Chương 261: Chương 249: Bụi Cổ Đại
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~43 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2: Chuyến Hành Hương (141 -???) Bầu không khí nơi đáy sâu đặc quánh thứ mùi ngai ngái của lớp bụi cổ đại. Nó hoàn toàn xua tan đi thứ mùi xú uế thối rữa vẫn luôn ám ảnh thế giới đổ nát trên mặt đất.
Cẩn trọng từng bước chân, Lucid lách mình qua vô số tàn tích của những hình bóng mang nhân dáng con người.
Những thực thể tĩnh lặng này thực chất chỉ là tàn ảnh vọng lại từ vô vàn chấn động vật lý trong một dĩ vãng xa xăm. Chúng đứng rải rác khắp nền đá ẩm ướt, trông chẳng khác nào những bức điêu khắc cổ xưa đã bị dòng chảy thời gian ruồng bỏ.
Nơi góc khuất, một tàn ảnh tuyệt vọng vươn thẳng cánh tay về phía trần hang tối mịt. Ngay sát đó, một kẻ khác lại chĩa ngón tay cứng đơ về hướng hoàn toàn ngược lại, như đang cố bấu víu lấy một điều vô hình.
Cách đó không xa, tàn ảnh của một đôi nam nữ đang siết chặt lấy nhau, chìm đắm trong một cái ôm vĩnh hằng nhưng lại chất chứa đong đầy sự tuyệt vọng.
Từ những hình dáng đông cứng ấy liên tục phát ra một thứ âm thanh mờ nhạt nhưng lại văng vẳng bên tai đến gai người. Đó là một chuỗi âm vang trầm đục, kéo dài dai dẳng không dứt.
Chút dư âm ấy tái hiện lại hoàn hảo giai điệu bi thương phát ra từ một loại nhạc cụ vô hình nào đó.
Dậm chân bước thêm vài nhịp, Lucid tiến sát lại gần để quan sát kỹ hơn những sinh mệnh đang bị đóng băng trong dòng thời gian vô tận. Vừa thu hẹp khoảng cách, anh lập tức nhận ra những điểm dị thường quái gở trên cấu trúc cơ thể chúng.
Đám sinh vật này tuyệt đối không thể là con người. Từ phía sau lưng chúng, những đôi cánh khổng lồ phủ đầy lông vũ vươn ra đầy kiêu hãnh.
Từng chiếc lông tuyệt mỹ đều được tạc nên từ chính nguồn năng lượng thuần khiết đang cấu thành nên toàn bộ cơ thể.
'Trông bọn chúng giống hệt như những thiên thần vậy.' Giọng nói của Alice bất chợt vang lên trong tâm trí anh. Thanh âm của em vẫn luôn mang theo một sự trong trẻo thiêng liêng, bất di bất dịch đến mức không bao giờ có thể nhầm lẫn.
'Và em hẳn là biết rõ nguồn gốc cội rễ của mấy thứ này đúng không?' Lucid thầm đáp lại. Anh dứt khoát ném câu hỏi vào sâu trong tiềm thức bằng một thái độ mỉa mai bén ngót và thẳng thừng.
Đáp lại thái độ xấc xược ấy, Alice lập tức bành trướng sự hiện diện của mình bên trong tâm trí anh. Ý thức của vị thánh nữ cuộn chặt lấy từng dòng suy nghĩ của Lucid bằng một sự trìu mến mang đậm tính chiếm hữu dâng trào đến mức nghẹt thở.
'Những trò khiêu khích của anh vẫn thô thiển như ngày nào, người được Vận Mệnh chọn của em.' Giọng Alice ngân vang đầy kiêu ngạo.
'Sở dĩ em thấu tỏ hệ thống phân cấp thiên giới, là bởi em ngự trị ở vị thế cao hơn bọn chúng.'
'Còn tầm nhìn của anh, hỡi người phàm của em, chỉ dừng lại ở lớp bùn nhơ dưới đế giày mà thôi. Tốt nhất là hãy cố tỏ ra tôn kính thêm một chút đi.'
Phớt lờ bài ca lên mặt của thánh nữ, Lucid tiếp tục sải bước về phía một tàn ảnh đặc biệt thu hút sự chú ý. Đó là tàn tích của một nữ giới với hình thể vô cùng thanh tao đang gục gối trên nền đá.
Cô ta khoác trên mình những mảnh áo choàng rách rưới, còn toàn bộ làn da thì được đúc kết từ một lớp vàng lấp lánh rực rỡ.
Sinh vật kỳ bí ấy vươn thẳng cánh tay phải về phía trước, âm thầm phóng ra một tia sáng mờ ảo từ lòng bàn tay đang mở rộng. Ngay phía trên đỉnh đầu cô ta, một vầng hào quang mang vẻ đẹp vượt ngoài lẽ thường vẫn đang tĩnh lặng lơ lửng giữa không trung.
Thứ ánh sáng ấy ngưng tụ lại, uốn mình thành hình dáng của một cánh tay trắng toát, ma mị. Từ trong màn đêm tĩnh mịch, cánh tay u linh nọ khẽ rủ xuống, tựa như đang vươn ra để đáp lại cái chới với tuyệt vọng của người thiếu nữ.
Bỏ lại tàn ảnh bi thương ấy phía sau, Lucid lặng lẽ cất bước. Anh phóng tầm mắt bao quát xung quanh, thu trọn vào đáy mắt quang cảnh của toàn bộ di tích. Vô số công trình khổng lồ đan xen cùng những khu định cư cổ đại nằm im lìm, lấp đầy không gian thăm thẳm của hang động rộng lớn.
Hơi thở của thời gian in hằn lên từng phiến đá. Những công trình này rõ ràng đã tồn tại từ rất lâu, xa xưa hơn cả kỷ nguyên của các Cõi Phân Tán hiện đang ngự trị trên mặt đất. Những thợ xây tiên phong thuở hồng hoang đã đục đẽo toàn bộ khu dân cư từ những khối cẩm thạch nguyên khối. Dưới điều kiện bình thường, loại cẩm thạch này hẳn phải sở hữu một bề mặt trắng muốt, tinh khôi không tì vết.
Thế nhưng, luồng ánh sáng vàng vọt, ma quái hắt lên từ đáy vực sâu hoắm đã nuốt chửng hoàn toàn sắc trắng nguyên bản. Mọi bề mặt, mọi góc cạnh đều bị nhuốm trong một sắc thái kim loại đặc quánh, rực rỡ đến chói lòa. Sự đồng nhất tuyệt đối của sắc vàng ấy lặp đi lặp lại đến vô tận, quẩn quanh trong tầm nhìn khiến đôi mắt anh đau nhức như chực chờ phát điên.
Giữa không gian tịch mịch, khi anh vừa tiếp tục bước đi, những âm thanh tụng niệm xa xăm bỗng văng vẳng dội lại từ vô số vách đá. Mỗi nhịp bước chân của Lucid nện xuống mặt đất, thứ âm thanh ấy lại càng quấn lấy thính giác, quái đản và văng vẳng một sự sâu thẳm khó tả. Từng âm tiết buông lơi đều rỏ xuống một loại ác ý đặc sệt đến gai người.
Hầu như ngay lập tức, nhịp điệu kinh tởm này dội thẳng vào nhận thức của Lucid. Ký ức như một thước phim bị xé rách, ép tâm trí anh lùi ngược về quá khứ, tự động đào xới lại những thanh âm mang tính đặc thù này từ tận cùng một nỗi ám ảnh kinh hoàng ngỡ đã chôn vùi vĩnh viễn.
"Cẩn thận đấy, Lucid. Em cảm nhận được có thứ gì đó vô cùng bất thường ở phía trước." Alice lên tiếng cảnh báo. Trút bỏ đi vẻ uy quyền thường ngày, giọng nói của cô lúc này chỉ còn lại sự lo âu chân thành, đậm chất bản năng muốn chở che, bảo vệ sự an toàn cho người đàn ông của mình.
'Phải rồi, bởi vì mọi thứ khác ở dưới cái hầm ngầm chết tiệt này đều đang gào lên hai chữ an toàn tuyệt đối cơ mà.' Lucid thầm mỉa mai trong đầu, khẽ khịt mũi hờ hững trước lời cảnh báo của cô.
"Đừng có gạt bỏ sự dẫn dắt của em. Anh là người thuộc quyền bảo hộ của em. Em sẽ không cho phép anh nhắm mắt lao đầu vào một cuộc tàn sát chỉ vì cái thói cứng đầu không chịu lắng nghe đâu." Alice mượt mà đáp trả. Sự cao ngạo thần thánh trong chất giọng của cô giờ đây đã hòa quyện hoàn hảo với một nỗi bận tâm sâu sắc, tựa như dáng vẻ chở che của một người mẹ đối với đứa con của mình.
Vẫn phớt lờ lời nhắc nhở, anh lướt mắt qua một bức tượng điêu khắc hình nữ giới, rồi tiếp tục rảo bước băng qua vô số tàn ảnh nằm rải rác xung quanh. Có bóng hình trông vô cùng già nua, tiều tụy như đã bị sương gió bào mòn đến kiệt quệ. Gần đó lại hiện lên tàn ảnh của một chiến binh lực lưỡng, hai tay vẫn đang siết chặt thanh trọng kiếm.
Tàn ảnh cuối cùng lọt vào tầm mắt anh là hình bóng của một thiếu nữ trẻ tuổi. Khác biệt hoàn toàn so với phần còn lại, dáng hình này để một mái tóc cắt ngắn, tôn lên những đường nét góc cạnh, sắc sảo đến kỳ lạ trên khuôn mặt. Đôi mắt của cô gái nhắm nghiền, mang theo một vẻ cam chịu đầy câm lặng.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Lucid vừa rướn người bước thêm một nhịp để xem xét kỹ hơn, toàn bộ thân ảnh ấy đột ngột vỡ vụn rồi tan biến vào hư không tựa như chưa từng tồn tại.
"Nơi quái quỷ này bắt đầu khiến tôi rợn tóc gáy rồi đấy." Lucid khẽ lầm bầm thành tiếng, giọng nói trầm hẳn xuống.
Lời nói của Alice lại vang lên trong tâm trí anh. Nhưng lần này, thanh âm của cô đã dịu đi, êm ái như một dải lụa mềm vắt ngang qua dòng suy nghĩ.
"Anh vốn không cần phải tới đây. Hiện tại anh vẫn có thể dừng lại cơ mà. Chúng ta hoàn toàn có thể rút lui, trở về mặt đất ngay lập tức."
Bỏ ngoài tai sự dè dặt của Alice, Lucid hoàn toàn phớt lờ lời khuyên can. Anh kiên định sải bước về phía trước, chỉ chịu dừng khựng lại khi đối diện với một bức tường cẩm thạch khổng lồ bị bao bọc bởi lớp vàng đặc quánh. Lật ngửa lòng bàn tay, anh ngưng tụ ra một sợi xích sắt nặng trịch.
Vung mạnh cánh tay, sợi xích xé gió găm chặt vào gờ đá làm mỏ neo. Dùng lực kéo, anh búng người đu lên không trung bằng một chuỗi động tác mượt mà và cực kỳ điêu luyện. Chướng ngại vật sừng sững nhanh chóng bị Lucid vượt qua. Ngay khi vừa đặt chân lên đến đỉnh của bức tường cao ngất ngưởng, tầm mắt anh chợt khựng lại trước những tia lửa màu tím chói lọi đang điên cuồng rực cháy ở phía xa.
Nổi bật giữa biển lửa ấy là hình bóng một người đang bị trói chặt vào thân cọc gỗ cháy sém. Đôi đồng tử của Lucid co rụt lại trước cảnh tượng tàn bạo đang phơi bày. Vây quanh giàn hỏa thiêu hừng hực sát khí là những kẻ khoác áo choàng trùm kín đầu, giấu nhẹm đi diện mạo thật dưới lớp vải đen u ám.
Không để lỡ dù chỉ một nhịp thở, anh lập tức bứt tốc. Cơ thể Lucid linh hoạt luồn lách qua những con hẻm chật hẹp ngoằn ngoèo, trượt dài dưới gầm một cây cầu đá vôi, rồi mượn đà tung người phóng vọt qua tàn tích đổ nát của những bệ quầy trong khu cung điện dát vàng thủa nào.
Lao ra khỏi dãy hành lang cuối cùng, anh chính thức đặt chân vào khoảng không gian rộng lớn tĩnh mịch chốn trung tâm lãnh địa. Ngay tắp lự, một thứ ánh sáng vàng vọt chói lọi giáng thẳng vào võng mạc, thiêu đốt tầm nhìn của Lucid gay gắt hệt như đang đối diện với một mặt trời thứ hai vỡ nát.
Bất chấp cơn đau rát nơi hốc mắt, anh ngẩng phắt đầu dán chặt ánh nhìn về phía giàn hỏa thiêu. Một người phụ nữ đang bị treo lơ lửng giữa không trung. Mái tóc rũ rượi của cô bị túm chặt, giật ngược về phía sau cọc gỗ một cách thô bạo.
Phô bày trên làn da nhợt nhạt không còn chút huyết sắc là chi chít những vệt roi đỏ loét, những mảng bầm tím thẫm màu cùng vô số vết cắt nham nhở vẫn rỉ máu từng giọt. Ký ức của Lucid lập tức trỗi dậy, khắc họa lại danh tính của khuôn mặt ấy một cách sắc nét.
Cạnh đống lửa tím đang sôi sục gầm gừ, một chiếc áo khoác sẫm màu nằm lăn lóc, lấm lem bùn đất ẩm ướt. Lũ bắt cóc đã ép ngược hai cánh tay cô ra sau lưng, dùng những vòng thừng thô ráp ghim chặt nạn nhân vào thân cọc.
Tư thế vặn vẹo ấy gợi lên hình ảnh của một buổi hành hình đóng đinh đầy man rợ và kinh tởm. Những lưỡi lửa tím ma quái không ngừng vươn cao, chực chờ liếm trọn lấy từng tấc da thịt trần trụi của nạn nhân. Còn trên khuôn mặt người phụ nữ đáng thương, thứ duy nhất đọng lại chỉ là sự kiệt quệ đến cùng cực, một ánh mắt trống rỗng đã buông xuôi, hoàn toàn cam chịu sự an bài của số phận.
Dời tầm nhìn khỏi nạn nhân, anh cẩn trọng quét một vòng quanh bệ đá dưới chân giàn thiêu. Đám giáo đồ trùm đầu đang dàn trận theo một đội hình chuẩn xác đến từng chi tiết nhỏ nhất—giống hệt với những gì anh từng chứng kiến trong quá khứ.
Một gã cuồng tín bỗng gân cổ gào lên giữa nhịp tụng niệm râm ran.
"Ôi, Mẫu Thần Alisia (Mother Alisia)!"
Gã bên cạnh gào thét đáp lời, giọng điệu đục ngầu sự điên loạn.
"Đây chính là hiện thân của sự cứu rỗi!"
Những ngôn từ chướng tai ấy một lần nữa dội vang khắp khoảng không gian chật hẹp. Tâm trí Lucid lập tức bị kéo tuột về quá khứ, tái hiện lại từng âm tiết với độ sắc nét mang theo nỗi đau cào xé đến kinh hoàng. Lũ giáo đồ khốn kiếp này cũng từng thốt ra chính xác những lời lẽ mục nát y hệt trong một thảm kịch đẫm máu mà anh từng trải qua.
Và lần này, anh tuyệt đối sẽ không để lịch sử nghiệt ngã ấy lặp lại thêm dù chỉ một lần. Bừng bừng sát khí, anh lao sầm sập ra giữa khoảng đất trống, hai cánh tay dang rộng như một con thú săn mồi.
Nhờ sự hiện diện của Alice giúp phong bế hoàn toàn nỗi sợ hãi trước những đớn đau thể xác, từng chuyển động của Lucid giờ đây trở nên vô cùng uyển chuyển, dứt khoát và không mảy may tồn tại lấy nửa tia do dự. Luồn tay vào lớp túi trong của chiếc áo khoác phao màu cam, anh dứt khoát rút ra một lọ thủy tinh nhỏ nhắn.
Đây chính là chất xúc tác mà Cảnh Tu (Jing Xiu) đã bí mật chuẩn bị cho anh từ trước. Cơ bắp trên cánh tay cuồn cuộn siết lại, anh tàn nhẫn bóp nát lọ thủy tinh, mặc cho những mảnh vỡ găm phập vào giữa lòng bàn tay rỉ máu.
Ngay từ giữa đống mảnh vụn thủy tinh lấp lánh sắc đỏ, vô vàn mắt xích kim loại đen ngòm bất ngờ bùng nổ, tuôn trào ra như một cơn lũ. Chúng ma sát tóe lửa, trườn đi với tốc độ xé gió trên nền đá ẩm ướt, tàn nhẫn quấn chặt lấy đám người khoác áo choàng trước cả khi chúng kịp thốt lên nửa tiếng kinh hô.
Đôi mắt Lucid lạnh lẽo đi, bàn tay phải của anh đột ngột siết chặt thành một nắm đấm thô bạo. Lưới xích lập tức thít lại.
Cơ thể đám giáo đồ tức thì vỡ vụn dưới sức ép khổng lồ, tạo ra một bản giao hưởng ghê rợn của những tiếng xương sụn gãy nát và máu thịt nhầy nhụa đến buồn nôn. Anh nghiền nát bọn chúng dễ dàng hệt như đang bóp chết vài con bọ gậy.
Dẫu máu tươi đã văng tung tóe, Lucid vẫn không hề buông lỏng dù chỉ một nhịp cảnh giác. Đôi đồng tử sắc lạnh lia nhanh qua những đống xác bầy nhầy, anh lập tức bắt được một luồng sát khí vừa xé gió lao đến từ góc chết bên trái.
Phản xạ nhạy bén răn dạy cơ thể, anh giậm mạnh gót chiếc giày bốt nặng trịch xuống nền đá trơn trượt. Tức thì, một ngọn giáo đá sắc lẹm xé toạc mặt đất đâm ngoi lên, chuẩn xác đánh bật lưỡi dao chém lén vừa nhắm tới. Ở phía đối diện, một gã mặc áo choàng hiếm hoi còn sống sót đang gầm gừ như thú hoang, điên cuồng vung vũ khí lao thẳng về phía anh.
Bằng một nhịp lách người hoàn hảo, Lucid luồn sâu vào điểm mù của kẻ thủ ác. Anh tung ra một đòn khóa cổ hiểm hóc, bàn tay siết chặt lấy yết hầu đối phương. Chuỗi động tác khống chế diễn ra chớp nhoáng và áp đảo tuyệt đối.
"Ôi... nhanh quá, mạnh quá, chuẩn xác quá... lại còn vô cùng uy dũng nữa chứ." Ả thều thào thở dốc. Giọng nói mang âm sắc khàn đặc, hụt hơi như thể sinh lực đang bị bòn rút từng chút một, tan biến vào hư không.
Lucid không bỏ sót một từ nào. Âm sắc chói tai, the thé xen lẫn vẻ khàn đục đặc trưng của ả khiến anh rùng mình ghê tởm. Nó hoàn toàn trùng khớp với giọng nói của kẻ đã từng dàn xếp cuộc phục kích nhắm vào anh trước đây.
Phẫn nộ bùng lên dữ dội trong đáy mắt. Bằng một cú vặn tay tàn bạo và dứt khoát, anh thẳng tay bẻ gãy cổ kẻ đang nằm gọn trong vòng khống chế.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc sinh mệnh ả ta vừa tắt lịm, một luồng áp lực lạnh lẽo đột ngột bủa vây sát sau lưng anh.
Tiếng thét cảnh báo tuyệt vọng của Alice như nổ tung trong tâm trí anh: "Cẩn thận!"
Ánh mắt Lucid vẫn ghim chặt vào cái xác anh vừa tự tay kết liễu. Tấm mạng tối màu trượt khỏi gương mặt ả, để lộ mái tóc tím nhạt, làn da trắng bệch, đôi môi mỏng dính cùng ánh nhìn vô hồn, đờ đẫn.
Kẻ bám đuôi này hóa ra chỉ là một nữ sinh trẻ tuổi. Thế nhưng, trong thâm tâm Lucid không mảy may gợn lên dù chỉ một chút thương xót. Bất cứ kẻ nào dám đe dọa đến tính mạng của bạn bè anh đều phải gánh chịu một kết cục đẫm máu tương tự.
Đáng tiếc thay, phản xạ của anh đã chậm mất một nhịp. Một món vũ khí sắc lạnh đâm phập vào lưng anh, tàn nhẫn xé toạc lớp cơ bắp rắn chắc rồi xuyên thủng thẳng ra trước bụng.
Lưỡi đao ác nghiệt kia được tẩm đẫm Tinh Hoa Vận Mệnh (Fate Essence) mang độc tính ăn mòn cực cao. Dòng năng lượng tà ác ấy lập tức thiêu rụi lục phủ ngũ tạng từ bên trong. Cổ họng Lucid giật lên từng hồi, ọc ra một ngụm máu đen ngòm, hôi tanh.
Giữa cơn vật vã tuyệt vọng bấu víu lấy từng ngụm dưỡng khí, một bàn tay mềm mại bất ngờ trườn lên gò má, thô bạo ép anh phải ngẩng phắt đầu lên.
Từ sâu thẳm bên trong cốt lõi của Lucid, nguồn năng lượng thần thánh của Alice đang đập liên hồi đầy chấn động. Giọng nói của em cất lên mang theo uy quyền tuyệt đối, cố gắng che đậy sự hoảng loạn tột độ khi chứng kiến người đàn ông của mình đứng bên bờ vực sinh tử.
"Mọi chuyện ổn rồi, Lucid. Cứ nhắm mắt lại đi. Hãy giao phó cơ thể này cho em trước khi chất độc kịp khiến tim anh ngừng đập."
'Câu nói đó của em có nghĩa là sao cơ chứ?' Lucid thầm nghĩ, tầm nhìn trước mắt đã bắt đầu nhòe đi và tối sầm lại với tốc độ chóng mặt. Từ sâu trong tiềm thức, anh lờ mờ cảm nhận được một đôi cánh tay tỏa ánh sáng rực rỡ đang dang rộng, chuẩn bị vươn tới ôm lấy thân xác sắp sửa gục ngã này.
Nhưng anh kiên quyết không chịu khuất phục. Gồng lên cắn răng chịu đựng, Lucid vẫn đứng sừng sững tại chỗ, đôi chân bám chặt xuống mặt đất như một trụ đỡ kiên cố đến ngoan cường.
"Câm miệng lại đi." Anh gầm lên, từng chữ rít qua kẽ răng đầy giận dữ. Mệnh lệnh thô bạo ấy không chỉ nhắm thẳng vào thực thể thần thánh đang cư ngụ bên trong, mà còn ghim thẳng vào kẻ thủ ác bằng xương bằng thịt đang đứng lù lù ngay sau lưng mình.
Ả sát thủ phía sau bất chợt rướn người tới, kề sát đôi môi lạnh lẽo vào tận vành tai anh. Hơi thở ngắt quãng, run rẩy của ả phả dọc theo làn da trần, nồng nặc một sự thèm khát điên cuồng.
"Ôi, ngài tiên tri."
Những ngón tay nhớp nháp của ả tiếp tục mơn trớn trên da thịt anh, chậm rãi trượt dài xuống tận xương quai xanh. Ả lả lơi vuốt ve, đầy bỡn cợt lướt dọc nửa thân trên của Lucid. Trong khi đó, anh chỉ có thể bất lực đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân đã bị thứ kịch độc kinh hoàng kia làm cho tê liệt hoàn toàn.
Luồng tinh hoa tà ác mang đặc tính ăn mòn rùng rợn không ngừng cắn xé, chực chờ nung chảy từng khúc xương thớ thịt của anh. Chứng kiến cảnh tượng ấy, Alice không thể khoanh tay đứng nhìn người đàn ông của mình bị tổn hại thêm một giây phút nào nữa.
Bỏ ngoài tai sự kháng cự bướng bỉnh của Lucid, cô cưỡng ép xuyên thủng rào chắn tâm trí anh. Một sự hiện diện thần thánh mang đẳng cấp vượt trội lập tức bành trướng, bạo liệt tước đoạt hoàn toàn quyền kiểm soát cơ thể.
Ngay chớp mắt tiếp theo, những dải ánh sáng xanh lục rực rỡ ngưng tụ thành vòng tay rắn chắc, gắt gao siết chặt lấy eo anh. Một luồng sóng xung kích vô hình bùng nổ từ nguồn năng lượng nguyên thủy, mang theo uy lực nghiền nát vạn vật, không thương tiếc hất văng ả sát thủ ra xa.
Mượn chính đôi môi của Lucid, Alice cất lời. Giọng nói của cô vang vọng khắp không gian, mang theo âm sắc trang nghiêm, tuyệt mỹ nhưng lại ngập tràn uy áp, tàn bạo ép buộc toàn bộ thế giới vật lý phải cúi đầu phục tùng.
"Ngươi dám chạm vào thứ thuộc về ta sao? Cái khái niệm cứu rỗi thảm hại của ngươi sẽ chính thức chấm dứt tại đây."
Nhẹ nhàng nâng cánh tay phải của anh lên, cô bắt đầu triển hiện quyền năng. Dòng vàng lỏng dưới mặt đất lập tức phản ứng trước uy quyền thần thánh tuyệt đối, ngoan ngoãn tuân theo từng mệnh lệnh.
Mặt sàn đột ngột trồi lên những cột trụ khổng lồ, vặn xoắn vào nhau với tốc độ kinh hồn. Chúng điên cuồng vươn dài, đan chéo rồi ập xuống, tàn nhẫn phong ấn kẻ thù vào bên trong một nấm mồ kim loại đặc khối, kiên cố đến mức không chừa lại dù chỉ một kẽ hở hẹp nhất.
Giải quyết xong chướng ngại, Alice thu hồi sự chú ý, rút lui về không gian nội tâm của Lucid.
'Sự bướng bỉnh không chịu ngất đi này của anh chỉ đẩy chúng ta vào một tình thế vô cùng khó xử thôi, người phàm của em ạ.'
'Lần tới, xin hãy ngoan ngoãn để vị thần của anh dọn dẹp lũ sâu bọ này. Sinh mệnh của anh quá đỗi mỏng manh, không thể gánh vác nổi sự ngoan cố phi lý đó đâu.'
'Thanh tẩy chất độc đi.' Lucid cộc lốc đáp trả trong suy nghĩ, chẳng buồn che giấu sự bực dọc.
Ý thức của anh đang trượt dài vào cõi mơ hồ, lụi tàn với tốc độ chóng mặt. Thứ kịch độc kia vẫn ngoan cố bám trụ, tàn phá và len lỏi dọc theo từng huyết quản.
'Em vẫn đang thanh tẩy nó đây.' Alice đáp lại bằng tông giọng trang trọng thường ngày.
Thế nhưng, sự dịu dàng cùng tình cảm sâu đậm lại vô tình tràn ra, hoàn toàn phá vỡ lớp vỏ bọc cứng nhắc ấy. Cảm xúc ấm áp tựa như một cái ôm chở che, cẩn thận bao bọc lấy tâm trí đang dần phai nhạt của người đàn ông cô yêu.
'Nghỉ ngơi đi anh. Em đã quan sát kỹ lượng Tinh Hoa Vận Mệnh khổng lồ đang chảy tràn bên trong vùng lãnh địa ngầm này. Thứ vàng lỏng ấy chính xác là giải pháp mà chúng ta đang khao khát để đối phó với thế giới trên mặt đất.'

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn