Chương 257: Chương 245: Cánh Cổng Của Mọi Giá Trị
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~44 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2: Chuyến Hành Hương (141 -???) Cậu sải bước tiến đến ngay trước mặt vết nứt không gian rồi chậm rãi dừng lại. Vết rạch sắc lẹm xé toạc lớp màng thực tại ấy vẫn đang nhịp nhàng phập phồng, tỏa ra một thứ ánh sáng vàng vọt, tù mù như con mắt của một loài ác thú.
Mỗi một nhịp đập của nó lại khuấy động không gian, tạo ra những gợn sóng lan tỏa khắp bầu không khí ướt sũng hơi mưa, hệt như những ảo ảnh vặn vẹo bốc lên từ mặt đá nung giữa trưa hè. Cánh cổng ấy vẫn luôn im lìm, kiên nhẫn chờ đợi. Hay đúng hơn, nó đã túc trực ở đó ngay từ khoảnh khắc cấu trúc không gian của thị trấn này bắt đầu sụp đổ.
Đứng yên như một bức tượng, lớp sương mù quấn quanh gương mặt cậu liên tục biến đổi hình thù theo từng nhịp thở nặng nhọc. Và trong sự tĩnh lặng rợn người ấy, cậu bắt đầu suy ngẫm về quyết định đầy điên rồ mà bản thân sắp sửa thực hiện.
Công chúa đã từng lạnh lùng buông lời cảnh cáo, cấm anh không được xen vào. Không được phép can thiệp. Tuyệt đối đừng nhúng tay vào những sự vụ đã vượt xa khỏi tầm hiểu biết cạn cợt của một kẻ phàm trần.
Lời lẽ thốt ra vô cùng rõ ràng, và hàm ý tàn nhẫn đằng sau lại càng thêm rành mạch. Cô ta không hề muốn anh tự ý hành động. Điều duy nhất công chúa cần là anh hãy đứng yên quan sát, báo cáo lại mọi thứ rồi cút đi nơi khác. Mệnh lệnh ấy mang theo sức nặng tuyệt đối, bởi cô ta là hoàng tộc cao quý.
Và tận sâu trong thâm tâm, anh thực sự căm ghét cô ta.
Lucid chưa từng muốn bản thân trở thành một kẻ thảm hại, phải bấu víu vào sự căm hận để làm nguồn động lực tiến bước. Đó hoàn toàn không phải là con người mà anh khao khát muốn trở thành. Nhận thức cay đắng ấy cứ đè nặng nơi lồng ngực anh, tựa như một tảng đá góc cạnh đầy gai góc và lạnh lẽo.
Thế nhưng, ngọn lửa thù hận ấy vẫn luôn âm ỉ cháy. Nó đã bén rễ ngay từ cái khoảnh khắc ả công chúa ấy thản nhiên coi tất cả bọn họ như những quân cờ thí mạng, ngang nhiên đặt lên bàn cờ để đối đầu với một thế lực mà ngay cả chính ả cũng chẳng thể hiểu thấu trọn vẹn.
'Chuyện lần này không liên quan gì đến cô ta cả.' Anh thầm tự nhủ với chính mình, cố gắng gạt bỏ sự bực dọc.
'Mình làm vậy không phải để chứng minh cô ta đã sai, mà là vì một lý do hoàn toàn khác.'
Tuy nhiên, anh thừa biết ranh giới giữa hai suy nghĩ ấy chẳng hề rạch ròi như bản thân vẫn hằng mong đợi. Một góc khuất sâu thẳm trong thâm tâm anh vẫn đang gào thét, thừa nhận rằng anh hành động thế này chính là để chống đối lại mệnh lệnh cấm đoán của cô ta.
Nhưng một phần khác trong anh thì lại nghĩ khác. Đó là phần nhân tính đã tận mắt chứng kiến cả thị trấn tan vỡ ngay xung quanh mình, là đôi mắt đã nhìn thấy sự sụp đổ cấu trúc lan rộng ra tàn độc như một vết dơ không thể gột rửa. Phần đó khẳng định chắc nịch rằng động cơ của anh chẳng liên quan gì đến vị công chúa kia.
Tất cả những điều này là vì tội ác mà Mercyros đang gieo rắc. Đây là cuộc chiến chống lại việc Lãnh địa chết chóc ấy đang cắm rễ thật sâu vào lòng Cảng Vexis, kiên quyết bòn rút sinh mệnh và không chịu buông tha cho bất cứ ai.
Thu lại dòng suy nghĩ, anh chậm rãi cúi xuống nhìn Senna. Cô bé nhỏ thó đang đứng im lìm ngay cạnh anh, đôi bàn chân trần tái nhợt giẫm lên nền đá ẩm ướt lạnh buốt, còn ánh mắt vô hồn trống rỗng thì ghim chặt vào cánh cổng trước mặt.
Từ nãy đến giờ, con bé không hề nhúc nhích dù chỉ là một cái chớp mắt. Kể từ lúc gật đầu đồng ý dẫn anh đến khu trại trẻ mồ côi tàn tạ này, Senna đã hoàn toàn câm lặng, chỉ đơn thuần đứng chôn chân tại chỗ như đang chờ đợi một điều gì đó sắp xảy đến.
Ngay khi anh hé môi định lên tiếng phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
Khe nứt không gian đột ngột rung chuyển dữ dội.
Ánh sáng xung quanh lập tức biến đổi hình thái. Sắc vàng chói lọi bỗng chốc trở nên thẫm màu và đặc quánh lại, cuồn cuộn ép ra ngoài từ vết rạch hắc ám vắt ngang bầu không khí, mang theo một luồng áp lực vô hình nặng nề đến mức khiến màng nhĩ anh phải ù đi.
Senna từ từ ngẩng phắt đầu lên cao. Sâu trong hốc mắt vô hồn của cô bé bắt đầu lóe lên những tia sáng màu vàng nhạt ma quái, một thứ sắc tố dị thường hoàn toàn không nên xuất hiện trên gương mặt ngây thơ của một đứa trẻ tầm tuổi này.
Khi cô bé cất lời, âm lượng phát ra vang dội gấp đôi mức bình thường. Giọng nói ấy mang theo một sự cộng hưởng rợn người, như thể nó được cất lên bởi một thực thể xa lạ đang mượn tạm thanh quản của Senna chứ không hề xuất phát từ chính lồng ngực nhỏ bé kia.
"Ngươi khát khao được bước vào trong." Cô bé cất lời bằng một chất giọng đều đều, vô cảm. Đó hoàn toàn là một câu khẳng định, tuyệt nhiên không mang lấy nửa điểm dò hỏi.
Lucid chăm chú nhìn thẳng vào người đối diện. Biểu cảm trên gương mặt tái nhợt của đứa trẻ vẫn cứng đờ, không mảy may xao động. Bề ngoài, con bé vẫn mang dáng vẻ của một đứa trẻ gầy gò, hai tay khư khư ôm lấy ổ bánh mì đang gặm dở áp chặt vào trước ngực.
Thế nhưng, chất giọng vừa cất lên lại hoàn toàn xa lạ. Từng câu từng chữ thốt ra đều mang theo một thứ uy quyền lạnh lẽo đến gai người, hoàn toàn bất tương xứng với lớp vỏ bọc yếu ớt ấy.
Chậm rãi, Senna nhấc một cánh tay lên không trung. Lòng bàn tay ngửa thẳng về phía trước, chìa ra như đang chờ đợi kẻ đối diện đáp lại một bản giao kèo vô hình.
"Một cuộc giao dịch là điều kiện tiên quyết. Bất cứ kẻ nào muốn bước qua ngưỡng cửa này đều phải hiến dâng một vật mang giá trị tương đương. Đó chính là quy tắc tuyệt đối của Lãnh địa."
Ánh mắt anh chùng xuống, trượt dài trên lòng bàn tay đang xòe ra của đứa trẻ. Nó quá đỗi nhỏ bé, tái nhợt và tiều tụy. Những ngón tay gầy guộc đã sớm nứt nẻ, rớm máu vì phải gồng mình chống chọi với từng cơn gió buốt giá.
Nỗi xót xa trào dâng trong cõi lòng khiến anh không khỏi băn khoăn: đứa trẻ này đã phải phơi mình dãi sương ngoài này bao lâu rồi? Đã đứng thẫn thờ nơi rìa cánh cổng tăm tối này bao nhiêu ngày đêm, chỉ để đợi chờ một bóng người vãng lai? Và rốt cuộc, đã có bao nhiêu kẻ nhẫn tâm sải bước lướt qua, coi sự hiện diện của một sinh mệnh lầm than này như không khí?
'Một cuộc giao dịch sao?' Anh chua chát gặm nhấm sự mỉa mai trong tận cùng suy nghĩ.
'Phải rồi. Mọi thứ dính dáng đến cái tên Mercyros dơ bẩn này đều được đong đếm bằng những cuộc đổi chác sòng phẳng.'
"Em tuyệt đối không chấp nhận chuyện này." Alice cất giọng kháng cự ngay trong tâm trí anh. Thanh âm của nàng vang lên mang theo sự gay gắt hiếm thấy, giấu một lưỡi dao sắc lẹm và dứt khoát đằng sau lớp vỏ bọc uy nghiêm thường ngày.
"Lucid, anh đừng mềm lòng trước những ảo ảnh này nữa. Giết nó ngay đi. Bước vào Lãnh địa không phải là một trò đùa đâu. Sinh vật trước mắt anh chẳng phải là một đứa trẻ tội nghiệp nào cả. Nó chỉ là một cỗ máy vô hồn, một kẻ gác cổng được tạo ra để bòn rút những cái giá cắt cổ mà thôi. Hãy thẳng tay kết liễu nó, cánh cổng này chắc chắn sẽ suy yếu. Chúng ta hoàn toàn có thể tận dụng kẽ hở đó để..."
"Không được." Anh gắt gao đáp trả.
Lời khước từ buột ra khô khốc nhưng dứt khoát, chém đứt mọi sự chần chừ. Ngay lập tức, anh cảm nhận được hiện thể của nàng khẽ khựng lại nơi cõi lòng, kéo theo một gợn sóng kinh ngạc mà nàng thậm chí chẳng thèm che giấu.
Một cảm giác tê rần mang luồng sáng lục u ám bắt đầu râm ran tỏa ra từ giữa lồng ngực. Cái lạnh lẽo quen thuộc ấy luôn là điềm báo cho những lúc Alice định cưỡng chế đoạt lấy quyền kiểm soát. Nàng đang điên cuồng muốn gạt bỏ ý thức của anh sang một bên, ép buộc cướp lấy quyền điều khiển cơ thể này hòng gạch bỏ quyết định mềm yếu của anh ra khỏi ván cờ sinh tử.
Anh có thể cảm nhận rõ ràng luồng dị năng ấy đang trườn dọc theo từng thớ cơ, huyết mạch lan xuống tận tứ chi. Nó lạnh buốt và sắc lẹm, chẳng khác nào những vệt sương giá đang dần đóng băng trên mặt kính.
Gom chút sức lực cuối cùng, anh thả người, khuỵu mạnh hai gối xuống đất.
Hành động phản kháng ấy diễn ra cực kỳ dứt khoát và mang đầy chủ đích. Tiếng xương gối va đập chát chúa vào nền đá lạnh ướt vang lên khô khốc, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch bao trùm.
Cơn tê dại mang sắc xanh lục lập tức khựng lại ngay giữa dòng chảy. Nó không hề lùi bước, mà chỉ tạm thời đình trệ. Dường như sự ngỡ ngàng trước phản ứng quyết liệt của anh đã khiến nguồn sức mạnh ấy rơi vào trạng thái bối rối, không biết phải tiến thoái ra sao.
Đứa trẻ nọ khẽ cúi đầu, nhìn xoáy vào dáng vẻ chật vật của anh lúc này. Ẩn sâu trong đôi đồng tử trống rỗng vô hồn ấy dường như đang lóe lên một tia sáng yếu ớt—một thứ cảm xúc mỏng manh, có lẽ, được gọi là sự tò mò.
"Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?" Alice bực dọc lên tiếng trong tiềm thức.
"Thứ áp lực nghẹt thở này rốt cuộc từ đâu tràn tới? Em không thể..."
Nhưng mọi lời của cô đều bị anh gạt ra khỏi tâm trí. Dòng suy nghĩ của anh lúc này đã hoàn toàn trôi dạt, cuốn ngược về vùng ký ức bi thương tột cùng nơi Khe Nứt Zeta tàn khốc. Nơi đó có bão tố cuồng nộ, có đại dương gào thét, và bóng dáng một cô gái đang tuyệt vọng chắp tay cầu nguyện một thực thể quyền năng—kẻ sẵn sàng giáng lâm để đáp lời, nhưng lại máu lạnh chối từ việc dang tay cứu rỗi.
Anh đã tận mắt chứng kiến từng mảnh vỡ vụn trong quá khứ đau thương của Aurelia. Anh đã lặng người nhìn cô gục ngã giữa màn mưa xối xả, tuyệt vọng hướng ánh mắt van lơn về phía Khối Cự Thạch—thứ mang theo ánh sáng vàng chói lọi cùng những lời hứa hẹn dối trá vừa giáng xuống từ trời cao.
Anh thấu rõ cái cách thực thể tàn ác đó thản nhiên tước đoạt linh hồn thuần khiết, cướp đi danh tính và nhẫn tâm bứt đứt cả sợi chỉ vận mệnh mỏng manh của cô, để rồi chỉ vứt lại trần thế một cái vỏ bọc vô hồn tựa bóng ma. Một kẻ bàng quan đáng thương. Một nhân chứng bất lực trước sự tan biến của chính mình.
Anh đã nhìn thấy hạm đội hùng hậu của kẻ thù lạnh lùng bủa vây, chứng kiến những thùng hàng nhuốm máu chìm dần xuống đáy biển sâu, và quan sát từng tia hy vọng le lói cuối cùng bị bóp nghẹt rồi tắt lịm trong đôi mắt tuyệt vọng của cô.
Và khoảnh khắc ám ảnh nhất, chính là lúc anh trừng mắt nhìn hiện thân của Mercyros giáng lâm. Hắn hạ phàm chẳng phải để mang đến sự cứu rỗi, mà chỉ đơn thuần tìm kiếm một bữa ăn để thỏa mãn cơn đói khát tột cùng.
Dứt khỏi dòng hồi tưởng bi thương, anh đưa tay bao trọn lấy đôi bàn tay bé nhỏ của Senna. Những ngón tay gầy guộc lọt thỏm trong tay anh, tỏa ra luồng hàn khí buốt lạnh đến thấu xương. Ổ bánh mì mà cô bé từng nâng niu giờ rơi xuống nền đá lạnh lẽo, hoàn toàn bị lãng quên trong khoảnh khắc tĩnh lặng này.
Anh từ từ ngước lên nhìn thẳng vào gương mặt vô cảm ấy, dán chặt ánh mắt vào đôi đồng tử trống rỗng như đang oằn mình gánh chịu một nỗi đau vô danh, rồi khẽ mỉm cười. Một nụ cười nhạt nhòa, vỡ vụn và tĩnh lặng đến nao lòng. Đôi môi dẫu có cong lên nhưng tia sáng lại chẳng thể chạm tới đáy mắt, bởi lẽ giữa tình cảnh thối nát này, đó là biểu cảm duy nhất anh có thể gượng nặn ra.
"Tôi thực sự xin lỗi." Anh thì thầm. Âm thanh bật ra khàn đặc và run rẩy. Anh hoàn toàn không cố tình tỏ ra yếu đuối đến thế.
"Thay mặt cho cả Vương quốc Vex phồn hoa giả tạo này. Thay mặt cho tất cả những kẻ bạc bẽo đã lướt qua dáng vẻ khốn khổ của em nhưng lại ngoảnh mặt làm ngơ, chẳng hề chìa ra lấy một bàn tay cứu vớt."
Nghe những lời ấy, cô bé khẽ nghiêng đầu. Thứ ánh sáng vàng óng ma quái bên trong đôi đồng tử bỗng chốc lay động, rạn nứt trước một cảm xúc hoàn toàn xa lạ.
"Giờ phút này, thân xác cạn kiệt này chẳng còn món đồ vật chất nào giá trị để dâng lên cho em. Càng không có cách nào giúp tôi gột rửa hay chuộc lại muôn vàn tội lỗi mà vùng đất này đã gieo rắc lên sinh mệnh nhỏ bé của em."
Nhìn thật sâu vào gương mặt tiều tụy ấy một lần cuối, bàn tay anh vô thức siết chặt hơn những ngón tay băng giá.
"Tôi xin lấy lòng trắc ẩn cùng toàn bộ nỗi xót thương đang cào xé trong thâm tâm mình làm vật tế phẩm cho cuộc giao dịch này."
Ngay khi dứt lời, anh lập tức cảm nhận được một thứ vô hình vừa bị rút cạn khỏi lồng ngực. Nó hoàn toàn không phải một cơn đau thể xác. Đó là một thứ gì đó siêu hình hơn, một mảnh ghép trừu tượng tồn tại lửng lơ ở chốn giao thoa giữa tư duy và cảm xúc.
Quá trình bòn rút ấy không gieo rắc nỗi đau quằn quại, cũng chẳng mang lại cảm giác giải thoát nhẹ nhõm. Nó chỉ đơn thuần diễn ra—một sự tước đoạt tĩnh lặng và triệt để.
Gương mặt cứng đờ của Senna phút chốc rạn nứt. Lớp vỏ bọc vô cảm vỡ vụn thành từng mảng, hệt như một tảng băng khổng lồ không thể gồng mình thêm nữa, đành nứt toác trước áp lực kinh hoàng nơi đáy biển sâu.
Anh chưa từng nghĩ một đứa trẻ lại có thể bộc lộ vẻ bi thương nhường ấy. Gương mặt Senna như vừa trút được tảng đá ngàn cân vô hình. Khối thống khổ mà con bé oằn mình gánh chịu bấy lâu nay, rốt cuộc cũng đã có người thấu hiểu và gọi thành tên.
Hai dòng lệ nóng hổi lăn dài trên gò má tái nhợt. Chúng không rỉ ra từ đôi mắt trống rỗng vô hồn kia, mà trào dâng từ niềm tủi thân sâu thẳm giấu kín tận đáy linh hồn. Từng giọt pha lê lấp lánh phản chiếu luồng sáng vàng óng xung quanh, rồi vỡ tan thành vô vàn mảnh vụn bi ai.
"Vậy thì, hãy bước qua đi." Con bé nghẹn ngào cất lời. Âm sắc oai nghiêm ban nãy đã hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại chất giọng thều thào yếu ớt, mỏng manh như một tiếng thì thầm.
"Hãy đi vào bên trong. Chuộc lại mọi lỗi lầm. Thay cho Vương quốc Vex tàn nhẫn này."
Từ sau cánh cổng, một lực hút vô hình bùng lên dữ dội, bất thình lình kéo thốc cơ thể anh lao vút về phía trước. Anh buông xuôi, chẳng buồn chống cự. Bởi lẽ tự tận sâu tâm trí lúc này, anh đã cạn kiệt chút sức lực cuối cùng, không còn khả năng giằng co với bất cứ thế lực nào nữa.
Nơi tiềm thức, Alice điên cuồng gào thét, thanh âm chói lói như muốn xé toạc màng nhĩ. Ngay tức khắc, anh cảm nhận được đôi bàn tay nàng hiển hiện trên cẳng tay mình, ghim chặt những ngón tay buốt giá vào da thịt bằng một khao khát chiếm hữu điên loạn, ngấp nghé bên bờ vực của sự tuyệt vọng khôn cùng.
Cơn tê dại màu xanh đột ngột bùng nổ, gồng mình kéo giật anh lùi lại, quyết liệt muốn đóng sập cánh cửa hy vọng hòng ngăn anh bước qua ranh giới cấm kỵ. Thế nhưng, sức hút khủng khiếp từ cánh cổng đã dễ dàng nghiền nát mọi nỗ lực ấy. Nó lôi tuột anh vào trong, để mặc cho màn ánh sáng vàng óng đặc quánh nuốt trọn lấy cả hai sinh mệnh vào cõi hư vô.
Cơ thể anh chìm vào trạng thái rơi tự do.
Chớp mắt sau, một cú va đập dữ dội xuống bề mặt cứng cáp dội thẳng vào mọi giác quan. Chấn động vô cùng thô bạo, tạo thành một luồng xung kích xuyên thủng da thịt, truyền từng đợt rung chấn buốt nhói vào tận sâu thẳm xương tủy.
Nén lại tiếng rên rỉ, anh dùng tay chống xuống nền đất, chật vật gượng ép cơ thể rệu rã đứng lên, theo thói quen đưa tay phủi đi lớp bụi bặm nhớp nháp đang bám dính trên quần áo.
Khi tầm nhìn dần sắc nét trở lại, anh nhận ra mặt đất dưới chân mang một sắc vàng rực rỡ và vững chãi đến lạ thường. Nó vẫn là loại đá vôi ngả màu mật ong như bên ngoài cánh cổng, nhưng kết cấu lúc này đã trở nên đặc quánh, mang lại một cảm giác chân thực đến rợn người.
Và rồi, những tràng cười quỷ dị bất chợt vang vọng.
Thứ âm thanh gai người ấy len lỏi vào từng ngóc ngách. Nó dội ra từ những bức tường gạch lạnh lẽo, rung bần bật ngay dưới lòng đất cứng, thậm chí dường như được dệt nên từ chính bầu không khí ngột ngạt xung quanh.
Điệu cười ấy the thé, chát chúa nhưng lại méo mó một cách bệnh hoạn. Đó là tiếng cười vô hồn của những đứa trẻ khốn khổ chưa từng nếm trải niềm vui thực sự, chưa từng được ai dạy cho biết một tràng cười ngây thơ, thuần khiết vốn dĩ phải ấm áp ra sao.
Ngay giây tiếp theo, hàng loạt bóng dáng nhỏ thó bắt đầu lộ diện. Chúng lũ lượt ùa ra như thác đổ từ những căn nhà hoang tàn tứ phía, từng bầy từng đàn rồng rắn dẫm những bước chân trần lẹp bẹp lên nền đá lạnh buốt.
Hàng chục đứa trẻ đang điên cuồng bủa vây lấy anh. Hình hài của chúng rập khuôn y hệt những gương mặt ám ảnh trên xấp áp phích tìm trẻ lạc nhàu nát, thứ mà anh từng lướt qua giữa tàn tích cháy rụi của trại trẻ mồ côi năm nào.
Vẫn là những gò má hốc hác đáng thương. Vẫn là những hốc mắt sâu hoắm, đen ngòm vô hồn. Và cả những nụ cười ngoác tận mang tai, vặn vẹo, méo mó đến rợn tóc gáy.
Đám ma đồng nhung nhúc lao vào Lucid. Hàng chục đôi bàn tay nhỏ xíu chồm tới, cào cấu, bấu víu lấy cánh tay, bắp đùi, rồi giật phăng vạt áo sơ mi mỏng manh của anh.
Thế nhưng, lực siết từ những đốt ngón tay gầy guộc ấy lại chất chứa một thứ sức mạnh kinh hồn, vượt xa giới hạn sinh học của một đứa trẻ bình thường. Chúng lạnh lẽo tựa xác chết, cứng ngắc như gông cùm bằng sắt, hằn sâu vào da thịt anh với một sự tàn độc tuyệt đối, không mảy may nhân nhượng.
"Đây rốt cuộc là thứ quái quỷ gì vậy?" Alice cất giọng run rẩy, lớp vỏ bọc kiêu ngạo điềm tĩnh mọi khi đã hoàn toàn bị xé toạc. Cơn tê liệt màu xanh lam do nàng điều khiển đã ngoan ngoãn thoái lui, nhưng không phải vì bị ý chí của anh đánh bật, mà là bị nghiền nát bởi một thế lực kinh hoàng nào đó hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát.
"Thứ áp lực nghẹt thở này là sao? Em không thể..."
Nhưng lời cảnh báo hoảng loạn của nàng chỉ như cơn gió thoảng qua tai, chẳng mảy may đọng lại trong tâm trí Lucid chút vết tích nào. Ánh mắt anh lúc này đã lướt qua những bộ mặt vặn vẹo của bầy ma đồng, xuyên thủng lớp lớp kiến trúc mạ vàng chói lọi, ghim chặt vào một điểm duy nhất phía tít chân trời.
Một cái cây khổng lồ sừng sững ngự trị nơi đó. Phải, chính là cái gốc cây ma quái từng cắm rễ sâu bên trong Lãnh địa thuở nào. Nó ngạo nghễ vươn lên từ ngay trung tâm của khu tàn tích vĩ đại, cắm phập bộ rễ gân guốc, cuồn cuộn vào tầng tầng lớp lớp đất đá vỡ vụn. Những nhánh cây khẳng khiu tủa ra hung hăng, chọc thủng những mảng mây mù mịt để chạm thẳng tới bầu trời rực một sắc vàng nguyên chất, vĩnh hằng và không tì vết.
Kích thước của thứ tạo vật quỷ dị này nay đã phình to gấp vạn lần so với những gì sót lại trong ký ức của anh. Dường như nó đã không ngừng nuốt chửng những sinh mệnh vô tội để củng cố sự tồn tại đáng nguyền rủa của mình.
Lồng ngực anh quặn thắt lại từng cơn buốt nhói. Cúi xuống nhìn đám ma đồng đang điên cuồng giật xé cánh tay mình đến tứa máu, màng nhĩ anh gần như muốn nứt toác ra trước những tràng cười lanh lảnh, the thé. Tiếng cười ấy lúc dâng trào bạo liệt, lúc lại đứt quãng rợn người, liên hồi va đập vào bờ đê nhận thức của anh hệt như những cơn sóng dữ gầm gào giữa đêm dông bão.
Chịu đựng cơn đau thể xác đang cấu xé tứ chi, Lucid từ từ nhếch khóe môi. Chính anh cũng chẳng hiểu nổi tại sao mình lại có phản ứng gàn dở này. Bốn bề chỉ toàn sự thối nát và chết chóc, chẳng có mảy may một tia sáng nào để mà bấu víu hay hân hoan. Ấy vậy mà, anh lại đang mỉm cười rạng rỡ.
"Đây không phải là một cuộc phục kích. Đây là một lời mời vô cùng trịnh trọng." Anh trầm ổn cất lời, chất giọng dõng dạc đanh thép áp đảo hoàn toàn sự ồn ào chát chúa của bầy ma quỷ.
"Là gã ác thần đó... hắn đang trải thảm đỏ mời chúng ta tiến vào."
Alice chìm vào một khoảng im lặng ngắn ngủi. Xuyên qua liên kết linh hồn, anh có thể cảm nhận rõ ràng sự hiện diện đầy quyền năng của nàng đang khẽ vặn mình, thay đổi kết cấu ngay giữa tâm thức.
"Em cực kỳ căm ghét cái cảm giác bị ép buộc phải nhảy vào một vũng bùn lầy nguy hiểm mà chưa hề có sự chuẩn bị hay bàn bạc kỹ lưỡng nào." Nàng lạnh lùng lên tiếng. Chất giọng uy nghiêm tuy ngập tràn sự bực dọc, nhưng vẫn không đánh mất đi sự kiêu hãnh cao ngạo của một đấng bề trên.
"Nhưng sự đã rồi, em chỉ muốn anh khắc cốt ghi tâm một điều. Đó là em sẽ không nương tay vung thanh gươm phán quyết giáng thẳng xuống đầu bất cứ kẻ nào dám cả gan đụng đến dù chỉ một cọng tóc của anh."
"Chịu khó kiên nhẫn chút nhé." Lucid khẽ khàng dỗ dành nàng.
"Chỉ duy nhất lần này thôi. Hãy ưu tiên cho chuyện quan trọng trước mắt đã."
Những tràng cười lanh lảnh, man dại của đám trẻ con vẫn rít lên không ngừng, xé toạc không gian tĩnh lặng. Từng luồng ánh sáng vàng vọt ma quái trút xuống như những lưỡi dao tàng hình, vô tình đè nặng lên đôi vai của bất kỳ sinh mệnh nào trót đặt chân đến vùng đất quỷ dị này.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn