Chương 5: Chương 30 - Cá saba chiên xù (Phần 1)
Tôi được tái sinh tới thế giới tệ hại nhất, nơi những Ma pháp Thiếu nữ bị hành hạ thậm tệ ~ Nếu tôi không cứu họ bằng cách tận dụng kiến thức có được từ Light Novel ở tiền kiếp, thế giới sẽ bị diệt vong sao!? ~ · Kirito51 · 106 chương · ~26 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Hội thao của Đỏ và Bạc - Đã hoàn thành Chuỗi ngày đau dạ dày của tôi vẫn tiếp diễn. Gindou Kohaku và Hihara Karen không ngừng lườm nguýt, đe dọa lẫn nhau, khiến tôi chẳng có lấy một ngày bình yên cho đến tận sát ngày đại hội thể thao.
Cả hai đều nhận ra đối phương cũng sẽ làm cơm hộp, và thế là nó biến thành một cuộc "tỉ thí cơm hộp", khiến bầu không khí vốn đã căng thẳng nay còn leo thang dữ dội hơn. Tôi cần được nghỉ ngơi… Còn một lý do nữa khiến tôi không thể an lòng, đó là nạn nhân tiếp theo: Kikawa Moegi.
Vẫn còn khá lâu nữa mới tới bad ending của cô ấy. Tuy nhiên, tôi nghĩ việc tiếp cận trước cũng không hại gì, nên khi vô tình đi ngang qua nhau ở hành lang, tôi đã thử bắt chuyện, nhưng…
[Uhm…] […] Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn một đống rác rưởi, tỏa ra hào quang từ chối mọi sự giao tiếp. Hội thao, ban tổ chức, tin đồn trong trường… mức độ thiện cảm của Kikawa Moegi dành cho tôi chắc chắn là dưới mức đóng băng. Tôi thậm chí còn không đạt được mức độ thân thiết tối thiểu.
Cái dạ dày của tôi đau quá. Đau mãi không thôi… Thực ra tôi cũng chẳng cần dính dáng sâu hơn với Kikawa Moegi làm gì, nhưng chỉ cần nghĩ đến những lần chạm mặt trong tương lai là bụng tôi lại quặn lên. Tôi chẳng biết phải tiếp cận cô ấy kiểu gì nữa. Mà thôi, dù cô ấy có kháng cự thì tôi cũng sẽ mặt dày bám theo như mọi khi thôi…
Trong trường hợp đó, mấy tin đồn và báo trường chắc chắn sẽ lại bùng nổ. Để tránh một cái kết tồi tệ, tôi có thể chịu đựng được vài lời chỉ trích. Nhưng mà…
[Chuunibyou trong lời đồn, hớn hở khi có hai mỹ nhân bên cạnh!!!] [Stalker, lẽ nào hắn đã phát hiện ra điểm yếu của hai mỹ nhân!?] [Đổi biệt danh từ 'Double Destruction' thành 'rác rưởi'] Làm ơn tha cho tôi đi. Dạ dày tôi, cái dạ dày của tôi đau quá. Nó còn có thể tệ đến mức nào nữa đây? Đắm chìm trong lo âu, bị chúng gặm nhấm từng chút một… Nhưng tôi không thể dừng lại ở đây. Tôi có mục tiêu là phải báo đáp lòng tốt của họ, nên tôi không được phép ngừng suy nghĩ. Tôi bắt đầu vận hành đầu óc…
Nếu tôi tránh được cái kết tồi tệ, tôi chỉ muốn quay lại cuộc sống học đường bình thường, nhưng liệu tôi có bị dán nhãn là "đống rác rưởi" suốt đời không? Đừng nghĩ về những thứ đó nữa. Lúc này, tôi nên tập trung vào họ. Dính dáng đến Kikawa Moegi theo một cách nào đó để làm giảm bớt sự căng thẳng. Chính là nó. Tôi chưa có ý tưởng cụ thể nào, nhưng tôi phải làm gì đó. Đại hội thể thao có bầu không khí dễ làm tinh thần học sinh hưng phấn, nên chắc tôi sẽ nghĩ ra cách thôi. Có lẽ vậy.
Nào, lên đường thôi!!! Với quyết tâm đó, tôi leo lên giường định đi ngủ sớm để chuẩn bị cho đại hội. Tuy nhiên, điện thoại bỗng rung lên. Kiểm tra thì đó là tin nhắn từ mẹ tôi.
[Izayoi, công việc của mẹ đột nhiên bị hủy, nên mai mẹ sẽ đến xem đại hội thể thao của con.] Tin nhắn từ mẹ. Mẹ tôi thường rất bận rộn, nên chuyện này khá lạ. Công việc bị hủy đột xuất sao? À thì, nếu mẹ đã đến, mình cũng phải thể hiện một bộ mặt ra dáng một chút. Dù mục tiêu cho ngày mai lại tăng thêm, tôi cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều mà cứ thế chìm vào giấc ngủ.
[Góc nhìn của Hihara Karen] Vào ngày đại hội thể thao, tôi thức dậy lúc 5 giờ sáng. Tất cả là vì mục đích làm cơm hộp. Tôi thực sự chưa bao giờ nấu ăn trước đây, nhưng lần này tôi không thể lấy đó làm lý do được. Thời gian không thể lãng phí. Đầu tiên là món gà rán!
Tôi đứng trong bếp, đun nóng dầu và lấy phần thịt sống đã ướp từ tủ lạnh ra. Smartphone thời nay đúng là tiện thật. Cái gì cũng tìm thấy được. Phủ bột lên gà… Bố có nhã ý muốn giúp nhưng tôi đã từ chối. Nếu dựa dẫm vào bố lúc này, chẳng khác nào tôi chịu thua cái con bé Gindou Kohaku đó. Khi dầu đã nóng, cho thịt vào… Mà cho kiểu gì bây giờ? Hả? Sao mà đáng sợ thế này?
"Chào buổi sáng, Karen."
"Chào buổi sáng papa."
"Con có cần giúp gì không?"
"Không ạ. Đây là 'thánh chiến' của con."
"B-bố hiểu rồi. Nhưng mà nguy hiểm lắm, nên bố sẽ đứng đây trông chừng…"
Đến cả bố, người vốn hay ngủ nướng, cũng thức dậy xem tôi làm cơm hộp vì lo lắng. Tôi nhất định phải thành công bằng mọi giá. Tôi nhìn vào chảo dầu. Chỉ cần cho thịt vào đây thôi là xong… Đúng rồi, cứ cho vào thôi. Nhưng mà làm sao đây!?
"Cố lên Karen."
"Mama!!"
"Con cần giúp gì không?"
"Con ổn mà… Vả lại mẹ cũng đâu biết nấu ăn đúng không?"
"Nghĩ lại thì đúng là vậy. Mẹ sẽ đứng đây xem cùng bố con."
Mẹ tôi cũng chẳng biết nấu ăn tí nào. Hồi tôi còn học mẫu giáo, mẹ đã bị cấm vào bếp sau khi làm cháy món trứng cuộn và làm cạn sạch nước của một món hầm. Kỹ năng nấu nướng tệ hại của tôi chắc chắn là di truyền từ mẹ… Không, chỉ là vì tôi chưa từng làm thôi.
Với đôi bàn tay run rẩy, tôi đã thành công cho thịt vào chảo bằng một cái muôi lưới. Phải kiên trì một chút. Vài phút sau, dầu bắn tung tóe, nhưng tôi đã xoay sở lấy được gà rán ra. Tiếp theo là trứng cuộn. Tôi lấy trứng từ tủ lạnh. Ừm, đập nhẹ thôi… Chúng nát bét, lòng trứng tràn hết ra ngoài. Tiếp theo, tiếp theo, tiếp theo. Tất cả đều vỡ vụn.
"Karen, bố nói một câu được không?"
"Không ạ!!"
"Ý-Ý bố là, nếu con cứ tiếp tục thế này, trứng sẽ nát sạch mất……"
"Vẫn còn bốn quả nữa mà!"
"T-thôi được rồi."
Phần lòng trứng vỡ đó đã trở thành bữa sáng của tôi. Sau đó, món trứng cuộn đã biến thành trứng xào. Và món gà rán. Do thiếu thời gian, tôi đành phải cho thêm sủi cảo đông lạnh và bánh bạch tuộc (takoyaki) vào cơm hộp. Với bấy nhiêu đó, hộp cơm đã hoàn thành!! Lúc đầu tôi cứ tưởng kết quả sẽ thảm hại lắm, nhưng khi đóng hộp vào, trông nó cũng khá ra gì đấy chứ.
"Mình làm được rồi!!!"
"Làm tốt lắm con gái!"
"Ôi, con gái của mẹ đã trưởng thành rồi…"
Cả bố và mẹ đều có vẻ xúc động dạt dào. Thấy chưa!! Tôi mà đã ra tay thì chuyện gì cũng xong!!! Tôi sẽ mang cái này cho Izayoi ăn trưa…
[Chúc ngon miệng!] [Đến cả Michelin cũng phải kinh ngạc!!! Hihara-senpai, chị đúng là người phụ nữ của gia đình!!!] [Cũng chẳng có gì to tát đâu!!] À, hoàn hảo. Fufufu. Gindou Kohaku chắc chắn không làm được thế này đâu. Mình thắng chắc rồi!!! [note96662] [Phía Gindou Kohaku]
"Vậy là, gà rán đã được chiên hai lần… Sau đó là hamburger, khoai tây, trứng cuộn và salad bơ…"
Trong một căn bếp nào đó, một cô gái tóc bạc đang miệt mài chuẩn bị các món ăn với sự tỉ mỉ đáng kinh ngạc…
[Góc nhìn của Izayoi] Tôi thức dậy sớm và thay đồ để đến trường ngay lập tức. Với tư cách là thành viên ban tổ chức, tôi có rất nhiều việc phải làm vào buổi sáng, nên phải đến sớm một chút. Hội thao được tổ chức tại cao trung Mina no Iro, và phụ huynh được phép tham dự. Dự kiến sẽ có rất nhiều người tập trung, và chúng tôi cần dựng lều để che nắng.
Hầu hết việc dàn dựng sân bãi đã được thực hiện từ hôm trước, nhưng những khâu cuối cùng phải chuẩn bị ngay trong buổi sáng. Đó là lý do các thành viên ban tổ chức chúng tôi được trọng dụng. Khi tôi đến trường, hầu hết mọi người đã tập trung đông đủ. Lúc đó là vài phút trước 7 giờ sáng, thời điểm công việc bắt đầu. Đáng lẽ tôi nên đi sớm hơn nữa để thong thả hơn.
"Được rồi, bắt đầu làm việc thôi."
Kaneko Taichi ra lệnh, và tất cả mọi người bắt đầu di chuyển, trừ một người. Tôi khá ngạc nhiên khi thấy Hihara Karen vẫn chưa đến. Chẳng lẽ là do chuẩn bị bữa trưa sao? Tôi đã bắt tay vào làm việc được khoảng 40 phút rồi đấy.
"Chị đến muộn!"
Hihara-senpai hớt hải chạy đến, cúi đầu xin lỗi mọi người.
"Xin lỗi em nhé, Izayoi."
"Không sao đâu chị. Đừng bận tâm."
"Chị mải làm cơm quá nên quên béng mất……"
Chị ấy cúi gằm mặt xuống, vẻ đầy hối lỗi. Có vẻ chị ấy đã quá tập trung vào việc làm cơm đến mức quên hết mọi thứ xung quanh.
"Nhưng mà chị đã làm một kỳ tích đấy. Nó ngon đến mức xứng đáng đạt sao Michelin luôn! Hãy mong chờ nhé!"
"Th-thật sao ạ? Vậy em sẽ mong chờ lắm đây."
Hóa ra chị ấy cũng giỏi nấu ăn à? Trong nguyên tác, chị ấy thường mắc mấy lỗi như đập nát cả vỉ trứng hoặc mải đọc light novel mà để cạn sạch nước món hầm. Nhưng có lẽ thực tế khác với nguyên tác chăng.
Khi công tác chuẩn bị tiến triển, học sinh bắt đầu đến trường đông hơn. Vì hôm nay là ngày đại hội thể thao nên học sinh được phép mặc đồ thể dục đến trường. Một số mặc luôn từ nhà, số khác thì đến trường mới thay. Học sinh trường Isshiki cũng bắt đầu tiến vào trường lần lượt. Họ để đồ đạc ở khu vực quy định của mỗi trường và chờ đến giờ bắt đầu.
Sau khi điểm danh xong tại khu vực chờ, các thành viên ban tổ chức quay lại khu vực của mình để chuẩn bị cho lễ khai mạc. Đang chuẩn bị thì tôi nghe thấy giọng của Kaneko Taichi.
"Hả? Kagawa-kun, người đáng lẽ sẽ dẫn đầu bài tập thể dục khởi động ở phía trên, lại vắng mặt á!?"
Bài tập thể dục khởi động nằm trong chương trình khai mạc. Có vẻ Kagawa-kun chịu trách nhiệm việc đó đã không có mặt. Phiền thật đấy. Chẳng ai muốn lên tập thể dục trước mặt hàng nghìn học sinh cả, nên không dễ để tìm người thay thế ngay lập tức.
"Tôi phải làm người điều phối, nên phải có ai đó thay vị trí của cậu ấy… Hả!!"
Đừng có nhìn tôi. Tôi đã cố tránh ánh mắt của cậu ta, nhưng Kaneko Taichi vẫn tiến lại gần.
"Làm ơn đi, Kuroda-kun. Cậu đã làm mình bẽ mặt đủ kiểu rồi, giờ còn gì để xấu hổ đâu!"
Thô lỗ vcl. Cậu ta nghĩ mình là ai chứ? Mà bực nhất là cậu ta nói đúng tim đen. Ít ra thì cũng phải nói giảm nói tránh đi chứ.
"Làm ơn đi! Tụi tôi chỉ có cậu thôi!"
Bực thì bực thật, nhưng cậu ta cũng đã làm việc chăm chỉ với tư cách trưởng ban rồi. Thôi thì lần này giúp vậy.
"Được rồi, tôi làm."
"Cảm ơn cậu nhiều!"
Và thế là, lễ khai mạc đại hội thể thao bắt đầu với toàn thể học sinh hai trường xếp hàng ngay ngắn. Khi tất cả đứng cùng nhau, mới thấy đông đúc làm sao. Phụ huynh cũng có mặt khắp trường, tính ra phải gần một nghìn người.
"Sau đây, lễ khai mạc đại hội thể thao xin được phép bắt đầu. Trước tiên, chúng ta sẽ lắng nghe phát biểu của thầy hiệu trưởng."
Từ lúc đó là một bài phát biểu dài dằng dặc. Nói về niềm vui khi tổ chức được đại hội sau sự cố vừa qua. Rồi đột nhiên chuyển sang mấy chuyện phiếm không đâu. Lặp lại cái điệp khúc đó hai lần. Sau khoảng một tiếng đồng hồ như vậy, cuối cùng chương trình cũng chuyển sang phần tiếp theo.
"Tiếp theo là lời chào từ Kimchika Motoji."
Sao lại là hắn? Tôi chẳng hiểu cái mô tê gì cả. Nhưng nghe đâu có vài "vấn đề của người lớn" đã xuất phát từ việc công ty của nhà tên Motoji cung cấp đồ uống lần này. Motoji bước lên phía trước.
"Chúng tôi thực sự rất vui mừng khi có thể tổ chức đại hội thể thao chung này."
"Ngầu quá!"
"Cậu trai đó là ai thế?!"
"Tớ quyết định sẽ chuyển trường!"
Hầu hết nữ sinh hai trường đều hò hét ầm ĩ, trong khi đám nam sinh thì giơ "ngón tay giữa" lên. Vẫn là cái cảnh tượng quen thuộc nhưng ở quy mô lớn hơn thôi. Sau khi cái màn chào hỏi chết tiệt đó kết thúc, giữa lúc đám con gái vẫn còn đang phấn khích…
"Tiếp theo là phần khởi động. Cậu Kuroda từ cao trung Mina no Iro sẽ làm mẫu, đề nghị tất cả chúng ta thực hiện nghiêm túc để không ai bị chấn thương."
Trong bầu không khí này, tôi phải bước ra. Ngay sau khi Motoji vừa xuống. Chẳng khác nào tự sát khi bước ra sân khấu sau khi hắn đã chiếm trọn vẹn sự chú ý. Nhưng lỡ nhận lời rồi thì chịu thôi. Tôi miễn cưỡng bước lên phía trước.
"Hả? Không phải cậu ta… hơi thấp sao?"
"Mặt nhìn… cũng thường quá."
"Tội nghiệp thật. Lại bước ra ngay sau anh chàng đẹp trai kia…"
Tôi trông lùn hẳn đi vì bước ra sau Motoji. Dĩ nhiên, mặt tôi trông cũng nhạt nhòa hơn hẳn khi đặt cạnh hắn. Những tiếng xì xào của đám nữ sinh trường Mina no Iro cứ thế đâm thấu tim tôi.
"Này, trông không phải là hơi tội nghiệp sao?!"
Một nữ sinh trường Mina no Iro hét lớn. Cô ta trông có vẻ rất hớn hở vì điều gì đó.
"Cũng đúng thôi! Nếu cậu phục vụ món cá saba chiên xù ngay sau món gan ngỗng béo (foie gras) thì dĩ nhiên nó phải mờ nhạt rồi! Cùng một kiểu cả thôi! Thật là bất lịch sự khi cứ chỉ trỏ vào cậu trai đó như thế!!"
Cô kia. Cô mới là người bất lịch sự nhất ở đây đấy. Khi cô ta nói vậy, tất cả mọi người đều đổ dồn sự chú ý vào tôi và bầu không khí trở nên vô cùng gượng gạo. Thực hiện bài tập khởi động trong cái bầu không khí không lời nào diễn tả nổi đó đúng là địa ngục.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn