Chương 242: Chương 229: Thấu Hiểu Căn Nguyên.
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~34 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2: Chuyến Hành Hương (141 -???) Lucid một lần nữa dời sự tập trung về phía lễ hội, nơi đám đông đang điên cuồng vây kín lấy sạp hàng của Valen.
Khắp nơi là cảnh chen lấn xô đẩy, những bàn tay tham lam vươn dài ra phía trước, hòa cùng vô số thanh âm gào thét tạo nên một bản tạp âm của sự khao khát đến tuyệt vọng.
Tất thảy bọn họ đều thèm khát một miếng thịt cá, một mảnh ghép của sự thịnh vượng, hay nói đúng hơn là cầu xin chút vụn vặt từ bất cứ thứ gì mà gã đàn ông kia đang buôn bán.
Giữa khung cảnh hỗn loạn ấy, hình bóng cô gái vẫn luôn lẩn khuất nơi rìa tầm nhìn của cậu đột ngột vỡ vụn mà chẳng hề có lấy một điềm báo.
Đường nét trên cơ thể cô rã rời thành vô vàn hạt sáng màu trắng nhạt xen lẫn sắc vàng óng ả. Chúng lơ lửng trôi dạt lên không trung một chớp mắt, rồi vĩnh viễn tan biến vào cõi hư vô.
Cảnh tượng hư ảo ấy bất giác gợi cho Lucid nhớ về những Khe Nứt tử thần. Nơi đó, mỗi khi lũ quái vật tước đoạt sinh mạng của một ai đó, nạn nhân cũng sẽ tan biến theo cách y hệt. Thể xác họ phân rã thành vô vàn mảnh sáng mỏng manh, lấp lánh rồi hoàn toàn bị xóa sổ khỏi thực tại.
Đôi mắt cậu thẫn thờ dõi theo những hạt bụi sáng cuối cùng còn vương vấn giữa khoảng không. Mãi cho đến tận khoảnh khắc ấy, một sự thật nghiệt ngã mới thực sự dội thẳng vào tâm trí chàng trai.
Cô gái ấy vốn dĩ chưa từng tồn tại ở chốn này. Hay ít nhất, sự hiện diện của cô không hề giống như những gì cậu vẫn luôn đinh ninh.
Hóa ra, cô đơn thuần chỉ là một tàn niệm vương vấn lại thế gian, một linh hồn lang thang vĩnh viễn không thể siêu thoát. Một nhân chứng câm lặng mang trên mình lời nguyền rủa, buộc phải đứng nhìn thế giới này tiếp tục quay vòng dẫu cho bản thân đã lụi tàn từ thuở nào.
Lồng ngực Lucid bỗng chốc quặn thắt. Thế gian này vốn chẳng hề thiếu vắng những mảnh đời bi thương. Chàng lữ khách trẻ đã từng tự mình chứng kiến quá nhiều thảm kịch, đủ để thấu hiểu sâu sắc thứ chân lý tàn nhẫn ấy.
Thế nhưng sự tình lần này... lại mang đến một nỗi xót xa hoàn toàn khác biệt.
Cô bé đơn thuần chỉ là một tàn niệm vương vấn lại cõi trần. Một linh hồn lang bạt chẳng thể siêu thoát. Một nhân chứng câm lặng mang trên mình lời nguyền, buộc phải trơ mắt nhìn thế giới tiếp tục vần xoay dẫu bản thân đã lụi tàn từ độ nào.
Lồng ngực Lucid bỗng chốc quặn thắt. Thế gian mênh mông vốn chẳng thiếu vắng những mảnh đời đẫm máu và nước mắt. Bản thân chàng lữ khách trẻ cũng đã chứng kiến quá nhiều bi kịch để thấu suốt cái chân lý phũ phàng ấy.
Bị giam cầm giữa cõi nhân sinh qua những năm tháng dài đằng đẵng vô tận, cô bé phải trơ mắt nhìn đấng sinh thành ngày một già nua. Lặng lẽ đứng nhìn những bằng hữu thân thiết tiếp tục say sưa với kiếp người, nhìn lũ trẻ thơ lớn lên rồi héo mòn thành những thân xác cằn cỗi.
Để rồi, từng gương mặt thân quen cứ thế nhắm mắt xuôi tay, hóa thành cát bụi và trôi dạt vào dĩ vãng. Tất cả những thảm cảnh vỡ vụn ấy cứ thế diễn ra ngay trước mắt, trong khi bản thân cô lại vĩnh viễn chẳng thể cất lên dù chỉ là một thanh âm mỏng manh để chạm vào họ.
Lucid chầm chậm hạ ánh nhìn xuống.
'Cô bé chưa bao giờ ngỏ ý muốn cậu mua đồ của mình.'
Nhận thức cay nghiệt ấy vừa réo lên, một vị đắng chát xót xa đã trào dâng nơi cuống họng. Từ đầu chí cuối, đây tuyệt nhiên không phải là một màn đàm phán vụ lợi hay một cuộc ngã giá đổi chác. Nó lại càng không phải là nỗ lực chèo kéo tinh vi được dàn dựng để trục lợi từ cậu.
Mà đó là một lời khẩn cầu. Là tiếng thét gào tuyệt vọng của một sinh linh nhỏ bé đã hoàn toàn đánh mất mọi bến bờ cứu rỗi.
Bàn tay chàng trai chậm rãi siết chặt thành nắm đấm. Dòng suy nghĩ miên man càng lúc càng xoáy sâu vào nỗi bất an đang cuộn trào trong cõi lòng cậu.
Nếu suy đoán của Alice là sự thật, thì vị thần mà cô gái ấy từng đánh cược chút mảnh vụn hy vọng cuối cùng thực sự đã đáp lời. Chỉ có điều, kết cục giáng xuống lại quá đỗi tàn khốc và hoàn toàn trái ngược với những gì cô hằng ao ước.
Thị trấn này quả thực đã vươn mình thịnh vượng sau biến cố, và sự bần cùng có lẽ cũng đã được xóa sổ. Thế nhưng, tất thảy những hào quang phù phiếm đó giờ đây phỏng còn ý nghĩa gì, khi cái giá máu thịt phải đánh đổi chính là sinh mạng của cô.
Vị thần ấy thản nhiên nhận lấy vật hiến tế mà chẳng mảy may do dự. Ánh mắt ngài tuyệt nhiên không rời khỏi nơi bóng hình cô gái vừa vỡ tan vào cõi hư vô.
'Ngần ấy vẫn là chưa đủ...'
Ý nghĩ tăm tối ấy đột ngột bủa vây lấy tiềm thức trước cả khi lý trí kịp thời gạt bỏ.
Nếu Lãnh địa thực sự vận hành đúng như những gì Alice từng đinh ninh... Nếu cỗ máy tà ác ấy đòi hỏi nhiều hơn sinh mạng của một linh hồn đơn độc... Vậy thì...
Nhịp thở của chàng lữ khách trẻ bất giác trở nên đứt quãng và trĩu nặng. Lưỡi hái tử thần ấy chắc chắn sẽ không dừng lại, mà sẽ tiếp tục cắn nuốt vạn vật không ngừng nghỉ.
Bữa tiệc máu này đâu chỉ dừng lại ở cô. Nó sẽ còn tàn nhẫn bủa vây và nuốt chửng bất kỳ sinh linh xui xẻo nào trót sa chân vào cái bẫy chết chóc này.
Đôi mắt cậu đột ngột mở to, sững sờ đón nhận một chân lý kinh hoàng vừa lóe lên trong tâm trí.
'Thì ra... đó mới chính là bản chất cốt lõi của Lãnh địa.'
Mảnh ghép cuối cùng rốt cuộc đã vào đúng vị trí, liên kết mọi thứ lại với nhau một cách hoàn hảo đến rợn người. Lãnh địa Mercyros tuyệt nhiên không chỉ đơn thuần là chốn giao thương sầm uất, mà thực chất lại là một bãi săn nhuốm màu máu me và tăm tối. Nó là một cái bẫy tinh vi được giăng ra nhằm bủa vây những linh hồn đang tuyệt vọng bám víu vào đức tin, để rồi tàn nhẫn nuốt trọn cả sinh mạng lẫn tương lai của họ.
Thực thể tà ác ấy đã và đang duy trì sự tồn tại bằng cách róc xương xẻ thịt, gặm nhấm Đức Tin từ vô vàn sinh linh hèn mọn.
"Nhưng đó chẳng phải là chuyện để tôi đứng ra phán xét." Lucid lẩm bẩm trong vô thức.
Dòng suy nghĩ lạnh lùng ấy tự nhiên len lỏi và lắng đọng lại giữa tâm trí cậu, tĩnh mịch tựa như lớp bùn dưới đáy hồ êm ả.
"Đó tuyệt đối không phải là vũng lầy để tôi tùy tiện dấn thân vào, bởi lẽ mọi thứ vốn dĩ chẳng phải là trách nhiệm của tôi."
Đảo mắt lướt qua đám đông ồn ã, Lucid thu trọn vào tầm nhìn từng biểu cảm phấn khích, từng cái vung tay điên cuồng của những kẻ giờ đây chỉ còn lại cái xác không hồn. Cậu chăm chú quan sát bọn họ đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất. Cậu nhìn thấu cái cách đôi đồng tử kia cứ vô thức đảo quanh, trống rỗng, mù lòa và chẳng hề lưu giữ bất kỳ hình bóng nào của thực tại.
Cậu lặng nhìn khóe môi bọn họ nhếch lên thành những nụ cười xảo trá nhưng lại trống rỗng vô hồn, nhìn những bàn tay gầy guộc cứ cố chấp vươn ra, tuyệt vọng khao khát một thứ gì đó vĩnh viễn nằm ngoài tầm với. Dời mắt khỏi cảnh tượng ấy, ánh nhìn của cậu dừng lại nơi Valen. Gã đàn ông lúc này đây lại bừng bừng sinh khí hơn bao giờ hết, từng cử chỉ vung ra đều chuẩn xác và sắc lẹm đến dị thường. Nụ cười ngạo nghễ treo trên gương mặt gã toát lên một vẻ cuồng loạn và vặn vẹo đến tột cùng.
Cuối cùng, ánh mắt cậu chạm phải Ayame. Đôi đồng tử lạnh lẽo của nữ quỷ Oni vẫn ghim chặt lấy hình bóng cậu, dẫu cho trên gò má trắng ngần vừa hằn lên một vết cắt. Vết thương ấy cứ âm thầm rỉ máu, một sự hy sinh lặng lẽ mà tuyệt nhiên chẳng một ai hay biết ngoại trừ cậu.
Cậu được phái đến đây... à không, chính xác hơn là cả nhóm bọn họ đã lặn lội tới tận Cảng Vexis này chỉ cốt để nhổ cỏ tận gốc cái Giáo Đoàn tà đạo kia. Đó mới là sứ mệnh cốt lõi, là mục tiêu tối thượng mà tất cả phải hướng tới. Đến cả vị công chúa kiêu ngạo nọ cũng từng bóng gió cảnh cáo cậu, tuyệt đối đừng dại dột nhúng tay vào những cấm kỵ vượt quá lằn ranh thấu hiểu của phàm nhân.
Và quả thực, nhiệm vụ ấy đã được hoàn thành trọn vẹn ngay khoảnh khắc cậu đặt chân vào Lãnh Địa tà ác kia và tự tay đập nát phiên đấu giá quái quỷ đó. Giờ đây, Giáo Đoàn đã hoàn toàn bị xóa sổ, và mối đe dọa dai dẳng kia cũng đã bị triệt tiêu tận gốc.
Chẳng còn bất cứ lý do gì để cậu nán lại chốn này thêm nữa. Xuyên qua lớp vải ướt sũng, cậu vẫn cảm nhận rõ rệt sự hiện diện của cuốn sổ tay bí ẩn nằm gọn trong túi quần sau. Từng góc cạnh của nó lẳng lặng tỳ sát vào da thịt, lạnh lẽo và đầy cấn cá.
Thật kỳ lạ là cho đến tận lúc này, cậu vẫn cố chấp mang nó theo bên mình mà chẳng rõ nguyên do. Thế nhưng, sâu thẳm trong thâm tâm, một sự bài xích mãnh liệt không ngừng gào thét, nhắc nhở cậu tuyệt đối đừng dấn thân sâu hơn vào vũng lầy tăm tối này.
Nhiệm vụ đã khép lại. Cậu sẽ cam chịu quay về bên Elara, tiếp tục vắt kiệt chút hơi tàn cho phần đời còn lại của cả hai. Dẫu cho cái gọi là "tương lai" ấy giờ đây có méo mó và bi đát đến nhường nào đi chăng nữa.
Lucid buông tiếng thở dài thườn thượt, để mặc cho sự do dự vô hình đè nặng lên lồng ngực tựa như một tảng đá ngàn cân. Xung quanh tĩnh lặng là thế, nhưng cậu thừa sức cảm nhận được ánh mắt của người con gái ấy đang ghim chặt lấy từng cử động của mình.
Alice vẫn luôn ở đó, điềm nhiên chiêm ngưỡng mớ hỗn độn giằng xé trong nội tâm cậu. Nàng thong thả thưởng thức cái cách tâm trí người thương đang từng bước trượt dài xuống đáy vực của sự điên loạn. Chắc hẳn, đối với vị Thánh Nữ ấy, đây quả thực là một màn kịch vô cùng mãn nhãn.
Một vị trí hoàn mỹ nơi hàng ghế đầu để chiêm ngưỡng sự sụp đổ toàn diện của một linh hồn phàm tục. Nhưng rốt cuộc, có ai nỡ buông lời oán trách vị Thánh Nữ ấy cơ chứ?
Ngay tại giây phút này, một nghịch lý đạo đức tàn khốc đang phơi bày trần trụi trước mắt Lucid. Nó ép buộc cậu phải đưa ra quyết định giữa hai ngã rẽ định mệnh, thứ sẽ triệt để định đoạt mọi biến cố chực chờ ập đến trong tương lai.
Lựa chọn thứ nhất: ngoan ngoãn làm tròn bổn phận được giao, an phận thủ thường và tuyệt đối không dấn bước vào những góc khuất tăm tối mà lẽ ra bản thân đừng bao giờ nên thấu tỏ.
Lựa chọn thứ hai: gạt bỏ uy quyền của vị công chúa kiêu ngạo kia, trực tiếp xông pha vào chốn cấm kỵ để chứng minh cô ta đã hoàn toàn sai lầm. Bởi lẽ, sinh mạng của vô số con người vô tội đang bị treo lơ lửng trên lưỡi hái tử thần.
Những sinh linh nhỏ bé tại Cảng Vexis này tuyệt đối không phải là những con số vô hồn trên mặt giấy. Họ càng không phải là những quân cờ thí mạng thấp hèn trên bàn cờ vận mệnh bao la của vũ trụ.
Họ là những con người bằng xương bằng thịt, đang phải oằn mình quằn quại trong biển máu khổ đau. Và họ thực sự xứng đáng có một ai đó hiên ngang đứng lên, dốc cạn sinh lực để chiến đấu và giành giật lại chút hy vọng sống mong manh.
Đưa mắt nhìn quanh đám đông, Arthur hoàn toàn không hề hay biết về cơn bão lòng đang cuộn trào bên trong người cộng sự. Lớp sương mù ma mị kia quả thực là một bức màn che đậy hoàn hảo, giấu kín trọn vẹn mọi biến thiên cảm xúc trên khuôn mặt Lucid.
Chẳng một ai có thể nhìn thấu những suy tính, cảm xúc hay nỗi sợ hãi đang cuộn trào trong cậu. Dẫu thẳm sâu trong tâm trí có đang điên cuồng gào thét, thế giới bên ngoài cũng tuyệt nhiên chẳng mảy may hay biết.
"Tôi không phải kẻ có thể nhắm mắt làm ngơ trước những điều sai trái." Lucid điềm tĩnh cất lời.
Thanh âm vang lên tuy trầm lặng nhưng lại chất chứa một sự kiên định đến không thể lay chuyển.
"Tôi của hiện tại đã chẳng còn là kẻ nhu nhược của ngày hôm qua. Không còn là một tên vô dụng chỉ biết núp bóng kẻ khác, ngây thơ tin rằng những kẻ nắm quyền sẽ tự khắc kiến tạo nên một thế giới tốt đẹp hơn."
Đôi mắt ẩn sau lớp sương mù chậm rãi lướt qua những người sống sót.
"Tôi tin rằng bất kỳ ai cũng mang trong mình quyền năng thay đổi thế giới. Bất luận vai trò đó là do kỳ vọng hay bị ép buộc, và dẫu cho thế gian có mỉa mai những hành động ấy chỉ là sự ích kỷ thấp hèn đi chăng nữa."
Bàn tay cậu khẽ siết chặt lại.
"Mỗi sinh mệnh tồn tại trên cõi đời này đều gánh vác một sứ mệnh của riêng mình."
Ngay khoảnh khắc ấy, áp lực đè nặng lên tâm trí cậu đột ngột gia tăng đến tột độ.
Alice đang bắt đầu can thiệp.
Sự hiện diện của vị Thánh Nữ giáng xuống, mang theo uy áp tuyệt đối đến mức nghẹt thở. Lucid cảm nhận rõ rệt một luồng sức mạnh vô hình đang tàn nhẫn nghiền nát từng dòng suy nghĩ, ép cả cơ thể cậu căng cứng lại dưới sức nặng của quyền năng thần thánh. Chỉ trong một sát na chớp nhoáng, dường như toàn bộ ý chí của cậu đã bị tước đoạt không chút lưu tình.
Thế nhưng, hành động của vị Thánh Nữ chợt khựng lại khi nhận ra một điều dị thường. Chàng trai ấy đang kiên cường phản kháng. Phớt lờ sự cám dỗ êm ái của việc buông xuôi, Lucid đang dốc toàn lực gạt phăng đi sự tê liệt hèn nhát, thứ vốn dĩ sẽ cho phép bản thân dễ dàng quay lưng bỏ chạy.
Bóng hình hư ảo bỗng chìm vào khoảng không lặng thinh. Lần đầu tiên, một luồng xúc cảm xa lạ chưa từng có khẽ gợn sóng giữa tầng không tiềm thức sâu thẳm của nàng.
Đây quả thực là một biến số nằm ngoài mọi dự tính. Dẫu sao, với quyền năng tối thượng, Alice thừa sức nghiền nát lớp lá chắn tinh thần thảm hại kia rồi dễ dàng nhấn chìm tâm trí người thương vào cõi mê man như mọi khi.
Vậy mà ngay khoảnh khắc này, trong lòng thực thể cổ xưa ấy lại dâng lên một sự tán thưởng đan xen cùng niềm thích thú mãnh liệt. Cảm giác hệt như đang say sưa ngắm nhìn một chú cún con nhỏ bé, dũng cảm nhe nanh múa vuốt lao vào kẻ thù khổng lồ chỉ để bảo vệ chủ nhân.
Lần đầu tiên kể từ lúc hiện diện, ánh mắt vị Thánh Nữ dõi theo người thanh niên này với tư cách là một sinh linh sở hữu ý chí quật cường mà ngay cả nàng cũng chẳng thể dễ dàng bẻ gãy. Và chính sự thật ngang trái đó lại càng khiến cho trò chơi vận mệnh này trở nên tuyệt diệu hơn bao giờ hết.
Giữa lúc tâm trí Lucid vẫn đang điên cuồng chao đảo, giọng nói của Arthur bất ngờ vang lên sắc lẹm, xé toạc mớ suy nghĩ hỗn độn tựa như lưỡi kiếm bén ngọt phạt ngang dải lụa mỏng. Âm thanh ấy dứt khoát chém đứt mọi sự chần chừ cùng hoài nghi đang trói buộc linh hồn chàng trai.
"Lucid." Arthur cất tiếng gọi, chất giọng mang theo sự khẩn trương vô cùng thúc bách.
"Chúng ta phải rời đi thôi. Valen và Ayame đang đợi, linh tính mách bảo tôi rằng họ đang nắm giữ những lời giải đáp mà chúng ta hằng tìm kiếm."
Chàng hiệp sĩ hất cằm hướng về phía khán đài. Tại đó, Valen vẫn chễm chệ thu hút mọi ánh nhìn, mái tóc vàng óng của gã rực lên dưới ánh đèn lấp lánh, tô điểm thêm cho nụ cười ngạo mạn đang ngự trị trên môi. Đứng ngay sát bên gã là Ayame, nữ quỷ Oni với nước da nhợt nhạt, im lìm và tĩnh lặng tựa một bức tượng vô hồn.
Đôi mắt sắc lẹm của cô ghim chặt lấy Lucid, mang theo một thứ áp lực vô hình khiến cậu bất giác sởn gai ốc. Vết thương vắt ngang gò má dẫu đã ngừng rỉ máu nhưng vẫn chưa khép miệng hoàn toàn. Nó để lại một vệt đỏ mỏng manh, dường như đang âm thầm dao động theo một nhịp đập tàn nhẫn của riêng mình.
Lucid khẽ chớp mắt, cố xua đi màn sương mờ mịt đang vây hãm tâm trí để níu kéo thực tại trở về. Bầu không khí lễ hội xung quanh vẫn bùng cháy cuồng nhiệt, đám đông vẫn hò reo điên cuồng hòa cùng nhịp trống rộn rã, nhưng tất thảy âm thanh lọt vào tai cậu giờ đây lại trở nên xa xăm và mơ hồ đến lạ kỳ.
Một cõi lòng trống rỗng xâm lấn, mang đến cảm giác bồng bềnh hệt như linh hồn cậu đang lơ lửng bên ngoài thể xác để lặng lẽ chiêm ngưỡng một giấc mộng huyễn hoặc. Lắc mạnh đầu để rũ bỏ nốt những tàn dư giằng xé cuối cùng, vị lữ khách trẻ quay sang, khẽ gật đầu đáp lại Arthur.
"Được rồi." Cậu cất lời, chất giọng khàn đặc không giấu nổi vẻ mệt mỏi rã rời.
"Chúng ta đi thôi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn