Chương 300: Kết quả bất ngờ
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~25 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương Sau đó, tôi bận rộn đến mức không có thời gian để thở.
Tôi phải giải thích cho Milia vừa mới tỉnh dậy về lý do tại sao tôi suýt chút nữa đã giết chết Damian, rồi lại phải đi tìm Friede để xin phép treo một người lên cổng thành.
Việc họ lén lút xì xào với nhau thì tôi không định chấp nhất làm gì, nhưng nếu họ dám bàn tán to đến mức lọt vào tai tôi thì câu chuyện lại hoàn toàn khác.
Kẻ săn trai trẻ cuối cùng cũng đã khiến mỹ thiếu niên mà mình nhắm tới bị thượng mã phong sao? Một trí tưởng tượng thật thú vị đấy.
Để xem sau khi bị treo lủng lẳng trên cổng thành suốt hai ngày trời, hắn còn có thể thốt ra những lời đó được nữa không.
"Làm ơn tha mạng cho tôi, ngài Kẻ Săn Thú Nhân!! Tôi sẽ không bao giờ dám lỡ lời nữa đâu!!"
"Ai bảo ta giết ngươi chứ? Ta không giết. Chỉ là treo ngươi lên đó một lát thôi."
Tôi dùng xích sắt quấn chặt lấy tên binh lính đang run cầm cập kia, rồi treo hắn lủng lẳng ở rìa cổng thành.
Để tất cả mọi người trong lâu đài Feilun có thể thấy rõ kết cục của việc thốt ra những lời đùa cợt quá trớn sẽ như thế nào.
"Làm ơn hãy rủ lòng thương…! Tôi không muốn bị chết rét thế này đâu!"
Cơ thể bị trói chặt đung đưa như quả lắc đồng hồ trước những cơn gió thổi qua.
Tên binh lính bị trói cứng ngắc nhìn lên không trung gào thét tuyệt vọng.
Đúng là làm quá. Ta đâu có lột sạch đồ của ngươi đâu, làm sao mà chết rét được chứ.
Sau khi răn đe để dập tắt những tin đồn quá trớn, tôi hướng về phía phòng bệnh nơi Damian đang nghỉ ngơi.
Dù sao thì tôi cũng đang ở trong tình cảnh phải nói lời xin lỗi với cậu thiếu niên vừa mới từ cõi chết trở về.
…Xét cho cùng thì việc tim của Damian ngừng đập chỉ vì bấy nhiêu đó là do cậu ta quá yếu ớt, nhưng dù sao thì tôi cũng vẫn phải xin lỗi.
Tôi cũng cảm thấy có chút gì đó như là lỗi của mình khi không điều chỉnh được lực lượng, dù chỉ là một chút thôi, nhưng có vẻ như tôi cũng có chút hối lỗi, đại loại là như vậy." …Tốc độ di chuyển còn chậm hơn cả bò nữa. Nếu không muốn xin lỗi đến thế thì dẹp quách đi cho rồi?"
Hersella thở dài đầy vẻ khinh bỉ và thúc giục tôi.
…Nói thì dễ lắm. Chắc bản thân cô cả đời này cũng chưa từng thốt ra một lời xin lỗi nào đâu nhỉ.
"Cô có biết xin lỗi là gì không đấy?"
" Đó là một đức tính mà ngươi không biết cách thực hiện."
Tôi vừa đi dọc hành lang vừa tranh cãi kịch liệt với Hersella.
Có thể gọi đây là một tiếng thét không lời. Dù tôi có hét lớn thế nào trong đầu thì cả giọng của tôi lẫn giọng của Hersella cũng chẳng ai khác nghe thấy được.
Cuối cùng cũng đến phòng bệnh.
Damian đang ngồi trên giường với sắc mặt nhợt nhạt như thể hồn vía đã bay mất một nửa.
Không chỉ vì cơn đau tim, mà cả những vết thương trước đó vẫn còn nên khắp người cậu ta quấn đầy băng gạc.
Bên cạnh Damian là Milia, cô đang ngồi đó với khuôn mặt không giấu nổi vẻ lo lắng vì đang mải mê chăm sóc cậu ta.
…Thật là hết lòng hết dạ. Dù đó là một tình cảm chẳng mấy khi có hy vọng được đáp lại.
Phải làm gì với hai đứa này đây…….
Tôi thở dài rồi bước vào trong phòng bệnh.
"À, chị đến rồi sao Hashal. Chị đến thăm Damian à?"
"Ha, Hashal…!?"
Khác với Milia đang chào đón tôi khá nồng nhiệt, biểu cảm của Damian khi chạm mắt với tôi bỗng cứng đờ lại.
Đôi mắt cậu ta dao động không ngừng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dưới lớp băng gạc trên trán. Nỗi sợ hãi rõ mồn một hiện lên vô cùng sống động.
Thế này thì ít nhất tôi cũng đã khắc sâu được nỗi sợ hãi vào tâm trí cậu ta rồi nhỉ.
Không biết đây có được coi là một sự thay đổi tích cực hay không… nhưng có một cảm xúc gì đó vẫn tốt hơn là hoàn toàn vô cảm.
"Chị đến đây làm gì… chẳng lẽ, chẳng lẽ lại định đối luyện nữa sao…!?"
…Không phải đâu nên đừng có xoắn lên thế. Ngay từ đầu ta có muốn cũng chẳng làm được.
Friede và Florence đã dặn đi dặn lại tôi rồi. Họ bảo tôi định giết người ta hay sao mà làm thế.
"Không phải chuyện đó đâu nên đừng lo. Ta đến không phải để đối luyện, mà là có chuyện muốn nói với ngươi."
Nói chính xác hơn là, ta đến để xin lỗi.
Ta không ngờ tinh thần của ngươi lại yếu đến mức đó.
"Có chuyện muốn nói…?
"Phải. Trước hết thì, x… x…."
Xin lỗi vì— …….
…Có nhất thiết phải làm thế không nhỉ?
"X…?"
"Thằng điên này, sao mới có 2 giây mà tim đã ngừng đập rồi hả? Ngươi làm ta thót cả tim đấy."
Nghĩ lại thấy bực mình thật. Người phải xin lỗi là cái tên này mới đúng chứ.
Phải nói là "Tôi xin lỗi vì đã gây ra rắc rối", "Tôi xin lỗi vì mình quá yếu" mới đúng.
"……."
Damian và Milia nhìn tôi với biểu cảm phức tạp khó tả." Ta biết ngay mà."
Giọng nói trong đầu cười nhạo tôi đầy mỉa mai.
"Này, nghĩ mà xem. Chẳng phải tấm lòng quan trọng hơn lời nói sao? Ta đã có lòng muốn xin lỗi rồi, thế là tốt hơn hẳn cái tên Damian chỉ biết xin lỗi bằng mồm rồi."
Thế nên coi như huề nhé.
Vì tôi cũng đâu có nhận được lời xin lỗi chân thành nào từ cậu ta đâu." Ngươi đúng là bậc thầy biện hộ. Nếu trí thông minh của ngươi cũng bằng một nửa cái tài ăn nói đó thì tốt biết mấy…."
Cái cô này, hình như từ nãy đến giờ cô có vẻ không hài lòng với trí thông minh của tôi lắm nhỉ… nhưng xét cho cùng thì trí thông minh của tôi và cô chẳng phải là một sao?
Vì bộ não vốn là của cô giờ đã thuộc về tôi rồi mà.
"Nhắc mới nhớ, có gì thay đổi không?"
Tôi ngồi xuống cạnh giường, vừa bốc một miếng trái cây mà Milia đã gọt sẵn vừa hỏi.
"Thay đổi? Ý chị là việc tôi biết được Hashal có thể giết người chỉ bằng một cái lườm sao?"
"…Không phải mấy cái nhảm nhí đó. Ý ta là cảm giác có một luồng sinh khí lạ lẫm chạy khắp cơ thể mỗi khi hít thở, hay cảm giác như các đốt ngón tay dài thêm một chút. Hoặc là cảm giác dòng máu chảy trong huyết quản trở nên rõ rệt hơn… đại loại là mấy thứ như thế."
Cảm giác khi cảm nhận và sử dụng dòng chảy của Nghiệp đại loại là như vậy. Dù Sát Nghiệp mang lại cảm giác hơi khác một chút.
Có lẽ vì đó là một loại sức mạnh hơi khác biệt, nên cảm giác của Sát Nghiệp giống như việc đổ rượu mạnh vào cơ bắp và huyết quản vậy.
"Hử…? Tôi không rõ lắm. Chỉ thấy hơi thở dồn dập và đầu óc quay cuồng thôi. …Cơ thể có hơi ngứa ngáy một chút, nhưng không đến mức như chị nói."
Damian lắc đầu.
"Ngứa ngáy sao… hơi mơ hồ nhỉ."
Dù đã đoán trước được từ lúc cậu ta ngất xỉu vì ngừng tim chỉ sau 2 giây, nhưng có vẻ như nỗ lực đầu tiên đã thất bại.
Dù vậy, thấy cậu ta cảm nhận được sự ngứa ngáy thì có vẻ như nó không hoàn toàn vô nghĩa.
Sau này chắc phải thử lại lần nữa. Với cường độ nhẹ hơn.
"Thật tình, chẳng có việc gì là suôn sẻ cả. Đã tốn bao công sức giúp đỡ thế này mà kết quả lại chẳng ra sao…."
Tôi đặt tay lên gáy bẻ một cái rắc rồi thở dài nhìn Damian.
"Ơ… tôi có cần phải xin lỗi không?"
Muốn thì cứ làm. Đằng nào cũng chẳng phải thật lòng.
Cái tên này, trong nguyên tác cậu ta tăng cấp bằng cách nào nhỉ.
Chắc chắn là có một phương pháp để có thể trở nên mạnh mẽ một cách nhanh chóng….
Tôi gõ nhẹ vào thái dương, lục lọi lại những ký ức đã dần mờ nhạt.
Có lẽ vì thời gian qua đã phải chịu quá nhiều khổ cực, nên những ký ức mới chỉ từ nửa năm trước mà giờ đã thấy xa xăm.
Hình như phương pháp đó là….
À, không được rồi.
Tôi đã nhớ ra rồi, nhưng đó không phải là phương pháp có thể sử dụng được.
Vì cách nhanh nhất để khiến Damian trưởng thành vượt bậc chính là hy sinh Milia để nhận được phần thưởng tăng trưởng.
Bây giờ thì cả về mặt thực tế lẫn lương tâm đều không cho phép làm chuyện đó.
Thế nên phải từ bỏ phương pháp đó thôi… vậy thì….
Dòng suy nghĩ của tôi dừng lại khi có ai đó chọc nhẹ vào vai tôi.
"Này… Hashal?"
Một giọng nói đầy vẻ bàng hoàng và nghi hoặc, cẩn thận gọi tên tôi.
Đó là Milia, người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe.
"Gì thế Milia? Có chuyện gì muốn hỏi à?"
Tôi quay sang nhìn cô ấy.
Milia đang thẫn thờ nhìn xuống bàn tay trái của mình với đôi mắt mở to hết cỡ.
"Thứ chị nói, có phải là cái này không…?"
Bàn tay trái đang bẻ đôi con dao kim loại.
"Hả…? Ngươi, cái đó chẳng lẽ…."
Không, cái gì thế này.
Làm sao ngươi làm được chuyện đó…?
Tất cả mọi người đều lặng đi, chỉ biết nhìn chằm chằm vào bàn tay trái của Milia.
Dù sức mạnh cơ bắp của Milia đã tăng lên đáng kể trong thời gian qua, nhưng cũng không đến mức có thể bẻ một miếng kim loại dày như bẻ giấy thế kia.
Điều đó chỉ có thể xảy ra khi….
"Đạt nhân sao…? Milia á?"
Damian lẩm bẩm như thể không tin vào mắt mình.
Phải. Nếu không có sự trợ giúp của Nghiệp thì không thể có sức mạnh cơ bắp như vậy được. Câu trả lời chỉ có một.
Đạt nhân.
Trời đất ơi. Chuyện này mà cũng xảy ra được sao.
Damian, người mà tôi đã tốn bao công sức để giúp đạt tới Đạt nhân thì chỉ thấy chút tiền triệu rồi thôi, vậy mà Milia lại đột nhiên đạt tới Đạt nhân sao?
Chuyện này có lý không cơ chứ?
Tất nhiên, vì lượng Nghiệp tích lũy còn ít nên khí thế phát ra có phần hơi yếu so với một Đạt nhân thực thụ.
Nó còn yếu hơn cả khí thế của Nigel khi tôi mới gặp, hay của Leonor khi vừa mới đạt tới Đạt nhân.
Vốn dĩ với lượng Nghiệp ít ỏi như vậy thì việc đạt tới cảnh giới Đạt nhân gần như là bất khả thi… nhưng có vẻ như sự dao động cảm xúc đóng vai trò chất xúc tác đã quá lớn.
Tôi chỉ có thể nghĩ đến một lý do duy nhất khiến cô ấy đạt tới cảnh giới Đạt nhân.
Chẳng trách lúc nãy khi cô ấy phát điên vì ghen tuông, khí thế phát ra lại không bình thường chút nào. Hóa ra lúc đó cô ấy đã chạm tới cảnh giới Đạt nhân rồi sao.
…Một kết quả thật nực cười.
Nhưng dù nực cười thì cũng không thể không chúc mừng.
Tôi và Damian chúc mừng Milia vẫn còn đang ngơ ngác, rồi giục cô ấy đi khoe với Friede.
Một cung thủ cấp Đạt nhân sẽ là một nguồn lực khá hữu ích. Friede chắc chắn cũng sẽ chúc mừng cô ấy thôi.
Không chỉ dừng lại ở việc chúc mừng, với tính cách của Friede, để bảo vệ lâu đài, chắc chắn cô ấy sẽ ban tặng cho Milia những trang bị xứng tầm với một Đạt nhân.
Sau khi Milia bị tôi và Damian thuyết phục đã rời khỏi phòng với khuôn mặt ngượng nghịu, tôi nhìn Damian rồi nhếch môi cười, nhún vai một cái.
"Ngài Damian, người đã chính thức trở thành kẻ yếu nhất hội, ngài có cảm nghĩ gì không?"
"Ơ… tôi sẽ phải nỗ lực hơn nữa?"
Phải. Biết thế là tốt.
Đại khí vãn thành cũng phải có mức độ thôi chứ, để mình trở thành kẻ yếu nhất, ngươi không thấy xấu hổ sao.
Sau khi dặn Damian hãy nghỉ ngơi thật tốt để chuẩn bị cho buổi huấn luyện tiếp theo, tôi rời phòng bệnh và hướng về phía phòng tắm.
Đã đến lúc lượng người sử dụng phòng tắm giảm bớt. Đám thị nữ và hạ nữ chắc đang bận rộn chuẩn bị cho bữa tiệc tối, còn các kỵ sĩ thì chắc đang bận tuần tra hoặc luyện tập. Đây là thời điểm hoàn hảo.
Đúng như dự đoán, trong phòng tắm không có một bóng người.
Tôi dội dòng nước suối nóng lên cơ thể vốn chỉ mới được lau qua loa, gột rửa sạch sẽ mọi bụi bẩn.
Phía bên kia bức tường, mặt trời sau một ngày làm việc mệt mỏi đang từ từ lặn xuống dưới đường chân trời, nhuộm đỏ cả bầu trời.
Đó cũng là khoảng thời gian thư giãn cuối cùng mà tôi có được.
Thứ chờ đợi tôi sau khi tắm xong không phải là một bữa tiệc tối ngon lành, mà là một thông tin nghiêm trọng khiến tôi phải nuốt nước miếng.
Đám thú nhân đang hành quân vượt qua những tàn tích của Bắc Bích.
Với tốc độ chẳng khác nào những con ngựa đang phi nước đại.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn