Chương 256: Chương 244: Bầu Không Khí Ẩm Mốc
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~39 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2: Chuyến Hành Hương (141 -???) Ngay khi gót giày của bước chân cuối cùng vừa cẩn trọng chạm xuống nền đất, anh đã lập tức cảm nhận được sự dị thường. Sự hỗn loạn vốn lẩn khuất trong không trung giờ đây đã cô đặc lại, vón cục thành một thực thể hữu hình. Tinh Hoa Vận Mệnh điên cuồng dội ngược từ những bức tường đá sần sùi và mặt sàn lạnh lẽo, mang đến một cảm giác ngột ngạt tựa như ai đó vừa xóc nảy một chiếc hộp kín rồi thô bạo bóp nát nó từ bên ngoài.
Bầu không khí quánh đặc lại, tràn ngập vị tanh nồng của đồng rỉ hòa quyện cùng luồng tĩnh điện nóng râm ran đang chạy dọc sống lưng. Từng lỗ chân lông trên da anh nhạy bén thu nhận nhịp đập phập phồng của những luồng tinh hoa đang vặn vẹo chệch hướng, thậm chí ngay cả trước khi tâm trí anh kịp gọi tên chính xác thứ năng lượng chết chóc ấy.
Dẫu vậy, mọi thứ vẫn chưa hoàn toàn trượt khỏi tầm kiểm soát của anh. Ít nhất là chưa phải ngay lúc này.
"Tìm thấy rồi." Anh lầm bầm, khóe môi khẽ giật.
Chất giọng cất lên khô khốc, như thể bị nghẹn ứ nơi cổ họng. Cuộc tìm kiếm này đã ngốn của anh nhiều thời gian hơn dự tính. Thế nhưng, đổi lại, đến khi xác định được ngọn nguồn sự việc, tâm trí anh cũng đã kịp khắc họa nên một tấm bản đồ chi tiết về vạn vật xung quanh.
Từ những con phố đá cuội ngoằn ngoèo, vị trí chuẩn xác của những người dân đang bị giam cầm trong dòng thời gian đông cứng, cho đến cả bán kính rạn nứt của sự sụp đổ không gian. Lúc này, anh nắm rõ thị trấn ven biển này hệt như cách một kẻ thuộc lòng từng ngóc ngách trong căn phòng mình đã say giấc suốt bao tuần lễ. Cảng Vexis giờ đây đã nằm trọn trong lòng bàn tay anh.
Ngay phía trước mặt, một hố nứt khổng lồ đang tàn nhẫn xé toạc kết cấu của không gian. Nhưng đó hoàn toàn không phải là một lỗ hổng tròn trịa thông thường.
Nó mang hình hài của một vết chém sắc lẹm, mỏng tang và chuẩn xác đến mức rợn người. Nó rạch ngang bầu không khí, hệt như có một bàn tay vô hình vừa kê lưỡi đao vĩ đại lên bề mặt của thực tại rồi nhẫn tâm kéo lê một đường tàn độc. Phần mép ngoài của vết nứt rung lên bần bật, vặn vẹo tỏa ra một thứ tần số quỷ dị khoan thẳng vào màng nhĩ, khiến hai hàm răng của anh bất giác ê buốt.
Anh híp mắt, chăm chú quan sát dị tượng ngay trước mắt. Đây chắc chắn là một cánh cổng dẫn thẳng vào Lãnh địa. Nó hoàn toàn không phải là một Khe Nứt (Rift).
Mọi thông báo từ hệ thống đều bặt vô âm tín, một minh chứng rõ ràng cho việc bất cứ thế lực ngoại giới nào đang chi phối Bảng Trạng Thái (Specter) cũng không đủ thẩm quyền để can thiệp vào bên trong Lãnh địa. Bất kể cái lỗ hổng này thực chất là thứ gì, nó tuyệt đối không được hình thành thông qua cơ chế mở Khe Nứt tiêu chuẩn.
Điều đó đồng nghĩa với việc sẽ chẳng có bất kỳ thử thách bắt buộc nào hiện lên, cũng không có hiện tượng rút cạn năng lượng cộng hưởng bòn rút sinh lực khi bước vào. Nhưng đổi lại, anh sẽ mất đi sự bảo hộ của bản đồ khu vực, không có dữ liệu phân loại mức độ nguy hiểm từ trước, và dĩ nhiên, chẳng có lấy một lời bảo đảm nào về những thứ đang chực chờ ở phía bên kia. Thứ duy nhất anh biết rõ vào lúc này, chính là việc cánh cổng dị thường ấy dẫn thẳng đến Lãnh địa của Mercyros.
Khẽ hít một hơi sâu để ổn định nhịp tim, anh cất bước tiến thẳng về phía cánh cổng.
Ngay khoảnh khắc đó, một bóng người chậm rãi cất bước tuôn ra từ khoảng tối sau lưng cây cột đá nằm phía bên phải.
Cơ thể anh vô thức khẽ giật nảy.
Xích Tâm hiện vẫn đang được duy trì ở trạng thái tĩnh. Những mắt xích vô hình ấy đã giăng lưới, bao phủ toàn bộ nhận thức không gian của anh trong phạm vi vài mét tỏa ra mọi hướng.
Theo lý thuyết, không một thực thể sống nào có thể lặng lẽ xâm nhập vào bán kính đó mà không mảy may đánh động đến cảm quan của anh. Thế nhưng, thực tế sờ sờ ngay trước mắt lại tàn nhẫn chứng minh điều ngược lại.
Ký ức trong đầu anh bất chợt tua lại khoảnh khắc Ayame hiện hình dưới ánh trăng nhuốm máu. Nữ quỷ ấy đã ngưng tụ ngay sát bên cạnh anh, dễ dàng đến mức cứ như thể mọi khoảng cách vật lý trong không gian đối với cô hoàn toàn vô nghĩa.
Khi ấy, anh chỉ tự nhủ thầm rằng đó có lẽ là một ngoại lệ hiếm hoi. Rằng khả năng nhận thức của bản thân đang ngày một suy giảm. Hoặc cũng có thể, chính sự sụp đổ dây chuyền của thực tại xung quanh đã gây nhiễu loạn độ nhạy bén vốn có của sợi xích.
Gạt phăng mớ suy luận ngổn ngang ra khỏi đầu, anh cắn răng, ép bản thân phải dồn toàn bộ sự tập trung vào sinh vật bí ẩn đang hiện diện ngay trước mặt.
Đó là một bé gái. Có lẽ chỉ trạc sáu tuổi, hoặc thậm chí còn nhỏ hơn thế.
Cô bé đang dùng cả hai tay ôm khư khư một ổ bánh mì cắn dở áp chặt vào trước ngực. Cái cách sinh linh nhỏ bé ấy chở che cho mẩu bánh giống hệt như đang ôm ấp một báu vật vô giá, cứ nơm nớp lo sợ có kẻ nào đó chực chờ tước đoạt mất.
Bộ quần áo trên người cô bé đã ướt sũng, dán chặt vào làn da. Cơn mưa có lẽ cũng chỉ vừa mới trút xuống trong vài phút ngắn ngủi qua.
Những hạt mưa nặng trĩu xé toạc bầu không khí đặc quánh sắc vàng ệch, liên hồi gõ nhịp xuống nền đá lạnh lẽo. Từng tiếng lộp bộp vang lên khô khốc và đơn độc, dội lại cõi xa xăm giữa một không gian tĩnh lặng đến rợn người, nơi mọi tạp âm khác dường như đã bị bóng tối nuốt chửng hoàn toàn.
"Hừm." Alice cất lời. Chất giọng của cô vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng lẩn khuất sâu bên trong lại xen lẫn một tia ngạc nhiên mỏng manh.
"Đó là một đứa trẻ. Có vẻ như cô bé đang đi lạc."
Lucid khẽ gật đầu. Mưa xối xả tạt vào mái tóc, để lại những giọt nước lạnh buốt thi nhau lăn dài qua lớp sương mù mờ ảo đang bao bọc lấy gương mặt cậu.
Lớp quần áo ướt nhẹp bám dính lấy da thịt, kéo trĩu từng bước chân nề hà. Cậu hít một hơi thật sâu, dứt khoát tiến thêm một bước về phía trước.
Cô bé từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt ấy hoàn toàn trống rỗng.
Sâu hoắm và tĩnh lặng hệt như một mặt hồ chết, chẳng mảy may vương lại chút ánh sáng phản chiếu nào. Cứ như thể thứ ánh sáng vàng vọt đang bủa vây xung quanh cũng phải kiêng dè mà cự tuyệt hắt vào đôi đồng tử kia.
Cơ thể cậu lại giật nảy lên một nhịp vô hình. Nhưng lần này, cậu đã kịp thời kìm nén được cảm giác ớn lạnh vừa chạy dọc sống lưng.
"Chào chú! Cháu tên là Senna!"
Cô bé nở một nụ cười rạng rỡ. Đó là một nụ cười trọn vẹn, ngây ngô và hoàn toàn không vương chút tạp niệm nào. Dù có cố soi xét kỹ đến đâu, cậu cũng chẳng thể tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của sự giả tạo hay lớp mặt nạ kịch cợm ẩn đằng sau nét mặt ngây thơ ấy.
Cậu lúng túng giơ tay lên vẫy nhẹ đáp lại. Thú thực, cậu chẳng biết mình phải cư xử ra sao với một đứa trẻ giữa cái hoàn cảnh vặn vẹo khôn cùng này.
"Cháu đến từ trại trẻ mồ côi nằm ngay dưới khu hạ lưu của Cảng Vexis. Chú đã từng đến đó bao giờ chưa? Ở đó người ta nướng bánh mì ngon tuyệt cú mèo luôn." Nói đoạn, cô bé khẽ giơ mẩu bánh cắn dở lên cao một chút, hệt như muốn chứng minh cho lời tâng bốc của bản thân.
Alice trút ra một hơi thở nhẹ. Âm thanh lơ lửng đâu đó giữa một tiếng thở dài thườn thượt và một niềm thương cảm đầy miễn cưỡng.
"Quả là một thông tin vô cùng hữu ích." Cô thốt lên, chất giọng khô khốc và đều đều hệt như đang muốn mỉa mai điều ngược lại.
Sau đó, cô hạ giọng, đi thẳng vào vấn đề.
"Chúng ta phải làm sao đây, Lucid? Em sẽ nghe theo phán đoán của anh trong chuyện này. Dù có chút không cam lòng."
Cậu nhích lại gần hơn, chậm rãi quỳ một gối xuống nền đá lạnh lẽo để đưa tầm nhìn ngang bằng với gương mặt nhỏ nhắn của cô bé.
Những hạt mưa buốt giá cứ thế xối xả trút xuống đôi vai đang gồng cứng. Cậu chăm chú nhìn sâu vào đôi mắt trước mặt.
Một đôi mắt rỗng tuếch. Nó đen kịt, một sắc đen đặc quánh như thể vừa bị ai đó tàn nhẫn rót đầy mực vào trong, chứ chẳng hề mang nét tự nhiên của tạo hóa.
Độ sâu hoắm nơi đồng tử ấy hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài ngây thơ, trái ngược với độ tuổi non nớt của cô bé, và càng trở nên lạc lõng hơn thảy so với cái cách cô bé nâng niu mẩu bánh mì như thể đó là bảo vật quan trọng nhất trên cõi đời này.
Cậu hắng giọng.
"Chào cháu. Chú tên là Lucid. Chú chỉ là một lữ khách tình cờ đi ngang qua đây thôi."
Màn mưa vẫn không ngừng trút xuống, giăng một bức rèm mờ ảo giữa hai người.
Từng hạt nước nặng trĩu gõ nhịp xuống nền đá tảng. Âm thanh của mỗi giọt mưa đều tách biệt, vang lên rành rọt, khô khốc và chẳng hề hòa lẫn vào nhau.
"Lucid." Cô bé chậm rãi lặp lại, như thể đang cẩn thận ngậm lấy từng âm tiết trong khoang miệng để nếm thử hương vị của nó.
"Lucid."
Cô bé lại nhoẻn miệng cười rạng rỡ.
"Cháu thích cái tên đó. Nó làm cháu nhớ đến—" Giọng cô bé chợt nhỏ dần rồi lịm tắt hẳn, để lại một khoảng không bỏ ngỏ giữa chừng. Chẳng rõ cái tên ấy đã vô tình chạm vào mảnh ký ức nào, nhưng nó dường như đã kéo tuột tâm trí cô bé trôi dạt đến một cõi xa xăm vô định. Senna cứ đứng đó, thẫn thờ như một kẻ mộng du chưa thể bừng tỉnh khỏi cơn mê.
Đột nhiên, giọng nói của Alice vang lên trong tâm trí cậu, sắc lẹm và lạnh lẽo tựa hồ xé toạc cả tiếng mưa đang rền rĩ bên ngoài.
"Đứa trẻ này chẳng mang lại chút lợi ích nào cho mục tiêu của chúng ta đâu, Lucid. Em đề nghị—"
"Chú ơi." Senna chợt ngẩng gượng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, hướng đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào cậu.
"Chú có thể đi cùng cháu đến chỗ ngài ấy được không?"
Lucid sững người, mọi chuyển động như đóng băng trong khoảnh khắc.
"Đến chỗ ai cơ?"
Ngay khoảnh khắc ấy, cậu chủ động giáng mạnh một đòn sập cánh cửa tinh thần, ép chuỗi âm thanh dang dở của Alice phải câm bặt. Cậu vốn chẳng dám bám víu vào niềm tin rằng bản thân thực sự đủ sức khống chế mối liên kết tâm trí mỏng manh này. Nhưng thật may, hành động liều lĩnh ấy lại mang đến tác dụng tức thì.
"Đến chỗ đấng vừa giáng trần." Senna chậm rãi cất lời.
Tông giọng của cô bé bỗng chốc biến đổi một cách dị thường. Nó vẫn giữ nguyên âm sắc thanh mảnh của một đứa trẻ, nhưng lại quyện chặt lấy một sự trống rỗng xa xăm đến rợn gáy. Cảm giác hệt như những từ ngữ kia hoàn toàn không được thốt ra từ đôi môi bé nhỏ ấy, mà đang vọng về từ một cõi giới sâu thẳm, tít tắp và vượt ngoài mọi giới hạn nhận thức.
Đôi mày Lucid bất giác nhíu chặt vào nhau, ánh mắt sắc lại, giăng đầy sự cảnh giác tột độ.
'Đấng vừa giáng trần.'
Cậu âm thầm nhẩm đi nhẩm lại cụm từ kỳ quặc ấy trong đầu. Một ai đó, hoặc một thứ gì đó, vừa hạ phàm từ một chốn cao vời vợi. Cái cách cô bé nhả hai chữ "giáng trần" hoàn toàn không mảy may mang theo sự ngẫu nhiên, mà trĩu nặng một hàm ý rõ ràng. Đó ắt hẳn phải là một thực thể quyền năng bước ra từ nơi tối cao. Từ một nơi chốn vô cùng xa lạ. Từ một cõi giới thượng tầng xét theo lăng kính vũ trụ học, chứ tuyệt nhiên không thể đo đếm bằng khoảng cách vật lý thông thường.
Là Mercyros.
Đứa trẻ trước mặt thực sự có ý định dẫn cậu đi thẳng đến chỗ Mercyros. Đi xuyên qua cánh cổng dị thường kia, để rồi phải chạm trán trực diện với bất cứ thứ dị hợm nào đang ngự trị ngay tại lõi tâm của chuỗi sụp đổ.
Cậu đăm đăm nhìn cô bé, sau đó lại kín đáo liếc mắt về phía cánh cổng.
Cuối cùng, tầm nhìn của cậu hướng trọn lên màn sương mù ánh vàng rực rỡ đang điên cuồng nuốt chửng lấy toàn bộ bầu trời thị trấn. Những gợn sóng màu xanh lục rung động nhè nhẹ giữa không trung, bập bềnh, huyễn hoặc hệt như từng lớp ảo ảnh mờ ảo bốc lên từ mặt đường đá nung dưới cái nắng hè đổ lửa.
Quá trình sụp đổ cấu trúc của Lãnh địa tuyệt nhiên không hề cho thấy một dấu hiệu chững lại. Dõi mắt lên cao, những mảnh vỡ từ các tòa nhà đang lơ lửng trôi nổi dường như lại vừa nhích thêm một khoảng cách nữa so với mặt đất cằn cỗi.
Nơi quầy hàng khu chợ sầm uất khi xưa, người phụ nữ bất hạnh bị giam cầm trong vòng lặp thời gian nghiệt ngã vẫn không ngừng lặp đi lặp lại một hành động vô nghĩa, đôi tay vươn ra rồi rớt xuống đầy tuyệt vọng mà chẳng thể nắm bắt được bất cứ thứ gì. Đâu đó ở tít phía sau, Cảnh Tu ắt hẳn đang phải cắn răng thực hiện một ca phẫu thuật cắt bỏ chi dã chiến đẫm máu, đồng thời chỉ còn biết bất lực trơ mắt nhìn bầu trời đang từ từ đổ ụp xuống hệt như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh.
Nếu chuỗi tai ương này cứ thế tiếp diễn mà chẳng có thế lực nào đứng ra can thiệp, toàn bộ ranh giới mong manh của Lãnh địa sẽ tan biến vào cõi hư vô. Mọi thứ tồn tại bên trong nó sẽ vĩnh viễn dung hợp làm một với thế giới bên ngoài.
Một khi khoảnh khắc ấy điểm, toàn bộ những sinh linh bất hạnh đang thoi thóp trong bán kính sụp đổ sẽ phải hoàn toàn phục tùng dưới ách chi phối tàn bạo của bất cứ quy luật quái gở nào mà Mercyros đã tự tay định đoạt trong không gian nội tại này. Và dĩ nhiên, những quy tắc dị hợm ấy chắc chắn chưa bao giờ được phác họa nhằm mục đích bảo vệ mạng sống mỏng manh của con người.
Chậm rãi, Lucid vươn người đứng thẳng dậy. Đôi chân cậu khẽ rảo bước, âm thầm tiến về phía bề mặt cánh cổng.
"Lucid." Giọng nói của Alice lại một lần nữa vang lên trong đầu cậu, nhưng lần này tuyệt nhiên không còn vương lại chút mệnh lệnh sắc lạnh nào. Âm điệu của cô đã hạ xuống, nhỏ bé và run rẩy hơn rất nhiều.
Có thứ gì đó trong cách cô nhả chữ dường như đã hoàn toàn rạn vỡ. Sự e dè, thứ vỏ bọc xa cách mà cô luôn tự khoác lên mình vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó lại đang bao bọc lấy một thứ xúc cảm mãnh liệt hơn hẳn, một sự tha thiết hiếm hoi đến mức khó tin mỗi khi cô cất tiếng gọi tên cậu.
"Làm ơn đi anh."
Bước chân Lucid chợt khựng lại giữa không trung.
"Em đang cầu xin anh," cô nghẹn ngào tiếp lời, thanh âm như nứt toác, "hãy suy xét thật cẩn thận những thứ khủng khiếp đang chực chờ ở phía bên kia cánh cổng. Đây hoàn toàn không phải là một lời khuyên mang tính chiến lược đâu. Đây là... một lời khẩn cầu từ tận đáy lòng em."
Một khoảng lặng nặng trĩu kéo dài, dằng dặc chắn ngang giữa hai tâm hồn.
"Anh vẫn chưa hề bình phục. Nguồn Tinh Hoa trong cơ thể anh đã hoàn toàn cạn kiệt. Thể trạng hiện tại của anh tồi tệ đến mức vị thần y kia đã phải dùng đến những từ ngữ khiến em thực sự kinh hãi."
"Hai mắt anh vẫn đang không ngừng rỉ máu. Hơn nữa, Mercyros tuyệt đối không phải là một thực thể mà chúng ta có đủ khả năng đối phó vào lúc này."
Đứng ngay trước lằn ranh sinh tử, cậu vẫn trầm ngâm, chẳng buồn đáp lại nửa lời. Sự im lặng của cậu nặng nề tựa như màn sương đặc quánh đang vây hãm xung quanh.
"Anh không hề hèn nhát chỉ vì đứng trước cánh cổng này và chọn cách suy tính thiệt hơn." Giọng Alice khẽ khàng dỗ dành.
"Đó tuyệt đối không phải là sự hèn nhát. Đó là ranh giới mong manh giữa lòng dũng cảm thực sự, và việc ném bỏ sinh mạng một cách vô nghĩa chỉ vì anh không thể chịu đựng nổi cảm giác bất lực khi phải đứng im."
Cơn mưa xối xả trút xuống ngày một nặng hạt. Dòng nước buốt giá trượt dài qua cằm cậu, len lỏi qua từng thớ vải ướt sũng rồi rỏ xuống những đầu ngón tay đang dần đông cứng vì lạnh.
Tâm trí cậu bắt đầu mường tượng về những hiểm họa đang chực chờ chốn sâu thẳm bên trong. Cậu không nghĩ đến những toan tính chiến thuật hay chuỗi hệ quả dây chuyền phức tạp, mà chỉ hướng sự tập trung vào sự thật tàn khốc của chiến trường thực tế nơi đó.
Cánh cổng này dẫn thẳng vào vùng lõi Lãnh địa của một thực thể siêu việt mà cậu chỉ mới chạm trán đúng một lần duy nhất trong đời. Lần đó, cậu có thể giữ lại được mạng sống hoàn toàn là nhờ sự dốc sức của những đồng minh đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng, cộng hưởng cùng một vận may mỏng manh đến khó tin.
Nhưng hiện tại, cậu chẳng có lấy một người đồng hành nào bên cạnh. Vốn liếng duy nhất cậu còn nắm giữ chỉ là một nguồn Tinh Hoa khô cạn, một thân xác tàn tạ đến mức thần y cũng phải xót xa lắc đầu, và một bé gái sáu tuổi đang ôm khư khư ổ bánh mì trong tay.
Dòng suy tưởng bất chợt đưa cậu trở về với bóng hình yếu ớt của cô bé bên trong Khe Nứt năm nào—người mà cậu đã từng cố vươn tay ra cứu lấy, nhưng lại vĩnh viễn đánh mất cõi đời này chỉ vì chậm mất một nhịp bước chân.
Và rồi, tâm trí cậu lại hiện lên hình ảnh người phụ nữ khốn khổ ở quầy hàng ban nãy. Bà ấy vẫn miệt mài lặp đi lặp lại những chuỗi động tác vô hồn, điên dại, cho đến khi bị sự sụp đổ của không gian nuốt chửng hoàn toàn.
Nếu mạo hiểm bước qua cánh cổng đó mà không có bất kỳ sự chuẩn bị nào, cậu chẳng khác nào đang tự dâng mình cho cái chết. Nhưng nếu chọn cách quay lưng bỏ chạy, trơ mắt nhìn cả thị trấn này tan thành mây khói, thì chút nhân tính cuối cùng còn sót lại bên trong cậu cũng sẽ vĩnh viễn chết theo.
Cứ thế, cậu chôn chân dưới màn mưa xối xả. Đứng lặng người ngay bên bờ vực thẳm của cánh cổng, cậu chẳng thể tiến thêm một bước, nhưng cũng không đành lòng lùi lại phía sau.
"Senna." Cậu cất tiếng gọi khẽ.
Cô bé từ từ ngước đôi mắt rỗng tuếch, vô hồn lên nhìn cậu.
"Ngài ấy có biết cháu đang dẫn đường cho người lạ tới không?"
Cô bé hơi nghiêng đầu. Bằng dáng vẻ nghiêm túc của một đứa trẻ vừa nhận được một câu hỏi hóc búa, cô bé chậm rãi chìm vào suy nghĩ.
"Ngài ấy biết tất cả mọi chuyện xảy ra xung quanh nhà của ngài ấy." Cô bé dõng dạc cất lời.
Lucid lại đưa mắt nhìn về phía cánh cổng. Cậu ghim chặt ánh nhìn vào vết rạch dị dạng đang xé toạc không trung, nơi bóng tối sâu thẳm đang chực chờ nuốt chửng vạn vật văng vẳng vọng ra.
Trong Linh Hồn Giới, Alice vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Cô không thốt ra thêm bất kỳ lời thúc ép nào. Thế nhưng, chính sự kiềm chế ngột ngạt ấy dường như lại đang bào mòn chút sức lực mỏng manh còn sót lại của cô. Xuyên qua liên kết ý thức chung, cậu có thể cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng và nỗi sợ hãi đang cuộn trào mãnh liệt bên trong tâm trí vị Thánh Nữ.
Cậu buông một tiếng thở dài thườn thượt, hơi thở tan nhanh vào làn mưa lạnh buốt.
'Chưa phải lúc này.' Cậu thầm nhủ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn