Chương 266: Chương 254: Lại Là Lưu Trữ Đài Cháy Rụi Sao?
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~29 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2: Chuyến Hành Hương (141 -???) Lucid và Senna rảo bước bên nhau. Họ di chuyển thật chậm để có thể quan sát cấu trúc kiến trúc của không gian dưới lòng đất này. Senna đi trước dẫn đường, còn Lucid bám sát ngay phía sau. Đế ủng của họ gõ nhịp xuống mặt sàn đá cẩm thạch mang tông màu vàng nhạt. Môi trường xung quanh tỏa ra một cảm giác nặng nề và cổ kính. Những cây cột cao vút vươn thẳng lên trần nhà—nơi được điểm tô bởi những bức bích họa đã nhạt màu theo năm tháng.
Vài hạt bụi li ti trôi lơ lửng qua những luồng sáng lờ mờ vây quanh, trong khi bầu không khí nặc mùi giấy cũ hòa cùng đá khô.
'Nơi này trông giống hệt như Lưu Trữ Đài Cháy Rụi.' Lucid thầm nghĩ khi quan sát những giá đá cao chót vót chạy dọc theo các bức tường.
'Chỉ khác là ai đó đã tẩy trắng nó một cách thảm họa.'
"Vậy nơi này..." Lucid mở lời, vẫn giữ giọng ở mức rất trầm.
"Nơi này là một ảo ảnh." Senna đáp lại. Giọng điệu của cô bé vẫn duy trì sự trang trọng hoàn hảo cùng vẻ tử tế không chút khuyết điểm.
"Nó là hình ảnh phản chiếu của một vùng đất đã biến mất từ rất lâu rồi."
"Nghe mơ hồ thật đấy." Lucid khẽ chép miệng. Cậu đưa tay xoa ngực, nơi những cơn đau huyễn hoặc vẫn đang bùng lên dữ dội trong từng thớ cơ.
"Cô bé có thể nói điều tương tự về tài khoản ngân hàng của tôi."
Alice lập tức cất tiếng trực tiếp trong tâm trí cậu. Giọng cô toát ra thứ uy quyền thần thánh tuyệt đối.
'Những lời than vãn về tài chính của anh đúng là mệt mỏi hết sức, người được chọn của em ạ. Làm ơn hãy chú ý đến xung quanh đi.'
Hai người tiếp tục tiến sâu hơn vào khu phức hợp. Những khối đá cẩm thạch vàng nhạt phản chiếu lại chính xác cấu trúc của tòa thành kinh hoàng mà cậu vừa chật vật thoát ra. Bất kỳ dãy hành lang nào cũng đủ khiến lượng adrenaline trong máu cậu tăng vọt. Lucid liên tục kiểm tra từng góc khuất. Một cái bóng khẽ chuyển động gần một cổng vòm đang vỡ nát. Lucid lập tức giật nảy mình, hai tay theo phản xạ giơ lên thủ thế.
Cậu hoàn toàn tin rằng một ả đàn bà mặc áo choàng sẽ lao thẳng vào mình cùng lưỡi liềm bằng xương trên tay. Nhịp tim nện thình thịch vào lồng ngực. Cậu ép bản thân phải dán mắt vào cái góc trống rỗng ấy. Chẳng có gì ở đó cả. Lucid chậm rãi hạ tay xuống.
'Mình đang mất trí thật rồi.' Lucid thầm nhủ. Cậu bật ra một tiếng cười mỉa mai, run rẩy nhằm che đậy sự kinh hãi tuyệt đối đang bóp nghẹt lấy buồng phổi.
'Sắp tới có khi mình sẽ yêu cầu được mát-xa bằng xúc tu cũng nên.'
Alice ngay lập tức trút bỏ đi vẻ bề ngoài cao ngạo. Hiện diện tâm trí của cô khẽ ôm trọn lấy ý thức Lucid bằng một hơi ấm dịu dàng đến đáng ngạc nhiên.
'Lucid, anh ổn chứ? Sự ô nhiễm của Lãnh Địa đó đã gây ra tổn thất quá nặng nề cho vật chứa thể xác của anh. Em có thể thanh tẩy dư chấn vẫn còn sót lại trong hệ thần kinh của anh. Em có thể xóa bỏ cơn đau này.'
'Đừng chạm vào nó.' Lucid lập tức từ chối, ý nghĩ truyền lại vô cùng gay gắt. Cậu đưa tay quệt đi lớp mồ hôi lạnh rịn trên trán.
'Nếu em khiến anh trở nên hoàn toàn tê liệt, anh sẽ đánh mất đi nhân tính của chính mình. Anh cần phải cảm nhận được nó. Anh phải ghi nhớ thật kỹ những gì đám khốn nạn đó đã làm với mình.'
Senna dừng bước. Cô bé ngoái nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của cậu. Dù hoàn toàn nhận thức được trạng thái suy sụp tồi tệ của Lucid, cô bé vẫn quyết định không buông lời nhận xét. Con bé chỉ đơn giản gật đầu đầy thông cảm, rồi tiếp tục dẫn đường.
"Những thiên thần luôn bắt đầu ngày mới từ rất sớm." Senna mượt mà giải thích, tay chỉ về một dãy phòng trống rỗng và khắc khổ.
"Họ thức dậy trước bình minh, dùng những bữa ăn đơn giản chỉ gồm ánh sáng cô đặc cùng nước tinh khiết, rồi sau đó tiến hành cầu nguyện buổi sáng. Mọi nếp sinh hoạt hàng ngày đều được kiểm soát bằng những quy định vô cùng nghiêm ngặt."
"Nghe cô nói chẳng khác nào một hướng dẫn viên du lịch đã học thuộc lòng mấy tờ quảng cáo vậy." Lucid nhận xét thẳng thừng.
Senna hoàn toàn phớt lờ lời mỉa mai ấy. Cô dẫn cậu bước qua một cánh cửa đồng xỉn màu, tiến vào một khoảng sân rộng lớn.
Mặt đất ở đây đã nứt nẻ và khô cằn, rải rác những chiếc ghế đá vỡ vụn nằm trơ trọi dưới tán những thân cây chết khô, hóa thạch từ lâu. Toàn bộ khu vực này mang dáng dấp của một khu khai quật khảo cổ hoang tàn hơn là một khu vườn thần thánh.
"Chúng tôi từng chơi đùa ở đây." Senna cất giọng mỏng nhẹ, khẽ chạm tay vào thân cây hóa đá.
"Phải rồi. Chơi trốn tìm với mấy thực thể thần thánh. Nghe có vẻ vui nổ trời đấy." Lucid lầm bầm, đưa tay lên day chặt thái dương.
Từ khóe mắt cậu, ảo ảnh về một khuôn mặt bê bết máu bất thần lóe lên. Cậu buộc phải nhắm nghiền mắt lại, đợi đến khi ảo giác kinh tởm ấy hoàn toàn tan biến mới dám mở ra.
Rời khỏi khoảng sân, họ tiến vào một công trình kiến trúc khổng lồ trông hệt như một tòa án uy nghi. Những cây cột cẩm thạch khổng lồ chống đỡ mái vòm cao vút, bên dưới là vô số sổ cái nặng trịch và cuộn giấy đá nằm rải rác trên các dãy bàn gỗ dài.
Căn phòng không hề trống rỗng. Lảng vảng quanh những chiếc bàn là tàn ảnh mờ ảo của các nam nhân mang bộ râu trắng buông dài, khoác áo choàng rộng cùng đôi cánh lông vũ vĩ đại. Họ đang tranh cãi trong câm lặng, liên tục chỉ tay vào mặt nhau giữa một cuộc đối chất nảy lửa nhưng không phát ra lấy một thanh âm.
'Trông bọn họ giống hệt mấy gã triết gia Hy Lạp đang tức giận vậy.' Lucid thầm nghĩ, mắt dõi theo một thiên thần có râu quai nón vừa đập mạnh nắm đấm xuống bàn mà không tạo ra tiếng động nào.
'Chỉ thiếu mỗi mấy bộ đồ toga và vài chai rượu vang rẻ tiền nữa thôi.'
'Hy Lạp là gì cơ?' Alice lên tiếng hỏi. Giọng nói mang khí chất thần thánh của cô vang vọng trong tâm trí cậu với một sự bối rối rất đỗi chân thật.
'Đừng bận tâm.' Lucid đáp lại.
'Chỉ là một câu đùa thôi. Anh phải đùa để không bắt đầu gào thét lên rồi chẳng bao giờ dừng lại được.'
Bỏ lại tòa án sau lưng, hai người bước tới đáy của một lòng chảo ngầm vĩ đại.
Lucid ngước nhìn lên. Lơ lửng tít trên cao là một đấu trường huấn luyện khổng lồ đã bị xé toạc ra một cách bạo lực. Những tảng đá đen đặc, nặng nề trôi nổi giữa làn ánh sáng mờ ảo, hoàn toàn đứt gãy và không hề có chút liên kết nào với lớp kiến trúc xung quanh.
Cảnh tượng trước mắt toát lên một vẻ sai lệch đến cùng cực. Chất đá đen sắc cạnh kia hoàn toàn lệch pha với lớp cẩm thạch vàng nhạt thanh tao của kho lưu trữ và tòa án. Trông như thể có một bàn tay khổng lồ vừa bứt nát một mảnh từ một thế giới khác rồi cưỡng ép cấy ghép nó vào khoảng không gian ngầm này vậy.
Lucid chằm chằm nhìn những bệ đá lơ lửng. Đấu trường vỡ nát ấy cũng chứa đầy các bóng người mờ ảo. Đó là tàn ảnh của vô số nam nữ chiến binh đang điên cuồng lao vào nhau trong một trận tử chiến không hồi kết.
Họ liên tục vung những thanh kiếm và phóng những ngọn giáo huyễn hoặc. Lớp giáp trụ nặng nề trên người họ hoàn toàn khác biệt với những bộ áo choàng thướt tha của nhóm thư lại trong tòa án khi nãy.
Đột nhiên, một bóng ma nữ trên bệ đá thấp hơn lao vọt tới. Cô ta vung mạnh một lưỡi kiếm cong chém thẳng xuống phần rìa mép của nền đá.
Lucid giật nảy người đầy bạo lực. Bộ não chằng chịt vết thương tâm lý của cậu lập tức áp một ký ức kinh hoàng lên bóng hình hư ảo kia. Lớp giáp mờ ảo trong chớp mắt biến dạng thành một chiếc áo choàng tím. Lưỡi kiếm cong vẹo vỡ ra, hóa thành một thanh lưỡi hái bằng xương nguyên thủy.
Ngay tại góc tối trong tầm nhìn, cậu lại thấy khuôn mặt của gã bản sao ăn thịt người đang nhoẻn miệng cười với mình.
Lucid gục ngã xuống một bên gối, há miệng thở dốc. Mồ hôi lạnh tuôn ướt đẫm dọc sống cổ. Cơn đau ảo giác bùng lên rát bỏng ngay giữa bụng—đúng tại vị trí xúc tu nhớp nháp kia từng đâm xuyên qua cơ thể cậu. Cậu nhắm chặt mắt, hai tay cấu chặt lấy đầu gối mình.
'Thở đi.' Lucid tự nhủ với bản thân.
'Đó chỉ là một con ma. Một con ma đang rất tức giận mà thôi.'
'Anh lại đang mất kiểm soát rồi, người được chọn của em.' Giọng Alice vang lên trong tâm trí cậu. Tông giọng của cô vẫn mang vẻ bề trên thần thánh quen thuộc, nhưng lẩn khuất bên dưới là một tia lo lắng thật lòng.
'Vỏ bọc vật lý của anh đang phản ứng lại những kích thích ảo. Em phải an thần hệ thần kinh của anh ngay. Anh sẽ phá hỏng nhiệm vụ của chúng ta nếu cứ thế này mà gục xuống đấy.'
'Anh ổn.' Lucid thầm đáp trả, cố nặn ra một tiếng cười khùng khục, khô khốc.
'Anh chỉ vừa nhận ra mình quên mua vé xem trận đấu vật thiên đường thôi. Lỗi tại anh. Cứ để anh thưởng thức chút bạo lực miễn phí từ hàng ghế hạng bét này đi.'
'Sự phụ thuộc vào mấy trò đùa tồi tệ là một cơ chế phòng vệ quá dễ đoán.' Alice lạnh nhạt đáp.
'Nó không giấu được nhịp tim đang tăng vọt của anh đâu.'
'Bỏ qua chuyện đó đi, Alice.' Lucid đáp.
'Anh đã nói rồi. Anh cần nỗi đau này để tự nhắc nhở bản thân rằng mình vẫn còn sống. Nếu em làm anh tê liệt, bọn quái thai đó sẽ chiến thắng.'
Cậu cắn răng ép mình đứng thẳng dậy, dùng mu bàn tay áo quệt ngang lớp mồ hôi trên trán. Senna vẫn đứng cách đó vài bước chân. Cô dõi theo cậu bằng một vẻ mặt kiên nhẫn và đúng mực; không hề hối thúc, cũng chẳng đưa ra bất kỳ lời phán xét nào trước cơn hoảng loạn đột ngột của cậu.
"Rốt cuộc thì chuyện quái gì đang diễn ra trên đó vậy?" Lucid lên tiếng hỏi, giơ ngón tay vẫn còn hơi run rẩy chỉ về phía những chiến binh đang lơ lửng.
"Bởi vì đối với tôi, cảnh đó chẳng giống một buổi cầu nguyện yên bình của thiên thần chút nào. Trông nó giống một cái lò mổ hơn."
"Họ là những Valkyrie." Senna giải thích. Chất giọng của cô vẫn duy trì sự điềm tĩnh và tử tế đến hoàn hảo.
"Họ là nhánh lực lượng vũ trang. Họ đang rèn luyện cho một cuộc chiến đã trôi qua từ rất lâu rồi."
Lucid lại đưa mắt xem xét kết trúc đổ nát kia một lần nữa.
"Họ không hề ăn nhập với nơi này. Chất đá đã sai rồi. Thiết kế cũng hoàn toàn khác biệt. Trông cứ như thể toàn bộ đấu trường này bị bẻ gãy từ một nơi nào đó rồi nhét bừa xuống đây vậy."
"Cậu quan sát rất sắc bén." Senna nhẹ nhàng đồng tình.
"Nơi đó vốn chưa bao giờ được định sẵn là một phần của Celestia."
Động tác xoa ngực của Lucid chợt sững lại. Cái tên ấy giáng thẳng vào tâm trí cậu tựa một cú nện vật lý. Cậu nhớ lại những ghi chép từng học ở học viện, nhớ cả những huyền thoại cổ xưa kể về một thành phố thần thánh đã sụp đổ.
"Celestia." Lucid lặp lại thành tiếng, ánh mắt ghim chặt vào người cô.
Nhưng Senna không hề giải thích gì thêm. Cô quay mặt khỏi đấu trường đổ nát, chỉnh lại dáng người nhỏ bé rồi bắt đầu cất bước dọc theo một con đường cắm thẳng xuống sâu hơn, hoàn toàn phớt lờ câu hỏi đầy ngụ ý của cậu.
Lucid trút ra một hơi thở dài. Cậu ngước lên nhìn những Valkyrie đang chém giết nhau lần cuối. Cậu có thể nhận ra sự hiệu quả đến tàn bạo trong từng đường nét chuyển động ấy. Họ chiến đấu hệt như những người lính đã rơi vào bước đường cùng.
'Cô ta đang che giấu một lượng thông tin khổng lồ.' Lucid thầm nghĩ trong lúc cất bước nối gót Senna vào bóng tối.
'Chúng ta đang đi giữa đống tàn tích của Celestia, vậy mà cô ta lại đang đóng vai hướng dẫn viên du lịch cho mình.'
'Đừng tin cô ta hoàn toàn.' Alice ra lệnh.
Senna dẫn đường qua khu phức hợp mà không vướng phải một chút trở ngại nào. Cô nắm rõ mọi ngã rẽ, mọi hành lang bí mật tới mức gần như đáng ngờ. Cuối cùng, họ đặt chân đến tầng sâu nhất của khu tàn tích.
Án ngữ ngay trung tâm căn hầm cuối cùng là một cánh cửa kim ngân khổng lồ hình tròn. Trên bề mặt kim loại của nó, vô số ấn chú cổ ngữ phức tạp đang tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt.
"Đây là kho lưu trữ trung tâm." Senna giải thích, đưa tay ra hiệu về phía cánh cửa đồ sộ.
"Nơi này cất giữ toàn bộ tiền tệ. Nó chứa tất cả lượng Tinh Hoa Vận Mệnh mà thế giới hiện đang cần. Toàn bộ nền kinh tế đang bị bóp nghẹt ngay phía sau bức tường kim loại này."
Lucid chằm chằm nhìn căn hầm, đầu óc nhanh chóng nhảy số để tính toán mọi hệ quả.
"Vậy ra, đây chính là con heo đất chính."
"Đây là con đường để diện kiến Cha." Senna dịu dàng sửa lời cậu.
"Bằng cách chiếm đoạt thứ thuộc về ông ấy, chúng ta sẽ khiến ông ấy tức điên lên. Cha sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải xuất hiện."
Lucid khoanh hai tay trước ngực.
"Để tôi đoán xem. Chúng ta sẽ đập nát nó."
'Chúng ta sẽ làm nhiều hơn là chỉ đập nát nó.' Giọng Alice dội vào tâm trí, mang theo toàn bộ sự uy quyền đầy tính khuôn phép của cô trở lại.
'Chúng ta phải phân phối lại số của cải này một cách chuẩn xác để vực dậy nền kinh tế đang ngắc ngoải phía trên.
Khi xuyên thủng hầm ngầm, chúng ta sẽ gắn một ấn chú hút năng lượng vào bể chứa chính. Lượng Tinh Hoa Vận Mệnh nguyên thủy ấy sẽ được bơm thẳng vào chu trình ngưng tụ khí quyển. Nó sẽ trút xuống các khu dân cư nghèo dưới dạng năng lượng tự nhiên. Dân thường có thể hấp thụ nó một cách thụ động, hoàn toàn bỏ qua sự kiểm soát của giới quý tộc. Chúng ta sẽ làm ngập lụt thị trường bằng nguồn sinh lực miễn phí và phá nát cái sự khan hiếm giả tạo mà bọn chúng dựng lên.'
Lucid bật ra một tiếng cười chát chúa, đầy mỉa mai.
"Chúng ta chuẩn bị tạo ra một cơn mưa tiền cho người nghèo. Tôi dám chắc là Cha Thương Mại sẽ thích điều này lắm đây."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn