Chương 7: Chương 32 - Gọi điện cho "thầy bói"
Tôi được tái sinh tới thế giới tệ hại nhất, nơi những Ma pháp Thiếu nữ bị hành hạ thậm tệ ~ Nếu tôi không cứu họ bằng cách tận dụng kiến thức có được từ Light Novel ở tiền kiếp, thế giới sẽ bị diệt vong sao!? ~ · Kirito51 · 106 chương · ~23 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Hội thao của Đỏ và Bạc - Đã hoàn thành Sự kiện đồng đội của khối năm nhất kết thúc êm đẹp, khép lại buổi sáng của Hội thao. Buổi chiều sẽ là sân chơi của các tiền bối năm hai và năm ba.
Lớp 1A chúng tôi đã giành chiến thắng trong môn kéo co, cả về cá nhân lẫn đồng đội. Tôi nghĩ mọi người đều đang có tinh thần rất tốt. Ngay cả ban tổ chức cũng được nghỉ trưa một chút, và cuối cùng tôi cũng có cơ hội để ngồi xuống ổn định lại. Giờ đây, tôi có một chuyện khác phải bận tâm ngoài cái đại hội này.
Kiếp trước, tôi mới chỉ đọc phần "If Story" đến tập 3. Nếu có những tập sau đó, tôi hoàn toàn mù tịt. Chỉ còn đúng một tập nữa là hết vốn kiến thức, mọi chuyện sau đó sẽ là bất khả thi. Tác giả đã khẳng định rằng mọi "Bad Ending" đều xảy ra trong cùng một thế giới. Nếu Gindou Kohaku chết ở tập 1, sẽ không có bad ending của Ma pháp thiếu nữ thứ năm. Vì vậy, nếu tôi có thể cứu hai cô gái còn lại, vấn đề sẽ được giải quyết. Tôi biết về Bad Ending của Kikawa Moegi, nhưng sau đó là…
"Cô gái thứ tư". Tôi hoàn toàn không có chút thông tin nào về cô ấy cả.
Tôi đã thu thập tất cả các bản "Story" và "If Story" từng xuất bản, nhưng thông tin về cô ấy vẫn là một khoảng trắng. Gindou Kohaku, Hihara Karen và Kikawa Moegi – tôi đã nắm được quá khứ của họ, nhưng nội dung của những tập "If Story" bị hủy bỏ thì chịu chết. Tôi chỉ biết mang máng nơi cô ấy sống, nhưng không biết định mệnh nào đang chờ đợi cô ấy. Việc bảo vệ cô gái thứ tư này sẽ là một thử thách cực kỳ khó nhằn.
Tôi không dám tự tin khẳng định mình đã cứu được hai cô gái trước một cách hoàn hảo, nhưng kết quả hiện tại là chấp nhận được… tôi hy vọng thế. Có lẽ tôi đã có thể xử lý tốt hơn, nhưng đó là tất cả những gì tôi có thể làm. Tuy nhiên, đó là nhờ tôi có kiến thức từ "If Story". Còn với cô gái thứ tư này, mọi chuyện sẽ khác. Trong "Story", cô ấy chuyển đến cao trung Mina no Iro, nhưng trong "If Story" thì sao? Cô ấy chuyển đi sau khi Kikawa Moegi gặp chuyện, hay là ngay lập tức? Tôi không thể đoán định được.
Nhưng đột nhiên, một sự hiện diện không ngờ tới xuất hiện: "Thầy bói". Dù bà ấy không trực tiếp tham gia vào cốt truyện, nhưng thế giới này vốn là fantasy mà. Yêu quái, lời đồn đô thị, siêu năng lực đều hiện hữu. Noguchi Natsuko có trực giác siêu phàm, cao trung Mina no Iro thì có 7 điều bí ẩn. Tôi cực kỳ ghét ma quỷ, nhưng lại rất ghen tị với siêu năng lực. Nếu người thầy bói này chịu hợp tác, tôi sẽ có một lợi thế lớn để xử lý Bad Ending của "Ma Pháp Thiếu Nữ" thứ tư. Tôi lập tức bấm số điện thoại mẹ đưa cho.
Chuông reo năm hồi. Đầu dây bên kia bắt máy.
"Cậu chắc hẳn là Kohaku Izayoi nhỉ?"
"Vâng, đúng vậy ạ. Rất vui được gặp cô."
"Ta hiểu là cậu nhận được số từ Ai. Vậy cậu có việc gì?"
Cảm giác có gì đó sai sai. Cách bà ấy nói chuyện hơi kỳ lạ, cứ xưng "Ta". Nhưng thôi, đó không phải chuyện quan trọng nhất bây giờ.
"Ừm, cô có thể xem bói được không ạ?"
"Cũng đại khái thôi."
"Cô nhìn thấy được đến mức nào?"
"Ta không biết."
"Hả? Không biết là sao ạ?"
"Quẻ bói của ta chắc chắn chính xác, nhưng không có nghĩa là ta thấy hay biết được mọi thứ."
"Cô có thể giải thích rõ hơn không?"
"Đầu tiên, ta cần biết mặt người cần xem và các điều kiện để bói. Sau đó, chỉ việc ngồi đợi kết quả thôi."
Đơn giản quá mức cho phép!!! Nếu bói toán mà dễ thế thì đúng là "hack" rồi. Tôi cũng muốn có sức mạnh đó, kiểu như Nhãn quan, Cánh tay phải bị phong ấn hay Hồ sơ Akashic chẳng hạn. Nếu có chúng, tôi đã giải quyết Bad Ending dễ như trở bàn tay.
"Thật tuyệt vời. Cháu hiểu tại sao cô phải về quê sống ẩn dật vì bói quá chuẩn rồi."
"Hừm, cũng thường thôi."
Bà ấy có vẻ khá tự tin. Nếu có sự giúp đỡ của người này, tôi sẽ có lợi thế lớn.
"Cháu có chuyện muốn nhờ cô xem giúp…"
"Ta không phiền. Nhưng trước đó, hãy để ta nói về nhược điểm của khả năng này."
"Dạ, vâng."
Tất nhiên rồi, sức mạnh càng lớn thì cái giá phải trả càng cao.
"Thời gian ra kết quả là ngẫu nhiên. Kết quả cũng ngẫu nhiên luôn. Đôi khi nó trừu tượng, lúc lại rất sống động. Ngay cả khi nó rõ mồn một, chưa chắc đã dùng được. Đôi khi nó cứ… kỳ kỳ thế nào ấy."
Há? Nghe phức tạp vậy?
"Kỳ kỳ ạ"?
"Không dùng được"?
"Ý cô 'kỳ kỳ' là sao ạ?"
"Thì… giống như đang xem dự báo thời tiết mà tự nhiên nó hiện ra hình con vật ấy."
Tôi bắt đầu thấy lung lay niềm tin. Bà này có ổn không đây? Nhìn có vẻ khả nghi quá.
"Cô bảo thời gian là ngẫu nhiên, cụ thể là sao ạ?"
"Thì đúng như nghĩa đen thôi. Có thể là 3 giây, mà cũng có thể là 1 năm sau mới thấy. Hên xui."
Hả?! 3 giây hoặc 1 năm?! Thật luôn ní?!
"Vậy còn 'sống động mà không dùng được' là sao ạ?"
"Ví dụ nhé, nếu ta bói vị trí cái khóa xe đạp, nó có thể hiện ra hình ảnh của một nơi nào đó trong thị trấn, nhưng chẳng biết là chỗ nào cả."
… Phế vcl. Cái kiểu thầy bói gì thế này? Cảm giác như tôi vừa vớ phải một sự trợ giúp tệ hại nhất quả đất! Vô dụng! Trả lại niềm tin ngây thơ lúc nãy cho tôi đi! Đồ lừa đảo! Mà khoan đã, nếu bà ấy "phế" thật thì làm sao lại biết rõ tình hình của tôi như vậy? Chẳng lẽ có bí mật kinh thiên động địa nào đó…?
"Cô có vẻ biết rất rõ về cháu và tình cảnh hiện tại. Làm sao cô biết hay vậy? Không giống như cô vừa mới bói xong khi nghe cháu nói chuyện."
"Hừm, cậu nhận ra rồi à."
Sắp có bí mật gì đó được tiết lộ rồi đây!
"Sự thật là, khi ta xem cho cậu, năng lực của ta nhạy bén một cách bất thường."
"Hả?"
"Kết quả bói về cậu ấy. Khi ta nhìn vào tương lai rồi đến quá khứ, cả hai đều hiện ra trong vòng 3 giây. Thông tin thì nhiều vô kể. Chính ta cũng thấy ngạc nhiên đấy, fufufu."
"Chẳng buồn cười tí nào cả! Cháu cứ tưởng cô là đại cao nhân cơ, hóa ra là thế này à?"
"Lỗi ta, lỗi ta, fufu."
"Đừng giỡn với cháu! Thế còn chuyện cô về quê sống ẩn dật vì bói quá chuẩn thì sao!?"
"À, cái đó… Ừ thì, ta chỉ là muốn về nhà bố mẹ đẻ sống cho nhàn thôi. Xin lỗi vì đã ra vẻ ta đây nhé. Fufufu."
"Cô không hề ăn năn tí nào cả! Thật không thể tin được! Mẹ cháu đúng là cũng 'cạn lời' thật, chơi với nhau từ cấp ba mà không nhìn ra cái lời nói dối rẻ tiền này."
Mẹ tôi đúng là "đầu óc trên mây", nhưng không ngờ lại dễ bị lừa bởi một bà thầy bói hạng ba thế này.
"Ai không có lỗi đâu. Tại hồi cấp ba, ngày nào ta cũng cố tình giấu khóa xe đạp của Ai đi, rồi giả vờ bói toán để tìm thấy nó. Nên Ai mới tin ta sái cổ như vậy đấy."[note96691]
"Thật quá đáng! Cô là người tệ nhất cháu từng gặp… Vậy mà cháu đã hy vọng…"
"Thôi mà, ta cũng đã cho cậu thấy một chút tương lai và quá khứ rồi đấy thôi. Dù không biết hết nhưng ta hiểu được vài phần hoàn cảnh. Nếu có gì ta giúp được thì cứ nói. Dù không nhiều nhưng biết đâu lại có ích."
"Thế kết quả bói về cháu nó hiện ra như thế nào?"
"Lúc đầu như Ai gợi ý, ta nhìn vào tương lai. Vì Ai vẫn tin ta là thầy bói giỏi nên ta phải cố diễn cho giống, nhưng thực tế thì cũng chẳng có gì đặc biệt."
Cái bà này… đúng là có sở thích trêu chọc người khác. Tôi thấy xấu hổ vì mình cũng bị sập bẫy.
"Sau đó thì suôn sẻ đến lạ. Như ta đã nói, ta thấy cảnh cậu gọi điện cho ta rất rõ ràng. Thế nên ta mới đưa số cho Ai, để tạo ra cái bầu không khí 'định mệnh' ấy mà."
Nhảm nhí hết sức. Lý do lãng xẹt.
"Sau đó thì hình ảnh hơi trừu tượng, nhưng ta thấy các màu sắc bao quanh cậu. Ta chỉ bảo đó là phụ nữ, chứ chưa bao giờ nói họ là vợ cậu nhé. Là do Ai tự suy diễn thôi. Ta không chịu trách nhiệm đâu. Xin lỗi vì đã làm cậu ảo tưởng."
"Cháu không có…"
"Ở tuổi này trí tưởng tượng bay xa là đúng rồi. Để sau này ta mắng Ai một trận vì tội suy diễn lung tung nhé, fufu."
"Còn về quá khứ thì sao ạ?"
"À, lúc đó ta đang đà hưng phấn nên xem luôn. Trong vòng 3 giây, ta thấy cậu đã gạt đi hai hạt bụi màu đục ngầu tuyệt đẹp."
"Hạt bụi sao?"
"Những thứ đó giống như định mệnh đã an bài. Thường thì không thể làm gì được. Hồi trẻ ta từng bói cho thú cưng của mình, thấy bùn đất bao phủ lấy nó và rồi nó chết. Ta đã thấy cảnh đó vài lần rồi, cả với con người nữa."
"Cháu hiểu ạ."
"Đó là lý do ta ngạc nhiên khi thấy một người có thể rũ bỏ được hai hạt bụi đó. Và thậm chí, dường như còn hai người nữa sắp được rũ bỏ."
"Vâng."
"Tóm lại là vậy đấy. Ta không phải thầy bói cao siêu gì, chỉ là lúc đó tâm trạng tốt nên thấy được vài thứ. Xin lỗi vì đã làm cậu mong chờ nhé."
"Không sao ạ."
"À quên, không hẳn là do ta nhìn thấu cậu dễ dàng đâu, mà có lẽ lý do nằm ở phía cậu đấy."
"Hả? Ý cô là sao?"
Chẳng lẽ là sức mạnh tiềm ẩn của tôi?
"Có lẽ cậu là người cực kỳ may mắn."
"May mắn ư?"
"Bói toán có thể xem như là một trò Gacha vậy. Có lẽ vận may của cậu tốt nên kết quả hiện ra rõ ràng hơn bình thường."
"Gacha á?"
"Lượng thông tin không ổn định, mọi thứ tùy vào nhân phẩm. Chẳng giống Gacha thì là gì?"
"Thì… cũng có lý."
Đúng là cái bà này nói chuyện nghe thì xuôi tai nhưng cứ thấy sai sai thế nào ấy nhể.
"Vậy cậu còn câu hỏi nào không?"
"Cô có thể bói về 'màu xanh biển sâu' không? Cháu muốn biết về 'vết nhơ' của cô ấy."
"Cái đó thì khó. Vì ta chưa thấy mặt cô bé đó. Ta đã nói rồi, phải thấy mặt mới xem được tương lai, quá khứ hay đồ đạc. Màu xanh đó chỉ xuất hiện thoáng qua trong quẻ của cậu thôi. Nếu muốn biết thêm, ta cần nhìn thấy mặt cô bé đó đã."
"Cháu hiểu rồi. Chắc chắn trong tương lai gần cháu sẽ phải nhờ đến cô. Lúc đó mong cô giúp đỡ."
"Được thôi. Con trai của Ai thì lúc nào cũng được chào đón."
Hóa ra bà ấy cũng là người tốt. Dù ban đầu toàn đùa giỡn nhưng bà ấy vẫn sẵn lòng giúp đỡ dù bản thân cũng có những khó khăn riêng.
"Cảm ơn cô nhiều. Cháu xin phép cúp máy ạ."
"Được rồi. Nhớ xin lỗi Ai hộ ta vụ cái khóa xe với việc giả danh cao nhân nhé."
"Cháu nhớ rồi. Chào cô."
Cuộc gọi kết thúc, tôi vươn vai một cái thật dài. Căng thẳng quá đi mất. Ồ, đến giờ ăn cơm hộp rồi này.
"Izayoi-kun."
"Izayoi."
Tiếng gọi vang lên từ phía sau băng ghế. Hai người họ chắc đã đợi tôi nãy giờ. Vậy là cuộc chiến cơm hộp sắp bắt đầu. Để xem kết quả thế nào đây? Nếu có thể, tôi thực sự muốn họ xích lại gần nhau hơn một chút.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn