Chương 52: Tiểu Bạch vượng phu
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sau khi dạo một vòng quanh nội thành.
Chiếc xe thể thao nhị thứ nguyên của Chu Thanh dừng trước một quán thịt nướng.
Điều khiến Hạ Tiểu Bạch ngạc nhiên là đây còn là một quán maid café phong cách anime.
Trước cửa đứng hai chị gái hầu gái xinh đẹp, trên mặt đều treo nụ cười chuyên nghiệp ngọt ngào.
Trong đó có một cô dường như quen biết Chu Thanh, trực tiếp bước tới ôm lấy cánh tay hắn làm nũng.
"Aiya~ đây chẳng phải anh trai Chu Thanh sao?"
"Sao hôm nay lại dẫn bạn gái tới quán bọn em ăn thịt nướng thế này?"
Khóe miệng Chu Thanh hơi co giật:
"À… đúng vậy, sao cậu lại làm ở đây?"
Hắn nhớ đối phương cũng là sinh viên đại học gần đây.
Cô hầu gái vui vẻ cười:
"Làm thêm thôi, kiếm ít tiền tiêu vặt."
"Đúng rồi, lần trước anh chẳng phải hẹn em trên Wechat sao? Cuối tuần này đi chơi nhé?"
Hạ Tiểu Bạch nhìn cảnh này đầy hâm mộ.
Bên ngoài gương mặt xinh đẹp vẫn lạnh nhạt, nhưng đôi mắt đẹp lại khinh bỉ liếc Chu Thanh một cái, đôi môi anh đào khẽ mở:
"Tra nam…"
Chu Thanh cười gượng:
"Tiểu Bạch đừng hiểu lầm, thật sự chỉ là đi chơi thôi, không có chuyện đó đâu."
Hạ Tiểu Bạch phẩy tay:
"Được rồi, cậu đâu phải lần đầu khoác lác trong ký túc xá mình lợi hại thế nào."
Chu Thanh bất đắc dĩ.
Hắn thật sự chỉ giả ngầu trong ký túc thôi mà.
Hai người bước vào quán.
Trang trí bên trong cũng đậm phong cách nhị thứ nguyên.
Xung quanh đều là vật phẩm anime cùng đủ loại figure.
Khách bên trong toàn là người trẻ tuổi.
Hai người tìm chỗ ngồi xuống, rất nhanh đã có một chị gái mặc đồ hầu gái bước tới.
"Xin hỏi hai vị muốn gọi món gì ạ?"
"Hôm nay quán chúng em có event collab với Genshin Impact."
"Chỉ cần gọi set Raiden Shogun sẽ được ba lần rút thưởng."
Mắt Chu Thanh lập tức sáng lên.
Nhưng khi thấy ánh mắt khinh bỉ của Hạ Tiểu Bạch (cậu giả vờ), hắn cũng cố đè nén kích động trong lòng.
Hôm nay hắn tới để liếm Tiểu Bạch, không thể mất mặt được.
Nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi:
"Xin hỏi có phần thưởng gì vậy?"
"Giải đặc biệt là figure Raiden Shogun chính hãng, còn giải nhất là gối ôm toàn thân Raiden Shogun, vân vân…"
Chu Thanh giả bộ phong độ nói:
"Vậy cho tôi một set thịt nướng Raiden Shogun."
Chị gái hầu gái cười cực kỳ vui vẻ:
"388 tệ một phần nha~"
"Hai vị còn muốn gọi thêm gì không?"
Hạ Tiểu Bạch nhìn giá trên menu, phàm là đồ collab đều khá đắt.
Quả nhiên tiền của đám otaku là dễ kiếm nhất.
Cậu nhìn Chu Thanh hỏi lại:
"Chu Thanh, nói trước nha, hôm nay cậu mời đúng không?"
Chu Thanh nhìn Hạ Tiểu Bạch, cực kỳ phong độ cười nói:
"Đương nhiên, cứ gọi tùy thích đi. Hôm nay mọi chi phí của cậu đều do Chu công tử thanh toán."
Bị ánh mắt biến thái của Chu Thanh nhìn chằm chằm, cánh tay trắng nõn của Hạ Tiểu Bạch nổi hết da gà.
Thật muốn đấm hắn một phát.
Cậu chỉ có thể cúi đầu lật menu.
Đối với tên thổ hào này, cậu cũng chẳng khách sáo.
Món nào bình thường cậu không dám nghĩ tới giá tiền thì đều gọi hết.
"Cái này… cái này… với cả cái này…"
"À đúng rồi, cái kia cũng lấy luôn."
Rất nhanh chị gái hầu gái đã cười tươi lui xuống.
Hôm nay gặp khách đại gia rồi.
Hạ Tiểu Bạch lập tức cảm thấy không được tự nhiên.
"Tôi nói này Chu Thanh, cậu có thể đừng dùng ánh mắt tán gái nhìn tôi được không?"
"Mấy trò của cậu hồi khoác lác trong ký túc đã nói sạch rồi."
Chu Thanh tuy thấy xấu hổ, nhưng đi theo Triệu Trình lâu như vậy, da mặt cũng học được phân nửa.
Hắn dịu dàng nhìn chằm chằm Hạ Tiểu Bạch.
Ngũ quan tinh xảo, sống mũi xinh đẹp, đôi môi anh đào, còn có gương mặt tuyệt mỹ không son phấn nhưng lại lấp lánh ánh sáng dịu dàng…
Tất cả đều khiến Chu Thanh rung động vô cùng.
"Tiểu Bạch, tôi phát hiện cậu thật sự càng ngày càng đẹp."
"Tôi thề, cảm giác tôi dành cho cậu tuyệt đối khác với mấy chị gái ngoài kia."
Trong lúc nói, hắn còn muốn nhân cơ hội tiến lại gần cậu.
Hạ Tiểu Bạch lập tức tê cả da đầu.
Bị anh em tốt của mình coi như con gái để tán tỉnh…
Thật sự quá xấu hổ.
Cậu giơ tay, không khách khí tát một phát đẩy Chu Thanh về ghế.
Bốp!
Pia! (o ‵-′)ノ"(ノ﹏<。)
"Ngồi xuống cho tôi!"
……………
"Khụ khụ, xin lỗi nhé, tôi thấy trên mặt cậu có con muỗi."
Chu Thanh: …………
Rất nhanh thịt nướng được mang lên.
Hạ Tiểu Bạch càng không cho Chu Thanh cơ hội tiếp tục tán tỉnh mình.
Cậu mặc kệ hình tượng, "gụm gụm gụm", "chụt chụt chụt" bắt đầu ăn thịt nướng.
Nửa tiếng sau.
Hạ Tiểu Bạch xoa bụng, trên khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ hạnh phúc.
Chu Thanh: ………
Đúng lúc này, một chị gái hầu gái nhanh chóng chạy ra cười nói:
"Chúc mừng hai vị khách! Hai người đã trúng giải nhất của set Raiden Shogun!"
"Nhận được một figure Raiden Shogun!" (* ̄3 ̄)╭♡❀"Tiểu hoa hoa tặng bạn" Chu Thanh kích động tới mức suýt bật dậy.
Hắn nâng figure Raiden Shogun trong tay.
"Tiểu Bạch, cậu đúng là vượng phu thật đó. Vừa nãy tôi xem xác suất trúng thưởng chỉ có 0. 1% thôi."
Hạ Tiểu Bạch ăn no xong cũng chẳng muốn tiếp tục cho hắn cơ hội tán mình nữa.
Cậu trực tiếp đứng dậy.
"Chu Thanh, tôi có việc nên đi trước đây. Cậu tự ăn đi."
Chu Thanh giơ tay muốn giữ cậu lại:
"Ti… Tiểu Bạch… đừng đi mà…"
"Trời nóng thế này, chúng ta tới nhà thi đấu bơi được không?"
"Lần trước chẳng phải cậu nói muốn học bơi sao? Tôi cầm tay dạy cậu luôn."
Hạ Tiểu Bạch không quay đầu lại, chỉ tiêu sái phẩy tay.
Hừ.
Tiểu tâm tư của hắn sao cậu không biết được.
Con trai rủ con gái đi bơi chẳng phải chỉ muốn quang minh chính đại chiếm tiện nghi sao?
Chu Thanh nhìn bóng lưng Tiểu Bạch biến mất, trong lòng tràn đầy mất mát.
Quả nhiên…
Cậu là người phụ nữ hắn không có được.
Hắn nhìn Raiden Shogun trong tay:
"Vẫn là vợ nhị thứ nguyên thơm nhất, tuyệt đối sẽ không phản bội tôi."
<( ̄3 ̄)> hừ!
Hạ Tiểu Bạch trở về ký túc xá.
Triệu Trình tức giận nhìn cậu:
"Tiểu Bạch đi đấu kiếm với Chu Thanh về rồi à? Có bị thông không?"
Hạ Tiểu Bạch trợn mắt nhìn hắn:
"Cậu mới đấu kiếm ấy!"
Nói xong liền trở về giường.
Đúng lúc này…
Hệ thống lại xuất hiện.
Đinh!
Nhiệm vụ ngẫu nhiên đột xuất Bậc thầy trà nghệ – Phần 1: 《Bán được một ấm trà xanh trên mạng cùng thành phố》 — "Giá không thấp hơn 1000 tệ, thời hạn hoàn thành một tháng."
Thưởng nhiệm vụ thành công:
"+1 điểm nhan sắc" Phạt nhiệm vụ thất bại:
"Điện giật mười phút…"
Hạ Tiểu Bạch đọc xong lập tức phun máu.
Đây chẳng phải bảo cậu đi làm "em gái bán trà" sao?!
Còn điện giật mười phút là ý gì?!
Giật kiểu nào cơ!!!!
Hệ thống:
"Thất bại rồi chẳng phải sẽ biết à? Đảm bảo sướng tới bay thẳng lên trời."
Hạ Tiểu Bạch: …………
Cậu thở dài.
Thời hạn một tháng, lúc đó cũng nghỉ hè rồi.
Mỗi năm nghỉ hè, Hạ Tiểu Bạch đều tới chỗ cô chú làm thêm.
Thật ra hai nhà cũng tính là họ hàng xa.
Gọi chú họ cũng được.
Tuy đã cách bốn đời, nhưng quan hệ hai nhà vẫn rất tốt.
Đương nhiên những thứ này không phải điều Hạ Tiểu Bạch quan tâm.
Quan trọng nhất là bây giờ cậu đã là thân con gái, ngoại hình cũng thay đổi rất nhiều.
Bình thường vào mùa hè, vợ chồng chú họ đều được công ty cử sang Mỹ công tác.
Nhưng họ còn có một cặp long phượng thai.
Cũng xem như em họ của Hạ Tiểu Bạch.
Hai người nhỏ hơn cậu vài tuổi, hiện đang học lớp 11.
Mỗi kỳ nghỉ hè, thế thúc đều nhờ Hạ Tiểu Bạch chăm sóc họ.
Đương nhiên cũng trả một khoản thù lao không tệ.
Nghĩ tới đây, Hạ Tiểu Bạch bắt đầu cảm thấy bất lực với kỳ nghỉ hè tương lai.
Xem ra năm nay không thể tới nhà cô chú chăm sóc cô em họ vừa xinh đẹp vừa "rác rưởi" nữa rồi. (Ở đây hệ thống quyết định.) Nhắc tới thiếu nữ siêu "rác rưởi" kia…
Hạ Tiểu Bạch có chút bất đắc dĩ.
Rõ ràng hồi nhỏ cô nàng luôn đi theo phía sau mình đòi ôm, vừa đáng yêu vừa ngoan ngoãn.
Đúng chuẩn áo bông nhỏ tri kỷ.
Còn nói sau này lớn lên nhất định sẽ lấy mình.
Nhưng theo tuổi tác lớn dần…
Người càng ngày càng xinh đẹp.
Tính cách cũng càng ngày càng "rác", trực tiếp biến thành áo bông đen.
Đặc biệt là với Hạ Tiểu Bạch.
Cô nàng thường xuyên cười nhạo cậu lên năm ba đại học rồi mà vẫn không tìm được bạn gái, khiến Hạ Tiểu Bạch rất mất mặt.
Nhất là kỳ nghỉ hè năm ngoái, hai người còn cãi nhau một trận.
Chủ yếu là vì Hạ Tiểu Bạch không nhịn được mà tỏ tình với bạn thân của cô nàng.
Kết quả bị mắng cho máu chó đầy đầu.
Nào là "đồ otaku thối chỉ thèm thân thể bạn thân tôi".
Hai người đương nhiên trở mặt.
Hạ Tiểu Bạch cũng rất ngơ ngác.
Chẳng qua chỉ tỏ tình với bạn thân của cô ấy thôi mà?
Có cần nổi giận tới mức suýt đập nhà như vậy không?
Mà Hạ Tiểu Bạch còn phát hiện…
Con nhóc đó tức tới mức bật khóc, khóe mắt còn đọng nước.
Từ đó trở đi…
Hai người không nói thêm với nhau một câu nào cho tới tận bây giờ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn