Chương 51: Chương 76 - Tia chớp và Chuunibyou
Tôi được tái sinh tới thế giới tệ hại nhất, nơi những Ma pháp Thiếu nữ bị hành hạ thậm tệ ~ Nếu tôi không cứu họ bằng cách tận dụng kiến thức có được từ Light Novel ở tiền kiếp, thế giới sẽ bị diệt vong sao!? ~ · Kirito51 · 106 chương · ~26 phút đọc · Tạo 23/08/2026
Bước tiến lớn của Hồng Liên Thiếu Nữ - Đã hoàn thành [Góc nhìn của Moegi] Trong khi hai người kia vẫn chưa về, chúng tôi đã chơi đuổi bắt với em ấy một lúc rồi nghỉ ngơi xem TV. Có vẻ như Aoi-chan đang gọi điện thoại cho bố mẹ.
Tầm này chẳng có chương trình thiếu nhi nào cả, nên chúng tôi đành xem một show giải trí đang phát lại. Tôi để nhóc Izayoi ngồi vào lòng mình, vòng tay qua ôm lấy em ấy như thắt dây an toàn để nhóc không bị ngã khỏi đầu gối. Đây là lần đầu tiên chúng tôi gần gũi đến thế này, cảm giác cứ buồn chồn, xao xuyến sao ấy.
Trên TV đang chiếu đoạn các thần tượng đo lường chỉ số cơ thể. Xem cũng khá giải trí, nhưng nhóc con có vẻ đã mệt và bắt đầu lim dim trên đùi tôi.
"Em buồn ngủ rồi à?"
"Không buồn ngủ... Ma vương không cần ngủ..."
Cậu nhóc bướng bỉnh phủ nhận dù mắt đã díp lại rồi. Chắc chỉ trụ được thêm 5 phút nữa là cùng. Đang mải suy nghĩ, tôi liếc lên TV, họ đang hiển thị chiều cao trung bình của nam và nữ toàn quốc trước khi đo cho cô idol kia.
Chiều cao trung bình của phụ nữ ở tuổi 20 là khoảng 160 cm, còn tôi thì... tận 180 cm...
[Em nhỏ nhắn và đáng yêu quá.] [Không, không hẳn vậy đâu ạ.] Người ta khen ngợi cô idol trên TV. Cô ấy nhỏ nhắn với tính cách hoạt bát, dễ thương.
[Nhỏ bé giống như một con thú nhỏ thật là quyến rũ.] Nhỏ bé thực sự đáng yêu đến thế sao? Tôi cao hơn ba người bọn họ tận một đến hai cái đầu... và cao hơn cả em ấy (Izayoi) nữa...
"Đừng bận tâm về chuyện đó." – Một bàn tay đột ngột vỗ nhẹ lên đầu tôi.
"180 cm chẳng có gì to tát cả."
"!!"
Cậu nhóc đang ngồi trong lòng tôi đặt tay lên đỉnh đầu tôi. Tôi thực sự ngạc nhiên vì em ấy dường như đã đọc thấu tâm tư mình. Dù trong hình hài trẻ con, em ấy vẫn đang cố an ủi tôi. [note97248]
"Thật ra, ta có hàng trăm tiền kiếp, và một trong số đó, ta là một gã khổng lồ cao tới 5. 000 mét."
"À... chị hiểu rồi..."
Khi em ấy xoa đầu tôi, trái tim tôi bắt đầu đập loạn nhịp. Dù trông nhỏ bé, nhưng lúc này em ấy lại có vẻ cao lớn lạ thường trong mắt tôi.
"Hồi đó, ta chẳng thể gần gũi với bất kỳ ai, cũng chẳng ai chạm tới được đỉnh đầu ta... nhưng ngươi thì khác. Tay ta dễ dàng chạm tới đầu ngươi mà."
Nói rồi, cậu ấy luồn tay qua tóc tôi như thể đang chải tóc cho tôi vậy. Thú thật, tôi chẳng hiểu nổi mấy cái chuyện tiền kiếp em ấy nói, nhưng sự tử tế này đã chạm đến trái tim tôi. Và... cách em ấy vỗ về làm tôi nhớ đến...
[Moegi là một đứa trẻ ngoan. Cảm ơn con nhiều lắm...] Mẹ...
"... Chỉ là 180 centimet thôi. So với 5. 000 mét thì chẳng là gì... À thì, nói cách khác là... Ơ, mình định nói gì nữa nhỉ...? Ừm, tóm lại là đừng có bận tâm. Phải, đó là điều ta muốn nói."
Cậu nhóc có vẻ ngượng ngùng rồi quay mặt đi, chắc là vẫn chưa quen nói mấy lời sến súa này. Không kiềm chế nổi, tôi siết chặt em ấy hơn vào lòng mình.
"N-Này."
"Đến giờ ngủ trưa rồi... để chị dỗ em ngủ nhé."
"T-Ta đã bảo là không cần ngủ trưa mà..."
Em ấy bảo không cần, nhưng cơ thể thì chẳng hề kháng cự. Chắc là cũng thích lắm đây?
"Cứ để cho Onee-san lo."
"K-Không ngủ đâu..."
"Ngoan nào, ngoan nào."
Tôi xoa đầu em ấy để đáp lại. Rất nhanh sau đó, tiếng thở của nhóc bắt đầu đều đặn, dấu hiệu của việc đã chìm vào giấc ngủ...
"Ngủ rồi sao?"
"..."
Không có tiếng đáp lại, rõ ràng là cậu nhóc đã ngủ say. Ôm em ấy trong tay, tôi thì thầm như đang nói với chính mình.
"Này, những lời lúc nãy thật không công bằng chút nào... Nói như vậy làm sao chị không để ý cho được."
"Em biết không... chị thích được ở bên mọi người, nên chị luôn cố gắng không bước qua giới hạn. Có như vậy, chị mới kìm nén được cảm xúc của mình."
"Khi nói chuyện với Kohaku-chan, Karen-chan và Aoi-chan... chị thấy trong lòng cứ bồn chồn. Nhưng chị kiểm soát được... Vậy mà khi những chuyện như hôm nay xảy ra, chị không thể ngăn mình cảm thấy ghen tị..."
"Đừng trêu chọc chị nhiều quá nhé, đồ ngốc..."[note97249] [Góc nhìn của Aoi] [Được rồi, vậy là không có vấn đề gì nữa chứ?]
"Vâng, chúng con vẫn ổn."
[Vậy thì nhớ đừng gây ra rắc rối gì đấy.]
"Con biết rồi. Chào mẹ."
Kết thúc cuộc gọi với mẹ, tôi quay lại phòng khách. Ở đó, nhóc con đã ngủ say trong vòng tay của Moegi. Chắc là mệt bở hơi tai sau trò đuổi bắt rồi.
"Em ấy ngủ rồi hả."
"Ừ, chơi đuổi bắt chắc là mệt lắm."
"Ra vậy."
"Cậu trông em ấy một lát được không? Tớ cần ra ngoài hít thở không khí."
"Được chứ, cậu cứ đi đi."
Moegi rời phòng trong khi vẫn ôm nhóc con (để đặt xuống sofa). Mặt cậu ấy đỏ bừng khiến tôi không thể không chú ý.
"Có chuyện gì sao? Cậu bị sốt à?"
"À, không. Chỉ là tớ trao đổi chất hơi nhanh thôi... đừng lo cho tớ."
"Tớ hiểu rồi."
Tôi tiến lại gần. Khi Moegi giao nhóc con cho tôi, em ấy nhẹ bẫng, làm tôi nhớ ra rằng hiện tại em ấy chỉ là một đứa trẻ.
"Được rồi, tớ sẽ chăm sóc em ấy một chút cho. Cậu cứ thư giãn đi."
"Ok."
Moegi rời đi. Tôi ngồi trên sofa, đặt đầu nhóc con lên đùi mình. Em ấy ngủ thật bình yên, thỉnh thoảng hơi cựa mình. Tôi chợt thấy tai em ấy hơi bẩn.
"Lát nữa mình nên ngoáy tai cho em ấy... nhưng mà chắc là sẽ ngại lắm đây. Với lại hơi thở của em ấy cứ làm nhột chân mình..."
Chẳng cần làm gì hơn, thời gian cứ thế trôi đi. Một lúc sau, em ấy tỉnh dậy.
"... Dậy rồi à?"
"... Há?...."
"Để chị ngoáy tai cho nhé, trông hơi bẩn rồi đấy."
"!? K-Không cần đâu, ổn mà..."
"Chị đã bảo là làm, không có phản đối gì hết."
Đột nhiên cậu ấy chuyển sang nói năng lễ phép và cuống quýt... trông cũng hơi đáng yêu, nhưng đó không phải vấn đề. Tôi đã quyết thì phải làm. Tôi lấy bộ lấy ráy tai rồi quay lại sofa, bắt em ấy nằm lên đùi mình lần nữa.
"Được rồi, bắt đầu từ bên ngoài trước nhé."
"R-Rõ!"
Ngày xưa mình hay làm thế này với mẹ phải không nhỉ? So với mẹ thì em ấy nhỏ hơn một chút, nhưng tôi vẫn làm tốt.
"Có đau không?"
"Không, bình thường."
"Vậy sao..."
Khi xong xuôi, tôi cần phải thổi nhẹ vào tai để làm sạch nốt.
"Giờ chị thổi đây. Phùuu..."
"Uwaa!"
Cậu nhóc run bắn lên ngay khi tôi thổi vào.
"Nhột à?"
"Vâng..."
"Em ngoan hơn rồi đấy..."
"Không có chuyện đó đâu."
"Hừm..."
Tôi dọn dẹp sau khi thổi cả hai bên tai.
"Xong rồi đấy."
"Cảm ơn chị..."
Ngay sau đó, tiếng cửa mở vang lên. Hai người kia đã về. Gặp được cậu ấy đã thay đổi mọi thứ một cách chóng mặt. Tôi chưa bao giờ ngờ điều đó lại xảy ra.
[Con bé đó đáng sợ quá.] [Ánh mắt nó trông thật đe dọa.] Quãng thời gian cô độc đó thật sự rất khó khăn. Trong giờ giải lao, tôi luôn lẻ loi một mình. Tôi đã từng ước có ai đó rủ mình chơi bóng né hay đá bóng, có bao nhiêu thứ tôi muốn làm, như sưu tầm nhãn dán đáng yêu hay chơi đồ hàng... Tôi muốn có bạn, nhưng chẳng ai bắt chuyện hay dám lại gần. Tôi đã từng bỏ cuộc, nhưng rồi gặp được em ấy, và thế giới của tôi hoàn toàn đảo lộn.
Em ấy là một người bạn quan trọng... bạn... bạn... bạn... Dù cảm thấy điều đó là đúng, nhưng vẫn có gì đó không ổn lắm. Dẫu vậy, tôi vẫn ra chào đón hai người họ vừa về nhà. [note97250] [Góc nhìn của Moegi]
"Kyaa, kyaa!! Đáng yêu quá đi mất!"
"Kìa, em làm Izayoi ngạt thở bây giờ!"
"Ta... ta không thở được..."
Sau khi hít thở không khí và quay lại vào trong, tôi bắt gặp cảnh tượng hỗn loạn. Kohaku-chan đang ôm ghì lấy em ấy vì quá phấn khích. Aoi-chan thì giả vờ hờ hững, nhưng tôi thừa biết cậu ấy đang âm thầm quan sát hai người kia. Chà, đúng như dự đoán mà.
"Đến lượt chị rồi!"
"Không đời nào! Từ hôm nay, em sẽ chăm sóc cậu ấy. Chúng ta sẽ cùng đi tắm và ngủ chung..."
"Này, ta ngộp thở thật đấy..."
Đúng là một cái chết êm ái, tôi thầm nghĩ. Sau đó, hai người họ cứ tranh giành sự chú ý của cậu ấy không thôi. Ngay cả lúc ăn...
"Nào, máy bay đến đây! Há miệng ra nào!"
"Ta tự ăn được."
Kohaku-chan cố đút một miếng hamburger cho nhóc.
"Nào, ăn cả rau nữa đi."
"Ta tự ăn được mà."
Rồi đến lượt Karen-chan mời rau... Có vẻ em ấy không thích bị coi như con nít nên cứ lẳng lặng tự xúc ăn. Cả ngày hôm đó, hai người họ cứ cưng nựng em ấy không ngừng nghỉ.
[Góc nhìn của Gindou] Tôi thấy nhóc Izayoi-kun phiên bản tí hon này thực sự vô giá. Tôi đã chăm sóc cậu ấy cả buổi tối nhưng vẫn thấy chưa đủ. Tôi đã thoáng nghĩ đến chuyện tắm chung, nhưng rồi lại thôi.
Sau khi tôi và Izayoi-kun tắm xong (riêng biệt), đã đến giờ đi ngủ. Tôi cần phải dỗ cậu ấy ngủ. Ba người kia vẫn đang trong phòng tắm, còn Mel-san thì ở trong phòng thí nghiệm.
"Để chị hát ru cho em ngủ nhé."
"Pfft, không có tác dụng đâu. Ta có kỹ năng Kháng Ngủ cấp tối đa đấy."
"Neeen, neen korori yo~" (Tiếng hát ru Nhật Bản)
"Khò... khò..."
Cậu ấy lăn ra ngủ ngay lập tức. Tôi ngạc nhiên vì tốc độ đó, nhưng quan trọng hơn là tôi không thể ngừng mỉm cười khi nhìn khuôn mặt lúc ngủ này. Cậu ấy thật đáng yêu... và lúc này, thật không có chút phòng bị nào... chỉ có riêng đôi ta... Kể từ khi cậu ấy bảo vệ tôi lúc mới nhập học, rồi cả trong lễ hội mùa hè... tôi đã khao khát cậu ấy biết bao. Nhưng mẹ nói không được làm vậy. Tôi không thể làm phiền cậu ấy bằng cách áp đặt dục vọng của mình được...
Điều duy nhất khiến tôi bận tâm là...
[Chẳng quan trọng đâu. Cô phải dùng sức mạnh nếu muốn có được cậu ta... phải không?]
"!!"
Một giọng nói dường như vang lên từ đâu đó, khiến tôi rùng mình sống lưng. Tôi nhìn quanh, nhưng không có ai cả. Giọng nói đó... nghe giống như... giọng của chính tôi? Tôi đã từng cảm thấy như có ai đó khác bên trong mình, nhưng chưa bao giờ nghe thấy một giọng nói rõ ràng như vậy... Một cảm giác bất an khó tả ập đến. Tôi quyết định không thể ở lại đây thêm nữa và rời khỏi phòng cậu ấy.
Kể từ ngày đó, tôi không bao giờ nghe thấy giọng nói ấy nữa.
Trong một không gian tối tăm nào đó, có một khối khoáng thạch màu đen đang nằm đó. Khi bộ ba ác ma Try Rebellion tạo ra chiến hạm của mình, một phần khoáng thạch còn sót lại từ Ma Vương đột ngột cử động... Nó tách ra làm bốn phần, mỗi phần mang một hình thái riêng biệt.
Một kẻ mang hình hài sư tử với thân người, đi bằng hai chân, một con quái vật khổng lồ.
Một kẻ có bốn cánh tay, như một vị thần Atula.
Một kẻ có đôi cánh quỷ đen và cánh thiên thần trắng, một thiên sứ sa ngã.
Một kẻ là thiên thần trắng tinh khiết.
Chúng là những ác ma không tên, những thực thể lẽ ra không nên tồn tại vào thời điểm này – Tứ Đại Thiên Vương của Ma Vương. Chúng giống như những bản sao của Ma Vương, nhưng mỗi tên lại có tư duy độc lập, và tính cách thì tệ hại vô cùng.
Tên quỷ sư tử bắt đầu lên tiếng, giọng nói thô thiển của hắn vang vọng trong kho lưu trữ của chiến hạm.
"Kukukuku, có vẻ như bộ ba ác ma Try Rebellion đang chật vật với mấy đối thủ rác rưởi nhỉ."
"..."
Tên quỷ Atula vẫn im lặng nhắm nghiền mắt. Thiên sứ sa ngã đáp lời tên sư tử.
"Ngươi có thể thôi cái cách nói chuyện thô bỉ đó đi được không? Thật tình, chuyện này đúng là nực cười."
Thiên sứ sa ngã nói chuyện một cách tinh vi, điều này dường như chọc giận tên sư tử khiến mặt hắn đỏ gay. Vị thiên thần kia phải can thiệp để làm dịu tình hình.
"Làm ơn đấy, dừng lại đi. Chúng ta không nên tranh cãi về những chuyện như thế này."
Khi thiên thần vừa dứt lời, hai tên kia dừng lại và ngoảnh nhìn thấy có ai đó đang chạy vào kho. Skeleton, Tiến sĩ Okama và Golem. Bộ ba Try Rebellion đã nhận ra điều bất thường và đến đây. Cánh cửa mở ra, chúng nhìn vào với vẻ bối rối.
"Các ngươi là ai?"
"Ồ, đây chắc hẳn là Michelle-sama rồi."
Thay mặt cả bốn, Michelle hỏi, và vị thiên thần đáp lại.
"Chúng ta là những ác ma không tên sinh ra từ tàn tích của Ma Vương... phải rồi, cứ gọi bọn ta là...
Tứ Đại Thiên Vương đi."
Bone Saburo (Bộ xương) rút kiếm thủ thế. Nếu chúng sinh ra từ Ma Vương, hắn nghĩ chúng định xóa sổ họ.
"Đợi đã, bọn ta không phải kẻ thù. Hãy dẹp bỏ sự thù địch đi."
Vị thiên thần bình thản trấn an Bone Saburo. Hơi bối rối, hắn hỏi:
"Mục đích của các ngươi là gì?"
Nghe câu hỏi đó, thiên thần mỉm cười.
"Chúng tôi ở đây để tiêu diệt những kẻ mà các ngươi đang phải khổ sở đối phó... và chinh phục cả hai thế giới."
Vào ngày hôm đó, "Tứ Đại Thiên Vương" – những kẻ lẽ ra chỉ thức tỉnh ở "giai đoạn giữa" của "Story" – đã thức tỉnh sớm hơn dự định.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn