Chương 292: Bữa sáng
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~24 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương Thật sự là một buổi sáng đầy rẫy những chuyện rắc rối đến chóng mặt.
Milia sau khi khóc mệt rồi ngủ thiếp đi đã được tôi nhờ các hầu gái đưa về phòng.
Dù họ có vẻ tò mò không biết ở đây đã xảy ra chuyện gì nhưng tôi chẳng buồn kể. Có gì hay ho đâu mà kể.
Còn cái thằng Damian vẫn đang nằm bẹp dí kia thì… tôi chẳng quan tâm. Florence sẽ lo liệu thôi. Chắc tầm chiều là tỉnh nhỉ?
Sau khi dọn dẹp xong hậu quả, chẳng mấy chốc đã tới giờ ăn.
Cơn đói cồn cào cào cấu cái dạ dày trống rỗng.
Có vẻ tôi đói hơn mình tưởng. Chắc là do vận động quá sức khi bụng vẫn còn trống rỗng chăng? Dù sao thì cũng phải ăn cái gì đó đã.
…Dù vác cái bộ dạng này tới nhà ăn thì hơi phiền phức một chút.
Vì mải mê đập Damian một trận nên cơ thể tôi lại ướt đẫm mồ hôi, bụi đất từ phòng huấn luyện bám vào trông thật bẩn thỉu.
Đây không phải là dáng vẻ thích hợp để đi ăn cùng người khác.
Tôi dùng chiếc khăn để sẵn trong phòng huấn luyện lau qua mặt và thân trên.
Nhìn chiếc khăn vốn còn mới tinh bỗng chốc trở nên nhem nhuốc mà tôi không khỏi thở dài.
Vừa mới tắm xong mà đã thế này rồi… chắc lại phải tắm lại thôi.
Không phải bây giờ, mà là lát nữa. Giờ tôi chẳng còn can đảm để quay lại phòng tắm suối nước nóng nữa đâu.
Nghĩ tới cảnh những người đang tắm ở đó sẽ nhìn tôi với biểu cảm gì khi tôi bước vào… chỉ tưởng tượng thôi đã thấy tinh thần kiệt quệ rồi.
Tôi vốn chỉ định tận hưởng buổi tắm suối nước nóng sáng sớm thôi mà, sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ. Tất cả là tại Damian.
Ừ. Đúng thế. Damian là kẻ có lỗi. Thiếu tinh tế thì cũng phải có mức độ thôi chứ.
Tôi đưa chiếc khăn đã biến thành giẻ lau cho hầu gái, rời khỏi phòng huấn luyện và quay về phòng mình.
…Đó là một khoảng thời gian chẳng khác nào đi trên bàn chông.
Bởi vì suốt dọc hành lang, bất cứ ai tôi chạm mặt cũng đều nhìn tôi với ánh mắt cực kỳ vi diệu.
Dù họ nhận ra tâm trạng tôi không tốt nên im phăng phắc không dám nói gì… nhưng nhìn phản ứng đó là tôi đủ hiểu cái tin đồn nhảm nhí kia đã lan tới tận đâu rồi.
Trước cửa phòng tôi, Ellen, hầu gái của Friede, đang đứng đợi sẵn.
Nghe bảo Friede mời tôi và vài người nữa tới dự bữa sáng.
Sau khi bảo cô ấy đợi một chút, tôi quay vào phòng, dùng khăn ướt lau sạch những chỗ chưa lau được ở phòng huấn luyện.
Dù không bằng ngâm mình trong bồn tắm, nhưng thế này thì ít nhất cũng coi là đã rửa ráy rồi.
Tôi lấy bộ đồng phục trong tủ ra mặc, rồi đi theo sự dẫn đường của Ellen tới nhà ăn dành riêng cho gia tộc Feilun.
Có vẻ tôi là người đến muộn nhất, trên bàn ăn đã có những gương mặt quen thuộc đang ngồi sẵn.
Leonor vừa nhìn thấy tôi đã bắt đầu cười khúc khích, Rain thì cúi đầu chào như thể thấy thật vinh dự khi được ngồi cùng bàn.
Và cả Friede, người đang nhìn tôi với ánh mắt lấp lánh đầy vẻ trêu chọc.
Nhìn sắc mặt hồng hào trở lại là biết cô ấy đã ngủ ngon rồi… nhưng tôi chẳng thấy vui vẻ gì cho cam. Vì khuôn mặt cô ấy đang hiện rõ vẻ buồn cười trước tình cảnh của tôi.
"Đến rồi à. Hơi muộn đấy nhé, Kẻ săn trai trẻ."
"…Kẻ săn trai trẻ?"
Cái biệt danh quái đản gì thế hả. Cô đặt ra đấy à…?
Chỉ nghe thôi đã thấy nổi da gà rồi. Bị gọi như thế thà tôi làm Nữ thần Thủy tiên còn hơn… à không, cái nào tôi cũng ghét cả.
"Tin đồn trong thành đang xôn xao lắm đấy? Tôi có nghe nói phong tục hôn lễ của tộc Kahar là cướp hôn… nhưng không ngờ cô lại ngang nhiên cướp người yêu của bạn ngay trước mắt thế này, thật là không nương tay chút nào nhỉ? Lại còn là một cậu nhóc kém hai tuổi nữa chứ."
Này, chỉ trong vòng mấy chục phút mà cái tin đồn nhảm nhí đó đã lan khắp thành rồi sao? Không chỉ dừng lại ở mức tán gẫu của các hầu gái thôi à?
Sao tốc độ truyền tin lại nhanh thế chứ. Người trong thành này rảnh rỗi đến thế sao?
Thấy khuôn mặt tôi nhăn nhó như vừa nhai phải lá đắng, Friede cười hì hì đầy khoái chí.
"Ôi chao… Milia đáng thương…! Tình cảm ngây ngô vun đắp suốt bao năm cùng nhau vào sinh ra tử bỗng chốc tan thành mây khói, chỉ vì không địch nổi sự tấn công bằng da thịt của một người phụ nữ mới gặp chưa đầy nửa năm! Thậm chí đối thủ lại chính là người bạn mà cô bé hằng tin tưởng…! Thật là một bi kịch quá đi mà! Cả tình yêu lẫn tình bạn đều mất sạch rồi! Nỗi đau thất tình và vết thương bị phản bội mà cô bé phải chịu đựng mới lớn lao làm sao…!"
Friede vừa vươn tay lên không trung vừa tiếp tục nói với giọng điệu cường điệu như đang diễn kịch.
Đó là một khuôn mặt lộ rõ vẻ hân hoan, như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu lắm rồi.
"…Tin đồn nhảm thôi nên đừng có nói nữa."
Với cô thì là chuyện cười, nhưng với tôi thì là chuyện vừa mới phải khổ sở giải quyết xong đấy.
Nếu Milia mà có mặt ở đây thì chắc cô ấy lại phát tác lần nữa cho xem. May mà cô ấy đang ngủ đấy.
"Hừm hừm. Ngay cả Isabella chắc cũng không làm chuyện tàn nhẫn đến thế đâu. Quả nhiên, tiểu thư đã chứng minh được mình còn xuất sắc hơn cả mụ phù thủy đó ở phương diện này nữa đấy!"
Leonor gật đầu, nhìn tôi với ánh mắt đầy tin tưởng.
Khóe môi cô ấy cười đến tận mang tai luôn rồi.
Này, cô lại là cái gì nữa đây.
Đến cả cô cũng lấy Isabella ra làm trò đùa được sao?
"Ai mà ngờ được gu của Nữ thần Thủy tiên, người đã thẳng thừng từ chối vô số lời cầu hôn của các quý ông, lại là một cậu thiếu niên nhỏ tuổi cơ chứ…! Phụt, ha ha ha!"
"Tôi không có cái gu đó! Chỉ là cái thằng Damian đó lại xông vào phòng tắm nữ thôi!"
Dù tôi có cố gắng thanh minh nhưng cũng vô ích trước hai người phụ nữ đang cười ngặt nghẽo này.
Bởi vì cả hai đều đã đoán được sự thật nhưng vẫn cố tình làm vậy chỉ để trêu chọc tôi thôi!
Thậm chí ngay cả Rain cũng đang cúi đầu khẽ cười.
Tôi cũng chẳng thể đập hai người này như đập Damian được…!
Cuối cùng tôi chẳng biết làm gì khác ngoài việc thở dài thườn thượt.
Thôi thì cứ cười đi. Thà cười còn hơn là cứ nhăn nhó mặt mày.
"Không, tôi biết đó là tin đồn nhảm mà. Nhưng cả Damian lẫn cô đều buồn cười quá đi mất…! Làm thế nào mà mọi chuyện lại thành ra nông nỗi đó chứ…!"
Một khi đã cười là Friede không thể ngừng lại được.
Thật đấy. Sao mọi chuyện lại thành ra thế này nhỉ.
"Thậm chí trong tình cảnh đó, thay vì thanh minh, ngài lại cùng Damian biến mất khỏi hiện trường, chẳng khác nào đang cầu xin người ta hãy hiểu lầm đi vậy. Hay là, thực ra ngài cũng mong muốn điều đó…?"
"Làm gì có chuyện đó…!"
Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy kinh hãi rồi.
Kết hôn với Damian á. Đó là một thế giới mà cả tôi, Milia lẫn Damian đều không ai hạnh phúc cả.
Chẳng lẽ lại xảy ra một vụ Đám cưới Đẫm máu sao?
"Nhìn cái vẻ mặt ghét bỏ đó là biết… tôi bỗng nhớ tới câu nói phủ định mạnh mẽ chính là khẳng định mạnh mẽ đấy. Dù là một câu chuyện tình yêu nồng cháy nhưng đối với một quý cô chưa chồng thì đây là một tin đồn không tốt chút nào, hơn nữa lại không phải sự thật, nên vì danh dự của cô tôi đã ra lệnh giữ kín miệng rồi… không biết tôi có làm chuyện thừa thãi không nhỉ?"
Friede nhún vai mỉm cười.
Rõ ràng cô ấy không hề nghĩ đó là chuyện thừa thãi, mà chỉ đang cố tình trêu chọc tôi tới cùng thôi.
"Không, tôi phải cảm ơn cô mới đúng. Nhờ vậy mà cái tin đồn nhảm nhí đó sẽ không lan rộng thêm nữa."
Dù có vẻ nó đã lan rộng lắm rồi… nhưng khi đích thân Công nữ Đại công khẳng định đó là lời đồn vô căn cứ thì chắc nó sẽ không lan truyền thêm nữa đâu.
"Thế sao? Thì chắc là họ không dám bàn tán công khai thôi…."
Friede nghiêng đầu, bỏ lửng câu nói.
Trên khóe môi vẫn treo một nụ cười hì hì.
Ý cô là trước mặt thì im lặng nhưng sau lưng thì vẫn bàn tán chứ gì….
Đúng là một lời nói khiến người ta thấy mịt mù tăm tối.
Bỏ lại câu chuyện đã trở thành trò cười không mấy vui vẻ phía sau, tôi vừa thưởng thức bữa sáng do các hầu gái mang lên, vừa cùng hai người họ thảo luận nghiêm túc về những việc sắp tới.
Bởi vì so với cái tin đồn về tôi-một chuyện có thể coi là nhỏ nhặt, thì vẫn còn những chủ đề quan trọng và nghiêm trọng hơn nhiều.
Đại loại như quy mô quân viện trợ sẽ được phái tới từ thủ đô, hay khi nào họ mới tới nơi.
"Quân đội Đế quốc… có lẽ sẽ không tới đâu ạ. Họ đã phái đi hai quân đoàn rồi, số quân đoàn còn lại chắc cũng chỉ đủ để ổn định tình hình bên trong Đế quốc thôi."
"…Kỵ sĩ Leonor. Từ nãy tới giờ cô cứ dùng kính ngữ với tôi, nhưng thực ra lúc riêng tư thế này thì không cần thiết đâu. Dù nghe nói cô đã từ bỏ địa vị Hoàng tộc… nhưng chúng ta cũng đâu phải người lạ, nói thật là tôi thấy hơi gượng gạo đấy."
"…Nếu Công nữ muốn vậy."
Có vẻ lời nói của Friede khá bất ngờ nên Leonor khẽ nghiêng đầu, chớp mắt.
"Tôi phải cảm ơn vì sự quan tâm rộng lượng của cô rồi. Nói chuyện bình đẳng thế này tôi cũng thấy thoải mái hơn nhiều. Dù biết là phải thích nghi sau khi rũ bỏ thân phận Hoàng nữ… nhưng có lẽ vì đã sống mười mấy năm với tư cách Hoàng tộc nên giờ dùng kính ngữ thấy khó khăn hơn tôi tưởng."
"Chắc chắn là vậy rồi."
Trên khuôn mặt Leonor nhìn Friede thoáng hiện một nụ cười mỉm.
Lúc tôi nói chuyện trống không cô ấy cũng có biểu cảm đó.
Vốn dĩ thích những người thẳng thắn và phóng khoáng nên Leonor có vẻ rất hài lòng với thái độ của Friede.
"Dù sao thì, tóm lại là chỉ có binh lực của cha tôi là có thể tới phương Bắc thôi sao. Nếu ngài ấy vẫn giữ nguyên được thực lực thì việc đánh đuổi lũ Thú nhân chắc cũng khả thi… nhưng vấn đề là bao giờ ngài ấy mới tới nơi cơ chứ……. Cô có nghe ngóng được gì không?"
Trước câu hỏi đầy vẻ sốt ruột của Friede, tôi và Leonor chỉ biết lắc đầu.
"Tôi làm sao biết được. Vừa nghe tin là tôi đã bị lôi tới đây ngay lập tức rồi, tốc độ hành quân của Feilun thế nào, hay khi nào họ xuất phát từ lãnh địa Venes… làm sao tôi biết được mấy chuyện đó chứ? Tiểu thư chắc cũng không biết đâu."
"Đúng như cô ấy nói đấy. Những gì tôi nghe được chỉ là tin quân Leopold đã thắng trận ở lãnh địa Venes và đang quay về thủ đô thôi."
"Mơ hồ quá nhỉ…."
Có vẻ không phải là câu trả lời thỏa đáng nên Friede nhíu mày, khẽ gõ nhẹ vào cằm dưới. Leonor thì chỉ nhún vai.
"…Đây chỉ là suy đoán của tôi thôi, nhưng có lẽ quân viện trợ sẽ tới muộn hơn chúng ta tưởng nhiều đấy. Cuộc chiến thảo phạt ở lãnh địa Venes chắc chắn cũng là một trận ác chiến không hề đơn giản. Bởi vì quân đoàn sâu bọ đã bao vây cả thành phố cơ mà. Dù là quân phương Bắc đi chăng nữa, ngay sau khi trải qua một trận chiến như vậy mà phải hành quân tới tận đây thì không phải chuyện dễ dàng gì đâu."
Tôi chỉ mất gần ba ngày để tới đây, nhưng đó là nhờ tôi đã dùng ngựa như vật phẩm tiêu hao, ép chúng chạy đến chết.
Và khác với họ, tôi vốn đang được nghỉ ngơi thoải mái ở thủ đô.
Việc hàng ngàn quân lính di chuyển theo cách đó là điều bất khả thi về mặt thực tế.
Vậy nên, có lẽ sẽ cần một khoảng thời gian dài hơn dự kiến để quân viện trợ của Đại công Feilun tới nơi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn