
"Có hôi đâu, thơm mà. Không tin cậu ngửi thử xem."
Sở Thu Hi suýt nữa thật sự đưa mũi lại gần ngửi.
Nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.
Sở Thu Hi à Sở Thu Hi, phải giữ ý tứ chứ!
"Đi đi đi, mau đi tắm."
Hạ Tiểu Bạch vừa đứng dậy đã chần chừ:
"Nhưng mình không có quần áo thay."
Sở Thu Hi đi chân trần tới tủ quần áo tìm một lúc.
Sau đó lấy ra một bộ đồ nam đưa cho cô:
"Mặc bộ này đi."
Hạ Tiểu Bạch lập tức sững người…
Cô nhìn Sở Thu Hi đầy mất tinh thần, kinh ngạc hỏi:
"Phòng cậu sao lại có đồ con trai?!"
Trong giọng nói còn mang theo chút hoảng loạn chất vấn.
Thấy bộ dạng căng thẳng của Hạ Tiểu Bạch, Sở Thu Hi che miệng cười khúc khích.
"Sao thế? Ghen à?"
"Được rồi, đây là quần áo của em trai ruột mình."
"Thằng nhóc đó mỗi tháng đều tới nhà mình chơi một hai hôm."
"Nhưng mình nói thật với cậu nhé, cậu là nam sinh đầu tiên ngủ trên giường mình đấy."
"Ngay cả em trai ruột tới đây, mình cũng đá nó ra phòng khách ngủ."
Nghe vậy Hạ Tiểu Bạch lập tức vui vẻ hẳn lên.
Thì ra mình là duy nhất à…
Nhưng trong lòng vẫn âm thầm khó chịu với tác giả.
Theo kịch bản chẳng phải nên có một cô em vợ xinh đẹp sao?
Sao lại lòi đâu ra một cậu em vợ thế này?!
(ꐦ°᷄д°᷅) Phiền chết đi được.
Nếu là em vợ xinh đẹp, cô còn có thể.
Một là đè ngược lại.
Hai là bị đè cũng chẳng sao.
Còn em vợ là nam?
Đánh chết nó?
Không không không…
Hay bẻ cong nó?
Sở Thu Hi có đánh chết cô không nhỉ…
Dù sao cũng là em trai ruột của cô ấy mà.
Hạ Tiểu Bạch hỏi:
"Vậy cậu còn chị gái hay em gái gì không?"
Sở Thu Hi nhún vai:
"Mình chỉ có một em trai ruột thôi, nhỏ hơn mình vài tuổi."
"Sao nào? Cậu thích kiểu chị gái lớn à?"
Cô cười khẽ:
"Mình nói cho cậu biết, người ở ghép với mình chính là một chị gái siêu xinh, dáng siêu đẹp đấy."
Hạ Tiểu Bạch trợn to mắt bật thốt:
"Thật hả?!"
Nhưng ngay sau đó cô biết mình mắc bẫy rồi.
Sở Thu Hi chống tay lên eo nhỏ, lạnh lùng nhìn cô.
"Sao? Cậu rất thích kiểu chị đẹp dáng ngon à?"
Hạ Tiểu Bạch: …
Đúng là lòng dạ phụ nữ sâu như biển.
Đây chẳng phải cố tình đào hố cho cô nhảy sao?
Xin hỏi có nam sinh tâm lý bình thường nào mà không thích chị đẹp dáng chuẩn chứ?
Cho dù hiện tại cô chỉ là "mãnh nam không đồ nghề", cũng không cản được việc cô thích mỹ nữ nha!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn