Chương 24: Chương 49 - Cá saba chiên xù tìm hiểu truyền thuyết
Tôi được tái sinh tới thế giới tệ hại nhất, nơi những Ma pháp Thiếu nữ bị hành hạ thậm tệ ~ Nếu tôi không cứu họ bằng cách tận dụng kiến thức có được từ Light Novel ở tiền kiếp, thế giới sẽ bị diệt vong sao!? ~ · Kirito51 · 106 chương · ~30 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Hải Lam Thiếu Nữ - Đã hoàn thành [Góc nhìn của Natsuko] Tên tôi là Noguchi Natsuko. Tôi là một nữ sinh trung học bình thường như bao người khác.
"Gindou-san, nếu là Kuroda-kun thì không sao đâu mà."
"Nhưng cậu ấy đã xuất hiện trên tin tức..."
"Tin tức đâu có nêu đích danh Kuroda-kun, vả lại thầy giáo cũng nói cậu ấy nghỉ vì bị cảm rồi. Nên tớ nghĩ là ổn thôi. Chắc chắn không có gì nguy hiểm tính mạng đâu, lý do nghỉ hôm nay chỉ là bị cảm thôi mà."
"Bị cảm... Nhưng, nhưng mà, lỡ như bệnh nặng thêm rồi có chuyện gì xảy ra thì sao..."
"Sẽ không sao đâu. Kuroda-kun trông khỏe mạnh thế kia mà."
"Cậu có chắc không... Tớ thậm chí còn không thể gọi cho cậu ấy nữa..."
"Sao cậu không hỏi ai đó biết chuyện xem? Có lẽ tụi con trai sẽ biết đấy..."
"Cũng đúng... Nếu có ai đó biết thông tin liên lạc của cậu ấy..."
Cô ấy đưa mắt nhìn quanh lớp về phía đám con trai. Liệu Sasamoto-kun có biết không nhỉ? Nhưng để Gindou-san đi hỏi thì có vẻ hơi ngại... Chắc là tôi nên đi thì hơn.
"Để tớ đi hỏi cho."
"Hả?! Cậu chắc chứ!?"
"Có gì to tát đâu."
"C-Cảm ơn cậu nhiều nhé."
Giờ thì phải hỏi Sasamoto-kun thôi. Tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi và tiến về phía cậu ta. Cậu ta đang mải mê đọc sách.
"Sasamoto-kun."
"Hửm? Gì thế?"
"Cậu có thông tin liên lạc của Kuroda-kun đúng không?"
"Ồ, cậu muốn biết à?"
"Đại loại là thế."
"... Đây."
"Cảm ơn nha."
Cậu ta hiển thị thông tin liên lạc, số điện thoại và địa chỉ email trên smartphone. Tôi lưu cả hai vào máy mình. Nhiệm vụ hoàn tất!
"Ừm."
Phù, cậu ta cũng tốt bụng đấy chứ... Lẽ ra tôi nên thấy biết ơn và thẳng thắn, nhưng tôi lại thấy cảm xúc hơi hỗn độn vì cuốn sách cậu ta đang đọc là một cuốn tạp chí "người nhớn". Nếu là cuốn khác, tôi đã có thể bày tỏ lòng biết ơn chân thành hơn rồi. Đúng là một mớ cảm xúc lạ lùng. [note97025]
"Gindou-san, lấy điện thoại ra đi. Tớ đưa thông tin liên lạc cho cậu này."
"Cảm ơn cậu nhé."
Cô ấy nhập thông tin vào máy và ngay lập tức bắt đầu gõ một tin nhắn rất dài.
Cạch, cạch, cạch...
Hừm, không phải nó hơi dài quá sao? Đây là email đầu tiên cô ấy gửi cho cậu ta, nên nhẹ nhàng thôi chứ nhỉ? Tôi nghĩ chỉ cần nhắn kiểu: "Tớ lo nên mới liên lạc ♡" là đủ rồi. Nhưng cô ấy đang viết một tin nhắn dài dằng dặc... Tôi tự hỏi cô ấy đang viết cái gì vậy... tò mò quá nên tôi lén liếc nhìn từ phía sau.
[Chào buổi sáng. Tớ xin lỗi vì tin nhắn đột ngột này, nhưng tớ muốn liên lạc vì tớ lo lắng cho tình trạng của Izayoi-kun...] Ồ! Đoạn mở đầu hoàn hảo đấy chứ! Vừa lịch sự vừa súc tích, lại cảm nhận được sự tử tế và quan tâm dành cho đối phương. Hừm, tốt lắm! Gindou-san đang làm rất tốt! Để xem tiếp theo là gì nào...
[Có phải cậu là người trên bản tin sáng nay không, Izayoi-kun? Chính xác là đã có chuyện gì xảy ra vậy? Cậu có ổn không? Hay là tớ chỉ đang suy nghĩ quá nhiều thôi? Có thật là cậu nghỉ học vì bị cảm không? Nếu đúng là vậy, tớ có nên đến thăm và nấu cháo cho cậu không? Hay là chườm trán giúp cậu nhé? Hoặc có lẽ lý do cậu vắng mặt không liên quan đến cả hai điều đó? Nếu vậy thì tớ có thể làm gì để giúp cậu đây?...] Đoạn giữa hỏng bét rồi! Có bao nhiêu dấu chấm hỏi ở đó thế kia??!! Quá dồn dập!
Cứ như một cuộc tấn công bằng câu hỏi vậy!! Đáng sợ quá!!
"Dừng lại đi, Gindou-san."
"Ch-Chuyện gì thế? Tớ đang bận mà..."
Cô ấy áp điện thoại vào ngực như muốn giấu nó đi. Chà, tôi có thể hiểu được sự ngại ngùng đó. Nếu ai đó nhìn thấy nội dung tin nhắn bạn định gửi cho người mình thầm thích thì đúng là xấu hổ thật. Nhưng tôi không thể để chuyện này tiếp diễn được.
"Thế là quá nhiều rồi đấy."
"Ý cậu là sao?"
"Tin nhắn đó nặng nề quá."
"Hả? Cái điện thoại có nặng đâu?"
Cô ấy lắc lắc chiếc điện thoại qua lại. Không, không phải cái nghĩa đen đó, Gindou-san ơi...
"Không, ý tớ không phải vậy. Mà là với tin nhắn đó, cậu đang tạo áp lực không cần thiết cho người nhận... tớ nghĩ vậy."
"Hả? Tin nhắn này... không ổn sao?"
"Chà, chỉ là... tớ cảm thấy cậu đang bị quá khích thôi."
"Qu-Quá khích á?"
"Ý tớ là, việc cậu thể hiện sự lo lắng cho người ta là rất tốt, nhưng... tớ nghĩ một tông giọng bình thường, thân thiện và đừng viết quá dài sẽ tốt hơn. Đây là email đầu tiên của cậu mà, tự dưng gửi một tin nhắn dài ngoằng như vậy có khi sẽ làm người ta... cậu biết đấy?"
"Tớ cũng đã cố kiềm chế bản thân lắm rồi đó chứ... Nhưng nếu Natsuko-san đã nói vậy thì chắc là đúng rồi nhỉ..."
"Ồ, hóa ra cậu đã cố kiềm chế rồi à..."
Cô ấy lại bắt đầu gõ trên điện thoại. Sự thẳng thắn chính là một điểm tốt của cô ấy... Giờ thì xem kết quả thế nào nào?
[Hallo! Izayoi-kun! Cậu thấy khỏe không? Tớ lo lắm đó! Cho tớ biết tình hình của cậu ngay lập tức nhé!] Rồi, OUT! Ý tôi là, có lòng chân thành thì tốt đấy, nhưng cái này thì không ổn tẹo nào!
"Hallo" rồi còn bắt người ta trả lời ngay lập tức á!?
"Không, không, không!!!"
"Á, xin cậu đừng đột ngột lớn tiếng như vậy chứ!"
"Xin lỗi, nhưng thế này không được đâu!! Tại sao cậu lại trở nên ngốc nghếch đến thế này khi đụng tới chuyện yêu đương vậy hả!?"
"Ng-Ngốc nghếch á!? Cậu hơi quá lời rồi đấy!?"
"Được rồi, để tớ dạy cậu từ con số không!"
Sau đó, tôi đã giúp cô ấy viết một email tử tế hơn.
"Thế này được chưa nhỉ? Không cần trả lời gấp cũng được, nhưng... tớ thực sự muốn nhận được phản hồi càng sớm càng tốt..."
"Cậu phải nghĩ cho đối phương chứ. Dù sao thì cậu ta hiện cũng đang ốm mà."
"Đ-Đúng vậy. Izayoi-kun chắc đang mệt lắm."
"Ừ, nên chúng ta đừng làm phiền Kuroda-kun quá nhiều. Phải biết thể hiện sự quan tâm đúng cách chứ."
"Tớ hiểu rồi... Izayoi-kun ổn không nhỉ?"
Vẻ mặt cô ấy lộ rõ vẻ buồn bã. Cô ấy hẳn phải lo lắng lắm. Riêng tôi thì cảm thấy mọi thứ vẫn ổn thôi...
"Chà, tớ có linh cảm là Kuroda-kun vẫn đang rất sung sức đấy."[note97026]
"Hả? Thật vậy sao?"
"Chỉ là trực giác của tớ thôi. Vậy thôi, không có nghĩa là chắc chắn đâu."
"Tớ hiểu rồi... Nhưng trực giác của Natsuko-san thường đúng lắm. Hôm nọ cậu còn đoán chính xác sự tăng giảm của cổ phiếu nữa mà."
"Hahaha, chỉ là trùng hợp thôi. Chắc sau này tớ nên trở thành nhà đầu tư quá! Đùa thôi."
"Tớ nghĩ cậu sẽ làm tốt đấy."
"Hừm, tớ tự hỏi một nữ sinh trung học làm nhà đầu tư thì trông thế nào nhỉ?"
"À, x-xin lỗi. Tớ không có ý tiêu cực đâu. Tớ ý nói là nhà đầu tư theo kiểu tích cực ấy."
"Xin lỗi nhé, tớ chỉ trêu cậu thôi. Đừng bận tâm."
"C-Cậu làm tớ sợ đấy! Mồ!"
Vì lý do nào đó, có vẻ cô ấy đột nhiên trở nên hoạt bát hơn. Tôi tự hỏi tại sao.
"Nhân tiện, Gindou-san này, trông cậu giờ năng nổ hơn lúc nãy nhiều đấy."
"Hả? À, ừm. Tớ thấy nhẹ lòng hơn rồi. Lúc nãy tớ lo lắm, nhưng... tớ nghĩ nếu Natsuko-san nói là không sao thì chắc chắn là không sao rồi..."
"Thật vậy sao?"
"Ư, ừm, nói thế nào nhỉ... tớ rất tin tưởng Natsuko-san... Hay đúng hơn là tớ có thể dựa dẫm vào cậu... Vì chúng ta là bạn mà..."
Cô ấy đột nhiên trở nên đáng yêu lạ lùng. Ôi trời, bình tĩnh nào tôi ơi. Hồi mới vào trường, cô ấy luôn dựng lên bức tường vô hình với người khác. Nhưng rào cản đó đã dần mờ đi thông qua những lần tiếp xúc với Kuroda-kun. Trong việc ủng hộ chuyện tình cảm của cô ấy, chúng tôi đã xích lại gần nhau hơn. Mỗi ngày, khi trò chuyện về đủ thứ chủ đề yêu đương, tôi có thể cảm nhận khoảng cách giữa chúng tôi đang thu hẹp lại. Nhưng khi nghe cô ấy nói tin tưởng mình như vậy... tôi thấy thật hạnh phúc.
"Ehehe, ra vậy, chúng ta là bạn nhỉ."
"Ư-ừm."
"Đáng yêu quá điiii!"
"Kyaaa!"
Tôi ôm chặt lấy cô ấy. Cô ấy thơm thật đấy; chắc là dùng dầu gội và dầu xả xịn rồi. Tóc cô ấy mềm mượt như lụa vậy.
"Ch-Chuyện gì thế?"
"Tớ ôm vì cậu đáng yêu quá thôi."
"N-Nếu cậu định làm vậy thì lần sau phải báo trước cho tớ một tiếng chứ! Thật là đau tim quá đi!"
"Rõ ạ!!!"
Mức độ thân thiết của tình bạn chúng tôi lại tăng thêm một bậc nữa!! Một khoảnh khắc thật đẹp vào buổi sáng.
[Góc nhìn của Izayoi]
"Chúng ta còn phải canh chừng ở đây bao lâu nữa?"
"Cho đến khi cháu có thể ngăn chặn thảm họa xảy ra ạ, chắc là vậy."
"Tự nhiên lại biến thành chuunibyou là sao hả trời..."
Chúng tôi hiện đang ngồi trong xe, giám sát ngôi trường từ bên ngoài. Đã gần 9 giờ sáng, nên không còn học sinh nào ở ngoài sân nữa. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn tiếp tục canh giữ.
"Thế là đủ rồi chứ? Chúng ta đã xác nhận là cô bé đó đã vào trường rồi. Có thể quay lại giám sát sau giờ học mà."
"Không, có khả năng xảy ra kịch bản điển hình là bọn khủng bố tấn công trường học. Trong trường hợp đó, chúng ta sẽ phải lao xe vào trường, nên cứ đợi đi cô ạ."
"Vô lý hết sức!! Phiền phức quá! Đây là xe của ta cơ mà!! Với lại, ta đã nói là kịch bản tồi tệ nhất sẽ xảy ra muộn hơn rồi! Nghỉ ngơi đi! Nghỉ đi!"
"... Quả thực, nghỉ ngơi khi có cơ hội cũng rất quan trọng."
"Đúng đúng. Nếu chúng ta không ở trong trạng thái tốt nhất lúc cần thiết thì sẽ không thể làm hết sức mình được."
Theo như quẻ bói, cái "Bad End" vẫn còn khá xa. Không nên vắt kiệt sức lực ở đây.
"Cháu hiểu rồi. Vậy ta nghỉ một lát đi."
"Nếu vậy, đi ăn hải sản nhé? Làm một bát cơm hải sản đi!"
"Vâng, nghe được đáyaj. Miễn là vẫn nằm trong thời gian rảnh của chúng ta..."
"Hửm?"
"Bây giờ đang là 9 giờ sáng. Trường thường tan học vào 3 giờ chiều, nên cô hãy nghỉ ngơi đến trưa đi ạ. Cháu sẽ tiếp tục canh chừng trong khoảng thời gian đó."
"Ơ... Được rồi. Nếu cậu đã nói vậy..."
"Đừng lo. Cháu hiếm khi nghỉ ngơi lắm. Cháu sẽ chỉ đi vệ sinh một chút khi cô quay lại thôi ạ."
"Hả?"
"Cô cứ lấy xe đi và tận hưởng bát cơm hải sản của cô đi ạ. Nhớ cẩn thận đừng để ngộ độc thực phẩm nhé."
"À, ừ. Tôi hiểu rồi. Nhưng tại sao cậu vẫn tiếp tục canh chừng? Chẳng phải ta đã nói là kịch bản tồi tệ nhất sẽ xảy ra muộn hơn sao?"
"Cô nói đúng. Hiện tại chưa có thông tin gì về kịch bản tồi tệ nhất, nhưng cháu muốn thu thập dù chỉ là một mẩu thông tin nhỏ nhất. Có thể có những gợi ý nằm ngay trong cuộc sống đời thường của họ. Nên cháu tin rằng mình nên tiếp tục canh chừng."
"Nhưng người chúng ta tìm đang ở trong trường rồi mà..."
"Vâng, đó là phần đáng tiếc duy nhất đấy ạ. Nếu cháu có 'siêu năng lực' tàng hình, cháu sẽ ở bên cạnh cô ấy 24/7 luôn... Nhưng vì không có 'siêu năng lực' đó, cháu chẳng còn cách nào khác ngoài việc đứng đợi bên ngoài, vì vào trường thì dễ bị tố cáo lắm..."[note97030]
"Ta hiểu rồi... Cậu toàn nói mấy thứ kỳ quặc... Vậy ta đi nghỉ một lát đây."
"Vâng, cô đi đi ạ."
Cô ấy đã lái xe đưa chúng tôi đi quãng đường dài thế này. Chắc hẳn cô ấy cũng mệt mỏi vì nhiều thứ rồi. Cô ấy xứng đáng được nghỉ ngơi. Chính xác là ba tiếng nghỉ ngơi.
Tôi ra khỏi xe và đứng đợi dưới bóng râm trước cổng trường. Vì đây là trường nữ sinh, một thằng đực rựa như tôi đứng đây chắc chắn sẽ bị nghi ngờ. Nhưng tôi đoán là mình không cần bận tâm lắm. Khi chiếc xe chở cô thầy bói khuất bóng, điện thoại tôi rung lên báo tin nhắn. Hừm, là từ Hihara Karen hả? Để xem nào... Ồ, lại là về chuyện đó... ý nghĩa của bản tin giấu tên...
Điện thoại lại rung lần nữa. Lần này là từ Gindou Kohaku. Cô ấy... Ồ, cô ấy thực sự lo lắng việc tôi bị cảm. Chà, tôi không muốn làm ai trong số họ phải lo lắng cả, nên tôi sẽ thành thật trả lời rằng mình hoàn toàn khỏe mạnh và đang ở ven biển. Tạm thời tôi nên trả lời nhanh cho cả hai người họ và cập nhật một vài tình hình giám sát cũng như manh mối...
"Ồ, cháu là gương mặt mới nhỉ."
"Ồ, cháu chào bà."
"Cháu đến đây tham quan à?"
"Vâng, đại loại là vậy ạ, cũng có thể coi là tham quan."
Đột nhiên, một bà cụ bắt chuyện với tôi. Chà, bất ngờ thật. Hừm, tôi có nên hỏi bà ấy điều gì không? Kiểu như quanh đây có nhóm người khả nghi hay kẻ điên nào không...
"Dạ, thị trấn này là nơi như thế nào vậy bà?"
"Là một thị trấn tốt. Yên bình và hầu như không có vụ việc gì xảy ra cả."
"Cháu hiểu rồi... Vậy quanh đây có ai khả nghi không ạ?"
"Bà chẳng nghe thấy ai nói gì cả."
Không có ai sao... Chẳng lẽ bọn chúng chưa xuất hiện? Hay là đang lẩn trốn? Che giấu bản chất thật, giống như Norie Sakamoto trong cái Bad End của Hihara Karen... Tôi nghĩ tốt nhất là nên cân nhắc nhiều khả năng.
"Vậy gần đây có chuyện gì bất thường xảy ra không bà?"
"Hừm, cũng không hẳn. Ồ, nhưng sắp có lễ hội rồi đấy."
"Lễ hội gì vậy bà?"
"Đó là lễ hội dành cho vị Âm dương thuật sư (Onmyoji) đã được lưu truyền ở thị trấn này từ thời xa xưa. Cháu biết không, ngày xửa ngày xưa có một loài yêu quái tên là 'Yumekui' (Thực Mộng - kẻ ăn giấc mơ) đã mang đến tai họa lớn cho vùng đất này. Để tỏ lòng biết ơn vì đã trấn yểm nó, người dân bắt đầu tổ chức lễ hội này đấy."
"... Chuyện là như vậy sao ạ..."
"Hô hô hô, người trẻ thời nay chẳng mấy ai tin vào những chuyện đó đâu, nên truyền thống cũng đang dần bị lãng quên rồi..."
Cái này chắc chắn liên quan đến Bad End rồi đúng không? Tôi chẳng biết gì về thị trấn này vì vừa mới tới. Những truyền thuyết dân gian như vậy thường mang một ý nghĩa nào đó. Tuy nhiên, cũng có khả năng nó hoàn toàn vô nghĩa, nhưng để cho chắc, tôi muốn hỏi thêm chi tiết.
"Cháu rất muốn nghe thêm về truyền thuyết đó ạ."
"Hô hô hô, cháu đúng là một chàng trai tò mò. Nhưng bà xin lỗi nhé, bà cũng chỉ biết là có truyền thuyết đó tồn tại thôi. Bà không biết chi tiết cụ thể đâu."
"Ch-Cháu hiểu rồi... Vậy bà có biết cách nào để tìm hiểu thêm không ạ?"
"Cháu thực sự muốn biết đến thế sao? Thư viện thị trấn có lẽ có vài tài liệu cũ đấy, cháu có thể thử tìm ở đó. Ngoài ra, ông thị trưởng có lẽ cũng am tường về những chuyện này, cháu thử hỏi ông ấy xem."
"Cháu hiểu rồi. Cháu cảm ơn bà rất nhiều."
"Hô hô hô, lâu lắm mới gặp một chàng trai thú vị như cháu, bà cũng thấy vui lắm. Cảm ơn cháu nhé."
Nói xong, bà cụ bước đi. Bà ấy có lẽ đang đi dạo, trên đầu đội một chiếc mũ chắn nắng. Việc bà cụ nhắc đến "Yumekui" làm tôi có một dự cảm không lành... Tôi chắc chắn phải điều tra kỹ hơn về truyền thuyết dân gian của thị trấn này.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn