Chương 260: Chương 248: Bằng Bất Cứ Giá Nào.
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~37 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2: Chuyến Hành Hương (141 -???) Luồng không khí buốt giá len lỏi qua con hẻm chật hẹp, cuốn theo thứ mùi ngai ngái bốc lên từ rêu ẩm và gỗ mục. Lucid đứng bất động, hờ hững tựa lưng vào bức tường gạch ướt sũng. Đôi mắt tĩnh lặng của cậu dán chặt vào lớp sương mù đục ngầu đang cuồn cuộn phủ kín những phiến đá lát đường lởm chởm.
Sự suy tàn và trì trệ của khu ổ chuột tầng dưới hiện lên rành rành qua từng ngóc ngách. Nó phơi bày qua những vệt nước đen ngòm nhơm nhớp rỉ ra từ vách tường, qua cả sự tĩnh mịch đến rợn người đang bóp nghẹt những gian hàng xập xệ, trống hoác xung quanh.
Đột nhiên, một tiếng sột soạt thô bạo vang lên, xé toạc bức màn tĩnh lặng khi một bóng đen loạng choạng lao ra từ góc khuất.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Lucid đã dễ dàng nhận ra kẻ đang cản đường mình từng là một gã quý tộc cao ngạo. Nhưng giờ đây, tứ chi hắn lại đang run lên bần bật, lột tả một nỗi kinh hoàng không thể che giấu. Gã đàn ông lăm lăm chĩa thẳng thanh dao găm rỉ sét về phía lồng ngực Lucid. Dưới thứ ánh sáng nhờ nhợt của con hẻm, phần lưỡi dao cùn mẻ cứ liên tục giật nảy theo từng nhịp thở dốc của chủ nhân nó.
Lucid hoàn toàn không có ý định lùi bước. Cậu vẫn chôn chân tại chỗ, hờ hững đút tay vào túi, dùng ánh mắt dửng dưng đến cực điểm để quan sát con thú hoang đang bị dồn vào đường cùng kia.
"Đứng yên đó! Khôn hồn thì giao hết tiền bạc ra đây!" Gã quý tộc gào lên đe dọa. Thế nhưng, thanh âm của hắn lại vỡ vụn và run rẩy thảm hại, chẳng khác gì đôi bàn tay đang gồng cứng vung vẩy vũ khí trước mặt.
Nhìn bộ dạng thảm hại của gã đàn ông, một tia thương hại nhạt nhòa lướt qua đáy mắt Lucid. Cậu nhớ rất rõ kẻ này. Chỉ mới một tuần trước thôi, chính gã quý tộc béo tốt ấy còn đứng hiên ngang giữa quảng trường lớn, vênh váo và hung hăng ép buộc những người dân khốn cùng phải ký vào các bản hợp đồng bóc lột lao động tàn nhẫn nhất.
Vòng quay quả báo của số phận đôi khi lại ập đến quá đỗi trớ trêu. Một con thú săn mồi giàu sụ, ngạo mạn ngày nào, giờ đây lại bị bức bách đến mức phải hóa thân thành một tên lục lâm thảo khấu vụng về, đói khát bám víu lấy chút hy vọng sống sót cuối cùng.
"Ta cược năm mươi bản hợp đồng lao động này!" Gã gằn giọng, cố nặn ra chút uy nghiêm ít ỏi. Cùng lúc đó, bàn tay trái của hắn chìa ra một xấp giấy da đã nhàu nát, trong khi tay phải vẫn ngoan cố chĩa thẳng mũi dao về phía trước để phòng ngự.
[Đối phương đặt cược: Năm Mươi Bản Hợp Đồng] Ánh mắt Lucid khẽ đảo qua xấp giấy, điềm tĩnh đánh giá lời đề nghị với một sự cảnh giác vô hình. Dẫu vậy, trên gương mặt cậu vẫn chỉ là một màn sương tĩnh lặng, tuyệt nhiên không để lộ ra dù chỉ là một cái nhíu mày hay một gợn sóng cảm xúc nhỏ nhoi nhất.
Giữa khoảnh khắc ấy, giọng nói của Alice khẽ vang lên trong tâm trí cậu. Âm sắc của cô mang theo một sự trong trẻo đến mức thần thánh, uy nghiêm và vĩnh hằng, truyền thẳng vào sâu thẳm nhận thức của Lucid mà chẳng cần thông qua thính giác thông thường.
'Sinh vật đáng thương này là ai vậy anh?'
'Một kẻ khốn cùng đang cố bấu víu lấy chút lợi lộc từ một hoàn cảnh bi đát thôi.' Lucid thầm đáp. Lời hồi đáp trong dòng suy tưởng của cậu vương chút khô khốc đầy vẻ mỉa mai.
'Lòng thương hại của anh kiệt quệ đến mức đáng ngạc nhiên đấy, hỡi người được chọn của em.' Alice lập tức trêu chọc qua sợi dây liên kết tinh thần. Giọng điệu của cô pha lẫn sự thích thú tao nhã của một kẻ đứng trên vạn vật.
'Kẻ đó mang bộ dạng của một gã thư lại rệu rã lâu ngày không cầm bút, đang tuyệt vọng vờn giữ một thứ hoàn toàn vượt quá tầm kiểm soát của bản thân.'
Phớt lờ lời nhận xét sắc sảo ấy, Lucid chậm rãi đưa hai tay về phía trước. Cậu từ tốn mở rộng lòng bàn tay, chứng minh cho kẻ đối diện thấy mình chẳng hề mang theo bất kỳ tấc sắt nào.
"Anh sẽ bị đóng băng, rồi sau đó tỉnh dậy như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Thay tôi chăm sóc thị trấn này nhé, được chứ?"
Nụ cười ảm đạm khẽ nở trên môi cậu. Lời vừa thốt ra nghe giống một lời khuyên chân thành hơn là một lời đe dọa đoạt mạng.
Về phần đối phương, dường như đã quá tuyệt vọng trong việc tìm kiếm bất kỳ lợi thế nào, gã quý tộc cắn răng vung mạnh xấp giấy tờ về phía trước. Hành động dứt khoát ấy chính thức ấn định ván cược sinh tử: năm mươi bản hợp đồng lao động đổi lấy mạng sống của Lucid.
Cậu buông một tiếng thở dài thườn thượt. Không chần chừ thêm nữa, Lucid lập tức kích hoạt Đặc Tính [Xích Tâm]. Khoảnh khắc ấy, Tinh Hoa Vận Mệnh bắt đầu cuộn trào, chảy xiết dọc theo từng huyết quản.
Nguồn năng lượng thuần khiết ấy bùng nổ từ lõi sức mạnh, lan tỏa nhịp nhàng qua tứ chi rồi tràn đến tận cùng các đầu ngón tay. Lucid căng cứng tâm trí, nghiến răng chuẩn bị đón nhận làn sóng đau đớn tột cùng xé rách thể xác—cái giá khắc nghiệt vốn luôn đi kèm mỗi khi cậu thao túng vận mệnh.
Thế nhưng, sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm. Chẳng có bất kỳ cơn đau nào ập đến cả.
Cậu bất giác nhíu mày, kinh ngạc rũ mắt nhìn chằm chằm vào những ngón tay đang duỗi ra đầy vững chãi của chính mình.
'Đáng lẽ giờ này máu phải tứa ra từ từng lỗ chân lông rồi mới phải chứ.' Lucid thầm đánh giá. Những suy nghĩ cuộn trào trong đầu cậu lúc này đan xen một sự hoài nghi tột độ.
'Hay là hệ thần kinh của mình rốt cuộc đã bị thiêu rụi đến mức tê liệt hoàn toàn rồi?'
Giọng nói dịu dàng của Alice lại khẽ cất lên, vang vọng giữa tâm trí cậu. Âm thanh ấy vẫn mang đậm sự điềm tĩnh, thanh nhã cùng một thứ uy quyền tuyệt đối hệt như mọi khi.
'Em cảm thấy tình trạng thể chất của anh thực sự rất đáng lo ngại.'
Lucid khẽ chớp mắt. Cậu vẫn ghim chặt ánh nhìn vào kẻ đang run rẩy trước mặt, nhưng đồng thời cũng để tâm lắng nghe thực thể thiêng liêng đang trú ngụ bên trong mình.
'Ý em là sao?'
'Em không thể tiếp tục cắn răng đứng nhìn người ký khế ước với mình phải hứng chịu muôn vàn đau đớn mỗi khi mượn sức mạnh của em nữa.' Alice chậm rãi đáp lời. Hiện diện của cô bắt đầu lan tỏa khắp nhận thức của Lucid, xoa dịu tâm trí cậu hệt như một dòng suối mát lành êm ả.
'Chính vì thế, em đã tự mình thực hiện một vài tinh chỉnh cần thiết đối với vật chứa của anh rồi.'
'Em làm được thế ư?'
'Tất nhiên rồi. Em không thể cứ mãi để anh phải trả một cái giá vô lý đến vậy chỉ vì muốn đứng cạnh em.'
'Điều đó sẽ ảnh hưởng rất tệ đến danh tiếng quản lý của em, nhất là khi người đại diện do đích thân em chọn lựa lại rò rỉ dịch thể khắp nơi chẳng khác nào một đường ống nước vỡ.'
Lucid đành nuốt ngược một câu châm biếm vừa chực chờ bật ra khỏi môi. Cậu xốc lại tinh thần, lập tức dồn toàn bộ sự chú ý vào những thông số của cuộc đối đầu sinh tử trước mắt.
"Anh cược năm mươi bản hợp đồng. Còn tôi, tôi cược một ngàn Tinh Hoa Vận Mệnh."
[Bạn đã đặt cược một ngàn Tinh Hoa Vận Mệnh] Gã quý tộc lảo đảo lùi lại. Đôi mắt hắn trợn trừng, ngập ngụa trong nỗi kinh hoàng tột độ khi không khí xung quanh đột ngột đặc quánh lại, chèn ép đến mức khó thở. Sức nặng ngàn cân từ ván cược sinh tử rốt cuộc cũng đè bẹp lấy tâm trí mỏng manh của hắn.
"Làm... làm sao ngươi có thể thi triển sức mạnh của kẻ Khai Sáng? Dưới những luật lệ cấm đoán hiện tại, điều đó là hoàn toàn vô lý!"
[Đang xử lý ván cược...] [Phe thứ nhất đã giành Chiến thắng] Lãnh địa xung quanh hai người bắt đầu rung lên từng hồi tựa như nhịp đập của một trái tim. Gần như ngay tắp lự, chân phải của gã quý tộc bắt đầu đông cứng.
Lớp băng tinh thể sắc nhọn tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ như vàng ròng. Chúng chậm rãi bò dọc lên cơ thể hắn, lạnh lùng khóa chặt từng khớp xương với độ chuẩn xác đến tàn nhẫn. Nhìn nỗi kinh hoàng tột độ đang từ từ nuốt chửng kẻ đối diện, Lucid chỉ khẽ lắc đầu.
Một cơn thất vọng nghẹn đắng trào dâng trong lồng ngực cậu. Cảm xúc ấy, một phần dành cho gã đạo tặc đang bị dồn vào đường cùng, phần lớn còn lại là sự chán chường trước bản chất quá đỗi mỏng manh của cái thế giới mà họ đang tồn tại.
Bất chợt, hiện thực xung quanh vỡ vụn. Nền đá vững chãi dưới chân cậu nứt toác, xé rạc thành vô số khe nẻ lởm chởm.
Những dãy nhà nhấp nhô dọc theo con hẻm cũng lần lượt đổ sụp. Các rầm trụ chịu lực thi nhau gãy gập, phát ra những tiếng răng rắc đinh tai nhức óc. Lucid ngẩng mặt lên bầu trời, chỉ để chứng kiến những nhánh cây khổng lồ của tán đại thụ vươn trùm thị trấn đang lã chã tuôn rơi, vỡ nát thành vô số hạt bụi phát sáng lơ lửng giữa tầng không.
Kết giới giam giữ khu vực này đã hoàn toàn sụp đổ chỉ trong một cái chớp mắt. Gã quý tộc đáng lẽ phải bị đóng băng vĩnh viễn, nay đột ngột rã đông thoát khỏi gông cùm khi lớp ma thuật tan biến giữa chừng.
Mất đi chỗ dựa dưới chân, gã quý tộc rơi thõng xuống vực sâu. Cơ thể hắn chới với, lộn vòng vô vọng, lao chúi về phía khoảng không vô định đang chực chờ nuốt chửng lấy chút nền móng còn sót lại của thị trấn.
Hoàn toàn dựa vào bản năng, Lucid lao mình đuổi theo xuống vách nứt đang ngày một mở rộng. Từ trong lòng bàn tay cậu, một sợi xích kim loại dài, nặng trịch lập tức được ngưng tụ.
Vung tay quất vút về phía trước, sợi xích quấn chặt lấy một mảng tường khổng lồ đang ầm ầm rơi xuống. Chớp thời cơ, Lucid mượn đà đạp mạnh vào xà gồ của một mái nhà đang rơi tự do, lấy sợi xích đã neo cứng làm điểm tựa. Cứ thế, cậu lao vút vào bóng tối sâu thẳm của cõi hư vô.
Trôi nổi giữa không trung, Lucid chợt nhận ra bản thân đang điều áp sức mạnh một cách vô cùng trơn tru mà chẳng hề phải gánh chịu bất kỳ phản phệ nào về mặt thể chất.
Đã bao lâu rồi cậu mới có thể tùy ý thao túng thế giới này mà không phải thổ huyết hay lịm đi vì kiệt sức? Cái cảm giác tự do tuyệt đối, không chút trói buộc này thực sự khiến người ta phải đắm say.
Thế nhưng, một thanh âm lạ lẫm đột ngột cất lên từ tận sâu thẳm trong cội nguồn linh hồn cậu.
"Đúng vậy... cứ tiếp tục đi..."
Giọng của Alice căng cứng đến dị thường. Từng chữ thốt ra run rẩy, như thể chính cô đang phải oằn mình gánh chịu một nỗi đau thể xác đến tột cùng.
Và rồi, cô bật ho.
Tiếng ho khan yếu ớt vang lên khiến tim Lucid hẫng đi một nhịp. Sự tổn thương hiếm hoi này hoàn toàn trái ngược với bản chất thần thánh, bất khả xâm phạm mà cô vốn luôn thể hiện.
Dẫu vậy, cậu buộc phải tạm gác lại mối bận tâm ấy. Vươn tay lách qua vô vàn mảnh vỡ vụn nát đang chao đảo, Lucid chuẩn xác tóm lấy cánh tay của gã quý tộc giữa không trung, bấu chặt mười ngón tay vào lớp vải áo của hắn.
"Buông ta ra!" Gã quý tộc thét lên trong cơn hoảng loạn tột độ.
Mặc kệ lời gào thét, Lucid cuộn mình xoay một vòng trên không, vắt kiệt quán tính từ sợi xích đã neo cứng. Vận toàn bộ sức lực, cậu giật phăng gã đàn ông lên cao, ném bổng hắn xuyên qua dòng ánh sáng vàng rực như thác đổ—thứ ánh sáng đang không ngừng xé nát và phân rã các tòa nhà, rầm đá cùng toàn bộ địa hình xung quanh thành tro bụi.
Cơn đại hồng thủy hủy diệt này giống hệt như một trận động đất đảo ngược. Nó tàn phá và bóc tách vùng đất này một cách có hệ thống, hiến tế tất cả cho một vực thẳm vàng kim đang há cái miệng khổng lồ, sâu hoắm và mở ra vô tận ở phía bên dưới.
Không chút do dự, Lucid rút nhanh một Hạt Giống Khe Nứt quý hiếm từ trong túi áo, dùng hết sức ném vút lên không trung về phía người đàn ông đang bị treo lơ lửng. Ngay chớp mắt tiếp theo, bằng một động tác dứt khoát và điêu luyện, bàn tay còn lại của cậu ngưng tụ ra một ngọn giáo lôi điện rực sáng. Cậu vung tay, phóng ngọn giáo xé gió bay đi, cắm phập trực tiếp vào giữa tâm hạt giống.
Lực va chạm kinh hoàng lập tức nghiền nát món tạo vật. Từ trong vết nứt, một cánh cổng không gian nhỏ bé nhưng đủ tĩnh tại vụt mở, vạch ra con đường sống duy nhất cho gã quý tộc ngay trước khi sự sụp đổ tột cùng kịp nuốt chửng lấy mọi thứ.
"Lucid, tại sao anh lại làm như vậy!" Alice gay gắt cất tiếng chất vấn ngay trong tâm trí cậu. Dẫu hình thể vẫn đang ở trạng thái suy yếu, âm điệu của cô lúc này lại bén ngót, hằn rõ sự cáu kỉnh và khó hiểu vừa đột ngột trào dâng.
Mặc cho những luồng gió điên cuồng gầm rít chực chờ xé rách da thịt vây quanh, cậu chỉ đáp lại bằng một nụ cười nhẹ bẫng. Thực ra, sâu trong thâm tâm, chính bản thân Lucid cũng chẳng rõ câu trả lời là gì.
Buông thõng toàn bộ cơ thể, cậu nhắm mắt phó mặc cho trọng lực kéo mình chìm vào cú rơi tự do. Lucid lao vút xuống đáy vực sâu, để bóng tối tuyệt đối ngoạm lấy mình ngay khoảnh khắc cánh cổng trên cao vừa vặn khép lại hoàn toàn.
Mọi thứ chìm nghỉm vào một màn đêm đen đặc, tĩnh mịch.
Đến khi ý thức dần hồi phục, Lucid lờ mờ nhận ra mình đang nằm sấp trên một bề mặt vô cùng ẩm ướt. Thứ vật chất lót dưới người cậu mang lại cảm giác mềm oặt và trơn trượt, thế nhưng nó lại đủ vững chãi để nâng đỡ toàn bộ sức nặng của cơ thể.
Ép hai lòng bàn tay sũng nước xuống thứ bề mặt kỳ lạ ấy, cậu nhíu mày, chậm chạp gượng người chống tay đứng dậy. Một tiếng rên khẽ bật ra khỏi kẽ răng khi cơn đau nhức âm ỉ bắt đầu chạy dọc theo hai bờ vai đang rã rời.
"Người được chọn của em, anh không sao chứ?" Alice ân cần cất tiếng hỏi thăm. Giọng nói của cô đã lấy lại vẻ điềm tĩnh và uy nghi vốn có, dẫu cho những tàn dư của sự kiệt sức vẫn phảng phất đâu đây trong từng âm tiết.
Khẽ càu nhàu trong cổ họng, cậu lảo đảo vươn mình đứng thẳng dậy, tiện tay chùi qua quýt mớ nước đọng dớp dính trên lòng bàn tay vào hai bên ống quần.
"Anh vẫn ổn. Cơ mà, chúng ta vừa rơi xuống cái chốn quái quỷ nào thế này?"
Đường chân trời vĩnh viễn không còn dấu vết. Những tòa nhà lấp lánh ánh ngọc trai tráng lệ tượng trưng cho tầng lớp thượng lưu phồn hoa nay đã tan biến hoàn toàn, và cả bầu trời xám xịt quen thuộc của cõi giới kia cũng chẳng còn lưu lại chút tàn ảnh nào.
Hiện diện trước mắt cậu lúc này là một khung cảnh siêu thực: từng khối tàn tích, từng bề mặt không gian đều được nhuộm đẫm bởi một tầng ánh sáng vàng kim rực rỡ và hừng hực sức sống. Những hàng cột kiến trúc khổng lồ nằm ngổn ngang, đổ nát trên một mặt sàn ngập ngụa thứ chất lỏng óng ánh như vàng ròng. Khung cảnh vĩ đại ấy vươn mình ra tứ phía, trải dài miên man xuyên qua tâm điểm của một khoảng không gian trống rỗng, vô tận.
Ngay lập tức, Lucid kết nối với Đặc Tính cốt lõi của mình. Cậu kích hoạt Xích Tâm, khuếch đại tri giác để dò xét từng dao động nhỏ nhất trong môi trường xung quanh.
Tuyệt nhiên không có bất cứ dấu hiệu hiện diện nào của con người. Thế nhưng, các giác quan sắc bén của cậu lại vây bắt được những cao độ âm thanh dị biệt đến rùng mình: tiếng nhịp tim đập đều đặn từng hồi nặng nề; những lời thì thầm ma quái dội lại từ cõi xa xăm; và cả những tràng tụng niệm trầm đục phát ra từ một góc khuất nào đó giữa khoảng không vàng kim tăm tối này. Bầu không khí quỷ dị nơi đây hoàn toàn phá vỡ mọi quy tắc về thế giới mà cậu từng biết đến.
Alice lại cất lời. Hiện diện của cô hiển hóa một cách mạnh mẽ và chân thực ngay bên trong trung tâm nhận thức của cậu.
"Đây chính là kiến trúc chân thật nhất của cõi giới này."
Lucid ngửa cổ vươn vai, khẽ hắng giọng để xua đi khối căng thẳng đang nghẹn ứ nơi cuống họng. Bì bõm lội qua mặt hồ óng ả, cậu chậm rãi bước vòng qua một cột đá khổng lồ mang dáng dấp của một tàn tích đấu trường cổ đại, giờ đây đang chìm quá nửa dưới lớp vàng lỏng.
Dừng chân lại, cậu ngước đôi mắt nhìn thẳng lên không gian theo phương thẳng đứng phía trên đỉnh đầu—chính xác là cái miệng hố nơi bản thân vừa rơi xuống. Khu vực trên cao ấy là một màn đêm trải dài miên man, vô tận, được điểm xuyết bằng hằng hà sa số những hạt bụi vàng kim lấp lánh. Khung cảnh ấy huy hoàng và tĩnh lặng hệt như một dải ngân hà rực sáng giữa trời đêm.
Chỉ khác một điều, những vì tinh tú kia lại được ngưng tụ hoàn toàn từ vàng lỏng, đang chầm chậm, chầm chậm rỏ từng giọt ánh sáng óng ả rơi rụng xuống thế giới bên dưới.
'Nếu nơi này thực sự là nền móng của thế giới, thì có vẻ chúng ta vừa sa chân vào một kho báu vĩ đại rồi.' Lucid thầm nghĩ.
Gần như ngay lập tức, bản tính thực dụng ngấm trong máu đã thôi thúc anh tự động tính toán. Từng nếp nhăn trong não bộ bắt đầu đánh giá lượng vật chất khổng lồ của thứ chất lỏng óng ánh đang êm đềm chảy róc rách dưới mũi giày.
'Đừng giữ cái nhìn thiển cận như thế chứ, Lucid của em.' Alice cất lời trong tâm trí anh. Chất giọng của em vẫn mang đậm nét uy quyền kiêu ngạo đặc trưng của một kẻ quen ngự trị trên cao.
'Đây tuyệt nhiên không phải là mấy thỏi vàng phàm tục. Thứ anh đang chiêm ngưỡng chính là cội nguồn nguyên thủy, là dạng thô sơ và thuần khiết nhất của xác suất ngưng tụ lại thành hiện thực đấy.'
Mặc kệ lời răn dạy của vị thánh nữ, Lucid từ từ khuỵu gối xuống bên rìa vũng chất lỏng đang tỏa ra thứ ánh sáng ma mị. Ngay khi những đầu ngón tay vừa chạm vào bề mặt óng ả, một luồng hơi ấm dễ chịu lập tức lan tỏa qua lớp da thịt.
Thứ dung dịch này đặc sánh, nhớp nháp và nặng nề hơn hẳn dòng nước thông thường.
"Nền kinh tế trên mặt đất đã hoàn toàn sụp đổ rồi." Lucid trầm ngâm thốt lên thành tiếng.
"Đây là tất cả những gì còn sót lại. Bằng cách nào một cái hầm ngầm cạn kiệt thế này lại có thể giúp chúng ta vực dậy cả một thị trấn đây?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn