Chương 28: Người Ta Sợ Tối, Ngủ Một Mình Sợ Lắm
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sau khi tắm xong bước ra, Hạ Tiểu Bạch dùng chính chiếc khăn mặt thường ngày của Sở Thu Hi lau đi những giọt nước trên gương mặt tinh xảo.
Bờ vai trắng ngần vô tình lộ ra một đoạn, làn da còn vương nước mịn màng như tuyết, chỉ cần chạm nhẹ cũng như có thể vỡ tan.
Sở Thu Hi nhìn dáng vẻ xinh đẹp của cô, thật giống một mỹ nhân vừa bước ra khỏi phòng tắm, càng nhìn càng thấy thuận mắt.
(⁎⁍̴̛͂▿⁍̴̛͂⁎) ✲゚ Cô vốn cho rằng đời này mình sẽ không yêu ai.
Không ngờ ông trời lại đem Hạ Tiểu Bạch tới cho cô yêu thương.
Sau khi hai người giúp nhau sấy khô tóc, bầu không khí lập tức trở nên mập mờ.
Lúc này đã là hai giờ sáng.
Đúng lúc đó, cả hai đồng thời mở miệng.
Sở Thu Hi: "Hay là…"
Hạ Tiểu Bạch: "Tối nay mình…"
Sở Thu Hi đỏ mặt, để mặt mộc nói:
"Cậu nói trước đi."
Hạ Tiểu Bạch đương nhiên muốn ở lại ngủ trong phòng.
Nhưng như vậy có phải quá nhanh rồi không?
Hơn nữa cô còn chột dạ vô cùng.
Dù sao hiện tại cô là thân con gái…
Nếu đến lúc không nhịn nổi, để Sở Thu Hi phát hiện cô là "lõm" Chẳng phải mỹ nữ cực khổ lắm mới theo đuổi được sẽ bay mất luôn sao?
Vẫn nên đợi thêm đi.
Chờ chuẩn bị tâm lý kỹ càng hơn, tăng độ hảo cảm thêm chút nữa rồi tính cũng chưa muộn.
"Mình ra phòng khách ngủ vậy."
Hạ Tiểu Bạch siết chặt nắm tay.
Hôm nay nhất định phải nhịn!
Vì tương lai!
Vì hạnh phúc sau này!
Nhưng vừa định đứng dậy đã bị bàn tay mềm mại của Sở Thu Hi kéo lại.
"Không được."
"Người ta sợ tối… ngủ một mình sợ lắm…"
Sở Thu Hi cắn nhẹ môi đỏ, đôi tay trắng ôm lấy đầu Hạ Tiểu Bạch vùi vào sự mềm mại trước ngực mình.
Hiện tại cô đã rất giữ ý rồi.
Cảm xúc dành cho Hạ Tiểu Bạch chỉ thiếu chút nữa là hoàn toàn mất khống chế.
Hạ Tiểu Bạch cảm nhận "liệu pháp rửa mặt" bất ngờ, làn da trắng mềm còn mang theo hương thơm nhàn nhạt.
Cô đương nhiên hiểu Sở Thu Hi chỉ kiếm cớ muốn mình ở lại ngủ cùng.
Sở Thu Hi lại bổ sung:
"Chỉ ngủ thôi đấy, không được động tay động chân."
Cô hiểu nam sinh là kiểu gì.
Con gái quá dễ có được thì bọn họ sẽ không biết trân trọng.
Ánh trăng sáng trong lòng mới là thứ thơm nhất.
Hạ Tiểu Bạch đưa tay gãi gãi mặt, sau đó rất thành thật leo lên giường nằm xuống.
Nhìn động tác nhanh nhẹn của cô, Sở Thu Hi đỏ mặt lườm một cái.
Cô mặc váy ngủ rộng, mắt lim dim ngáp một hơi, đôi chân dài trắng nõn theo động tác vươn vai mà thấp thoáng hiện ra.
Đèn tắt.
Sở Thu Hi mở mắt nhìn cảnh đêm ven sông ngoài cửa sổ đẹp đến mê người.
Trong lòng lại suy nghĩ ngổn ngang.
Đúng lúc này, Hạ Tiểu Bạch đột nhiên từ phía sau ôm lấy eo cô.
Trái tim thiếu nữ của Sở Thu Hi lập tức căng thẳng tới cực điểm.
Nếu cô ấy tiến thêm bước nữa thì sao?
Thuận theo cậu ấy?
Không được không được.
Tuyệt đối không thể để nam sinh dễ dàng có được mình như vậy.
Nhưng…
Nếu mình không cho cậu ấy.
Liệu cậu ấy có không thích mình nữa không?
Có phải sẽ thất vọng, cho rằng mình chỉ là loại con gái đùa giỡn tình cảm người khác?
Chuyện tình cảm của Hạ Tiểu Bạch, cô cũng từng nghe Triệu Trình kể.
Bị một cô gái tồi lừa nạp tiền cơm vào thẻ.
Lúc nghe tới đó, Sở Thu Hi suýt cười lăn ra đất, nước mắt cũng chảy cả ra.
Nhưng giờ nghĩ lại.
Vẫn cảm thấy Hạ Tiểu Bạch thật đáng thương.
Trong lúc Sở Thu Hi còn đang suy nghĩ lung tung.
Hạ Tiểu Bạch phía sau vì men rượu chưa tan hết, lại ôm mỹ nhân mềm mại thơm ngát trong lòng, đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Sau lưng truyền tới tiếng hít thở ổn định khỏe mạnh.
Sở Thu Hi ngẩn người xoay lại.
Hai người mặt đối mặt.
Ngay cả đầu mũi tinh xảo cũng chạm vào nhau.
Cảm nhận hơi thở ấm áp mang theo hương thơm ngọt ngào từ đôi môi anh đào của Hạ Tiểu Bạch phả ra, dịu nhẹ như lan như cỏ.
Lòng cô gợn sóng.
Thật không hiểu nổi.
Một nam sinh sao lại thơm như vậy chứ.
Trên mặt Sở Thu Hi hiện lên nụ cười ngọt ngào.
Sau đó cô nhẹ nhàng cọ cọ bên tai Hạ Tiểu Bạch, hôn ngửi thân mật như đôi tình nhân đang yêu say đắm.
Hai chân cũng vô thức khép chặt lại.
Cho tới sáng hôm sau.
Khi tia nắng đầu tiên xuyên qua cửa sổ chiếu vào căn phòng.
Gương mặt ngủ say của hai mỹ nhân khiến cả không khí cũng trở nên yên bình và ấm áp lạ thường.
Hạ Tiểu Bạch chậm rãi mở mắt.
Đập vào mắt cô là gương mặt mộc hoàn mỹ của Sở Thu Hi.
Trong lòng cô thậm chí không dám tin đây là thật.
Cô véo má mình.
"A…"
Đau.
Đôi mắt long lanh suýt nữa rơi nước mắt.
Tối qua cô thật sự ngủ chung với Sở Thu Hi rồi.
Dù chưa xảy ra chuyện gì thực chất.
Nhưng đây chẳng phải bước khởi đầu tuyệt đẹp sao?
Mọi thứ chỉ càng ngày càng tốt hơn thôi.
Sở Thu Hi vẫn còn ngủ.
Có lẽ tối qua cô uống quá nhiều rượu.
Dung nhan xinh đẹp dưới ánh nắng sớm càng thêm mềm mại, đôi môi khẽ hé lộ ra chút răng trắng nhỏ xinh.
Hạ Tiểu Bạch nhẹ nhặt vài sợi tóc rối của cô lên.
Hương thơm thiếu nữ quanh quẩn bên mũi…
Có lẽ động tác của cô khiến Sở Thu Hi ngứa ngáy, hàng mi khẽ run run rồi từ từ mở mắt.
Dường như cô vẫn chưa tỉnh hẳn.
Đôi mắt mờ sương nhìn Hạ Tiểu Bạch, đôi môi hơi chu ra— Như đang chờ được hôn.
Đợi được hôn!
Hạ Tiểu Bạch không nhịn được cúi xuống hôn lên đôi môi anh đào óng ánh của cô.
Sở Thu Hi bị nụ hôn này làm mở to mắt đẹp.
Trong nhất thời còn chưa phản ứng kịp.
Trong phòng mình sao lại có người khác?
Người đó hình như còn đang hôn mình?!
"Cậu!!!!?"
Hạ Tiểu Bạch chớp chớp đôi mắt màu hổ phách đầy vô tội:
"Sao vậy Thu Hi?"
Lúc này Sở Thu Hi mới nhìn rõ là Hạ Tiểu Bạch.
Cô ôm trán lắc lắc đầu, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng:
"Không… không có gì…"
Tối qua uống quá nhiều.
Rượu làm gan lớn, khiến cô mời Hạ Tiểu Bạch ngủ trên giường mình…
Đúng lúc đó ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Là giọng phụ nữ vô cùng dễ nghe.
"Thu Hi à? Còn chưa dậy sao? Chị làm bữa sáng rồi đấy."
Sở Thu Hi chỉ có thể đáp lại:
"Em biết rồi, em vừa dậy."
Người phụ nữ ngoài cửa cũng không gọi thêm nữa.
"Chị nói trước nhé, để nguội sẽ không ngon đâu."
Nói xong liền quay lại phòng khách.
Sở Thu Hi nhìn Hạ Tiểu Bạch:
"Đi rửa mặt trước đi."
Cô lấy một bộ đồ dùng vệ sinh mới gồm bàn chải, kem đánh răng, cốc nước và khăn mặt đưa cho cô.
…
Mười phút sau.
Sở Thu Hi kéo Hạ Tiểu Bạch đứng sau cửa phòng, áp tai lên cửa nghe động tĩnh bên ngoài.
Hạ Tiểu Bạch cạn lời:
"Cậu làm gì thế?"
"Chúng ta yêu đương đàng hoàng mà, làm như ngoại tình không bằng."
Vừa nói cô vừa đưa tay nắm lấy tay nắm cửa.
Sở Thu Hi hơi ngượng ngùng:
"Lát nữa nhớ nói là chúng ta quen nhau lâu rồi nhé."
Nói xong cô mới chủ động nắm tay Hạ Tiểu Bạch mở cửa.
Cô đã quyết định rồi.
Nếu đã yêu đương thì không cần lén lút nữa.
Sở Thu Hi dẫn Hạ Tiểu Bạch ra phòng khách.
Quả nhiên trên bàn ăn đối diện đang ngồi một đại mỹ nữ vô cùng xinh đẹp quyến rũ.
Sở dĩ nói cô quyến rũ.
Là vì ăn mặc quá mức mát mẻ.
Một chiếc áo thun trắng đơn giản cùng quần jean bó sát, lại phác họa vóc dáng đầy đặn mê người.
Đôi chân dài trắng nõn tùy ý bắt chéo đung đưa, móng chân nhỏ xinh còn sơn màu đỏ tươi, vừa gợi cảm vừa đẹp mắt.
Trên bàn còn đặt một chiếc MacBook đời mới nhất.
Cô đang chăm chú xem tài liệu gì đó.
Hạ Tiểu Bạch chỉ liếc một cái đã nhận ra đối phương.
Diệp Trường Ca?!
Không thể nào?!
Mỹ nữ chủ nhà của Sở Thu Hi lại là cô ấy?!
"Chào buổi sáng chị Diệp."
Sở Thu Hi cùng Hạ Tiểu Bạch ngồi xuống đối diện.
"Hửm?"
Diệp Trường Ca khẽ đáp, đôi môi đỏ quyến rũ còn đang ngậm đầu đũa, chậm rãi ngẩng đầu lên.
Khi ánh mắt cô rơi lên gương mặt đang né tránh của Hạ Tiểu Bạch.
Cả người lập tức sững lại.
"Ơ ơ ơ, chẳng phải là cậu đẹp trai nhìn trộm chị trên xe bus hôm trước sao?"
Cô dùng khẩu hình môi nói với Hạ Tiểu Bạch.
Ngón tay còn cố ý khoa tay vài cái trước ngực mình.
Trán trắng nõn của Hạ Tiểu Bạch lập tức rịn một lớp mồ hôi mỏng.
Không thể trùng hợp vậy chứ…!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn