Chương 268: Chương 256: Một Cuộc Đánh Lạc Hướng Tuyệt Vọng.
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~24 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2: Chuyến Hành Hương (141 -???) Những mạch máu vàng rực lẩn khuất dưới lớp phong ấn chì đột ngột bùng lên thứ ánh sáng trắng chói lòa. Tiếng gầm gừ cơ học của các bánh răng cổ xưa tăng vọt, chuyển từ âm thanh thành một luồng áp lực vật lý nặng nề đè nén bầu không khí xung quanh.
Dòng chất lỏng hoàng kim bắt đầu cuồn cuộn chảy qua các đường ống lộ thiên, tốc độ khủng khiếp đến mức phát ra những tiếng gầm rống chấn động. Áp suất bên trong hầm chứa trung tâm tích tụ nhanh đến chóng mặt.
Và rồi, một trận đại hồng thủy khổng lồ bất thần bung trào từ hai bên hông cỗ máy cổ đại. Dòng thác lũ mang theo một sắc vàng rực rỡ, điên cuồng càn quét qua mặt sàn cẩm thạch chi chít vết nứt.
Lucid phản ứng ngay lập tức. Anh ngưng tụ một sợi xích kim loại dày cộp từ lòng bàn tay, vung tất cả sức lực còn sót lại để ném những mắt xích nặng trịch lên cao.
Sợi xích lao vút đi, quấn chặt lấy một tảng đá lởm chởm đang nhô ra từ chính phần trần của không gian ngầm. Anh dùng sức kéo giật toàn bộ cơ thể lên không trung, treo mình lơ lửng tít trên cao so với mặt sàn đá. Từ vị trí đó, anh trân trân nhìn toàn bộ thị trấn cổ kính bên dưới bị nhấn chìm hoàn toàn trong biển chất lỏng hoàng kim.
'Cuộc đánh lạc hướng đã thành công mỹ mãn.' Alice tuyên bố. Sự hiện diện của cô rung lên những nhịp điệu của một chiến thắng đầy tính thần thánh bên trong tâm trí anh.
'Toàn bộ Tinh Hoa hiện đang tràn thẳng xuống các phân khu bên dưới. Hãy nhìn lên mặt đất đi, tình yêu của em.
Chỉ trong vòng một giờ nữa, từng người lao động, từng kẻ ăn mày và từng linh hồn chết đói trong thành phố ấy sẽ được tắm mình trong lượng Tinh Hoa Vận Mệnh thừa sức để tự viết lại số phận của chính họ. Đám quý tộc sẽ thức dậy, hoảng loạn nhận ra mọi khế ước chúng nắm giữ chỉ còn là giấy lộn, đồng tiền của chúng đã mất giá thành tro bụi, còn những kẻ dưới đáy xã hội thì đã biến đổi thành một thứ vượt xa tầm kiểm soát của chúng.'
Qua màn nước dâng cao, Lucid chăm chú nhìn phong ấn tím đang dần nguội lạnh đi. Lớp chì bên ngoài chuyển sang một màu xám xịt và trơ lì khi toàn bộ sức mạnh đã bị rút cạn. Một cảm giác nhẹ nhõm khổng lồ dâng lên trong lồng ngực anh, nhưng bám sát ngay sau đó là sự thật đầy tàn khốc về mớ hỗn mang mà chính anh vừa châm ngòi.
"Chúng ta vừa biến cả thành phố này thành một thùng thuốc súng." Lucid lên tiếng.
'Chúng ta đã biến nó thành một lò rèn mới đúng.' Alice lập tức sửa lời. Giọng cô mang theo một sự chiếm hữu mãnh liệt nhưng cũng đầy trìu mến.
'Và giờ, khi anh đã chứng minh bản thân đủ sức gánh vác sức nặng của quyền lực thần thánh, có lẽ anh nên thôi ngay cái kiểu cư xử như một đứa trẻ hờn dỗi đi. Chúng ta có cả một thành phố phải xây dựng lại, Lucid. Và đây là lần đầu tiên, chính chúng ta mới là những kẻ nắm giữ nền móng.'
'Tuân lệnh sếp.' Lucid thầm đáp, những ngón tay vẫn siết chặt lấy bề mặt lạnh ngắt của sợi xích sắt.
'Đúng luôn thứ tôi hằng mong ước đấy. Trở thành gã chúa đất tồi tàn mới của một cái bể cá khổng lồ phát sáng dưới lòng đất. Khéo tôi còn có thể thu tiền thuê nhà bằng mấy hòn đá lấp lánh cùng mớ ký ức tồi tệ cũng nên.'
'Những nỗ lực hài hước của anh cạn kiệt chẳng khác nào một vũng nước đọng giữa mùa hạn hán vậy.' Alice đáp trả ngay lập tức, chất giọng pha lẫn chút thích thú đầy tao nhã.
'Anh luôn dùng sự mỉa mai như một tấm khiên để gạt đi sức nặng từ chính những gì mình đạt được. Nó quá dễ bị nhìn thấu, Lucid ạ.'
Cô gái đứng cạnh mép nước đang không ngừng dâng cao ngước lên nhìn cậu. Đó là Celeste. Dòng chất lỏng ánh vàng dịu dàng chảy quanh mắt cá chân cô mà không gây ra chút tổn hại nào. Cô vươn bàn tay nhỏ bé của mình ra, chỉ thẳng về phía mép áo đang đong đưa của Lucid.
"Giờ thì sao đây, hỡi người lữ khách dũng cảm?" Celeste cất lời hỏi, tông giọng mang đậm vẻ trang trọng nhưng cũng ấm áp đến lạ kỳ.
"Dòng nước của sự thay đổi đã tràn tới rồi."
Lucid đưa mắt nhìn về phía lối ra của khoảng sân, nơi những con hẻm hẹp tăm tối dẫn ngược lên mặt đất. Cậu có thể cảm nhận rõ độ lạnh buốt của sợi xích sắt trong tay, cũng như sự hiện diện thần thánh của Alice đang cuộn chặt lấy tâm trí mình. Hơi lạnh ẩm ướt trôi nổi trong không khí dưới lòng đất bất giác kéo giật cậu về lại ký ức ngay tức khắc của căn phòng gothic nhuốm ánh sáng tím. Cậu lại thấy những xúc tu nhớp nháp bằng thịt đang vươn thẳng tới cổ họng mình.
Lại nghe thấy âm thanh ướt sũng vang lên khi nội tạng của chính mình bị xé toạc. Dạ dày Lucid co thắt dữ dội. Cậu siết chặt sợi xích sắt trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, cả cơ thể bắt đầu run rẩy không thể kiểm soát. Vẻ cợt nhả mỉa mai thường ngày tan biến sạch, chỉ còn lại một luồng khí lạnh trống rỗng và đầy kinh hãi dâng ngập trong lòng.
'Anh đang run kìa.' Alice khẽ lên tiếng, vẻ bề trên đầy thần thánh đã hoàn toàn bốc hơi khỏi giọng nói của cô. Gỡ bỏ lớp vỏ bọc kiểm soát tuyệt đối, sự hiện diện của Alice dịu dàng quấn quanh tâm trí Lucid bằng một hơi ấm xoa dịu chân thật.
'Lucid, anh có ổn không? Sự tha hóa từ lãnh địa đó đã để lại tổn thương quá lớn lên cơ thể vật lý của anh. Cứ để em thanh tẩy những dư chấn đang bám rễ trong hệ thần kinh anh nhé. Em có thể xóa sạch ký ức về lũ sinh vật kinh tởm đó. Em có thể cất đi nỗi đau này.'
'Đừng có chạm vào ký ức của tôi.' Lucid lập tức gắt lên trong suy nghĩ. Giọng nói vang vọng giữa tâm trí cậu vỡ vụn và đầy phòng thủ.
'Nếu em lấy đi nỗi đau này, em cũng đồng thời tước đi thứ duy nhất còn đang níu giữ tôi lại với thực tại. Tôi cần phải cảm nhận nó. Bởi nếu để bản thân hoàn toàn tê liệt, tôi sẽ đánh mất luôn phần người của mình. Sẽ chỉ trở thành một con quái vật nữa đang đóng vai thần thánh trong cái căn phòng màu tím kia mà thôi. Cứ để mặc vết thương ấy ở đúng chỗ của nó đi.'
Alice khẽ do dự. Sự hiện diện của cô lặng lẽ lùi lại một chút, tôn trọng ranh giới kiên quyết mà cậu vừa vạch ra.
'Theo ý anh vậy, người được chọn của em. Nhưng hãy nhớ rằng anh không cần phải một mình gánh vác mọi thứ. Anh đã phải chịu đựng quá đủ những điều kinh hoàng cho một kiếp người rồi.'
Lucid tập trung ánh nhìn vào dòng nước vàng đang cuộn dâng để cố kìm lại nhịp thở đứt quãng của mình. Cậu quan sát lối kiến trúc của những tòa nhà đang ngập chìm bên dưới. Vô số văn bản cùng các ghi chép lịch sử từng học tại học viện đồng loạt ùa về trong tâm trí. Cậu dễ dàng nhận ra những góc cạnh sắc sảo, những thức cột cẩm thạch đặc trưng, cùng kỹ thuật chế tác đá không thể lẫn đi đâu được. Lucid nhanh chóng chắp nối các mảnh thông tin lại với nhau. Nơi này chính là một tàn tích trực tiếp của Celestia.
Cộng thêm việc Senna từng nhắc đến Cha Thương Mại trước đó, sự thật giờ đây đã quá đỗi rõ ràng: cô ta đã thao túng những cư dân ở đây—Fenwick, đám quý tộc, Cảnh Tu, Celeste, và có lẽ là cả Valen? Cậu không dám chắc, nhưng điều đó cho thấy cô ta đang nắm giữ nhiều bí mật hơn những gì bản thân chịu thừa nhận. Đặc biệt là những bí mật về cậu.
Lãnh địa mà họ vừa trốn thoát trước đó kỳ thực chỉ là bề mặt đóng băng bên trên của cả thị trấn. Gốc rễ thực sự của sự tha hóa và nền kinh tế gian lận này lại nằm chính ở thành phố cổ xưa, chìm sâu dưới đáy mà họ đang đứng lúc này.
"Đây chính là ngọn nguồn." Lucid tìm lại được giọng nói của mình, lớn tiếng hướng về phía Celeste.
"Đám quý tộc bên trên chỉ đang hớt phần váng. Chúng ta cần phải chặt đứt đầu con rắn ngay tại dưới này."
"Quả thực là vậy." Celeste đáp lại bằng một tông giọng ấm áp, khẽ gật đầu đồng tình.
"Những lề thói cũ cần phải được gột rửa sạch sẽ, có thế thì những hạt giống mới mới mong nảy mầm trên mảnh đất màu mỡ này."
'Giải thích lại kế hoạch kinh tế xem nào, Alice.' Lucid thầm gọi, cố gắng gạt mọi suy nghĩ khác để kéo sự tập trung về lại nhiệm vụ trước mắt.
'Rốt cuộc chúng ta phải giải quyết mớ hỗn độn này thế nào để không biến thành việc lật đổ một tên bạo chúa chỉ để thay bằng một kẻ khác?'
'Chúng ta sẽ thực thi một dòng chảy phi tập trung.' Alice bắt đầu giải thích, chất giọng trang trọng và đầy quyền uy lại cất lên để dẫn dắt cậu.
'Bằng cách đánh sập hầm chứa trung tâm, Tinh Hoa Vận Mệnh giờ đây đã thẩm thấu thẳng vào chính lớp đá nền. Những tầng lớp dân nghèo bên dưới sẽ tự động hấp thụ nó qua mạch nước ngầm và ngay trong không khí. Chúng ta đang thiết lập nên một mức tiêu chuẩn sinh tồn tối thiểu cho tất cả mọi người. Đám quý tộc sẽ không còn khả năng vơ vét hợp đồng nữa, bởi thứ tiền tệ ấy giờ đã tràn ngập khắp nơi và hoàn toàn miễn phí.
Chúng ta sẽ ban hành một hệ thống giao dịch mới chỉ xoay quanh sức lao động thuần túy cùng sự trao đổi công bằng, và nó sẽ được bảo chứng hoàn toàn bằng uy quyền thần thánh của em. Bằng việc xóa bỏ đi sự khan hiếm nhân tạo mà bọn chúng vẫn luôn dùng để nô dịch dân chúng, chúng ta sẽ làm sống dậy cả một nền kinh tế. Chúng ta sẽ trả lại quyền lực thương mại về tay người lao động.'
'Nghe có vẻ tốn cả mớ giấy tờ đấy.' Lucid thầm nhủ.
'Nhớ nhắc tôi thuê một tay kế toán nhé.'
Cậu rũ mắt nhìn xuống đáy sâu đang cuộn xoáy sắc vàng rực rỡ của căn hầm ngập nước. Cậu cần phải tìm ra cốt lõi của vấn đề này. Lucid hít một hơi thật sâu, rồi dứt khoát buông tay khỏi sợi xích sắt.
Cậu rơi tự do thẳng xuống dòng nước vàng đang chảy xiết. Cú va đập dội lên nặng nề, và ngay tức khắc, sức nước khổng lồ đã cuốn phăng cậu đi. Lucid không hề vùng vẫy chống trả. Cậu mặc cho dòng nước mang mình lao qua những dãy phố đổ nát. Cùng lúc đó, cậu lập tức kích hoạt Đặc Tính bẩm sinh của mình—Xích Tâm. Mọi giác quan của cậu nhanh chóng vươn rộng ra xung quanh, xuyên thủng màn chất lỏng đặc quánh để nhìn thấu toàn bộ môi trường bên dưới.
Ngay lập tức, cậu cảm nhận được Alice đang cố giấu giếm một điều gì đó nơi rìa nhận thức. Cô biết rõ kẻ nào đang chực chờ dưới đáy cơn đại hồng thủy này. Lucid tiếp tục đẩy giác quan của mình sục sạo sâu hơn vào những rãnh nứt tăm tối của thành phố ngập nước. Rất nhanh, cậu đã phát hiện ra một khối Tinh Hoa Vận Mệnh cực kỳ đậm đặc và đầy sức mạnh đang an tọa sâu bên dưới những con phố cẩm thạch chìm trong biển nước. Lucid nhận ra dấu ấn phép thuật đặc trưng ấy ngay trong tích tắc. Đó chính là Mercyros.
'Tìm thấy hắn rồi.' Lucid nghiến răng thầm nghĩ.
Cậu điều chỉnh lại quỹ đạo của mình dưới làn nước, mặc cho dòng chảy ánh vàng lôi tuột cậu lao thẳng về phía nguồn năng lượng khổng lồ kia. Lucid đã hoàn toàn phát ngán cái cảnh bị kẻ khác giật dây thao túng. Cậu đã quá mệt mỏi với việc bị người ta xé toạc nội tạng và lôi ra làm quân cờ thí mạng. Cuối cùng cũng đến lúc phải giáp mặt với kẻ đã kiến tạo nên toàn bộ tấn bi kịch này.
Cậu sẽ giành lấy quyền kiểm soát, nghiền nát Mercyros, giải trừ lớp băng phong cho thị trấn bên trên, và dùng chính kết quả đó để vả vào mặt vị nữ vương hợm hĩnh kia, chứng minh rằng cô ta đã hoàn toàn sai lầm.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn