Chương 290: Đến lần thứ hai thì chắc là ổn nhỉ…?
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~22 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương Dù mơ thấy một giấc mơ hơi lấn cấn, nhưng buổi sáng hôm đó diễn ra vô cùng yên tĩnh và bình yên.
Có lẽ đêm qua tuyết đã rơi, nhìn qua cửa sổ thấy trên mái các tòa tháp nhọn hoắt phủ một dải lụa trắng xóa như mây.
Phía xa bên tường thành, một nhóm binh sĩ đang bận rộn dọn tuyết.
Dọn tuyết à. Đúng là một việc quan trọng. Ở phương Bắc quanh năm là mùa đông thế này thì chắc đó là việc làm mãi không hết.
Tôi kéo sợi dây bên cạnh giường để gọi hầu gái, chẳng mấy chốc đã có tiếng gõ cửa.
"Vào đi."
"Vâng. Thất lễ ạ."
Không phải Ellen.
Người phụ nữ rón rén mở cửa bước vào không phải là cô hầu gái gai băng tôi gặp hôm qua mà là một người lạ mặt.
Cũng phải thôi, Ellen bảo cô ta là hầu gái của Friede mà.
Việc cô ta dẫn đường cho tôi hôm qua cũng là vì có lệnh của Friede, còn bình thường chắc chỉ phục vụ mình Friede thôi.
"Ngài đã thức dậy chưa ạ, thưa Hầu tước. Những người đi cùng vẫn còn đang ngủ ạ."
"Friede thì sao?"
"Công nữ vẫn đang ngủ ạ. Dù sao thì đây cũng là giấc ngủ ngon đầu tiên sau năm ngày của cô ấy."
Câu này chắc là ý bảo tôi đừng có đánh thức cô ấy dậy đây mà.
Nếu Friede đang ngủ yên lành thì tôi cũng chẳng có ý định đánh thức cô ấy làm gì.
"Thế à? Vậy cô dẫn tôi tới phòng tắm được không? Giờ tắm được chứ?"
"Vâng. Tôi sẽ dẫn ngài đi ngay ạ."
Cứ đi tắm suối nước nóng rồi chờ Leonor hay Florence thức dậy là vừa.
Giờ vẫn còn sớm để ăn sáng, mà đánh thức những người đã vất vả đi theo mình thì cũng thấy áy náy.
Tôi đi theo sự dẫn đường của hầu gái tới phòng tắm suối nước nóng.
Có lẽ vì vẫn còn sớm nên phòng tắm cũng trống không giống như hôm qua.
Vừa mở cửa bước vào, hơi nước nóng hổi đã phả vào da thịt. Sàn nhà ướt sũng vì tuyết tan, còn phía bên kia bức tường có thể thấy bầu trời xanh ngắt không một gợn mây.
Tôi cởi bỏ chiếc áo choàng đang khoác trên người, treo lên giá rồi tiến lại gần suối nước nóng, nhúng đầu ngón chân vào.
Hơi nóng ấm áp mơn trớn giữa các ngón chân như đang vỗ về, xoa dịu đi những mệt mỏi tích tụ.
"Hà…."
Phải thế này chứ.
Cảm giác thư thái khiến mọi căng thẳng tan biến, tôi không tự chủ được mà nở một nụ cười rạng rỡ.
[Ngươi có vẻ thích tắm rửa quá nhỉ.]
"Thế sao…? Tôi thấy cũng bình thường mà."
Lúc rảnh rỗi thì ngày nào cũng tắm, còn lúc bận thì chỉ lau qua loa thôi, so với tiêu chuẩn ở Trái Đất hay thế giới này thì cũng là mức bình thường mà?
[Chẳng phải ngươi cứ hở ra là lại đi rửa ráy thân thể sao. Bảo là bình thường thì hơi khó đấy.]
"Thế các người không tắm à? Ở bẩn thế."
Đúng là dã man. Vệ sinh và sạch sẽ là yếu tố quan trọng nhất đối với sức khỏe đấy.
Lũ các người đến cả linh mục cũng không có, nếu mắc bệnh thì định chữa kiểu gì.
[…Đại bình nguyên vốn khan hiếm nước nên đó là chuyện bất khả kháng. Ở Ordos thì gần sông nên không thiếu nước.] Tóm lại là vẫn ít tắm chứ gì.
Ngâm nửa thân mình trong làn nước nóng, tôi vừa ngắm nhìn bầu trời vừa tận hưởng thời gian trôi qua trong vài chục phút.
Những giọt mồ hôi đọng lại lăn dài từ trán xuống, rơi trên đôi gò bồng đảo đang dập dềnh trên mặt nước.
Hơi nóng thấm sâu vào tận bên trong khiến làn da ửng hồng như trái đào chín, cơ bắp cũng giãn ra mềm nhũn.
[……Ngươi không định ra sao?]
"Chờ chút nữa thôi…."
Tôi phớt lờ sự thúc giục của Hersella, nhắm mắt lại và phó mặc cơ thể cho hơi ấm.
Không khí ẩm ướt như sương mù, lực đẩy của nước nâng đỡ cơ thể, và tiếng nước róc rách như tiếng hát bên tai.
Ngay cả ý thức cũng như tan chảy ra, tôi cảm giác mình có thể cứ thế này mà ngủ thiếp đi lần nữa.
Vì thế, tôi đã nhận ra hơi muộn.
"Hà à àm…."
Tiếng ngáp dài đầy vẻ ngái ngủ. Một giọng nói khá quen thuộc.
…Và cũng là giọng nói không nên xuất hiện ở đây.
"…Damian?"
"………Hashal?"
Cái thằng ranh này sao lại ở đây.
Nghe bảo xông vào phòng tắm nữ suýt bị đập nát đầu rồi cơ mà. Thật không hiểu nổi.
"…Cái gì thế này. Là ác mộng sao."
Damian ngơ ngác nhìn tôi rồi tự nhéo vào má mình.
Ác mộng cái gì, cái thằng này thật là hết nói nổi.
"Không phải mơ đâu nhé? Nghe bảo đầu suýt nổ tung mà vẫn chưa tỉnh táo lại à."
"Không phải… mơ sao…?"
Đến lúc đó dường như mới nắm bắt được tình hình, sắc mặt Damian dần trở nên trắng bệch.
"Vậy thì, ở đây chẳng lẽ là……!"
"Phải. Là phòng tắm nữ đấy con ạ. Thật là, một lần thì là nhầm chứ đến lần thứ hai thì là cố ý rồi còn gì? Nếu có người khác ở đây thì định tính sao…."
[Sao ngươi không che lại đi!] À, đúng rồi. Mình đang tắm mà…!
Tôi vội vàng dùng chiếc khăn tắm đặt bên cạnh để che chắn phía trước.
Mải mỉa mai đây là phòng tắm nữ mà quên mất mình đang khỏa thân tắm rửa.
Có lẽ vì sự kinh ngạc lấn át cả sự xấu hổ. Dù đang tỏ ra thản nhiên nhưng thực chất tôi cũng đang vô cùng hoảng hốt.
"Ơ, xin. Xin lỗi…! Vì mới ngủ dậy nên tôi không tự chủ được mà…!"
Thấy tôi dùng một chiếc khăn che nửa thân mình, Damian cũng quay mặt đi và bắt đầu tuôn ra một tràng bào chữa.
Này, nói cái gì thế. Biết rồi thì biến ra ngoài đi chứ cái thằng này…!
[Hãy móc mắt thằng ranh đó đi! Không, để ta đích thân móc mắt nó!] Hersella lồng lộn lên.
Nhìn cái cách Sát nghiệp hình thành luồng khí dao động sau lưng tôi là biết cô ta không hề nói đùa.
"Này, bình tĩnh lại chút đi…."
[Bình tĩnh sao được! Đời ta chưa bao giờ phải chịu nhục nhã thế này!] …Chắc không thuyết phục được rồi.
Nhân vật chính nguyên tác bỗng chốc có nguy cơ trở thành kiếm sĩ mù. Dù tôi đang cố kìm nén sức mạnh Sát nghiệp mà Hersella phát ra, nhưng có lẽ vì nghiệp lực đã mạnh lên nên việc này không hề dễ dàng.
"Cái đó, này. Tuyệt đối không phải cố ý đâu, nên hãy bình tĩnh một chút…."
"Bào chữa cái gì, biến ra ngoài ngay đi!"
Cái thằng ranh vô tâm này thật là!
"À, xin lỗi! Tôi ra ngay đây!"
Đến lúc đó Damian mới quay người vội vã rời khỏi bồn tắm.
[Sao ngươi lại cản ta! Chẳng lẽ ngươi không thấy nhục khi để nó nhìn thấy cơ thể sao!]
"…Dù vậy cũng đâu cần phải móc mắt người ta. Có phải người lạ đâu, cô làm thế thì tôi biết giấu mặt vào đâu. Trong khi tình hình có thể sẽ thiếu hụt nhân lực chiến đấu thế này. Sau này tôi sẽ phạt cậu ta sau, nên giờ cô cứ bình tĩnh đi đã."
Dù có thể dùng phép màu trị liệu để hồi phục, nhưng việc phục hồi hoàn hảo một cơ quan phức tạp như nhãn cầu không phải chuyện ngày một ngày hai.
Quan trọng nhất là, nếu biến Damian thành người mù thì tôi còn mặt mũi nào mà nhìn Milia nữa.
Phải mất tới ba mươi phút tôi mới trấn tĩnh được một Hersella đang hừng hực lửa giận.
Mà đó là còn phải hứa sau này sẽ bẻ gãy toàn bộ xương cốt của Damian đấy. Cái hình phạt đó thì tôi cũng tán thành thôi.
Sau trận chiến này, cứ lôi cậu ta ra luyện tập rồi bẻ từng cái một là được.
Đến khi tôi bước ra khỏi phòng tắm thì cơn buồn ngủ đã tan biến sạch sành sanh.
Vì đã ngâm mình trong suối nước nóng hơn một tiếng đồng hồ, có lẽ mọi người đều đã thức dậy nên hành lang nội thành đầy rẫy những hầu gái đang đi lại bận rộn.
"À… giờ mới ra sao? Thật sự xin lỗi Hashal. Tôi không biết phải xin lỗi thế nào cho phải…."
Damian đang đứng cạnh cửa, cúi đầu thật sâu tạ lỗi với tôi.
Cậu đứng đây đợi tôi ra suốt ba mươi phút đấy à?
Việc thể hiện thành ý và chân thành xin lỗi thì cũng đáng khen đấy….
Nhưng cái thằng ranh này quên mất mình đang đứng trước cửa phòng nào rồi à?
Một gã đàn ông đứng trước cửa phòng tắm nữ suốt ba mươi phút. Thậm chí còn cầm theo cả áo choàng tắm nữa chứ.
Người ta sẽ nghĩ cái gì cơ chứ….
Chỉ cần nhìn quanh là biết ngay.
Những người phụ nữ định vào phòng tắm hay những hầu gái đi ngang qua đều nhìn Damian với ánh mắt khó chịu và kỳ quặc.
Thậm chí tôi còn vừa bước ra từ bên trong phòng tắm nữa chứ….
Cái này hoàn toàn biến thành cảnh tượng chúng tôi tắm chung rồi tôi bắt một gã đứng canh cửa để độc chiếm phòng tắm mất rồi.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, ánh mắt của những người phụ nữ hướng về phía tôi mang một tia sáng kỳ lạ.
Những người vốn nhìn Damian với vẻ khó chịu và nghi hoặc, sau khi thấy tôi bước ra từ phòng tắm với khuôn mặt đỏ bừng thì lại chuyển sang ánh mắt thấu hiểu và chấp nhận.
Thậm chí trong số những người phụ nữ có tuổi, còn có người nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến kiểu "Đúng là tuổi trẻ có khác".
…Tôi không biết họ thấu hiểu cái gì, nhưng tôi có thể khẳng định hoàn toàn đó là hiểu lầm.
Hơi nóng trong người dường như dồn hết lên đầu khiến mặt tôi nóng bừng.
So với lúc bị nhìn thấy cơ thể khỏa thân vừa nãy, những ánh mắt như đang hỏi liệu tôi có một thời gian vui vẻ với cậu thiếu niên mười sáu tuổi này không còn khiến tôi thấy nhục nhã hơn.
"…Này, ngẩng đầu lên rồi đi theo tôi ngay. Cậu định làm gì ở đây cho người ta mất mặt thế hả?"
Tôi túm vai Damian vẫn đang cúi đầu rồi đẩy đi.
Dù là tôi đi chăng nữa thì việc tiếp nhận những ánh mắt ngày càng tăng lên ở đây cũng là quá giới hạn về mặt tinh thần rồi.
Bất cứ đâu cũng được, phải rời khỏi đây ngay lập tức…!
"À… đúng rồi. Tôi cũng đang gây phiền hà cho người khác nữa. Lát nữa tôi phải xin lỗi họ mới được."
Phiền hà thì cậu đang đổ cả xe tải lên đầu tôi đây này, nên làm ơn ngậm miệng lại và di chuyển đi….
"…Dù sao thì xin lỗi nhé, Hashal. Chắc đây là lần đầu của cô, vậy mà tôi lại thiếu tinh tế quá…."
Cái thằng khốn này vừa nói cái gì cơ…!!
Tôi sững sờ đến mức cánh tay đang đẩy cậu ta cũng mất hết sức lực.
Nếu cậu nói cái câu đó ở đây thì…!
"Lần đầu? Tinh tế?! Quả nhiên hai người đó…."
Quả nhiên không ngoài dự đoán, mấy cô hầu gái trẻ tuổi bắt đầu xì xào bàn tán vào tai nhau.
…Dù sao thì tôi cũng nghe thấy hết rồi.
Thật hận cái thính giác nhạy bén này quá đi mất.
[…Quả nhiên móc mắt nó đi thì tốt hơn nhỉ?] ……Có lẽ vậy.
Hersella không bỏ lỡ cơ hội, lại bắt đầu thì thầm cám dỗ.
Khác với lúc nãy, lần này suýt chút nữa tôi đã đồng ý mất rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn