Chương 265: Chương 253: Sự Tê Liệt Thuần Túy.
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~31 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2: Chuyến Hành Hương (141 -???) Lucid dồn từng giọt sinh lực cuối cùng siết nghẹt cổ ả đàn bà. Các thớ cơ trên tay cậu nóng rực. Ả tắc thở, hai tròng mắt lồi ra khi áp lực không ngừng gia tăng. Mặt đá dưới lưng họ vốn đã rạn nứt vì giằng co, nay tiếp tục nứt toác thành những rãnh sâu hoắm đan chéo như tơ nhện.
Không gian xung quanh rên rỉ dưới sức ép vật lý. Tầm nhìn của Lucid đột ngột co rút mãnh liệt. Cả thế giới bên trong căn phòng mờ dần, thu hẹp lại thành một điểm tiêu cự duy nhất ghim chặt vào khuôn mặt ả.
Cậu tiếp tục gia tăng lực siết. Ánh mắt Lucid ghim thẳng vào những đường nét tái nhợt của ả, lướt dọc theo làn da nhẵn nhụi trong khi hai ngón tay cái ấn ngập vào cuống họng đối phương. Con ả cặn bã này chính là thực thể đã bắt cóc Ayame.
Đây cũng chính là sinh vật tàn nhẫn đã vứt bỏ mạng sống của bao người vô tội xuống dòng nước đen ngòm phía trên. Sức nặng của sự thật ấy đổ ập xuống, thiêu đốt ý chí thể xác cậu bùng cháy. Cậu muốn nghiền nát ả.
Khuôn mặt ả bỗng nhòa đi trong tầm mắt cậu, thoáng biến đổi để gọi về hình bóng của một nữ quý tộc tóc vàng từ quá khứ đã bị chôn vùi. Sự mường tượng đến Ivy thổi bùng cơn thịnh nộ trong cậu lên đến một ngưỡng nhiệt độ tuyệt đối, không thể kìm nén. Cậu siết mạnh hơn nữa, hạ quyết tâm kết thúc vòng lặp đày đọa này ngay tại đây.
Nhưng đột nhiên, một màn vỡ nát bạo liệt của da thịt đã phá vỡ thế bế tắc. Một phần chi thô kệch, lởm chởm gai góc xé toạc bụng ả đâm thẳng ra ngoài.
Dị vật đó không hề khựng lại hay do dự. Nó lao tới với vận tốc phi lý, xuyên thủng khoảng cách giữa hai người rồi cắm phập vào dạ dày Lucid. Xúc tu bằng thịt găm rách các thớ cơ, ghim chặt cậu sát vào thân hình tàn tạ của ả.
Cú sốc chấn thương khủng khiếp ép một ngụm máu bầm khổng lồ trào ngược lên cổ họng. Cậu nôn thốc ra thứ chất lỏng đặc quánh, nồng mùi gỉ sét, vấy đỏ cả cằm và lớp y phục của ả.
Trái với sự kinh tởm lẽ ra phải có, ả không hề rụt lại. Thay vào đó, ả hân hoan há miệng, đón lấy dòng máu ấm nóng bằng đầu lưỡi. Ả nuốt ực thứ chất lỏng ấy xuống họng với một khoái cảm chân thật, rồi nở một nụ cười rạng rỡ đầy kinh hãi, ướt đẫm sắc đỏ rợn người.
"Chà... máu của con chiên dẫn đường quả thật ngọt ngào." Ả thì thào. Giọng nói nhầy nhụa sủi bọt, mang theo chính sinh lực vừa bị đánh cắp của cậu.
Lucid mất sạch mọi điểm tựa vật lý. Cơ thể cậu đổ ập sang bên phải, va đập mạnh xuống nền đá lạnh lẽo của căn phòng mang kiến trúc gothic. Hệ thần kinh quá tải khiến cậu bắt đầu co giật không thể kiểm soát.
Dị vật lởm chởm bắt đầu rút ngược vào cơ thể ả, nhưng lực kéo thô bạo của nó đã tàn nhẫn giật phăng toàn bộ nội tạng ra khỏi khoang bụng Lucid. Cậu nằm gục nghiêng trên đất, phần ruột bị phơi bày hoàn toàn, máu không ngừng tràn lênh láng trên nền đá ẩm ướt.
Dù đã quá quen với việc chịu đựng những nỗi thống khổ xác thịt tột cùng, nhưng các giới hạn bên trong Lãnh Địa đặc thù này lại hoàn toàn khác biệt. Cậu bấu víu vào sâu thẳm tâm trí, tìm kiếm người lập khế ước thần thánh của mình. Cậu đợi chờ một đợt bùng nổ của ánh sáng xanh quen thuộc, chờ đợi hơi ấm chữa lành đầy cao ngạo của Alice sẽ khâu lại những vết rách trên da thịt.
Nhưng thứ cậu tìm thấy chỉ là một màn nhiễu sóng ngột ngạt đến nghẹt thở.
Vì một lý do không thể lý giải nào đó, tại chốn ô uế đến cùng cực này, ả đàn bà kia lại có khả năng cản bước Alice. Hay chí ít, tầm ảnh hưởng của Alice đã bị suy giảm đáng kể bên trong Lãnh Địa mà cậu đang mắc kẹt.
'Alice...' Lucid gào gọi trong tâm trí. Thanh âm nội tâm của cậu giờ đây nghe yếu ớt và đứt gãy từng khúc.
Cậu không hề được chữa lành. Cậu chỉ đơn giản là đang nằm đó, để mặc máu rút cạn trên nền đá.
Cảm giác quằn quại khi sinh mệnh dần trôi tuột đi trên mặt sàn lạnh giá vô tình kích hoạt một sang chấn vốn đã bị vùi sâu. Nó gợi nhắc cậu nhớ đến mức ám ảnh về những vòng lặp cuộc đời trong quá khứ. Cậu nhớ lại khoảnh khắc đối mặt với Ivy ở một dòng thời gian khác. Nhớ lại cảnh mình đã hợp tác với cô ta, tin tưởng vào phán đoán của cô ta, để rồi đổi lại là một nhát kiếm đâm thấu qua lưng.
Cậu nhớ mình đã phải trừng mắt nhìn khuôn mặt lạnh lùng, vô cảm của cô ta trong lúc bản thân đang dần cạn máu trên một nền đá cũng hệt như lúc này, sặc sụa trong chính máu của mình.
Qua khóe mắt đang mờ dần đi, cậu bắt được một chuyển động khẽ khàng nhất.
Một giây trôi qua.
Một nhịp điệu chèn ép đầy bệnh hoạn truyền đến từ chính vị trí cậu vừa bị đâm xuyên qua. Lucid khó nhọc rũ chiếc đầu nặng trĩu xuống, cố gắng chống lại bóng tối đang ập tới. Cậu đang bị moi ruột ngay lúc còn sống. Con ả khốn nạn mà cậu vừa cố giết giờ đây đang quỳ rạp trên cơ thể bất toại của cậu.
Ả đang mút mát phần nội tạng phơi bày ra ngoài, ngấu nghiến rứt từng mảng thịt tươi sống bỏ vào miệng với một cơn đói khát điên cuồng. Tiếng xé thịt ướt nhẹp vang vọng rõ mồn một giữa không gian tĩnh mịch. Cảnh tượng ấy tống một luồng buồn nôn dữ dội lên cổ họng cậu. Tầm nhìn của Lucid chao đảo, pha trộn giữa dịch mật trào ngược và sự kiệt quệ vì mất máu quá nhiều.
Chợt, một sự dịch chuyển khối lượng sinh học khổng lồ diễn ra ngay xung quanh. Một hình thù khác, cấu thành từ ruột non, những bó cơ vặn vẹo cùng đám nội tạng tím thẫm, từ từ tụ hình ngay sau lưng ả đàn bà đang say sưa ăn uống. Khối thịt phình to với tốc độ chóng mặt, vươn cao lên rồi biến dị thành một phần chi khổng lồ, cứng nhắc, mang hình dáng y hệt một chiếc liềm gặt lúa.
Chiếc liềm xương chém ập xuống với một gia tốc kinh hoàng. Nó chém bay đầu ả đàn bà chỉ bằng một đường cắt dứt khoát, gọn ghẽ. Cái thủ cấp đứt lìa lăn lông lốc trên sàn, khóe miệng ả vẫn còn lem luốc vết máu của cậu.
Khối nội tạng lại bắt đầu vặn vẹo, chậm rãi cô đặc rồi tái tạo hoàn chỉnh thành hình dáng của người phụ nữ kia. Vẫn là ả ta, nhưng lần này lại được sinh ra từ chính đống ruột rà nhầy nhụa của mình. Ả nhìn xuống cái xác mất đầu của bản thể phân thân, trong mắt lộ ra một tia ghê tởm nhạt nhòa. Rồi ả tự vòng tay qua vai ôm lấy chính mình, tạo nên một tư thế vặn vẹo như đang tận hưởng sự ấm áp và an ủi đầy bệnh hoạn.
"Ngươi không thể làm hại con chiên non này." Ả cất lời với tông giọng sùng đạo đến buồn nôn.
"Cậu ta là vật tế thiêng liêng dành cho thánh mẫu của chúng ta ở bên dưới."
Sự vô lý đến tột cùng của tình cảnh trước mắt dường như đã bẻ gãy một thứ gì đó cực kỳ căn bản bên trong Lucid. Toàn bộ nỗi sợ hãi tức khắc tan biến. Thay vào đó là một cơn phẫn nộ bùng lên đến mức mù quáng, đánh bật mọi giới hạn chịu đựng về mặt y học của cơ thể.
Rồi đột nhiên, Lucid đứng dậy.
Cơ thể vật lý của cậu hoàn toàn phớt lờ đi những tổn thương nghiêm trọng chí mạng.
Từng đoạn ruột rỉ máu cứ thế tuôn ra, trượt dài và lê lết ướt đẫm trên mặt nền đá lạnh buốt dưới chân cậu.
Một tầng sương mù đỏ sẫm đặc quánh đọng lại dưới hốc mắt cậu, bốc cháy ngùn ngụt bằng thứ cuồng nộ không thuộc về lẽ tự nhiên. Lucid ghim chặt ánh mắt vào người phụ nữ vừa mới tái sinh kia.
Cậu cúi người xuống, tóm lấy chiếc đế đèn chùm bằng sắt đã vỡ nát trên mặt đất.
Bỏ mặc những cơn đau đang cào xé cùng lượng máu mất đi đủ để giết chết một người bình thường, Lucid siết chặt đoạn kim loại nặng trịch bằng cả hai tay. Cậu điên cuồng lao thẳng về phía ả.
Cuộc tấn công ấy hoàn toàn vô vọng. Lucid không còn đủ thăng bằng hay chút sức lực nào để tung ra một đòn chí mạng đúng nghĩa. Ngay giữa chừng đà lao tới, đôi chân cậu bất chợt mất sạch sức lực.
Cậu đổ gục về phía trước, ngã nhào và đè sầm lên thân thể mềm mại của ả.
Đầu cậu kẹt cứng ngay dưới cằm người phụ nữ. Lucid vùng vẫy đôi tay một cách yếu ớt, hoàn toàn bất lực trong việc nâng món vũ khí bằng sắt nặng nề kia lên đủ cao để giáng đòn.
Cậu lại nôn ra thêm một búng máu đen đặc, nhuộm đẫm cả phần vạt trước trên bộ áo choàng tím tinh tươm của ả. Quả là một cảnh tượng thảm hại. Một kẻ đang hấp hối cố dùng thứ tứ chi tàn tạ của mình để đánh chết một con quái vật bất tử. Máu của cậu không ngừng chảy tràn ra xung quanh, kéo theo tâm trí ngày càng trở nên mơ hồ, ý thức theo từng phút từng giây dần tuột khỏi tầm tay.
Một giây trôi qua.
Cậu nắm chặt thanh sắt dày của chiếc đèn chùm bằng đôi tay run rẩy, găm sâu từng ngón tay vào lớp kim loại lạnh ngắt. Cậu ép buồng phổi phải hút vào một ngụm khí mỏng tang, khò khè trong cuống họng.
Hai giây trôi qua.
Cậu đẩy nửa thân trên rời khỏi ngực ả, ngồi dang chân ghim chặt lấy eo người phụ nữ và cố ép bản thân phải thẳng lưng. Lucid cúi xuống, nhìn xoáy vào đôi mắt mở to tím ngắt của ả. Cậu từ chối việc phải nằm ngửa chờ chết.
Ba giây trôi qua.
Ả không hề phản kháng. Ả cũng chẳng buồn hất cậu ra hay triệu hồi thêm bất kỳ cái xúc tu nào. Thay vào đó, ả vươn một bàn tay mềm mại nhợt nhạt lên, dịu dàng vuốt ve lấy chiếc cằm đang vương đầy máu của cậu. Biểu cảm của ả lúc này chứa đựng sự tôn sùng tuyệt đối đến đáng sợ dành cho người đàn ông tàn tạ đang ngồi phía trên mình.
Lucid đâm thẳng phần đế sắt vỡ nát, sắc nhọn của chiếc đèn chùm xuống.
Vắt kiệt chút sức lực cuối cùng bùng nổ trong cơ thể, cậu ghì mạnh khối kim loại xuống phía trước. Lucid nghe rõ tiếng đốt xương cổ dày của ả gãy gập, vang lên một tiếng rắc khô khốc vọng khắp không gian.
Chấn động vật lý ấy đã châm ngòi cho một phản ứng dây chuyền thảm khốc lan ra khắp toàn bộ Lãnh Địa. Mặt nền đá cổ kính bên dưới hai người lập tức vỡ vụn thành những mảnh vỡ lởm chởm, lơ lửng giữa không trung.
Toàn bộ thực tại vật lý của căn phòng mang phong cách gothic bắt đầu mất ổn định, rồi sụp đổ hoàn toàn vào một vùng hư vô tăm tối cuồn cuộn.
Trọng lực không còn tồn tại, mọi kiến trúc đều tan chảy thành màn sương màu tím.
Khi thế giới vật lý xung quanh đã hoàn toàn tan biến, một tiếng thì thầm cuối cùng, lạnh lẽo đến rợn gáy khẽ lướt qua tai cậu.
"Ta. Sẽ. Có. Được. Ngươi."
Giọng nói ấy bắt đầu nhân lên, dội lại từ hàng nghìn hướng khác nhau trong vực thẳm tối tăm vô tận.
"Chúng. Ta. Sẽ. Có. Được. Ngươi."
Lucid bừng tỉnh, há miệng thở dốc. Cậu đang nằm ngập trong một vũng chất lỏng màu vàng cạn lấp lánh. Hơi ẩm ướt của vực thẳm dưới lòng đất vẫn bám chặt lấy lớp quần áo trên người. Bên cạnh cậu là một cô bé đang quỳ gối. Đó chính là đứa trẻ mà cậu từng bắt gặp gần Khe Nứt trước đó. Cô bé lẳng lặng quan sát cậu bằng đôi mắt tĩnh lặng nhưng đầy mong đợi.
Cậu buông ra một hơi thở dài run rẩy.
Cậu nghiến chặt răng, nhắm nghiền mắt lại.
Lucid ngồi nán lại trên vũng nước màu vàng thêm một lúc, dáng vẻ hoảng loạn hiện rõ.
Đột nhiên, giọng Alice thét lên trong tâm trí cậu. Uy lực từ tiếng hét ấy mạnh đến mức khiến từng kẽ răng của Lucid cũng phải rung lên bần bật.
"Anh dám làm trái mong muốn của em để cho ả đàn bà đó chiếm tiện nghi! Anh đã tự vấy bẩn bản thân mình. Anh đang bôi nhọ chính cái hình tượng mà em đã dày công vun đắp cho anh đấy!"
Đây là lần đầu tiên cậu nghe thấy cô tỏ ra kinh tởm và phẫn nộ một cách chân thật đến vậy. Thế nhưng, lẩn khuất bên dưới cơn thịnh nộ ấy, cậu lại loáng thoáng nhận ra một thứ khác—một sự ghen tuông sắc lẹm, châm chích. Lucid lắc đầu để xua đi tiếng ong ong trong tai. Ký ức về những bóng người mặc áo choàng tím cùng cái phần phụ kinh tởm ép cậu phải nuốt xuống họng lại ùa về. Cậu cúi gập người, nôn thốc nôn tháo tất cả những tàn dư thức ăn mình đã đưa vào bụng kể từ lúc rời khỏi quán rượu.
Hình ảnh về căn phòng đó vẫn còn in hằn quá đỗi sống động. Cảnh tượng đám phân thân bò trườn lên xác của chính đồng loại mình chẳng khác nào lũ kền kền ăn xác thối tuyệt đối không dành cho những kẻ yếu tim. Cậu thừa hiểu, bản thân sẽ phải mất nhiều năm trời mới có thể hồi phục tâm lý sau khi chứng kiến những điều bệnh hoạn đến mức ấy.
Một quầng sáng màu lục dày đặc bao bọc lấy cơ thể cậu. Hiện diện của Alice bất chợt chuyển từ cơn thịnh nộ sang một sự quan tâm lạnh lẽo mang đầy tính chiếm hữu.
"Anh đang mất kiểm soát rồi. Không một con người nào phải chịu đựng những gì diễn ra trong Lãnh Địa của sinh vật đó cả.
"Em không hoàn toàn chắc chắn chuyện gì đã xảy ra, nhưng...
"Em tha thứ cho anh. Và em sẽ chữa lành cho anh."
Lucid gượng ép gật đầu một cái yếu ớt, mệt mỏi. Ánh mắt cậu trôi dạt về phía nơi người phụ nữ bị trói trên cọc từng đứng.
Chẳng có gì ở đó cả.
Cứ như thể đám người mặc áo choàng hay giàn thiêu màu tím ấy chưa từng tồn tại. Giờ đây, hiện hữu trước mắt cậu chỉ còn lại quảng trường tĩnh lặng của một thị trấn bằng đá cẩm thạch cổ xưa đã chìm vào quên lãng.
Cậu chống tay, nhổm người dậy trên hai đầu gối.
Một cô bé vẫn đứng chờ ở khoảng cách không xa. Không nói lời nào, cô bé xoay lưng bắt đầu cất bước. Lucid từ từ đứng lên rồi bám theo sau.
Cậu giữ khoảng cách thật gần, âm thầm quan sát đứa trẻ.
Cậu hơi rướn người về phía trước, cất giọng rất trầm.
"Senna?"
Giọng Alice lại trồi lên từ tận sâu trong tâm trí cậu.
"Em không tin tưởng đứa trẻ này." Cô nói.
"Hãy tránh xa con bé ra."
Lucid chỉ trầm ngâm nhìn xuống cô bé. Sau một khoảng lặng thật dài để cân nhắc cẩn thận, cậu chậm rãi chìa tay về phía cô bé.
"Đi thôi." Cậu nói.
"Dẫn tôi đến gặp người được cho là Cha Đẻ Thương Mại này đi."
Cô bé nắm lấy tay cậu.
Và họ tiếp tục bước đi, băng qua những hành lang chật hẹp, những mặt tiền cửa hiệu đổ nát cùng những quảng trường trống hoác.
Đôi mắt Lucid không ngừng chuyển động, quét qua toàn bộ cấu trúc kiến trúc của thành phố đã mất này.
Cô bé dẫn cậu len lỏi qua mê cung đá, tiếng bước chân khẽ vang vọng vào nền đá cẩm thạch.
Họ dừng lại tại trung tâm của một khoảng sân tròn rộng lớn. Đột nhiên, cô bé khựng lại và đưa tay chỉ xuống mặt đất.
Nằm khảm chặt giữa trung tâm mặt nền là một ấn chú hình tròn khổng lồ, được làm từ thứ chì nhuốm ánh tím vẫn đang không ngừng đập từng nhịp.
Nó nằm phẳng lì trên mặt đá cẩm thạch, bao phủ bởi vô số những dòng cổ ngữ kỳ lạ, uốn lượn như thể đang hô hấp theo từng nhịp sống.
"Nhìn kìa." Cô bé thầm thì.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn