Chương 6: Chương 31 - Cá saba chiên xù (Phần 2)
Tôi được tái sinh tới thế giới tệ hại nhất, nơi những Ma pháp Thiếu nữ bị hành hạ thậm tệ ~ Nếu tôi không cứu họ bằng cách tận dụng kiến thức có được từ Light Novel ở tiền kiếp, thế giới sẽ bị diệt vong sao!? ~ · Kirito51 · 106 chương · ~23 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Hội thao của Đỏ và Bạc - Đã hoàn thành Với thân phận là một món "cá saba chiên xù", tôi đứng đợi ở rìa sân trường để các nội dung thi đấu cá nhân bắt đầu. Các môn cá nhân sẽ diễn ra trước, sau đó mới đến các môn đồng đội.
Đầu tiên là môn "chạy tiếp sức tìm đồ vật". Luật chơi rất đơn giản: bạn bốc một chiếc thẻ và phải mang đúng món đồ ghi trên thẻ đó về đích. Có 36[note96674] người tham gia ở nội dung cá nhân, bao gồm nữ sinh năm nhất, năm hai và năm ba của cả hai trường, sau đó đến lượt nam sinh.
"Izayoi-kun, cậu ổn chứ?"
"Tớ ổn…"
Bị gọi là "Cá saba chiên xù" thực sự làm tôi hơi chạnh lòng. Cá saba chiên xù… À thì, tôi cũng không ghét nó. Nó ngon mà, món đó ấy. Thấy vẻ mặt u ám của tôi, Gindou tiếp tục nói với vẻ ngượng nghịu.
"Ừm, thực ra tớ thích cá saba chiên xù hơn là gan ngỗng béo đấy. Cá saba thì rẻ mà lại ngon. Cách người ta làm gan ngỗng bây giờ đôi khi hơi tàn nhẫn… Tớ không thích nó lắm."
"Cảm ơn cậu đã an ủi."
"Không, đừng lo lắng quá. Tớ nghĩ có khá nhiều người thích cá saba chiên xù hơn đấy."
Nói rồi cô ấy rời đi để chuẩn bị cho phần thi. Có vẻ cô ấy đã phấn chấn hơn. Đúng vậy, cá saba chiên xù rất ngon. Tôi thường nghe nói gan ngỗng béo ăn thực tế cũng chẳng ra gì. Cá saba chiên xù phổ biến hơn nhiều!
Đầu tiên là nhóm nữ sinh năm nhất. Sáu người xếp hàng, trong đó có Gindou Kohaku. Ánh mắt của đám con trai lại dán chặt vào cô ấy như mọi khi. Tiếng còi xuất phát vang lên. Sáu cô gái đồng loạt xuất phát. Họ bốc thẻ và kiểm tra nội dung. Tiếng reo hò vang dội khắp sân trường. Gindou bốc trúng thẻ gì thế nhỉ? Cô ấy trông hơi lưỡng lự một chút, rồi chạy thẳng về phía lớp A, nắm lấy tay Noguchi Natsuko và cả hai cùng chạy. Có lẽ thẻ ghi là "chạy cùng một người bạn cùng giới"? Tôi nhớ có thấy thẻ đó lúc chuẩn bị.
Cả hai về đích ở vị trí thứ ba, cười nói bẽn lẽn. Nhìn Kohaku có một người bạn để tin tưởng như Natsuko, tôi thấy mừng cho cô ấy. Trong "nguyên tác", cô ấy rất khó tin tưởng người khác.
…Liệu sự phát triển này của "câu chuyện" có ổn không nhỉ? Chắc là không sao. Cái không ổn duy nhất là sự bất hòa giữa các "Ma pháp thiếu nữ". Chuyện đó tuyệt đối không được lệch khỏi "nguyên tác". Tuy nhiên, hiện tại hai người họ cũng chẳng thân thiết gì cho cam. Nhân tiện, thẻ của tôi ghi là "món đồ chiên", thế là tôi cứ thế chạy về đích mà chẳng cầm gì cả, rồi nói với trọng tài: [Em chính là món cá saba chiên xù đây ạ…] Và tôi được tính là về nhất.
Tiếp theo là môn thi "thi ăn bánh mì treo".
"Cố lên, Gindou-san!!!"
Natsuko cổ vũ nhiệt tình, tiếp thêm động lực cho Kohaku. Mối liên kết giữa họ có vẻ đã sâu sắc hơn sau môn thi trước. Bánh mì được treo ở độ cao 1. 8m cho nữ và 2m cho nam. Người chơi phải vòng tay ra sau lưng và chỉ dùng miệng để ngoạm bánh. Gindou Kohaku bứt tốc dẫn đầu. Cô ấy đến chỗ treo bánh đầu tiên. Nhưng sợi dây chun cứ đung đưa khiến cô ấy phải nhảy lên nhảy xuống nhiều lần.
"Mình không với tới được…"
Vì vòng tay sau lưng, đường cong cơ thể của cô ấy càng bị phô bày, và những cú nhảy khiến mọi thứ "rung động" dữ dội. Há miệng và liên tục bật nhảy, trông cô ấy thật… quyến rũ. Đám con trai đồng loạt cúi gầm mặt xuống nhưng không ai rời mắt. Không thể trách đám thiếu niên đang tuổi dậy thì được. — Ấy chết, mình cũng không được phản ứng. Phải giãn cơ trước khi thi đấu thôi...
Sau gần mười cú nhảy, cuối cùng cô ấy cũng ngoạm được miếng bánh và về nhất. Tôi cảm nhận được "tiềm năng" của cô ấy ở nhiều khía cạnh khác nhau. Tôi về thứ ba trong môn này.
Sau các môn cá nhân là môn "chạy ba chân". Nam nữ năm nhất tập trung tại vạch xuất phát.
"Buộc lỏng thế này được chưa cậu?"
"Ừ, được rồi."
ôi buộc chân trái của mình vào chân phải của cô ấy. Khoảng cách rất gần, lại còn mặc đồ thể dục nên cảm giác càng bồn chồn hơn.
"Uhm, hay là chúng mình nắm tay nhau chạy cho hiệu quả nhé?"
"Đ-được, cậu cứ làm thế đi."
Dù chưa bắt đầu nhưng tôi đã nắm lấy tay cô ấy. Thật mềm mại.
"Lúc trước chúng mình cũng từng nắm tay thế này rồi nhỉ? C-cậu có nhớ không? Cái lúc bị đám bất hảo tiếp cận ấy."
"À, ừ, tớ nhớ."
"Lúc đó tớ không thấy gì mấy, nhưng giờ… tớ thấy hồi hộp quá. Còn cậu thì sao, Izayoi-kun?"
"Hả!? Ừm, cả lúc đó và bây giờ, tớ đều thấy hồi hộp như nhau…"
"V-vậy tớ có thể xem là cậu đang ý thức về tớ như một người khác giới không?"
"Th-thì, tớ vẫn xem cậu là một người con gái mà, chắc vậy?"
"Yaay!"
Tôi nghe thấy cô ấy thì thầm một tiếng "Yaay" đầy sung sướng. C-cái quái gì đang xảy ra thế này!!! Cứ tưởng dạ dày sẽ thắt lại, ai ngờ nó lại biến thành bầu không khí lãng mạn thế này, tôi loạn nhịp mất!!
Tiếng còi vang lên.
""Một, hai, lên!""
Cả hai cùng bước chân phải lên. Vì chân bị buộc chéo nhau nên kết quả là—
""Fuuee!""
Cô ấy quỵ gối, còn tôi thì mất đà ngã nhào theo.
"Tớ xin lỗi."
"Không sao đâu, một phần lỗi tại tớ không giải thích kỹ. Tớ cũng xin lỗi."
Chúng tôi tụt lại phía sau khá xa, nhưng cả hai không bỏ cuộc.
""Một, hai, lên!""
Chúng tôi chạy cùng nhịp, không nhanh nhưng rất đồng điệu. Tôi cố rời mắt khỏi khuôn mặt đỏ bừng của cô ấy và chỉ tập trung vào vạch đích. Chúng tôi về cuối cùng.
"Về cuối rồi, nhưng chung quy vẫn là một kỷ niệm đẹp. Cảm ơn cậu nhé, Izayoi-kun."
"Không, tớ mới là người phải cảm ơn. Để tớ cởi dây ra cho."
Tôi nhanh chóng cởi dây vải để trả lại cho ban tổ chức.
"Tớ phải đi làm việc của ban tổ chức đây…"
"Ừm. Hẹn gặp cậu vào giờ ăn trưa nhé."
Trên đường đi vệ sinh trong tòa nhà trường…
"Lâu rồi không gặp, Izayoi."
Tôi quay lại và thấy một người phụ nữ tóc đen, mắt đen. Đó là mẹ tôi, Kuroda Ai, người vẫn giữ được vẻ đẹp mặn mà bất chấp tuổi tác.
"A, lâu rồi không gặp mẹ."
"Con vẫn khỏe chứ? Xin lỗi vì hôm trước mẹ không đến bệnh viện thăm con được."
"Con đã bảo mẹ không cần đến mà, đừng bận tâm."
"Nếu con đã nói vậy… Ồ, nãy con thi đấu cá nhân tốt lắm đó."
"Cũng bình thường thôi ạ."
"Về nhất với về ba mà bảo bình thường!! Còn cái cô bé chạy ba chân với con nữa!!!"
"Hả?"
"Bạn gái con đúng không? Mẹ vui quá! Nghĩ đến việc một cô bé xinh đẹp như thế sẽ làm con dâu mẹ là mẹ sướng rơn!!"
Mẹ tôi lại suy diễn quá sâu xa rồi.
"Không phải, cô ấy không phải bạn gái con."
"Lại thế rồi, phối hợp ăn ý thế kia mà bảo không phải… Thật khó tin."
"Thật mà mẹ."
"Hả?! Thân mật thế mà vẫn chưa phải á?! Mẹ sốc quá!!!"
"Mẹ nói khẽ thôi, người ta nghe thấy bây giờ."
Mẹ tôi tiếp tục câu chuyện đầy trí tưởng tượng của mình.
"Hôm qua mẹ đi xem bói. Mẹ có nhờ người ta xem cho con đấy, Izayoi."
"Hả, sao lại xem cho con?"
"Vì mẹ con mình không thường xuyên ở bên nhau, mẹ muốn làm gì đó cho con."
"Con hiểu rồi. Cảm ơn mẹ."
"Không có gì. Mẹ nói con nghe, thầy bói đó cực kỳ chuẩn luôn!! Chuẩn đến mức dính vào đủ thứ rắc rối nên giờ phải về quê sống ẩn dật đấy…"
"Sao mẹ quen được người như thế?"
"Bạn cùng bàn hồi cao trung mà lị."
"Vậy kết quả thế nào ạ?"
Tôi nín thở chờ đợi.
"Ừm, để mẹ xem… mẹ quên rồi."
"Há?"
"Chờ tí mẹ xem tin nhắn trong điện thoại…"
Mẹ tôi lấy điện thoại ra đọc:
"Màu trắng bạc rực rỡ nhất, màu đỏ thẫm của ngọn lửa cuồng nộ, màu vàng của tia chớp, màu xanh của biển sâu, và màu đen trắng bạc. Những màu sắc này được cho là gắn liền và trói buộc Izayoi!"
"Lạy chuối trên cây!!!"
"Thật đấy. Tùy vào hoàn cảnh, có khi con sẽ có tận năm cô vợ đấy!!!"
"Thế thì không ổn chút nào đúng không?"
"Mẹ thấy tuyệt mà. Gia đình đông đúc sẽ vui lắm. Mẹ muốn lập một đội bóng đá, nên chắc mẹ muốn có khoảng 11 đứa cháu nội."[note96678]
"Tào lao. Làm gì có chuyện đó được."
Mẹ tôi đúng là có chút lơ đãng. Nhưng bị trói buộc bởi năm màu sắc… Thật khó tin đúng không? Chỉ là bói toán thôi mà.
"À, nhưng mà này. Có khả năng một thứ gì đó đục ngầu, như một vết nhơ, sẽ chồng lấn lên những màu sắc xinh đẹp đó. Và nếu điều đó xảy ra, màu sắc sẽ biến mất!!!"
Hả? Thầy bói này là thật à? Bà ấy thấy được cả "Bad Ending" sao?
"Bà ấy bảo là màu trắng bạc và màu đỏ thẫm đã tẩy sạch được vết nhơ rồi."
Đáng sợ quá!!! Cái quái gì thế này? Người đó là ai mà có thể bói chuẩn như thần thế!?
"Tiếp theo, màu vàng sẽ bị vết nhơ bủa vây. Mẹ không muốn số con dâu của mình bị giảm đi đâu, nhưng thầy bói bảo đừng lo vì Izayoi sẽ đẩy lùi được vết nhơ đó."
"Con đã bảo là họ chưa chắc đã là vợ con mà."
"Mẹ tin chắc là vậy rồi. Thầy bói đó chuẩn 100% mà."
"Còn về màu đen trắng bạc, bà ấy không biết nhiều lắm. Bảo là có lẽ nó chưa được sinh ra? Nhưng bà ấy có nhắc là người đó trông giống cái đứa màu trắng bạc rực rỡ nhất ấy."
"Người đó là siêu năng lực gia chắc luôn."
"Bởi vậy mẹ mới nói. Đứa trẻ màu đen đó chưa có vết nhơ hay sự tồn tại rõ ràng. Nhưng nó sẽ xuất hiện trong tương lai của Izayoi."
"Con nghĩ bà ấy là nhà ngoại cảm rồi. Mẹ cho con xin phương thức liên lạc đi, chắc chắn người này sẽ giúp ích cho con."
"Ừ mẹ biết mà. Bà ấy cũng bảo mẹ đưa số cho con vì sẽ có lúc con cần giúp đỡ."
"Đáng sợ vãi."
Dù sao thì tôi cũng nhận lấy thông tin liên lạc để phòng thân.
"Thế cái 'Màu trắng bạc rực rỡ nhất' chẳng phải là cô bé chạy ba chân với con lúc nãy sao?"
"Con không biết nữa."
"Mẹ chắc chắn luôn! Nghe tả là mẹ biết ngay!"
"Em khi nào mới ngừng làm trò hả Izayoi?!"
Một giọng nói đầy uy quyền vang lên. Tôi quay lại thì thấy Hihara Karen trong kiểu tóc đuôi ngựa buộc hai bên và bộ đồ thể dục, đang lườm chúng tôi.
"Màu đỏ thẫm của ngọn lửa cuồng nộ đây rồi!!!"
"Con xin mẹ đấy, bình tĩnh lại đi mà!!!"
Mẹ tôi phấn khích vô cùng khi thấy Hihara-senpai. Đúng là chị ấy tỏa ra khí chất màu đỏ thẫm thật.
"Hả? Mẹ của Izayoi á?"
"Đúng vậy đó."
"Oaaaa!! Cháu tên là gì?!"
"Cháu là Hihara Karen, học sinh năm hai ạ. Ừm, cháu luôn mang ơn Izayoi rất nhiều."
Chị ấy cúi đầu chào. Mẹ tôi vô cùng ấn tượng và hớn hở.
"Ara ara, lễ phép quá đi mất."
"Dạ không có gì ạ, đó là chuyện đương nhiên thôi."
"Mà con bé dễ thương quá cơ!! Izayoi, con cũng thấy thế đúng không?"
"Thì… cũng đúng, nhưng mà…"
"Dễ thương ạ?"
Mặt đỏ bừng, Hihara-senpai bối rối mân mê lọn tóc đỏ của mình. Chị ấy có vẻ đang cuống quýt cả lên.
"Thôi, con phải đi đây."
"Ừ, hẹn gặp lại nhé. Cả Hihara-chan nữa."
"Vâng, chào bác ạ."
Tôi tách khỏi mẹ và đi về phía khu vực chờ. Cuối cùng vẫn chưa đi vệ sinh được. Nhưng cũng chưa đến mức không nhịn được nên thôi không sao.
"Mẹ của Izayoi có vẻ hiền quá nhỉ."
"Vâng. Nhưng lúc phát cáu lên thì đáng sợ lắm đấy."
"Mẹ chị cũng thế."
Chúng tôi tận hưởng một cuộc trò chuyện ngắn ngủi về gia đình của nhau, trân trọng khoảnh khắc yên bình hiếm hoi này.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn