Chương 263: Chương 251: Kể Một Câu Chuyện.
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~25 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2: Chuyến Hành Hương (141 -???) Bản thể đang nằm áp sát ngay cạnh cơ thể bất động của Lucid bỗng cất giọng với một âm sắc vui vẻ đến kinh ngạc. Lời nói của cô ta hoàn toàn rũ bỏ được vẻ sầu thảm nặng nề vẫn thường đi kèm với những thanh âm trước đó.
Từng nét trên khuôn mặt người phụ nữ giãn ra thanh thản, ánh lên sự thích thú thuần túy hệt như một đứa trẻ.
"Ồ, ta có nên kể cho cậu nghe một câu chuyện không nhỉ?" Cô ta hỏi với vẻ tươi tắn.
Bàn tay nhợt nhạt ấy thò vào giữa những nếp gấp rủ xuống của bộ áo choàng tím. Các ngón tay cô ta nắm lấy một vật thể cứng giấu kỹ bên trong lớp lụa mỏng, rồi rút ra một cuốn sổ tay dày cộm, sờn cũ dưới luồng ánh sáng lờ mờ.
Người phụ nữ lật mở lớp bìa da nặng trĩu bằng một động tác thuần thục và trơn tru. Bất chấp tâm trí đang đặc quánh, Lucid vẫn lập tức nhận ra thứ đó.
Nó là bản sao y hệt cuốn sổ tay mà cậu vẫn đang mang trong túi áo. Ngay trên mặt bìa da sẫm màu cũng được khắc chìm hình ảnh một hộp sọ người trắng toát như xương.
Những ngón tay thon dài của cô ta lướt nhẹ trên mặt giấy da ố vàng của trang đầu tiên.
"Ngày xửa ngày xưa..." Cô ta lớn tiếng đọc.
Những bản thể xung quanh vội vã rướn người sát về phía tấm nệm nhung để lắng nghe câu chuyện, hoàn toàn tập trung vào từng lời cô ta nói.
"Hai chị em từng chung sống bên nhau trong sự hòa hợp hoàn hảo." Bản thể ấy tiếp tục đọc.
"Một người lớn lên nguy nga và vĩ đại ở trên mặt đất. Người còn lại thì teo tóp dần ở tận cùng đáy vực tối tăm. Và người em dưới đáy vực chỉ có một mong ước duy nhất—đó là được người chị phía trên giang tay ôm trọn lấy mình thêm một lần nữa."
Lucid cố gắng tiếp nhận từng lời nói xuyên qua màn sương mù đặc quánh của cơ thể đang bị tê liệt. Dòng năng lượng ăn mòn từ đòn tấn công trước đó vẫn khóa chặt mọi bó cơ của cậu tại chỗ, khiến việc nhấc nổi một cánh tay hay dịch chuyển một cẳng chân đều là điều bất khả thi.
Tuy nhiên, ngay tại lõi cơ thể cậu, một cảm giác khác lạ lại bắt đầu rục rịch. Hợp chất xúc tác từ lọ thủy tinh cậu nghiền nát trước đó cuối cùng cũng lan tới hệ tuần hoàn trung tâm.
Cảnh Tu đã tận tay giao cho cậu loại hỗn hợp giả kim đặc thù này để chống lại những cơn đau thể xác tột cùng cùng những ràng buộc ma thuật. Dược lực mạnh mẽ bắt đầu triệt tiêu hiệu ứng tê liệt của Tinh Hoa Vận Mệnh, truyền một hơi ấm râm ran chạy dọc theo những mạch máu đông cứng.
Giờ kể chuyện bỗng bị cắt ngang bởi một bản thể khác. Cô ta quỳ gối đầy vững chãi bên mạn sườn phải của Lucid, rồi vươn tay cưỡng ép bẻ khuôn mặt nặng trĩu của cậu hướng thẳng về phía mình.
Nét mặt người phụ nữ lập tức vặn xoắn lại thành một chiếc mặt nạ của sự ghen tuông điên cuồng và xấu xí.
"Kẻ này là của ta." Cô ta gắt lên.
Giọng nói ấy rỉ ra một khao khát chiếm hữu thô bạo, không chút che giấu. Bằng cả hai tay, cô ta siết chặt lấy cổ tay phải của Lucid rồi ra sức giật mạnh cánh tay cậu về phía ngực mình. Ả đang cố lôi tuột cơ thể bất động của cậu ra khỏi vòng tròn được tạo bởi những bản thể kia.
Hành động cướp đoạt ấy lập tức vấp phải sự phản kháng từ một bản thể thứ ba—kẻ vẫn đang ấp toàn bộ sức nặng lên ngực Lucid.
Cô ta lập tức siết chặt lấy thân trên của cậu, vùi hẳn mặt vào nếp vải áo của Lucid.
"Xin đừng làm vậy." Bản thể thứ ba nhẹ nhàng khuyên nhủ.
"Người đàn ông này là một món quà thiêng liêng. Đừng để chúng ta phải tàn sát lẫn nhau chỉ vì hắn."
Lúc này, Lucid có thể cảm nhận được ý thức của mình đang dần dung hợp lại thành một khối thống nhất và minh mẫn. Sự vỡ vụn tinh thần cực đoan do pháo đài tím gây ra bắt đầu rút đi nhanh chóng.
Lọ dược phẩm đang chủ động thanh lọc mọi ảnh hưởng độc hại khỏi hệ thần kinh của cậu. Lucid đã khôi phục được một nửa nhận thức về môi trường vật lý xung quanh.
Cậu đã có thể cảm nhận được bề mặt nhám của lớp nệm nhung bên dưới, cũng như hơi lạnh buốt từ những bàn tay đang siết chặt lấy tứ chi mình.
Cậu chỉ biết im lặng quan sát cuộc xung đột quái đản đang diễn ra ngay trên chính cơ thể mình.
'Mình không tài nào hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra ở đây.' Lucid thầm nghĩ.
'Chẳng phải những người phụ nữ này đều là cùng một người sao?'
Bầu không khí yên bình của vòng tròn đọc sách vỡ nát chỉ trong chớp mắt. Một tiếng rạn nứt đanh gọn, chói tai vang vọng khắp căn phòng đá tăm tối.
Bản thể vừa cố kéo cánh tay phải của Lucid bỗng thét lên trong sự đau đớn tột cùng.
Một trong những tỷ muội giống hệt cô ta đã lao vọt tới mà không hề có dấu hiệu báo trước. Kẻ tấn công tóm chặt lấy cẳng tay của ả đàn bà đầy tính chiếm hữu kia, tàn nhẫn bẻ gập nó ra phía sau.
Xương cốt lập tức chọc thủng da thịt, để lộ những mảnh vụn trắng lởm chởm dưới ánh sáng tím lờ mờ. Máu tươi bắn thành từng vũng xuống nền đá.
"Á! Đau, đau quá!" Bản thể bị thương gào thét điên loạn. Cô ta lập tức buông thõng cánh tay Lucid ra rồi cuống cuồng ôm lấy phần chi thể vừa bị phế bỏ.
Ngược lại, kẻ vừa ra tay đánh gãy tay đồng loại chỉ nhếch mép. Nụ cười của ả kéo dài đến rợn người, hoàn toàn trống rỗng—không vương chút đồng cảm hay hối hận nào của con người.
Bản thể đang nằm đè lên người Lucid bỗng giơ tay phải lên. Ả chĩa thẳng ngón tay được cắt tỉa hoàn hảo về phía kẻ vừa bộc lộ sự tham lam ích kỷ.
"Sự tham lam của ả đang phá hoại lời tiên tri của đấng sáng tạo chúng ta." Bản thể mang dáng dấp chỉ huy cất lời với sự uy quyền lạnh lẽo.
"Tiêu diệt ả."
Bầu không khí trong phòng thay đổi với tốc độ kinh hoàng. Những người phụ nữ có khuôn mặt giống hệt nhau vừa ban nãy còn ngả ngớn bên cạnh Lucid giờ đồng loạt đứng thẳng dậy. Chuyển động của họ ăn khớp đến mức hoàn hảo, chuẩn xác như những cỗ máy đã được lập trình sẵn.
Từng bước chân nện xuống nền đá đều tăm tắp, hướng thẳng về phía người chị em đang bị thương. Cùng lúc đó, đôi mắt tím sẫm của bọn họ đột ngột bừng lên một thứ năng lượng tử đinh hương rực rỡ và đầy cuồng loạn.
Bọn họ đồng loạt bổ nhào vào cô gái đơn độc kia. Cả đám lao xuống hệt như một bầy thú hoang chết đói vừa vồ được con mồi tươi sống. Những bàn tay trần giờ đây biến thành thứ vũ khí man rợ, điên cuồng cào xé lớp da thịt mềm mại.
Lucid chỉ biết trân trối lắng nghe những âm thanh kinh tởm vang lên—tiếng da thịt bị xé toạc, tiếng những thớ cơ đứt lìa. Tiếng xương gãy vụn nổ lách tách liên hồi giữa vũng máu nhầy nhụa. Đám chị em kia liên tục vặn xoắn và nghiền nát những khúc xương còn lại của nạn nhân bằng sự tàn nhẫn và bài bản đến rợn người.
Một tiếng thét tuyệt vọng, chói tai bật ra từ cổ họng nạn nhân. Âm thanh kinh hoàng ấy va đập không ngừng vào những mái vòm cao vút của căn phòng mang đậm lối kiến trúc gothic.
Từ khóe mắt, Lucid nhìn thấy một cánh tay bị đứt lìa bay ngang qua không trung. Phần chi tàn tạ ấy rơi phịch xuống nền đá lạnh lẽo, nằm chỏng chơ hệt như một khúc thịt vô dụng bị người ta ném bỏ. Trong suốt quá trình hành quyết ấy, nụ cười trên môi kẻ khơi mào bạo lực vẫn không hề tắt, cứng đờ và dị hợm.
Cú sốc tột độ trước cảnh tượng bạo lực đẫm máu ấy vô tình trở thành chất xúc tác cuối cùng đánh thức hệ thần kinh của Lucid. Dược liệu từ lọ thuốc đã càn quét sạch sẽ những tàn tích còn sót lại của loại Tinh Hoa Vận Mệnh gây tê liệt. Chỉ trong một khoảnh khắc adrenaline sôi sục bùng nổ, cậu hoàn toàn giành lại được quyền kiểm soát cơ thể.
Đi cùng với nhận thức thể xác là sự trở lại của hàng loạt ký ức ngắn hạn. Cậu nhớ lại Lãnh Địa ngầm kia vô cùng rõ ràng. Cậu nhớ cả mặt sàn lấp lánh như được rót đầy vàng lỏng, và cả cái xúc tu kinh tởm đã ép mình chìm vào cơn bất tỉnh.
Không chậm trễ một giây, Lucid nghiêng mạnh người sang một bên, lộn vòng khỏi tấm đệm nhung êm ái. Cậu vội vã lùi ra xa, cắm đầu trườn đi để thoát khỏi vòng vây của những người phụ nữ giống hệt nhau kia.
Khi cậu chống tay bật dậy, đế ủng nặng trịch hơi trượt đi trên mặt đá nhẵn thín trước khi kịp bám chắc lấy mặt sàn.
Mãi đến lúc này, bộ não mới xử lý được quy mô thật sự của môi trường xung quanh. Cậu đang đứng bên trong một đại sảnh gothic khổng lồ, nằm sâu trong lòng tòa thành tím. Cấu trúc nơi đây ngập tràn những cột đá sừng sững cùng các mái vòm sắc nhọn, lởm chởm.
Khi Lucid ngước mắt lên trần, thứ bầu trời hiện ra qua những khung cửa sổ không có kính chỉ là một khối năng lượng tím thẫm đang vặn xoắn dữ dội.
Lucid đảo mắt khắp xung quanh, cuống cuồng tìm kiếm bất kỳ thứ gì có thể dùng làm vũ khí phòng thân. Ánh mắt cậu va phải một giá treo đèn trần nằm ngay gần đó. Bằng một động tác dứt khoát, cậu giật phăng lấy thanh sắt nặng trịch cao quá đầu người ấy.
Trên đỉnh giá, vài ngọn nến to bản vẫn đang cháy rừng rực. Lucid siết chặt hai tay quanh trục sắt, nhấc bổng nó lên để dùng như một cây chùy tạm bợ.
Cậu đưa mắt chằm chằm nhìn vào cảnh tượng kinh hoàng, quái gở đang diễn ra chỉ cách mình vài bước chân. Đám chị em điên loạn kia đã hoàn tất công đoạn mổ xẻ ban đầu. Phải đến năm, sáu ả đàn bà giống hệt nhau đang trèo lên cái xác tàn tạ của chính người chị em mà chúng vừa hành quyết.
Chúng trườn bò qua hình hài đã nát bấy kia, nhung nhúc hệt như giòi bọ đang đục khoét một quả chín nẫu. Bọn chúng đang thực sự mở tiệc, điên cuồng há miệng ngoạm từng tảng thịt trực tiếp từ phần thân của cái xác.
Nỗi kinh hoàng trong Lucid đã vượt quá ranh giới chịu đựng. Trái tim cậu đập thình thịch vào lồng ngực, dội lên từng nhịp chói tai và đau đớn.
'Rốt cuộc đây là cái chốn quái quỷ nào vậy?' Cậu thầm nghĩ. Đôi mắt cậu mở trừng trừng, chết lặng trước bữa tiệc ăn thịt đồng loại đầy thú tính.
Như đánh hơi được cử động gấp gáp cùng trạng thái hoảng loạn đang dâng cao của cậu, đám phụ nữ bất thình lình dừng bặt bữa ăn kinh tởm. Cả đám đồng loạt xoay đầu, chằm chằm nhìn lại cậu với sự đồng điệu hoàn hảo.
Khuôn mặt của một ả đã bị máu đặc nhuộm thành một màu đỏ sẫm nhầy nhụa. Một ả khác thì hờ hững kẹp một đoạn ruột tươi rói dài thượt giữa những ngón tay nhợt nhạt.
Ở một góc, ả thứ ba từ từ đứng lên. Trái ngược hoàn toàn với khung cảnh xác thịt ngổn ngang, mặt và tay ả chẳng hề vướng lấy một giọt máu nào, vẫn giữ nguyên vẻ thanh tao, đài các giữa lò mổ tàn sát.
Dù nhịp độ vô cùng chậm rãi, bọn chúng vẫn lầm lũi tiến về phía cậu không chút chần chừ. Những bước chân ăn khớp vang vọng khắp đại sảnh gothic, báo hiệu một điềm gở đang kề cận.
"Đừng sợ hãi." Chúng đồng thanh cất lời.
Từng thanh âm đan chồng lên nhau, tạo thành một dàn hợp xướng kỳ dị cứ rung bần bật, khoan thẳng vào tận óc cậu đau nhói.
"Lucid. Ôi, Lucid."
Cậu liên tục bước lùi, vung mạnh trục đèn trần vẽ thành một vòng cung rộng ngang không trung để tự vệ. Động tác thô bạo ấy làm bật tung một ngọn nến đang cháy dở. Khúc sáp rớt xuống nền đá, lăn lông lốc vào trong bóng tối.
"Lùi lại ngay, nếu không ta sẽ giết các người!" Lucid gầm lên. Giọng cậu run rẩy, pha lẫn giữa sự kinh tởm tột độ cùng cơn hoảng loạn đang leo thang từng giây.
Thế nhưng, lời đe dọa ấy chẳng mảy may khiến chúng chùn bước. Trái lại, viễn cảnh về bạo lực chỉ càng kích động một sự hưng phấn đến điên cuồng từ đám đông tàn tạ kia.
"Ôi, rất sẵn lòng!" Bọn chúng lại đồng thanh đáp.
"Xin hãy giết chúng em. Cứ tùy ý định đoạt da thịt này. Chúng em tồn tại chỉ để phục vụ ngài. Chúng em phải chuẩn bị cho ngài trước đại tiệc của cô ấy. Chúng em khao khát được trở thành món ăn cùng với ngài."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn