Chương 10: Chương 35 - Cá saba chiên xù không biết nhảy dân gian
Tôi được tái sinh tới thế giới tệ hại nhất, nơi những Ma pháp Thiếu nữ bị hành hạ thậm tệ ~ Nếu tôi không cứu họ bằng cách tận dụng kiến thức có được từ Light Novel ở tiền kiếp, thế giới sẽ bị diệt vong sao!? ~ · Kirito51 · 106 chương · ~18 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Hội thao của Đỏ và Bạc - Đã hoàn thành Khi hội thao dần đi đến hồi kết, tôi bắt đầu dọn dẹp khu vực chờ của ban tổ chức nhanh nhất có thể. Sự kiện cuối cùng — cuộc đua tiếp sức của khối năm ba — đang diễn ra rầm rộ trên sân trường.
Tôi cứ tưởng hội thao sẽ khá thảnh thơi, nhưng thực tế đã tát tôi một cú đau đớn. Mọi chuyện chẳng bao giờ theo đúng kế hoạch cả. Đang mải suy nghĩ mông lung thì Hihara Karen, người vẫn luôn làm việc cạnh tôi, cũng đang bận rộn với mớ công việc.
"Hihara-san, chị cần giúp gì không?"
"À, không, chị ổn."
Dạo gần đây tôi hay quên mất rằng chị ấy sẽ không dễ dàng trở nên thân thiện trừ khi vượt qua một giới hạn nào đó. Chị ấy có một khía cạnh mạnh mẽ nhưng cũng lại rất khó tiếp cận vì tính nhút nhát trước đám đông. Chính sự tương phản đó đã tạo nên sức hút cho chị ấy. Trong bảng xếp hạng mức độ nổi tiếng, chị ấy luôn nằm trong top 2 đến top 5. Dù không thể chạm tới ngôi đầu, nhưng rõ ràng chị ấy cực kỳ được yêu mến.
"Cái ánh nhìn ấm áp quá mức đó là sao vậy?"
Chết tiệt, mải hồi tưởng quá nên tôi bị chị ấy lườm bằng đôi mắt lim dim rồi.
"À, không có gì đâu ạ…"
"Nhìn mặt là biết đang nói dối."
"Không, thật mà. Thực sự không có gì đâu."
"Hừm… Chắc là em đang nhìn chị và nghĩ chị là kẻ kém giao tiếp xã hội chứ gì. Xin lỗi vì đã vụng về nhé."
"Không, em không bao giờ nghĩ thế. Bản thân em cũng giao tiếp kém nên chẳng có tư cách gì để chế giễu người khác cả."
"Chị chắc chắn là Izayoi không hề kém giao tiếp."
Chị nghĩ vậy sao? Thực ra tôi khá là nhát đấy. Tôi thường cảm thấy lo lắng khi nói chuyện với mọi người, đôi khi phải tưởng tượng mặt họ là những củ khoai tây để bình tĩnh lại. Ở kiếp trước, nếu có cô gái nào bắt chuyện, tôi chỉ có thể thốt lên: "Cảm ơn nhé...".
Sau khi chuyển sinh, kỹ năng xã hội của tôi đã lên cấp, nhưng sự căng thẳng vẫn luôn hiện hữu. Nếu ở kiếp trước kỹ năng giao tiếp của tôi là 1, thì giờ ít nhất cũng được 3. Trong khi tôi đang mải suy nghĩ, chị ấy trông có vẻ hơi ngượng ngùng và mở lời như vừa nhớ ra chuyện gì đó.
"E-Em thật ấn tượng khi có thể nói như vậy... dù em đủ bạo dạn để kéo chị ra một công viên vắng vẻ và định cưỡng hôn chị…"
"E-Em không cố ý làm vậy đâu. Vụ đó em chỉ tính giỡn thôi mà…"
Làm ơn hãy quên chuyện đó đi. Giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy hối hận. Nó nguy hiểm đến mức nếu cảnh sát có tóm tôi thì tôi cũng chẳng dám kêu ca.
"Bố mẹ chị cũng ngạc nhiên lắm đấy! Họ bảo Izayoi thực sự rất bạo dạn!!"
"Đâu có, ừm… Hả? Chị kể cho họ rồi á!?"
"Ơ? À, ừ. Chị lỡ miệng kể ra mất tiêu…"
"Tại sao chị lại kể chuyện đó chứ?! Chẳng phải có luật bất thành văn là không được nói những chuyện như thế sao?!"
"Nhưng bố mẹ chị muốn được biết thêm nhiều điều về em… Dạo này, khoảng 80% câu chuyện trong bữa tối nhà chị đều xoay quanh em đấy."
"N-Nhiều thế cơ ạ… Ừm, chắc là chị không kể cái chuyện 'kia' chứ?"
"Chuyện gì?"
"Thì, chị biết đấy. Khi Senpai ngã vì con châu chấu và... em đã thấy dưới váy của chị."
"B-Baka!! Chị không kể cái đó!! Đồ biến thái!!"
À, vậy là kể về nụ hôn hụt nhưng giấu chuyện cái quần lót. Có lẽ vì nụ hôn bất thành nên nó giống một miếng hài hơn? Nhưng dù sao thì, việc có thể trò chuyện thế này cũng khiến tôi thấy vui.
[Góc nhìn của Karen] Izayoi bê mấy cái ghế xếp rồi đi mất. Có chút bực mình. Tôi đã nói về việc bị nhìn thấy đồ lót mà em ấy chẳng phản ứng gì mấy. Lẽ ra phải có chút gì đó chứ? Chỉ có mình tôi là thấy xấu hổ, còn Izayoi thì tỉnh bơ. Chẳng lẽ em ấy không xem mình là phụ nữ sao?
Không, không thể thế được. Papa và mama đã "đóng dấu" xác nhận rằng chỉ số hảo cảm của Izayoi rất cao. Chắc chắn sâu bên trong em ấy đang rất bối rối. Đúng thế, chắc chắn là vậy.
Dạo này tôi nói chuyện với hai người họ nhiều hơn hẳn. Giờ ăn tối đã trở thành khoảng thời gian vui vẻ nhất trong ngày. Tuy nhiên, còn một điều khiến tôi hơi bận lòng…
[Con với Izayoi-kun tiến triển đến đâu rồi?] [Bọn con đã có gì đâu ạ…] [Sao con lại dửng dưng thế? Con bé này, thật tình…] [Thế bình thường Izayoi-kun là người thế nào?] [Thì, cũng bình thường thôi ạ?] [Ra vậy, dù tài năng nhưng không hề cậy thế dùng vũ lực. Đúng là 'Đại bàng ẩn móng' mà.] Dù tôi có nói gì, hảo cảm của họ dành cho em ấy cũng chỉ có tăng chứ không giảm.
[Izayoi-kun hay ăn món gì?] [Em ấy lúc nào cũng ăn cà ri ở căn tin ạ.] [Chỉ cần ăn cà ri thôi là đã thấy phẩm chất của một đứa trẻ ngoan rồi.] [Cậu ấy có sở thích gì không?] [Em ấy có vẻ thích những thứ giống con, như anime và manga ạ.] [Vậy thì đúng là định mệnh rồi…] Papa và mama thực sự "cuồng" Izayoi rồi. Thậm chí đêm qua tôi còn lén nghe thấy họ bàn bạc: [Nên đặt tên cháu ngoại là gì nhỉ?] [Xem nào, lấy cảm hứng từ tên hai đứa tụi nó đi, nếu là con trai thì tên Koyoru nhé?] [Vậy con gái tên là Hikari nha. Em thấy tên này đẹp lắm.] EEEEEEHHHHHHHH?!?!? Quá sớm rồi!!! Họ nghĩ xa đến mức nào vậy???? Chúng tôi còn chưa chính thức hẹn hò nữa mà!!
[À, chúng ta hơi vội vàng rồi nhỉ?] [Ừ, có lẽ còn hơi sớm để có cháu bồng.] Đúng rồi, chưa có hẹn hò gì cả! Mà sao bố mẹ lại đi tìm địa điểm tổ chức đám cưới cho một đứa con gái còn chưa có người yêu thế này?!
[Tùy hai đứa thôi, nhưng chúng ta nên tìm sẵn vài phương án. Em thấy sao?] [Anh cũng không phản đối.' Cưới vợ phải cưới liền tay', chúng ta nên nghiên cứu ngay. Biết đâu phía nhà Izayoi-kun muốn tổ chức riêng tư thì sao.] [Phải tìm cả những nơi như thế nữa. Hãy bắt đầu với 100 phương án lựa chọn…] [Phụ huynh hai nhà gặp nhau vào hè này là đẹp ha...] [note96705] Không, thế này là quá nhanh rồi!!! Có giới hạn cho việc vội vã chứ!!! Mỗi ngày họ đều nghiên cứu địa điểm cưới như thế.
Họ hòa thuận thì tôi vui đấy, nhưng chuyện này vẫn quá sức tưởng tượng. Tôi nhận ra tầm ảnh hưởng của Izayoi lớn đến mức nào. Nhờ cậu ấy mà gia đình tôi giờ đây tràn ngập tiếng cười.
Nhưng, Gindou Kohaku chính là người làm hỏng tâm trạng vui vẻ này. Cô ta luôn tìm cách lấn át tôi, như hộp cơm trưa nay chẳng hạn. Chuyện đó thì tôi có thể học hỏi và vượt qua được. Nhưng vấn đề nằm ở thân hình của cô ta!!
Cái gì thế kia chứ… Tôi không khỏi rùng mình trước cái cảm giác đầy đặn và phổng phao đó, đặc biệt là ở ngực và mông. Chúng to quá!!! Và so với tôi???? Cái cơ thể đó thật không công bằng. … Tôi ghen tị quá!! Tôi cũng muốn được như thế!! Trước đây tôi không để ý lắm, nhưng dạo này có Izayoi ở đây, tôi nghe nói đàn ông thích kiểu "có da có thịt" hơn. Nếu vậy thì tôi tiêu đời rồi. So với cô ta, tôi thấy mình thật nhỏ bé. Cứ như sự khác biệt giữa một quả dưa lưới và một miếng vỏ bánh crepe vậy.
Sự chênh lệch thật tàn khốc.
Mà thôi!! Suy nghĩ về chuyện đó cũng chẳng đi đến đâu. Đúng rồi, bố vẫn cưới mẹ dù mẹ nhỏ nhắn thôi mà, nên kích thước cơ thể chắc không quan trọng đến thế đâu nhỉ?!
[Góc nhìn của Izayoi] Phải dọn dẹp thật nhanh thôi. Hội thao đầy thử thách này cuối cùng cũng kết thúc. Trong khi mọi người đang nhảy điệu dân gian cuối buổi, tôi thì bận rộn bê ghế và thu dọn lều. Tôi không thấy tiếc vì không được nhảy. Thứ nhất là tôi chẳng biết nhảy thế nào, thứ hai là phận ban tổ chức thì làm gì có thời gian.
Nhìn kìa, dòng người đang nhảy điệu dân gian đông thật. Hả? Cái hàng kia là sao? Đi đầu là Kimchika (tên hotboy đáng ghét)... còn mấy gã con trai lớp tôi thì đang đứng cuối hàng, hậm hực đóng đinh vào đống hình nhân rơm. Vẫn như mọi khi.
"Nếu không phiền, hãy nhảy với mình nhé!"
"Không, nhảy với mình cơ!"
"Cả tớ nữa!"
"Tớ, tớ, tớ!"
"Xin lỗi, mình không có tâm trạng nhảy…"
Hội thao bận rộn cho đến phút cuối cùng. Làm ban tổ chức đúng là cực hình. Khi công việc vừa xong và điệu nhảy cũng sắp kết thúc…
"Izayoi, em có biết nhảy dân gian không?" – Karen hỏi.
"Dạ không."
"Ra vậy, đúng như chị nghĩ… Tại sao mấy nhân vật trong tiểu thuyết lại biết nhảy hay thế nhỉ?"
"Chắc là họ được giáo dục đặc biệt chăng?"
Khi mọi chuyện vừa lắng xuống thì Gindou Kohaku xuất hiện.
"Mọi người vất vả rồi."
"Cảm ơn cậu đã ghé qua."
Kohaku nhập bọn: "Ừm, tớ biết nhảy đấy, cậu biết không?"
"À, tớ thì…"
"Đừng có xen vào cuộc trò chuyện của bọn này." – Karen lên tiếng.
Hai người họ lại bắt đầu đấu khẩu, và điệu nhảy dân gian cũng kết thúc đúng lúc đó. Nhân tiện, kết quả chung cuộc là trường Mina no Iro chúng tôi đã thắng. Thầy dạy thể dục Nanase sướng phát điên, nhảy cẫng lên vì vui sướng.
Hết arc "Hội thao của Đỏ và Bạc"!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn