Chương 258: Chuyện đã qua
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~28 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương Cảm giác va chạm tuyệt vời truyền đến từ nắm đấm trái.
Những mảnh vụn của Isabella văng tung tóe, nhuộm đẫm bức tường của hệ thống thoát nước ngầm.
Phải, chính là cảm giác này…!
Biết bao nhiêu lần tôi đã mong chờ đòn đánh này cơ chứ.
Dù đó là một đòn tấn công không mang nhiều ý nghĩa, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy cái bản mặt đó, tôi đã không thể kìm lòng mà vung nắm đấm.
Bởi tôi đã phải nhẫn nhịn rất lâu chỉ để chờ đợi giây phút này.
Cú đấm đó, chính tôi cũng thấy thật sảng khoái. Nếu Leopold mà nhìn thấy, chắc mái tóc đã rụng của hắn cũng phải mọc lại mất thôi.
Dù giờ này, chắc hắn đang bận rộn thiêu rụi lãnh địa Venes rồi.
Bốn ngày trước, Việc thuyết phục những người khác tin vào suy đoán rằng Isabella đã hướng về thủ đô là một chuyện cực kỳ nan giải.
Nếu bỏ qua câu chuyện về rồng, thì Isabella gần như chẳng có lý do gì để quay lại thủ đô cả.
Nhưng tôi cũng không thể nói kiểu: "Dưới hầm thủ đô có xác rồng, chắc chắn phù thủy đang định hồi sinh nó!" được.
Nói khơi khơi không bằng chứng như thế thì ai mà tin, mà nếu họ có tin thì tôi cũng chẳng biết giải thích sao khi họ hỏi làm sao tôi biết được chuyện đó.
Vì vậy, cuối cùng tôi đành phải đưa ra một lý do mập mờ rằng "Có lẽ phù thủy vẫn còn để lại thế lực của mình ở thủ đô".
Rằng ả ta hẳn đang giấu quân ở đâu đó trong hệ thống thoát nước ngầm giống như lần bọn Thú nhân tập kích trước đây, và định lợi dụng lúc thủ đô đang trống trải để đánh chiếm.
Dĩ nhiên, lý do đó không mấy thuyết phục.
Ý kiến của tôi dù sao cũng chỉ là một suy luận không căn cứ kiểu "có lẽ là vậy", trong khi hàng vạn con bọ ở lãnh địa Venes lại là mối đe dọa hiện hữu ngay trước mắt.
Bỏ qua mối đe dọa trước mắt để quay về thủ đô, nghe chẳng khác nào một lời nói nhảm.
Dĩ nhiên, tôi cũng không định bảo toàn quân quay về.
Làm vậy thì mất quá nhiều thời gian để đến thủ đô, vả lại thực tế thì đám kỵ sĩ thông thường cũng chẳng giúp ích được gì nhiều.
Lũ ma vật ở lãnh địa Venes cũng là kẻ thù cần phải thảo phạt.
Bởi dù Isabella có chết đi, tôi cũng không nghĩ lũ bọ đó sẽ đột ngột biến mất.
Ngay từ đầu, thứ tôi cần chỉ là một vài nhân lực tinh nhuệ mà thôi.
Nếu Isabella không dẫn theo cả quân đoàn mà lặng lẽ rời đi, thì hẳn nhóm của ả chỉ có khoảng hai ba người.
Nói cách khác, chỉ cần mang theo những nhân lực thực sự cần thiết để tiêu diệt Isabella là đủ.
Tôi, Lacy, và một vài Đạt nhân khác.
Dĩ nhiên, các quý tộc trong ban chỉ huy không hề hài lòng với điều này.
Ngay trước thềm một cuộc thảo phạt quy mô lớn, các chiến lực nòng cốt của phe mình lại đòi rời đi vì một lý do không thuyết phục, có vị chỉ huy nào mà vui cho nổi.
Lacy suy nghĩ một chút rồi cuối cùng cũng gật đầu… nhưng phản ứng của các đại quý tộc khác thì rất hờ hững.
Ludwig rít thảo dược ma lực rồi rên rỉ, còn Công tước Vien thì phản đối kịch liệt.
Đại Công tước Feilun thì lo lắng cho phương Bắc, quay sang ép ngược lại Leopold hỏi khi nào mình mới được về….
… Theo tôi thấy, thủ phạm chính khiến trán của Leopold ngày càng cao chính là Đại Công tước Feilun.
Đúng là cha nào con nấy, ngang ngược y hệt nhau. À không, vì có thực quyền và sức ảnh hưởng thực tế nên phải nói là Đại Công tước Feilun còn ngang ngược hơn.
Leopold đã phải đắn đo rất lâu trước sự phản đối của các quý tộc dưới trướng, nhưng cuối cùng hắn vẫn cho phép hành động đột phát của tôi.
Có lẽ vì hắn nhớ lại rằng mỗi khi có sự bất đồng ý kiến giữa tôi và hắn, nếu làm theo ý hắn thì tình hình đều chuyển biến xấu đi chăng.
Hoặc cũng có thể là do hắn nhìn thấy bàn tay trái của tôi đang khẽ đặt lên chuôi kiếm mà đưa ra quyết định.
Thật lòng mà nói, nếu tôi đã muốn đi thì họ làm gì được tôi chứ.
Dù tình hình có vẻ trùng hợp, nhưng thành tích của một mình tôi còn lớn hơn cả quân đội của một vị tuyển đế hầu.
Nếu không tính U Linh Kiếm, số Đạt nhân tôi đã giết là mười bốn người. Số binh lính vô tình bị tôi giết là hàng ngàn. Số kỵ sĩ chắc cũng không ít….
Một mình tôi đã tiêu diệt được số lượng tương đương với toàn bộ binh lực của một vị tuyển đế hầu rồi.
Không còn ai đủ liều lĩnh để phản đối đến cùng yêu cầu của một kẻ như tôi nữa.
… Xem ra, mục tiêu thiết lập vị thế trong Đế quốc từ thuở ban đầu đã được hoàn thành một cách xuất sắc rồi. Thậm chí là vượt xa mong đợi.
Lacy để đối phó với các quyền năng của phù thủy, Nigel và Bels là những chiến lực cấp Đạt nhân.
Vì để thảo phạt lũ ma vật ở lãnh địa Venes một cách thuận lợi, tôi không thể rút đi quá nhiều người, nên tôi chỉ yêu cầu ba người này.
Dù sau đó có thêm Rene, người đã nằng nặc đòi đi theo nên tôi đành phải dắt theo luôn.
Vốn dĩ cũng chẳng còn ai để chọn nữa.
Nữ kỵ sĩ cấp Đạt nhân không có nhiều lắm….
Pháp sư cao cấp thì có vài người, nhưng họ là những người cần thiết cho quân đội của Leopold hơn là cho tôi.
Việc tôi chỉ chọn phụ nữ dù phải chấp nhận thiếu hụt chiến lực không phải vì lý do kiểu "muốn thể hiện sức mạnh phái nữ!" hay gì cả, mà là để cảnh giác với lời nguyền mê hoặc mà Isabella sẽ thi triển.
Lời nguyền mê hoặc về căn bản là một thuật thức để mê hoặc dị tính.
Nếu cùng giới tính, hiệu quả sẽ giảm mạnh hoặc thậm chí là thất bại hoàn toàn.
Tôi không biết đối với người đồng tính thì sẽ thế nào, nhưng chẳng lẽ trong số này lại có người như vậy sao.
Vì Rene đi cùng chúng tôi, nên tôi đành phải gửi gắm Lana cho Lyliez.
Lana bị nữ tu tóc vàng ôm chặt trong lòng như một con gấu bông, nhìn tôi bằng ánh mắt khẩn thiết như muốn cầu cứu….
Nhưng đáng tiếc là với thể lực của Lana, cuộc hành quân cưỡng bức này là quá sức. Đó là một yêu cầu không thể đáp ứng.
Thế là, rời khỏi doanh trại của quân đội Leopold, tôi cùng bốn người khác phi nước đại hướng về thủ đô.
Thúc ngựa chạy cho đến khi chúng kiệt sức mà chết, và nếu chúng chết thật thì lại cưỡng chế trưng thu ngựa mới từ các lãnh địa gần đó.
Thay phiên nhau ngủ ngay trên lưng ngựa đang chạy, không có lấy một giây nghỉ ngơi.
Cả nhóm ai nấy đều trông chẳng khác nào những kẻ ăn mày, nhưng kết quả là chúng tôi đã đến được thủ đô chỉ sau ba ngày.
Trên đường đến thủ đô, tôi còn ghé qua nơi ẩn náu của Ophelia và lôi theo cả cô nàng đang bận rộn làm mấy trò quái đản không thể hiểu nổi.
Dù Ophelia vẫn chưa phải là pháp sư cao cấp, nhưng ít nhất cô ấy cũng sẽ giúp ích được gì đó.
Lâu ngày không gặp, Ophelia đang thả Claire trôi bồng bềnh trong một bể nước thủy tinh khổng lồ, rồi đứng bên cạnh nhào nặn nội tạng và thịt động vật để chế tạo thứ gì đó….
Tôi còn chẳng dám hỏi xem cô ấy đang làm cái quái gì nữa.
Thật may là tôi đã để những người khác đợi bên ngoài và vào gặp một mình. Nếu Lacy mà nhìn thấy cảnh đó, chắc cô ấy sẽ coi Ophelia là phù thủy tà ác rồi đập nát đầu cô ấy mất, lúc đó tôi cũng chẳng cản nổi.
Dù sao thì, đề nghị đi giết Isabella của tôi có vẻ rất hợp ý Ophelia.
"Được đấy. Không chỉ dám nhào nặn cơ thể chị ta theo ý muốn, mà còn ép chị ta phải ôm ấp những kẻ không mong muốn, nếu có thể tận mắt thấy con phù thủy đó bị thiêu chết thì còn gì bằng. Chị ta chắc cũng sẽ vui lắm."
Cô nàng liếm môi chuẩn bị vũ khí như thể đây là một cơ hội tốt, nhưng mà….
Theo tôi thấy, kẻ sử dụng cơ thể của Claire một cách tùy tiện nhất chính là ngươi đấy đồ ngốc….
Đúng là tự vác đá ghẻ chân mình. Claire đang trôi bồng bềnh như cá trong bể mà nghe thấy chắc khóc thét mất.
Dẫn theo nhóm đã tăng lên thành năm người, tôi quay trở lại thủ đô và hướng thẳng đến hệ thống thoát nước ngầm. Chính xác hơn là khu vực cấm của hệ thống thoát nước ngầm.
Vì di hài của Nidhogg hẳn phải nằm dưới khu vực cấm. Dù tôi không biết vị trí chính xác.
… Nếu biết thì tôi đã tìm ra nó và nghiền nát thành tro bụi từ lâu rồi.
Hệ thống thoát nước ngầm đã bị kiểm soát nghiêm ngặt kể từ sau vụ đại hỏa hoạn thủ đô, nhưng không có lính gác nào đủ ngu ngốc để ngăn cản tôi khi tôi nói mình đến theo mật lệnh của Leopold.
Nhìn tình hình thì có vẻ Isabella vẫn chưa đến nơi. Có thể nói là cuộc hành quân cưỡng bức đã mang lại kết quả.
Để đề phòng, tôi đã dặn họ phải giữ bí mật việc chúng tôi tìm đến đây.
Bởi nếu Isabella biết chúng tôi đã có mặt ở đây, không biết con phù thủy đó lại giở trò gì nữa.
Mở toang cánh cửa sắt của khu vực cấm và bước vào bên trong, tôi dùng ma lực của Ophelia để đóng nó lại một cách tự nhiên nhất có thể.
Kể từ đó, chỉ còn là chờ đợi.
Liệu ả ta có xuất hiện đúng như dự đoán của tôi, hay tất cả chỉ là sự suy đoán chủ quan của tôi.
Tôi không chắc chắn. Nếu Isabella vẫn còn ở lãnh địa Venes…. Có lẽ, lựa chọn này sẽ chẳng khác nào thả hổ về rừng, để xổng mất con phù thủy mà lẽ ra đã có thể giết chết.
Nhưng tôi đã gieo xúc xắc rồi, và một khi đã chọn đến đây thì không còn đường lui nữa.
Chỉ còn cách tin vào phán đoán của chính mình và chịu đựng sự chờ đợi không hẹn trước.
Trong khi cố gắng bảo toàn thể lực hết mức để giết Isabella.
May mắn thay, ngay bên cạnh là dòng nước ngầm trong lành chảy qua, nên nước uống và nước rửa ráy là vô cùng dồi dào.
Đến mức mọi người từ dáng vẻ ăn mày đã quay trở lại thành hình người.
… Sự chờ đợi không kéo dài quá lâu.
Khi một ngày rưỡi trôi qua, cuối cùng giọng nói quyến rũ đến phát tởm cũng bắt đầu vang lên.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa sắt mở ra, Bàn tay trái mang đầy sát ý vươn ra theo bản năng— Và kết quả đang nằm ngay trước mắt.
Phần thân dưới của Isabella quỵ xuống trên vũng dịch cơ thể do chính mình phun ra, đôi chân dạng rộng và co giật liên hồi.
Đúng là cái đồ giẻ rách, quần áo ả mặc cũng chẳng khác gì đồ lót, để lộ ra cả những bộ phận đáng ghét.
Dọc theo mặt cắt của phần eo bị xé toác, những đoạn nội tạng đỏ tươi vướng víu treo lủng lẳng như đồ trang trí trên tường.
Dù nhìn thế nào cũng chỉ là một cái xác bị giết hại thảm khốc… nhưng không thể lơ là cảnh giác.
Bởi vì bây giờ mới thực sự bắt đầu.
"Đau… đau quá."
Một giọng nói trầm đục và dính dớp như mật ong đặc quánh vang vọng khắp hệ thống thoát nước.
Dưới chân Isabella. Cái bóng lay động một cách kỳ lạ đột ngột vọt lên.
Giống như một thác nước chảy ngược, ma khí đậm đặc bao phủ lấy cái xác của ả.
Cùng với những tiếng răng rắc, răng rắc, những thớ thịt bắt đầu mọc ra từng chút một ở phần trên eo của ả.
Cứ như thể một đàn bọ tạo thành từ bóng tối đang nôn ra những thớ thịt đã nuốt chửng để đắp vào.
Xương sống và xương sườn đã biến mất nay được tái tạo lại, những đoạn nội tạng chảy ra ngoài nay bò ngược vào trong.
Cơ bắp, mỡ và da thịt được đắp thêm vào, cơ thể bị phá hủy đang dần hồi phục như thể thời gian đang quay ngược lại.
Dù nói là quay ngược thời gian, nhưng thực chất nó giống như việc tạo ra các mô cơ thể mới hơn.
Bằng chứng là bộ não dính chặt trên trần nhà như đất sét vẫn đang chảy dài và rỉ ra não tủy.
[Minh giới tiễn đưa] Quyền năng bất tử trở về từ cõi chết bằng cách dùng người đã từng ân ái làm vật tế.
Chính nhờ quyền năng đó mà ả luôn giữ thái độ thong dong.
Phải. Dù có giết bao nhiêu lần đi chăng nữa ả cũng không chết, hèn gì ả coi cả thế gian này chẳng ra gì…!
"Đau đến mức phát hỏa. Nhưng… nỗi đau thì có thể chịu đựng được, chứ sự nghi ngờ thì ta không tài nào nhịn nổi. Rốt cuộc, làm sao ngươi biết được nơi này…? Ngươi sẽ trả lời ta chứ?"
Cái lưỡi vươn ra từ sâu trong cổ họng, ngọ nguậy bên cạnh cái miệng chỉ còn lại hàm dưới.
Chỉ trong chốc lát, cơ thể của Isabella đã hồi phục đến tận hàm dưới.
Có lẽ vì không thể tạo ra quần áo nên từ rốn trở lên ả hoàn toàn khỏa thân.
"Đó là nhờ cái mùi giẻ rách nồng nặc phát ra từ ngươi đấy. Giữa hai chân ngươi bốc ra cái mùi y hệt như cống rãnh vậy!"
Trước khi con phù thủy đó hồi phục hoàn toàn, tôi lao tới vung bộ vuốt của Frostbite đã dựng móng lên.
Nếu việc hồi sinh có độ trễ, tôi sẽ tận dụng kẽ hở đó để liên tục giết ả một cách đơn giản— - Keng!
… Quả nhiên, không dễ dàng như vậy sao.
Một cánh tay bọ ngựa đột ngột mọc ra từ lưng Isabella chặn đứng bộ vuốt đầy lời nguyền.
Lớp vỏ ngoài bị cào sâu và lời nguyền của Frostbite đã thấm vào bên trong, nhưng ả đã dứt khoát vứt bỏ cánh tay đó để vô hiệu hóa lời nguyền.
"Mùi cống rãnh sao, lời lẽ thật quá đáng nhỉ…? Quả nhiên, cần phải giáo huấn lại một chút rồi."
"Vậy thì ta gọi đó là mùi chuồng gà nhé!"
Vung kiếm về phía Isabella, kẻ vẫn đang giữ thái độ thong dong.
Để xem, ngươi còn có thể giữ cái thái độ đó đến bao giờ.
Lưỡi kiếm của Durandal bắt đầu nhuộm trong ánh kim quang.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn