Chương 36: Tiểu Bạch, Cậu Thật Sự Rất Có Tố Chất Làm Con Gái… (????)?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~16 phút đọc · Tạo 24/07/2026
(????)?
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch cũng không ngờ mình lại nhanh chóng phải gặp em vợ tương lai như vậy.
May mà không phải gặp phụ huynh.
Chẳng phải chỉ là em trai thôi sao, chẳng lẽ còn có thể lật trời được à?
Cô tự tin cười: Chẳng phải chỉ là em trai cậu thôi sao, làm gì mà nghiêm túc dữ vậy?
Mình nghĩ chắc sẽ hợp với cậu ta đấy, tình bạn giữa con trai với nhau mình hiểu rất rõ.
Sở Thu Hi lúc này đã hoàn toàn thu lại vẻ ngọt ngào ban nãy, ánh mắt xinh đẹp trở nên cực kỳ nghiêm túc.
Cô đặt hai bàn tay ngọc ngà lên vai Hạ Tiểu Bạch.
"Tiểu Bạch, cậu hoàn toàn không biết em trai mình siscon đến mức nào đâu."
"Tên đó căn bản là cuồng chị gái chính hiệu!"
"Trong phòng toàn là manga với tiểu thuyết siscon."
"Nào là
"Em Gái Tôi Không Thể Đáng Yêu Đến Thế",
"Chị Gái Tôi Là Chính Thái Khống" linh tinh đủ thứ."
"Lần nào mình cũng đem vứt sạch rồi đánh cho một trận, bảo nó đừng có nghĩ bậy nữa."
"Nhưng nó chết cũng không sửa, mình đau đầu muốn chết."
Vừa nói, Sở Thu Hi vừa lạch cạch khóa tủ quần áo lại bằng mấy ổ khóa.
Khóe miệng Hạ Tiểu Bạch hơi giật giật khi nhìn cảnh này.
Cô chợt nghĩ đến vài chuyện không lành mạnh…
"Khụ khụ…"
Nếu nói vậy thì bản thân cậu chắc cũng là biến thái.
Bởi vì đã từng có một khoảng thời gian cô luôn tưởng tượng mình có chị gái hoặc em gái để ngày nào cũng cưng chiều.
Sau đó làm chút chuyện…
"Khụ khụ khụ…"
Nhưng cũng chỉ YY thôi.
Huống chi cậu đâu có chị em ruột.
Sở Thu Hi khóa hết đồ đạc xong mới lau mồ hôi trên trán.
"Chắc vậy là ổn rồi."
"Tên nhóc đó đúng kiểu thiếu đòn, một ngày không bị đánh là ngứa người."
"Hồi trước mình nghe người ta nói em trai phải đánh từ nhỏ, không sau này đánh không lại."
"Mình cũng làm theo, nhưng tên đó căn bản không sợ."
Hạ Tiểu Bạch tò mò:
"Hai người bây giờ vẫn còn đánh nhau à?"
Sở Thu Hi đưa tay vuốt mấy lọn tóc trước ngực:
"Thì cũng chỉ thỉnh thoảng tẩn nó một trận thôi."
"Nếu nó dám phản kháng thì chết chắc."
"Mình sẽ méc ba."
"Để ba đánh nó."
"Dù sao cảnh "cha hiền con hiếu" ở nhà mình cũng đâu phải lần đầu xảy ra."
Hạ Tiểu Bạch: "…………" (ー_ー)!!
Không lẽ thật sự là gia đình cuồng con gái?
Không đâu nhỉ?!
Sở Thu Hi đưa tay vuốt mái tóc còn chưa sấy khô.
Rồi vui vẻ ôm lấy Hạ Tiểu Bạch làm nũng.
"Tiểu Bạch, giúp mình sấy tóc được không?"
Hạ Tiểu Bạch lập tức vui vẻ đồng ý:
"Sấy tóc cho bạn gái chẳng phải chuyện đương nhiên sao?"
Cậu nhẹ nhàng nâng mái tóc còn vương hơi nước của Sở Thu Hi lên rồi cầm máy sấy bên cạnh.
Đúng là tiểu thư nhà giàu.
Ngay cả máy sấy cũng là Dyson đang hot gần đây, nghe nói một cái cũng mấy ngàn tệ.
Sở Thu Hi nhắm mắt, gương mặt xinh đẹp đầy hưởng thụ trước động tác dịu dàng chậm rãi của cậu.
Không ngờ con trai sấy tóc cũng có thể dịu dàng đến vậy.
"Tiểu Bạch, cậu thật sự rất có tố chất làm con gái đó, động tác dịu dàng quá đi."
Hạ Tiểu Bạch: "…..." (ー_ー)!!
Mái tóc của Sở Thu Hi mềm mượt vô cùng, không hề bị xơ hay chẻ ngọn.
Đen óng ánh, chắc chắn được chăm sóc rất kỹ.
Hạ Tiểu Bạch cầm một lọn tóc cọ lên mặt mình, cảm giác mềm mại trơn mịn khiến cậu lưu luyến không thôi.
Chóp mũi còn tràn ngập hương thơm của mỹ nhân.
Không biết từ lúc nào đèn lớn trong phòng đã bị Sở Thu Hi tắt đi, chỉ còn lại chiếc đèn ngủ màu vàng ấm áp.
Dưới ánh đèn dịu nhẹ, gương mặt vốn đã ôn nhu của cô càng như được phủ thêm một lớp filter mềm mại.
Ánh mắt mang theo ý cười nhàn nhạt, nhưng bên trong lại chẳng hề che giấu sự xâm lược.
Sở Thu Hi giật lấy máy sấy trong tay cô rồi ném sang một bên.
"Tiểu Bạch, chúng ta tiếp tục nhiệm vụ còn dang dở ban nãy đi."
"Đây là nghĩa vụ mà con trai nên làm với bạn gái đó."
Hai người trán chạm trán, mười ngón tay đan vào nhau, mái tóc rối nhẹ.
Họ nhìn sâu vào mắt nhau, nơi đáy đồng tử đều tràn ngập yêu thương.
Gương mặt tuyệt mỹ của Sở Thu Hi gần ngay trước mắt.
Làn da trắng như tuyết, mái tóc dài đen óng như thác nước, thân hình mềm mại thon thả.
Nhìn đến mức Hạ Tiểu Bạch không nhịn được cúi xuống hôn lên đôi môi anh đào của cô.
Sở Thu Hi cũng chủ động nâng tay ôm lấy gương mặt trắng mịn của Hạ Tiểu Bạch mà cọ cọ thân mật.
Chỉ riêng động tác ấy…
Đã khiến Hạ Tiểu Bạch lập tức tỉnh táo hơn phân nửa.
Cậu không muốn bại lộ thân phận chút nào.
Nếu không bạn gái khó khăn lắm mới cua được sẽ bay mất ngay.
Sở Thu Hi khẽ nhíu mày, cũng nhận ra sự bất thường của cô.
"Sao vậy?"
Hạ Tiểu Bạch lắc đầu.
"Thu Hi… mình cảm thấy có lỗi với cậu."
"Mình vẫn chưa chuẩn bị tâm lý xong."
"Mình yêu cậu, tuyệt đối không phải vì thèm thân thể cậu mới yêu đâu."
… Mới là lạ, rõ ràng là thèm chết đi được.
"Cho nên mình nghĩ chúng ta nên hiểu nhau thêm một chút… rồi mới tiến thêm bước nữa…"
Nhìn đôi mắt xinh đẹp chân thành của Hạ Tiểu Bạch, trái tim Sở Thu Hi gần như tan chảy.
Quả nhiên Tiểu Bạch khác với những nam sinh khác.
Không phải ham thân thể cô, mà là thật lòng yêu cô.
Sở Thu Hi khẽ "ừm" một tiếng, mỉm cười ngọt ngào.
Rồi càng ôm chặt cô hơn.
"Tiểu Bạch, cậu tốt thật."
"Mình yêu cậu."
Hạ Tiểu Bạch thấy cô từ bỏ ý định thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Trán đầy mồ hôi lạnh.
"… Mình cũng yêu cậu."
Hai người cứ thế ôm nhau ngủ.
Đợi đến khi Hạ Tiểu Bạch ngủ say hoàn toàn, Sở Thu Hi đột nhiên mở mắt.
Cô lấy chiếc iPhone trên đầu giường, mở một trang mua sắm nào đó rồi tìm kiếm: 《Phụ kiện máy tính》 Ngay lập tức hàng loạt kết quả hiện ra.
Đặt hàng.
Hì hì, còn giao trong ngày nữa~ Tiểu Bạch, cậu không thoát khỏi lòng bàn tay của bổn tiểu thư đâu. (〃∇〃) Làm xong tất cả, cô mới kéo đầu Hạ Tiểu Bạch chôn vào ngực mình rồi ôm ngủ tiếp.
…
Sáng hôm sau.
Hạ Tiểu Bạch theo bản năng muốn ôm người bên cạnh, nhưng lại chẳng chạm được gì.
Mở đôi mắt màu hổ phách ra mới phát hiện mỹ nhân bên cạnh đã dậy từ lâu.
Cô đưa tay trắng nõn gãi mái tóc rối bù, trên đầu còn dựng lên một cọng tóc ngốc nghếch.
Duỗi người một cái, làn da dưới nắng sớm phản chiếu ánh sáng mờ ảo.
Sau đó lăn một vòng từ trên giường xuống đất…
(_ _)ノ|……
Hôm nay là thứ bảy, đâu phải đi học.
Dậy sớm vậy làm gì chứ…
Cho mình ôm thêm chút nữa không được sao?
Hạ Tiểu Bạch chân trần bước vào phòng tắm.
Sau khi rửa mặt đánh răng xong mới đi ra phòng khách.
Điều khiến cô nghi hoặc là trong phòng khách chẳng có ai.
Dù là Diệp Trường Ca hay Sở Thu Hi đều không thấy đâu.
Trên bàn ăn chỉ đặt bữa sáng đơn giản nhưng tinh tế.
Một ly sữa đậu nành.
Một quả trứng trà.
Một bát cháo trắng cùng cải muối Phù Lăng.
Đây là định cho cô xa xỉ một phen sao?
Hạ Tiểu Bạch phát hiện trên bàn còn có một tờ giấy.
Cô tò mò cầm lên đọc.
Đọc xong liền ngây người.
Hôm nay Diệp Trường Ca cùng Thu Hi sang thành phố bên cạnh khảo sát công việc.
Hai người đang hợp tác mở chuỗi quán bar.
Nói cách khác…
Hôm nay cô phải một mình đối phó em vợ tương lai?!
Dòng cuối cùng trên giấy còn viết: [À đúng rồi Tiểu Bạch yêu quý nhất của mình, chiều nay thằng nhóc nhà mình sẽ tới căn hộ đó] [Nếu không xử lý được, trên quầy có tiền tiêu vặt chuẩn bị cho nó với mấy cây gậy gỗ, cứ đánh rồi đuổi đi là được…] Hạ Tiểu Bạch cười khan.
Nếu thật sự dễ đuổi thì tốt rồi.
Ở mặt sau tờ giấy còn có hai chữ "bí quyết".
Cô lật lại nhìn.
Một chữ thật to: 《ĐÁNH》…………

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn