Chương 262: Chương 250: Lựa Chọn Đúng Đắn
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~37 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2: Chuyến Hành Hương (141 -???) Lúc này, Lucid đang đứng cách kẻ tấn công còn sót lại vỏn vẹn vài bước chân. Ngay phía sau anh, nấm mồ bằng vàng do đích thân Alice kiến tạo vẫn nằm im lìm, toát ra bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người.
Ả cuồng tín duy nhất còn sống sót ghim chặt ánh nhìn thẳng vào anh. Tấm màn che mặt màu đen của ả đã rơi xuống, nằm chỏng chơ trên nền đất ẩm ướt, phơi bày một gương mặt nhợt nhạt như xác chết cùng đôi mắt màu tím vô hồn, lạnh lẽo.
Trong một phần tư giây ngắn ngủi, Lucid quyết định hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của ả.
Anh lập tức dồn toàn bộ sự phẫn nộ tột cùng vào sâu bên trong tâm trí. Cơn thịnh nộ bùng nổ, tuôn trào dữ dội và hướng thẳng về phía thực thể thần thánh đang cư ngụ nơi sâu thẳm linh hồn mình.
"Đừng bao giờ kiểm soát cơ thể anh theo cái kiểu đó nữa!" Anh gầm lên qua kẽ răng nghiến chặt, cố kìm nén sự uất ức đang dâng trào trong lồng ngực.
Chất giọng khàn đặc, phẫn nộ của anh vang dội khắp hang động vàng khổng lồ, đập vào những vách đá rồi dội lại thành những âm thanh khô khốc.
"Cô có nghe thấy tôi nói gì không hả!"
Giữa tâm trí anh, Alice chìm vào một khoảng lặng ngắn ngủi.
Và rồi, khi cô cất lời, thanh âm ấy mang theo một sức nặng ngột ngạt đến bức người. Đó là sự hòa quyện phức tạp giữa tình yêu vặn vẹo của một vị thần và uy quyền độc đoán, tuyệt đối không cho phép bất kỳ kẻ nào cãi lệnh.
'Cậu sắp chết, người được chọn của tôi ạ. Nhịp tim của cậu khi ấy đã gần như ngừng đập. Tôi can thiệp cũng chỉ để duy trì sự vẹn toàn cho thứ vốn dĩ thuộc quyền sở hữu của tôi mà thôi.'
'Lẽ ra cậu nên bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc, thay vì nổi trận lôi đình hệt như một đứa trẻ ấu trĩ thế này.'
'Tôi không phải là con rối của cô!' Anh gay gắt quát trả thẳng vào tâm trí mình.
'Tôi là người quyết định khi nào cỗ thân xác này cử động. Tôi quyết định khi nào nó chiến đấu. Và tôi cũng là kẻ duy nhất được phép quyết định khi nào nó gục ngã!'
'Sự bướng bỉnh của cậu tỷ lệ thuận hoàn toàn với sự mỏng manh đáng kinh ngạc đó, Lucid ạ.' Alice lãnh đạm tuyên bố, chất giọng mượt mà nay đã chuyển sang một lời quở trách đầy uy nghiêm.
'Cậu chỉ là một vật chứa mang thân xác người phàm. Cậu có thể chảy máu, có thể vỡ vụn, và có thể chết đi một cách cực kỳ dễ dàng. Tôi tuyệt đối sẽ không xin lỗi vì đã bảo vệ cho khoản đầu tư quý giá của mình.'
'Cậu thuộc về tôi, do tôi dẫn dắt, và tôi đánh giá trách nhiệm sở hữu của mình một cách vô cùng nghiêm túc.'
Không buồn tranh cãi thêm, Lucid thô bạo đẩy luồng hiện diện đầy tính áp chế của cô về lại một góc khuất tăm tối nơi đáy tâm trí.
Anh dời mắt nhìn sang bóng hình đang đứng lặng lẽ bên cạnh ngọn lửa trại màu tím đang dần tàn lụi. Nữ cuồng tín trẻ tuổi dường như chẳng hề mảy may bận tâm hay khiếp sợ trước cơn bộc phát vừa rồi của anh. Ả vẫn duy trì thái độ điềm nhiên đến lạnh lẽo, bất động tựa như một pho tượng đá khắc kỷ.
"Ngươi đã nhận được cuốn sổ chưa?" Ả cất lời.
Giọng điệu của ả đều đều đến rợn người, mang theo một âm sắc sùng kính kỳ quái, chói tai đến mức khiến màng nhĩ anh nhức nhối.
"Nhà tiên tri của chúng ta. Thông điệp gửi gắm tới buổi hoàng hôn chớm nở. Đứa con của cõi hư vô."
Đôi mắt Lucid lập tức mở to, chấn động kịch liệt trước những gì vừa nghe thấy. Đó chính xác là từng câu từng chữ được khắc trên món Di Vật (Relic) kỳ lạ mà anh tình cờ phát hiện ra trước đó.
Nhận thức ấy lóe lên tựa như một tia sét, đánh thẳng vào tâm trí và kết nối hoàn hảo một mảnh ghép còn khuyết thiếu trong chuỗi ký ức đang vỡ vụn của anh. Cần phải xác minh lại món đồ đó ngay lập tức. Nghĩ là làm, anh vội vã đưa tay xuống sờ soạng tìm kiếm dọc theo mép túi quần.
Động tác của anh đột ngột khựng lại. Lòng bàn tay chạm vào một lớp vải thô ráp, cọ xát trực tiếp lên phần đùi trần.
Luồng không khí ẩm thấp của hang động tràn tới, mơn trớn trên vùng da thịt đang phơi bày. Anh sững sờ nhận ra... bản thân lúc này vẫn đang mặc độc một chiếc quần bơi.
'Tại sao mình lại mặc quần bơi đứng giữa một cái lãnh địa cổ đại cơ chứ?' Ý nghĩ hoang mang xẹt qua đầu anh.
Chi tiết này hoàn toàn đi ngược lại mọi quy tắc logic thông thường. Tình huống hiện tại quả thực vô lý đến mức nực cười.
'Bộ não người phàm của cậu đang phải chật vật để duy trì một hình ảnh tự ngã nhất quán dưới áp lực tâm lý quá đỗi nặng nề.' Alice nhận xét trơn tru, chất giọng đã khôi phục lại vẻ thanh lịch và điềm tĩnh vốn có.
'Tôi thấy sự lựa chọn trang phục này của cậu khá là buồn cười, dẫu nó chẳng hề phù hợp chút nào cho một kịch bản chiến đấu đẫm máu. Làm ơn hãy cố gắng tập trung vào mối đe dọa ngay trước mắt đi, người được chọn của tôi.'
Lắc đầu xua đi lời nhận xét mang đậm tính siêu thực kia, Lucid ép bản thân bừng tỉnh. Vấn đề trang phục lúc này đã chẳng còn quan trọng nữa.
Luồn tay vào lớp vải ướt sũng của chiếc túi, anh lôi ra một cuốn sổ tay dày cộm. Dưới thứ ánh sáng leo lét mờ ảo, Lucid cẩn thận quan sát dị vật. Một hình điêu khắc hộp sọ người cực kỳ chi tiết đính chặt làm bìa trước, hiện diện như một huy hiệu nghiệt ngã đại diện cho cái tổ chức quái gở mà ả ta đang tôn thờ.
Anh chậm rãi miết ngón tay cái dọc theo những đường gờ trắng toát tựa như xương thật của hộp sọ. Cảm giác nhám lạnh truyền qua da thịt thầm xác nhận sự tồn tại chân thực của nó trong thế giới vật lý.
Thế nhưng, ngay khi rời mắt khỏi vật phẩm trên tay và ngẩng đầu lên, một luồng hàn khí buốt giá chợt chạy dọc sống lưng anh. Ả gái đã biến mất khỏi vị trí bên cạnh đống lửa tự lúc nào. Bất thình lình, bóng dáng ả lù lù xuất hiện, áp sát ngay trước mặt anh.
Chẳng có lấy một khe hở thời gian nào để Lucid kịp đưa ra phản ứng. Tốc độ di chuyển của ả dường như đã xé toạc mọi định luật vật lý cơ bản. Ả vừa vượt qua một khoảng cách xa như vậy mà chẳng vương lại dù chỉ là một tiếng động mỏng manh nhất.
"Ngươi có biết chúng ta đã mòn mỏi chờ đợi người anh hùng dũng cảm của mình bao lâu rồi không?" Ả khẽ thì thầm.
Khuôn mặt nhợt nhạt của ả lơ lửng trong không trung, kề sát đến mức chỉ còn cách mũi anh vỏn vẹn vài centimet.
"Hãy dẫn lối cho chúng ta đi vào vòng tay của Mẫu Thần."
Chậm rãi vươn hai cánh tay lên, ả tóm chặt lấy hai bên gò má anh. Bàn tay ả lạnh lẽo đến thấu xương, buốt giá tựa như những tảng băng trôi. Lucid cuống cuồng định lùi lại phía sau, nhưng một nỗi kinh hoàng ập tới khi anh nhận ra bản thân không thể nhúc nhích dù chỉ là một thớ cơ.
Một cảm giác suy nhược tột độ, khủng khiếp đến rợn người bất ngờ dội thẳng vào toàn bộ hệ thần kinh. Cú bóp chặt của ả chứa đựng một lượng Tinh Hoa Vận Mệnh khổng lồ mang đặc tính ăn mòn cực độc. Thứ năng lượng tà ác ấy ào ạt xâm nhập qua từng lỗ chân lông, tức khắc vô hiệu hóa toàn bộ chức năng vận động trên cơ thể anh.
Đôi chân anh cứng đờ như bị chôn chặt xuống nền đất. Trong khi đó, hai cánh tay rũ thõng xuống hai bên lườn một cách hoàn toàn vô dụng.
'Thứ quỷ quái gì thế này?' Anh gào lên trong suy nghĩ. Sự hoảng loạn bắt đầu điên cuồng gặm nhấm tâm trí khi tầm nhìn trước mắt anh không ngừng nhòe đi.
Từ sâu trong tiềm thức, Alice lập tức bùng nổ và lao thẳng lên tuyến đầu. Sự hiện diện thần thánh của cô rực sáng, tỏa ra một luồng sát khí cùng sự thù địch mãnh liệt chĩa thẳng vào kẻ vừa to gan hạ thủ.
'Giao lại quyền kiểm soát cho em ngay lập tức, Lucid! Ả ta đang hút cạn sinh khí trực tiếp từ cốt lõi của anh đấy. Mau để em nghiền nát ả!'
Cùng lúc đó, Lucid cảm nhận rõ thứ năng lượng xanh lục rực rỡ của vị thần nhà mình đang thô bạo giành giật lấy dây thanh quản cùng những tứ chi cứng đờ. Thế nhưng, lòng kiêu hãnh của anh lập tức nổi loạn dữ dội trước sự xâm phạm này. Anh vừa mới gầm vào mặt cô vì cái tội tự ý chiếm đoạt cơ thể mình cơ mà.
Anh tuyệt đối cự tuyệt việc để cô tái diễn điều đó chỉ vỏn vẹn vài phút sau. Bằng một ý chí sắt đá đến mức phi lý, Lucid gồng mình đẩy lùi luồng sức mạnh của Alice.
'Cút ngay ra khỏi đầu anh.' Anh lạnh lùng ra lệnh cho vị thần của mình.
Giờ đây, anh phải đương đầu cùng lúc với cả hai mặt trận: vừa chống lại sự tê liệt do thế lực bên ngoài gây ra, vừa gồng mình kháng cự cuộc đảo chính từ bên trong. Anh cắn răng chối từ mọi cám dỗ về sự an toàn tuyệt đối cùng thứ sức mạnh vô song mà cô đang chìa ra.
'Cái đồ ngốc hết thuốc chữa này!' Alice gay gắt mắng mỏ. Lớp vỏ bọc uy nghiêm, trang trọng thường ngày của cô hoàn toàn vỡ vụn, để lộ ra một nỗi báo động chân thực và tuyệt vọng.
'Anh sẽ phải bỏ mạng chỉ để chứng minh một quan điểm vớ vẩn với em đấy!'
Ngay khoảnh khắc ấy, cái miệng của ả gái đứng trước mặt anh đột ngột há to đến mức vượt khỏi mọi giới hạn của cấu trúc sinh học. Khớp hàm của ả trật hẳn ra, kéo theo một tiếng "rắc" ướt át, buồn nôn vang lên đầy tàn khốc.
Da thịt hai bên má ả rách toạc ra. Khoang miệng giãn nở một cách quái gở, há hốc thành một cái hố đen ngòm, sâu hoắm vô tận. Đột nhiên, từ tận cùng cuống họng ả phóng vụt ra một thứ dị vật thô kệch bằng xương thịt. Nó trông hệt như một chiếc xúc tu khổng lồ, sần sùi, nhầy nhụa, chi chít những gờ thịt nhô lên màu tím gai góc.
Chiếc xúc tu tởm lợm ấy phập thẳng vào miệng Lucid, nhanh đến mức cậu còn chưa kịp phản xạ cắn chặt hai hàm răng. Nó thô bạo lách qua cuống lưỡi, cọ xát tàn nhẫn vào lớp niêm mạc yếu ớt nơi vòm họng.
Thứ dị vật gớm ghiếc đâm sâu xuống tận cuống họng, bóp nghẹt phũ phàng và cắt đứt hoàn toàn hơi thở của cậu. Một loại chất lỏng đặc quánh, mang theo mùi thối rữa tanh tưởi ồ ạt ứa ra, dâng tràn trong khoang miệng và đánh gục mọi giác quan. Hai lá phổi như bốc cháy dữ dội vì khát khao không khí. Áp lực trong hộp sọ điên cuồng leo thang, dồn nén đến đỉnh điểm của sự thống khổ tột cùng.
Rồi, vạn vật đột ngột vỡ vụn. Ý thức cậu trượt dài vào một cõi trắng xóa vô hồn.
Khi nhận thức chắp vá trở lại, cậu thấy mình đang lơ lửng giữa một màn đêm đen đặc, tĩnh mịch. Mặt sàn mạ vàng ướt sũng máu, những cây cột cẩm thạch mang dấu ấn cổ đại, hay ả cuồng tín với thứ năng lực tê liệt quái gở kia... tất thảy đều bốc hơi, không lưu lại nửa điểm tàn tích.
Cơ thể cậu không còn vướng bận chút trọng lượng vật lý nào. Cậu cứ thế trôi dạt vô định giữa một không gian tĩnh lặng, trống rỗng và vô biên.
Hướng tầm mắt về phía trước, cậu bàng hoàng nhận ra một quả cầu năng lượng khổng lồ nhuốm màu tím ngắt đang ngự trị ngay trung tâm cõi hư vô. Thực thể ấy toát ra một uy áp bức người, hiện diện như một điểm kỳ dị thao túng vạn vật xung quanh.
Nó giống hệt một hố đen, nhưng lại đang bạo liệt phun trào những luồng ánh sáng cuộn xoáy không ngừng. Từ sâu thẳm linh hồn, cậu cảm nhận rõ một lực hút kinh hoàng, như thể đang muốn xé toạc ý thức cậu để lôi tuột vào tận cùng cái lõi tối tăm kia.
Đáng lý ra, cậu phải thấy hoảng loạn khôn cùng. Đáng lý ra, bản năng sinh tồn phải gào thét, thôi thúc cậu điên cuồng giãy giụa. Thế nhưng, đọng lại trong tâm trí cậu lúc này lại là một sự thanh thản đến dị thường.
Cảm giác an bình ấy xoa dịu cậu đến tận tâm can. Mọi thứ diễn ra tự nhiên như một lẽ tất yếu, tựa hồ cái lõi tối tăm ấy mới đích thực là cội nguồn, là chốn về duy nhất mà cậu thuộc về. Thứ ánh sáng tím mộng mị lướt qua não bộ, êm ái gột rửa đi mọi oán hận, kinh hoàng và tạp niệm.
Ngay khoảnh khắc ấy, một vòng tay từ phía sau bất thần ôm choàng lấy cậu.
Hai cánh tay mềm mại uyển chuyển quấn quanh eo, chậm rãi kéo tấm lưng vững chãi của cậu tựa sát vào một lồng ngực đầy đặn, ấm áp.
"Ngươi nhìn thấy cảnh tượng này chứ?" Một giọng nữ thầm thì ngay sát vành tai cậu. Thanh âm mượt mà như nhung, chất chứa mị lực thôi miên và một vẻ điềm tĩnh đến rợn người.
"Đây chính là Mẫu Thần của chúng ta."
Kẻ vô hình ấy bắt đầu luồn đôi tay dọc theo chiếc cổ của cậu. Những ngón tay thuôn dài di chuyển thật chậm, tinh tế vuốt ve từng thớ cơ trên bờ vai, lả lướt trượt dọc theo đường cong sắc nét của xương quai xanh.
Bàn tay nọ tiếp tục trượt dần lên cao, mơn trớn viền hàm của cậu bằng những cái chạm êm ái nhất. Rồi, nhanh và dứt khoát, kẻ đó ốp chặt hai tay lên mắt Lucid, lạnh lùng che khuất tầm nhìn của cậu khỏi quả cầu màu tím.
Sự chuyển giao không gian diễn ra chớp nhoáng chỉ trong một sát na.
Khi ý thức bám trụ lại được với thực tại, Lucid chợt nhận ra mình đang ở tư thế ngồi. Nâng đỡ cơ thể cậu lúc này là một tấm đệm nhung rộng lớn, êm ái đến mức khó tin. Cậu liên tục chớp mắt, nhíu mày cố gắng xua đi lớp sương mù mờ mịt trong đáy mắt để thích nghi với môi trường hoàn toàn xa lạ trước mặt.
Không gian đang giam cầm cậu là một chốn u trầm và ngột ngạt. Nguồn sáng duy nhất hiện hữu đến từ thứ vầng sáng tím huyền bí, hắt những cái bóng đổ dài ma mị xuống nền đá lạnh lẽo, nhẵn thín.
Vừa phóng tầm mắt ra xa, Lucid đã lập tức choáng ngợp trước quy mô vĩ đại của công trình kiến trúc này. Những vòm trần đồ sộ vươn cao tít tắp, tạo nên một cảm giác áp bức đầy nghẹt thở. Nhận thức dần trở nên rõ ràng, cậu nhận ra mình đang ngồi ngay giữa lòng một tòa thành ngầm ngút ngàn, dường như trải dài đến vô tận.
Đầu óc cậu vẫn đương quay cuồng trong cơn choáng váng tột độ. Từng dòng suy nghĩ trôi qua chậm chạp, đặc quánh như thể bị vùi lấp dưới một tầng bùn lầy tăm tối. Chút adrenaline sục sôi từ trận chiến sinh tử trước đó nay đã bốc hơi, tan biến không lưu lại lấy nửa điểm dấu vết.
Cách chỗ Lucid ngồi chừng vài bước chân là một bức bình phong bằng gỗ cổ kính, bề thế. Bề mặt của nó được chạm trổ vô cùng tinh xảo, khắc họa hình ảnh những sợi dây leo uốn lượn, xoắn xuýt vào nhau, đan xen cùng vô số khuôn mặt nhẵn thín không có đôi mắt. Ngay lúc đó, một bóng người phụ nữ chậm rãi bước ra từ phía sau vách ngăn quái gở ấy.
Ả ta sở hữu mái tóc dài bồng bềnh mang sắc tím đặc trưng, buông xõa tự nhiên như một dải thác lụa tuôn chảy qua bờ vai trần thanh mảnh. Khoác trên mình bộ váy lụa tím thẫm bó sát, từng đường cong mềm mại, kiều diễm của ả được tôn lên một cách hoàn hảo. Lucid không hề rời mắt khỏi nhân ảnh ấy. Tâm trí cậu đang vắt kiệt sức lực, cố gắng tìm cách liên kết khuôn mặt xinh đẹp không tì vết này với hình bóng ả quái vật đã nhẫn tâm nhét thứ xúc tu gớm ghiếc vào cuống họng cậu trước đó.
Ngay khi ả vừa cất bước tiến trọn vào vùng sáng tím, một hiện tượng quỷ dị vượt ngoài mọi ranh giới của lẽ thường liền hiện ra trước mắt cậu. Từ một bản thể duy nhất ban đầu, cơ thể người phụ nữ bỗng chốc phân rã.
Hình thể vật lý của ả như vỡ vụn vào hư không. Những bản sao với nhân dạng giống hệt nhau liên tục bước ra từ khối thân xác gốc, uyển chuyển tản đều sang hai bên tả hữu. Chẳng hề có bất kỳ âm thanh xé rách màng nhĩ hay sóng xung kích ma pháp nào vang lên; đó đơn thuần chỉ là một sự phân tách thực tại, trơn tru và tĩnh lặng đến mức rợn người.
Chỉ trong vỏn vẹn vài giây ngắn ngủi, hàng tá người phụ nữ mang nhân dạng đúc khuôn đã lấp đầy không gian xung quanh. Từng cử chỉ, từng nhịp thở của bọn chúng đều đồng điệu một cách tuyệt đối, toát lên một vẻ tao nhã nhưng lại tà triết, quỷ dị khôn cùng.
"Ngươi có biết ta hạnh phúc đến nhường nào khi được gặp ngươi không?" Một ả cất giọng êm ái. Ả chậm rãi sải bước, tiến lại gần tấm nệm nhung nơi cậu đang ngồi.
"Ngươi có biết sự hiện diện của ngươi khiến ta cùng các chị em sung sướng đến nhường nào không?" Một ả khác bồi thêm. Chất giọng lả lơi vang lên từ góc khuất phía bên kia căn phòng, tiếp nối trọn vẹn mạch cảm xúc của câu nói trước đó một cách hoàn hảo.
"Bọn ta đã phải mòn mỏi ngóng trông xuyên suốt những thế kỷ đằng đẵng bị bức hại, ngập ngụa trong tuyệt vọng, đớn đau, và cả sự Lưu Đày vĩnh viễn."
Dứt lời, bọn chúng đồng loạt tiến về phía tấm nệm nhung. Lớp lớp những người phụ nữ dung mạo như một tạo thành một vòng tròn khép kín, triệt để giam lỏng lấy cậu ở chính giữa.
Lucid vẫn ngồi im bất động. Tâm trí cậu lúc này quá đỗi nhiễu loạn để có thể ngưng tụ ra những sợi xích nặng nề hay gọi tên Alice. Vị Thánh Nữ hằng cư ngụ trong tâm trí cậu hiện tại hoàn toàn bặt vô âm tín. Dường như mọi liên kết tâm linh đều đã bị một lớp nhiễu sóng kỳ lạ của tòa thành chìm trong sắc tím này triệt để phong tỏa.
Một ả trong số đó quỳ gối xuống ngay sát mép nệm, cẩn trọng mà lả lơi áp bàn tay mềm mại của mình lên bắp đùi cậu. Một ả khác lại uyển chuyển trườn thẳng lên lớp vải nhung, áp sát toàn bộ đường cong cơ thể vào lưng Lucid. Ả khẽ tựa cằm lên vai cậu, dùng chính trọng lượng của mình đè nặng lên người chàng trai, rồi chủ động luồn những ngón tay thon thả đan chặt vào bàn tay phải đang cứng đờ của cậu.
Bản sao thứ ba trực tiếp nằm ườn xuống nền đá ngay trước mặt Lucid. Ả tì cằm lên hai cánh tay vắt chéo, ngước lên nhìn cậu bằng đôi đồng tử tím rực. Sâu trong ánh mắt ấy cuộn trào một thứ dục vọng chiếm hữu vô cùng mãnh liệt.
Xung quanh vòng ngoài, vô số những người "chị em" khác cũng bắt đầu chen chúc nhau tiến lại gần. Tiếng những tà áo lụa tím quét lê thê xuống mặt đá nhẵn thín tạo ra vô vàn tiếng sột soạt nhẹ nhàng, nhưng lại đủ sức dấy lên một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn