Chương 21: Chương 46 - Dạy học cho cá saba chiên xù
Tôi được tái sinh tới thế giới tệ hại nhất, nơi những Ma pháp Thiếu nữ bị hành hạ thậm tệ ~ Nếu tôi không cứu họ bằng cách tận dụng kiến thức có được từ Light Novel ở tiền kiếp, thế giới sẽ bị diệt vong sao!? ~ · Kirito51 · 106 chương · ~23 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Lôi Đình Thiếu Nữ - Đã hoàn thành Tôi nhận được tin nhắn từ Kikawa Moegi, vậy nên tôi hướng về phía phòng khách nơi chị ấy đang ngủ. Tôi bật đèn hành lang, đi xuống lầu, băng qua dãy hành lang và gõ cửa vài cái.
Cánh cửa từ từ mở ra. Tôi cố gắng không gây ra tiếng động nào để tránh làm thức giấc hai cô gái còn lại.
"Chào buổi tối..."
"Vâng, chào buổi tối."
"Uhm, chuyện này hỏi thì hơi ngại một chút..."
"Chị muốn đi vệ sinh nhưng sợ đi một mình, nên muốn nhờ em đi cùng đúng không?"
"............ Không còn cách nào khác để diễn đạt sao?"
"Em nghĩ nói thẳng ra sẽ tiết kiệm thời gian hơn. Sẽ rắc rối lắm nếu chị cứ chần chừ rồi lỡ có 'tai nạn' xảy ra chỉ vì chậm vài giây."
"............ Dù vậy, ít ra hãy nói giảm nói tránh chút đi chứ..."
"Em hiểu rồi. Em xin lỗi. Vậy thì mình đi nhanh thôi."
"Ừ-Ừm."
Chị ấy rời khỏi phòng và đi theo sau tôi. Chúng tôi đi rất gần nhau, chị ấy khẽ đưa tay ra, nắm lấy vạt áo của tôi. Trông chị ấy lúc đó đáng yêu đến mức làm tim tôi lỗi nhịp. [note96920] Bên ngoài trời đang mưa tầm tã và gió thổi rất mạnh. Tiếng mưa và gió rít tạo nên một cảm giác hơi rợn người. Thế nhưng, sự hiện diện của chị ấy trong tâm trí tôi lúc này còn mạnh mẽ hơn bất kỳ nỗi sợ hãi nào.
"Ư... Đáng sợ quá..."
"Không có gì phải lo đâu ạ. Như em đã nói, nhà này chưa bao giờ có hiện tượng lạ cả."
"Nhưng biết đâu hôm nay nó lại xuất hiện thì sao..."
"Em hiểu cảm giác của chị, nhưng sẽ ổn thôi mà."
Chị ấy bước đi với hai chân ép sát vào nhau, có vẻ rất khó khăn để tiến bước. Xem ra chị ấy đã phải nhịn khá lâu rồi.
"Đ-Đợi một chút. Cho chị một phút để bình tĩnh lại..."
"Chị ổn chứ?"
"Ch-Chắc là... chị không chịu nổi mất..."
Mặt chị ấy tái mét, có vẻ đang nghĩ đến kịch bản tồi tệ nhất. Tôi nên trấn an chị ấy.
"Sẽ ổn thôi mà. Cho dù chị có lỡ xảy ra 'tai nạn', em cũng sẽ không nói với ai đâu. Em sẽ dọn dẹp sạch sẽ ngay lập tức."
"Đừng có nói như thể chị sắp tè ra quần tới nơi vậy! Chị sẽ không để bị tràn đâu! Và dù có bị, em cũng phải nói tế nhị hơn chứ!"
"Híccc... Em xin lỗi..."
"À, mồ... Chị thấy khá hơn một chút rồi..."
"Tốt quá... Ừm... Vậy mình đi đến phòng vệ sinh thôi để đảm bảo không có vụ 'lũ lụt' nào xảy ra."
"...... Được rồi, nhưng ít nhất cũng cảm ơn em vì đã nói tế nhị hơn."
Tôi dừng lại trước cửa phòng vệ sinh.
"Em sẽ đợi ở ngoài."
"Ừm... Và, à thì..."
Khuôn mặt chị ấy lộ vẻ như muốn nói điều gì đó. Nhưng không sao, tôi hiểu hết. Chị ấy không muốn tôi nghe thấy bất kỳ âm thanh nào phát ra từ bên trong. Là một quý ông, tôi đáp lại ngay lập tức:
"Sẽ ổn thôi mà. Em sẽ bật truyện kể Momotaro trên điện thoại để át tiếng ồn nhé."
"Ừm. Cảm ơn em nhé..."
"Không có gì đâu ạ."
Chị ấy bước vào trong, và tôi bắt đầu phát truyện Momotaro.
[Ngày xửa ngày xưa, ở một nơi nọ...] Sau đó, chị ấy ra bồn rửa mặt để rửa tay, tôi cũng đi theo.
"Uhm... Hình ảnh chị trong gương bình thường đúng không? Chị không đang cười một cách đáng sợ hay gì đó tương tự chứ?"
"Không, chị vẫn vậy mà."
Chị ấy nhắm nghiền mắt, rửa tay rồi nhanh chóng rời khỏi gương mà không dám nhìn vào. Tôi cũng đi theo... Chắc hẳn chị ấy đã bị kể cho nghe một câu chuyện cực kỳ kinh dị. Bình thường chị ấy luôn tránh xa truyện ma vì nó ảnh hưởng đến cuộc sống thường ngày. Chỉ cần thấy quảng cáo phim kinh dị trên TV là chị ấy sẽ chuyển kênh và né tránh nó suốt ba tháng trời. Đó là lý do tại sao dù nhát gan nhưng chị ấy vẫn có thể sống một mình...
Thế mà lần này, sau khi nghe chuyện từ Gindou Kohaku, chị ấy chẳng thể làm được gì nữa.
Bản thân tôi cũng chẳng thích thú gì truyện ma. Tuy nhiên, tôi vẫn có thể tự đi vệ sinh một mình. À, ít nhất là vậy... còn nhà ma thì lại là chuyện khác...
Chúng tôi quay trở lại trước cửa phòng dành cho khách.
"C-Cảm ơn em... v-vì đã đi cùng chị... vì chị không thể đi một mình được..."
"Không sao đâu, chị đừng bận tâm."
"Và, lúc nãy chị hơi bối rối nên có nói hơi nặng lời... Chị xin lỗi..."
"Không sao đâu ạ. Chị đang trong tình cảnh khó khăn nên phản ứng thế là bình thường. Nhưng thức khuya là kẻ thù của sắc đẹp đấy. Mình đi ngủ nhanh thôi kẻo sáng mai không dậy nổi."
"Ừ-Ừm, làm vậy đi... Chúc em ngủ ngon..."
"Chúc chị ngủ ngon."
Tôi rời đi và trở về phòng mình trên lầu. Thật may là không có vụ "đại hồng thủy" nào xảy ra.
[Góc nhìn của Moegi] Tôi nhớ lại ký ức xưa khi còn sống với mẹ sau khi bố mẹ ly hôn.
[M-Mẹ ơi, con không dám đi vệ sinh!] [Đừng lo, mẹ sẽ đi cùng con.] Tôi đã rất sợ phải đi một mình, nên mẹ luôn nắm lấy tay tôi.
[M-Mẹ ơi, mẹ vẫn ở đó chứ!?] [Mẹ vẫn ở đây mà, không sao đâu con.] [C-Con sợ lắm, mẹ hát gì đó đi.] [Được rồi, mẹ sẽ hát bài Momotaro nhé... Momotaro-san, Momotaro-san...] Ngay cả khi ở bên trong, tôi vẫn liên tục kiểm tra xem mẹ có còn đứng đó không và bảo mẹ hát cho nghe. Đó là một ký ức hoài niệm và trân quý, nó làm dịu lại trái tim tôi.
Lúc nãy, tôi cũng cảm nhận được sự trấn an tương tự như ngày đó. Cái bóng lưng vững chãi của một người mẹ bên cạnh, tràn đầy tình yêu thương. Cứ như thể... mẹ tôi đã sống lại vậy... Chắc chắn đó là một ảo giác, nhưng nó chân thực đến lạ kỳ. Nó làm tôi thấy cô đơn một chút.
Nhưng... tôi lại muốn được trải nghiệm cảm giác an tâm và yêu thương đó một lần nữa.... Mình đang nghĩ cái gì vậy? Tôi khẽ lắc đầu để xua đi suy nghĩ đó. Tôi nằm xuống giường. Vì nằm ở giữa hai người, tôi có thể thấy rõ khuôn mặt đáng yêu của cả hai ở hai bên. Thấy họ đang ngủ ngon lành, tôi không đành lòng đánh thức, nên mới nhờ em ấy giúp. Lúc đầu tôi đã lưỡng lự, tự hỏi liệu nhờ vả như thế có quá đáng không, nhưng... nhờ em ấy...
--- Có vẻ đó là một quyết định đúng đắn.
[Góc nhìn của Izayoi] Tôi thức dậy khi chuông báo thức vang lên và đi xuống lầu với chút ngái ngủ. Tôi nghe thấy tiếng thái thức ăn phát ra từ phòng khách.
"Chào buổi sáng, Izayoi-kun. Xin lỗi vì đã tự ý dùng bếp của cậu nhé."
"Không sao đâu."
Có vẻ Gindou Kohaku đang chuẩn bị bữa sáng. Cô ấy thật đúng kiểu phụ nữ đảm đang, và việc cô ấy vẫn còn mặc đồ ngủ trông thật lôi cuốn...
"Bữa sáng sẽ xong ngay thôi, cậu cứ ngồi vào bàn đi."
"Ừm."
Hai người kia vẫn chưa dậy sao...? Tôi biết Hihara Karen không phải là người dậy sớm, nhưng không ngờ Kikawa Moegi cũng vậy... Bữa sáng sắp xong rồi, chắc tôi nên đi đánh thức họ.
"Để tớ đi gọi hai người kia dậy."
"Vậy đợi tớ chuẩn bị xong rồi tớ đi cùng."
"Không, cứ để tớ lo việc này cho."
"Thế sao? Vậy nhờ cậu nhé."
Tôi rời phòng khách và đi đến phòng dành cho khách. Khi vào trong, tôi thấy cả hai đang ngủ rất ngon lành. Hihara Karen thì hở bụng, khuôn mặt khẽ mỉm cười. Kikawa Moegi thì nắm chặt tay Karen với vẻ mặt mãn nguyện. Thật đáng tiếc khi phải đánh thức gương mặt ngủ say còn quý giá hơn cả thiên thần này, nhưng tôi phải làm thôi.
"Hihara-senpai, dậy đi ạ. Sáng rồi."
"Ưm... Em không thể mua chị chỉ với nửa vòng trái đất đâu..."
Có vẻ chị ấy vẫn đang nói mớ. Không biết chị ấy đang mơ thấy gì mà cười hạnh phúc đến thế...
"Dậy đi mà."
Tôi lắc vai chị ấy. Tuy nhiên, chị ấy không dễ tỉnh giấc. Tôi phải lắc mạnh hơn nhiều lần. Cuối cùng, chị ấy cũng mở mắt, vẫn còn lờ đờ...
"Senpai, dậy đi thôi..."
"Hửm... Ủa? Ma vương Izayoi đâu rồi?"
"Tỉnh táo lại đi đừng có nói mớ nữa chị. Bữa sáng sắp xong rồi kìa."
"Ồ, đúuuuuung rồi... phải rồi."
Chị ấy lảo đảo đứng dậy định đi vào phòng khách. Tuy nhiên, chân chị ấy bị vướng vào chăn khiến chị ấy loạng choạng và ngã về phía tôi.
"Chị có sao không?"
"Ừm, chị ổn. Cho chị cứ thế này thêm 5 phút nữa đi..."
Chị ấy tựa vào người tôi và nhắm mắt lại. Tôi có thể nghe thấy tiếng thở của chị ấy. Tôi muốn gọi chị ấy dậy nhưng chẳng biết phải làm sao. Thôi thì gọi Kikawa-senpai trước vậy. Không phải là tôi muốn giữ tư thế này đâu nhé.
"Kikawa-senpai, dậy đi ạ."
"Ưm..."
Chị ấy tỉnh dậy ngay lập tức và nhận ra tình hình.
"Ồ, xin lỗi em. Cảm ơn đã gọi chị dậy."
"Dạ không có gì. Bữa sáng sắp xong rồi, mình đi thôi."
"Ừm... Ơ? Karen-chan bị sao vậy?"
"Chị ấy bảo cho chị ấy 5 phút nữa, nên em cứ để chị ấy như vậy thôi ạ."
"À... chị hiểu rồi, vậy chị đi trước nhé."
Sau khi tỉnh táo lại và nhận ra mình đang làm gì, Hihara Karen bỗng giật mình và vô cùng bối rối.
Sau khi ba người họ ăn sáng xong, họ rời khỏi nhà tôi từ sớm. Lý do là vì sẽ không hay nếu mọi người nhìn thấy họ rời khỏi nhà tôi cùng một lúc. Sẽ là thảm họa nếu có những tin đồn thất thiệt ảnh hưởng đến các cô gái.
Hôm nay, ba "Ma Pháp Thiếu nữ" đi học cùng nhau. Ở giữa là Kikawa Moegi, bên trái là Gindou Kohaku và bên phải là Hihara Karen.
"Quả nhiên chị không giỏi dậy sớm chút nào."
"Dậy sớm cái gì chứ? Dậy sớm là phải dậy từ lúc 4 giờ sáng cơ."
"Như thế không phải là quá sớm sao?"
Tôi đã có một buổi sáng thong thả ở trường ngày hôm đó, dù đến hơi sớm một chút. Ngày hôm đó cũng không có gì đặc biệt, trừ việc nhà trường phát một lá thư về cách sử dụng Internet đúng cách. Hơn nữa, tôi không biết từ khi nào, nhưng hình như câu lạc bộ báo chí đã bị tạm dừng hoạt động. Tôi khá ngạc nhiên khi nghe Sasamoto nói vậy. Chuyện này xảy ra từ khi nào nhỉ? Tôi không giấu nổi sự ngạc nhiên, nhưng nghe nói là mới gần đây thôi. Có vẻ như ngay cả các giáo viên cũng rất phẫn nộ với tờ báo trường.
Một ngày trôi qua bình thường như thế. Sau giờ học, Gindou Kohaku rủ chúng tôi đi học nhóm ở thư viện...
"Ồ, chỗ này không được rồi."
Đúng như dự đoán, thư viện đầy ắp sách và bàn ghế cho việc học. Có những học sinh khác cũng đang chăm chỉ, nhưng vẫn còn vài chỗ trống rải rác, nên chúng tôi tìm một góc để ngồi.
"Chỗ này cũng không ổn."
"Ồ, chỗ này cũng không được."
Thật là thử thách để tìm được một chỗ ngồi phù hợp cho cả ba người họ. Mặc dù họ chẳng cần phải học thêm chút nào (vì học giỏi sẵn), nhưng họ vẫn tự nguyện kèm cặp tôi. Việc này hơi chạm vào lòng tự ái của tôi một chút, vì xét về mặt tâm hồn thì tôi lớn tuổi hơn họ...
"Izayoi-kun, cậu sai nhiều lỗi chính tả quá đấy nhé?"
"Izayoi, em lại phạm lỗi y hệt lúc nãy rồi kìa?"
Gindou Kohaku ân cần khuyên bảo, trong khi Hihara Karen khẽ cốc đầu tôi, chắc là để giúp tôi tập trung hơn.
"Em cần phải chú ý vào cái này hơn nè."
Kikawa Moegi đưa ra những chỉ dẫn chính xác. Cả ba người họ đều muốn tôi đạt điểm cao, nên ngày nào họ cũng kèm cặp tôi.
Sự chú ý từ những người xung quanh rất gay gắt, gay gắt đến phát ơn, nhưng tôi không thể phớt lờ tấm lòng của ba người họ. Thế là cho đến ngày thi, tôi vùi đầu vào học tập.
Và cuối cùng, ngày thi giữa kỳ cũng đã đến.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn