Chương 4: Chương 29 - Hai mỹ nhân đấu đá nhau
Tôi được tái sinh tới thế giới tệ hại nhất, nơi những Ma pháp Thiếu nữ bị hành hạ thậm tệ ~ Nếu tôi không cứu họ bằng cách tận dụng kiến thức có được từ Light Novel ở tiền kiếp, thế giới sẽ bị diệt vong sao!? ~ · Kirito51 · 106 chương · ~26 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Hội thao của Đỏ và Bạc - Đã hoàn thành Đing đoong đing đoong.
Tiếng chuông báo hiệu kết thúc tiết học và bắt đầu giờ nghỉ trưa vang lên.
"Tiết học kết thúc. Các em đừng quên ôn tập đấy."
Giờ đã đến lúc công bố quyết định về việc tổ chức Hội thao. Sẽ thật tuyệt nếu hơn 90% học sinh trường Isshiki đồng ý.
Ting tong tang tong.
Tiếng loa thông báo vang lên khắp hành lang.
"Thầy Nanasei dạy thể dục đây. Sau đây thầy xin công bố kết quả khảo sát Hội thao. Tỷ lệ tán thành của trường Mina no Iro là trên 90%… Đã vượt chỉ tiêu rồi!"
Đám con trai vỗ tay âm thầm. Đám con gái thì đập tay ăn mừng.
"Và sau đây là kết quả khảo sát của trường Nhất Sắc… Cũng đã vượt quá 90%!!!! Hyahaaaa!"
""""Uoooohhhh!!!""""
Hội con trai cuối cùng cũng bùng nổ niềm vui. Hội con gái thì vốn đã hớn hở sẵn rồi.
"Chúng ta nhất định phải thắng đại hội này. Hãy nghiền nát trường Isshiki[note96658] nhé. Thầy Nanasei xin hết."
Là một giáo viên mà nói câu "nghiền nát" nghe có ổn không nhỉ? Nhưng dù sao, việc đại hội được tổ chức đúng là tin mừng thực sự.
Giữa bầu không khí ăn mừng trong lớp, Gindou Kohaku tiến về phía tôi. Thú thực là tôi đã cố không nghĩ về chuyện đó, nhưng khi mọi thứ đã được xác nhận, tôi chẳng biết nên phản ứng thế nào. Ồ, cô ấy thực sự có ý với mình sao? Trước đó tôi cũng có lờ mờ đoán ra, nhưng giờ đối mặt trực diện thế này, tôi thấy hơi ngượng.
"Izayoi-kun. C-cậu có muốn đi ăn trưa cùng tớ không?"
Cảm giác rất khác so với khi ở bên Hihara Karen, nhưng tôi vẫn thấy vui vì được cô ấy rủ. Tuy nhiên, nếu cứ để mối quan hệ giữa cô ấy và Hihara-senpai tệ đi thì nguy hiểm lắm đúng không? Có cách nào để mọi chuyện quay về như cũ không nhỉ? Làm gì bây giờ? Dù có ăn cùng nhau thì chắc mùi vị bữa trưa cũng sẽ hỏng bét và mọi thứ sẽ nặng nề gấp mười lần mất. Nhưng có lẽ vẫn tốt hơn là không làm gì. Dù bắt đầu không mấy suôn sẻ, biết đâu họ lại có thể trở thành bạn thông qua trò chuyện… Có lẽ thế.
"Được chứ, cùng ăn thôi… Ừm, tớ rủ thêm Hihara-senpai được không?"
"... Cậu thấy không thoải mái khi chỉ có tớ sao?"
"À không phải, chỉ là tớ nghĩ sẽ rất tốt nếu hai người có thể hòa thuận với nhau…"
"... Hòa thuận á?"
"Ừ, biết đâu hai người lại hợp nhau đến không ngờ thì sao…"
"... Tớ hiểu rồi. Thực ra tớ cũng đang định thăm dò tình hình một chút, vậy chúng ta rủ chị ấy nhé?"
".... Ừ-ừm. Quyết định vậy đi, mình đi luôn thôi."
Tuyệt quá!! Từ giờ trở đi, mình sẽ dần dần vun đắp tình bạn cho họ!! Người ta bảo hành trình vạn dặm bắt đầu từ một bước chân mà. Nếu họ biết được điểm tốt của nhau, biết đâu có thể quay lại mối quan hệ gần giống với "nguyên tác"! Trong "nguyên tác", Kikawa Moegi thường hay quậy phá, Gindou Kohaku thì hay vướng vào mấy tình huống oái oăm, còn Hihara Karen sẽ là người ngăn họ lại. Đó là câu chuyện khi có ba người bọn họ. À thì, dù hai người kia có gia nhập thì cũng chẳng thay đổi mấy… Ấy chết, tôi lại lạc đề rồi.
Giờ không phải lúc nghĩ chuyện đó.
Vừa đứng dậy định đi mời Hihara-senpai, cửa lớp bỗng mở ra. Tôi cảm nhận được sự hiện diện của một ai đó.
"Izayoi, đi ăn trưa thôi."
Tôi chẳng rảnh để tâm đến những cái lườm đầy ghen tị của đám con trai lúc này. Tôi phải cho chị ấy biết là chúng tôi sẽ ăn trưa ba người. Nhân tiện, Gindou Kohaku vẫn đang nhìn Hihara-senpai bằng ánh mắt lạnh lùng như mọi khi.
"Ừm, Hihara-senpai, chị có phiền không nếu Gindou-san ăn cùng chúng ta?"
Liệu chị ấy có từ chối không ta? Tôi đã định nếu chị ấy từ chối thì sẽ cố thuyết phục, nhưng chị ấy lại đáp lại bằng một câu trả lời hoàn toàn nằm ngoài dự tính.
"Được chứ! Không sao hết!! Chúng ta nên trân trọng cái duyên giữa người với người mà, nên cứ ăn cùng Kohaku-san đi, nhỉ?"
Chị ấy vừa nói vừa mỉm cười tươi rói với Gindou Kohaku.
"... Vâng. Em không phiền đâu."
Ồ. Cái chuyển biến gì thế này!! Căng cực!! Ôi trời!! Chị ấy thông báo điều đó với một nụ cười rạng rỡ đến lạ lùng. Nghĩa là sao đây? Tôi thấy thật tốt khi Hihara Karen đã có thái độ tử tế hơn với Gindou Kohaku. Nhưng sao lại thay đổi đột ngột thế nhỉ? Chẳng lẽ họ cảm nhận được gì đó với tư cách là những Ma pháp thiếu nữ tương lai? Tôi không biết, nhưng tôi sẽ không để lỡ cơ hội này.
"Được rồi, xuống căn tin thôi!!"
"Ừ, ba chúng ta cùng đi nào."
"..." Chúng tôi bắt đầu đi về phía căn tin. Cảm giác như tôi bị kẹp giữa hai người họ, nhưng lần này Hihara Karen lại là người mỉm cười. Gindou Kohaku có vẻ cũng hơi hoang mang.
"Sở thích của em là gì vậy, Kohaku?"
"Sao chị lại hỏi thế?"
"Thôi nào! Nói cho chị biết đi! Izayoi chắc cũng muốn biết mà đúng không?"
"Vâng, cũng được. Sở thích của em chắc là đọc sách và nấu ăn."
"Ồ, thế em có năng khiếu gì đặc biệt không?"
"Cũng liên quan đến sở thích thôi, em nghĩ là nấu ăn. Ngoài ra thì… em không có gì đặc biệt lắm."
Vừa đi, hai người họ vừa trò chuyện không ngớt. À không, đúng hơn là Hihara-senpai cứ liên tục đặt câu hỏi. Em học hành thế nào? Thể thao thì sao? Chị ấy cứ hỏi dồn dập. Cảm giác hơi kỳ lạ… Chẳng phải là hỏi quá nhiều sao? Đây không giống một cuộc trò chuyện bình thường… Và Hihara-senpai dần dần trở nên kém vui. Tôi không biết có phải vì câu trả lời của Kohaku không thú vị hay không… Gindou Kohaku hầu như không có điểm yếu hay khuyết điểm nào, có lẽ điều đó làm chị ấy nản lòng.
Cô ấy bảo không có năng khiếu đặc biệt, nhưng thực tế cô ấy xuất sắc cả về học tập lẫn thể thao. Một nữ chính mạnh nhất, tài sắc vẹn toàn. Ngược lại, Hihara-senpai lại có những thứ cực kỳ kém cỏi. Ví dụ như, trong khi Gindou Kohaku giỏi nấu nướng thì Hihara-senpai lại chẳng biết nấu cái gì.
Trong "nguyên tác", từng có một cảnh phim cực kỳ ấm lòng khi chị ấy thấy xấu hổ vì không biết nấu ăn và đã được Kohaku dạy bảo. Không biết liệu chuyện đó có xảy ra bây giờ không? Nhưng tôi có linh cảm xấu. Tốt nhất là nên chuyển sang kiểu: "Vì chị không biết nấu nên hãy dạy chị đi!!" hoặc đại loại thế.
"Ừm, vậy tiếp theo…"
"Đợi một chút đã."
"H-hả?"
"Chị hỏi hơi nhiều rồi đấy. Mục đích của chị là gì?"
Gindou Kohaku nhìn chị ấy đầy nghi hoặc. Đúng là chị ấy hỏi hơi nhiều thật, nhưng cũng không cần phải nhìn đáng sợ thế chứ…
"Ơ-ờ thì, chị chẳng có mục đích gì đặc biệt cả…"
"Ra vậy. Thế thì, em cũng hỏi chị vài câu được chứ?"
"Đ-được, dĩ nhiên rồi."
Bầu không khí bắt đầu trở nên đáng ngờ. Chắc không phải tôi tưởng tượng đâu nhỉ?
"Điểm yếu của chị là gì, senpai?"
"Chị… chị chẳng có điểm yếu nào cả. Chị hầu như làm được mọi thứ…"
Chị ấy đang gồng mình lên rồi. Mắt thì đảo liên tục. Rõ ràng là chị ấy rất kém nấu ăn. À không, thực ra là kém tất cả các việc nội trợ.
"Ồ, thật sao? Vậy chị có giỏi việc nhà không?"
"C-có chứ… chị làm mỗi ngày mà…"
"Hửm…"
Gindou Kohaku khẽ cười. Cô ấy tiếp tục tra hỏi.
"Nếu chị làm mỗi ngày, vậy tối qua chị nấu món gì?"
"Hôm qua chị làm gà rán…"
"Chị dùng phần thịt nào?"
"Phần thịt á? Ừm, chị nghĩ là đùi gà…"
"Chị dùng gia vị gì?"
"... Mayonnaise."
"Chỉ có thế thôi sao?"
"..."
"Nếu chị không trả lời được, nghĩa là chị không biết nấu ăn đúng không?"
"..."
Cô ấy nhếch mép khinh bỉ. Chẳng phải là trêu chọc quá đà rồi sao? Cứ thế này sẽ nổ ra cãi vã mất…
"Chị không biết nấu ăn kìa~. Em thì món gì cũng làm được, còn senpai thì không nha~" Cô ấy đang khích bác quá mức rồi. Thật sự rất giỏi chọc tức người khác. Vì đây là cơ hội để họ trò chuyện nên tôi phải tìm cách ngăn lại.
"Đợi đã Gindou-san, chuyện đó hơi…"
"CHỊ LÀM ĐƯỢC!!!!"
Chị ấy hét lớn ngay khi tôi định can ngăn.
"Chị làm được vì chị làm được!!! Chỉ vì chị chưa làm bao giờ không có nghĩa là chị không biết làm!!!"
"Hì, nếu chưa làm bao giờ thì liệu chị có nấu ra được món gì ra hồn không?"
"Được chứ. Nấu món ngon đối với chị dễ như ăn kẹo!!"
"Vậy thì, em rất mong được nếm thử đấy ạ♪ Món ăn ngon tuyệt của senpai ấy♪"
"Con nhỏ này!"
"Mắt chị trông giống cáo lắm đó♪"
"Đủ rồi! Tôi đi về lớp đây!!!"
Chị ấy hùng hổ nhét thức ăn vào miệng rồi bực tức bỏ đi. Hóa ra đây chính là nguồn cơn của cái cảm giác bất an lúc nãy…
"Fufu. Thật nực cười đúng không?"
"Hả?"
"Chị ta ban nãy rõ ràng là đang cố tìm khuyết điểm và những thứ em không thích."
"Thật sao? Là vậy à?"
Hóa ra đằng sau những câu hỏi đó là ý định như vậy sao? Có thể đó là cách diễn giải của riêng Gindou Kohaku, nhưng nghe cũng có lý. Dù sao thì tự nhiên họ cũng đâu có thân thiện đột xuất như vậy. Chị ấy có vẻ không vui vì hỏi bao nhiêu câu mà câu trả lời toàn là về ưu điểm. Đó cũng là một cách nhìn nhận vấn đề.
"Đúng thế đấy. Nhưng cuối cùng chị ta lại tự đào hố chôn mình thôi. Liệu có gì thú vị nảy ra từ chuyện này không nhỉ?"
"Tớ không chắc nữa… Tớ không biết nói sao…"
"Thế ư. Mà, chuyện đó không quan trọng nữa đâu nhỉ? Quên chị ta đi và tận hưởng bữa trưa chỉ có hai chúng mình thôi nào."
"Ờ, ừm."
Không biết siêu thị trên đường về có bán thuốc đau dạ dày không nhỉ? Tôi hơi sốc khi thấy hai người họ đường ai nấy đi mà chẳng thân thiết hơn được tí nào. Mình phải làm gì đó thôi. Phải gỡ gạc lại trong đại hội thể thao mới được. Dù chưa có kế hoạch cụ thể, tôi bắt đầu suy nghĩ.
"Ừm, Izayoi-kun…"
"Có chuyện gì thế?"
Đột nhiên, cô ấy gọi tôi bằng giọng dịu dàng, khuôn mặt thoáng chút thẹn thùng. Giá mà cô ấy cũng nói chuyện với Hihara-senpai như thế.
"Hội thao ấy, chúng ta phải tự mang cơm hộp đi đúng không?"
"Nghĩ lại thì đúng là vậy."
"Ừm, nếu cậu không phiền, tớ có thể làm cho cậu, chúng mình ăn cùng nhau được không? Làm cho một người hay hai người thì công chuẩn bị cũng chẳng khác nhau là mấy…"
Nhìn cô ấy nói với khuôn mặt đỏ bừng, tôi cũng thấy ngượng lây. Thú thực, được một mỹ nhân tự tay làm cơm hộp cho thì đúng là vận may từ trên trời rơi xuống. Nhưng nếu chuyện này lại làm mối quan hệ với Hihara-senpai tệ hơn thì sao…
"Cậu… không muốn sao?"
Cái ánh mắt rưng rưng nhìn lên như thế kia… Thật là không công bằng mà. Chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc đồng ý…
"Tớ không phiền đâu."
"Thật sao!? Vậy tớ sẽ làm món chiên mà cậu thích nhất nhé, Izayoi-kun."
"À, cảm ơn cậu rất nhiều."
Cô ấy nhớ cả món tôi thích nữa. Cô nàng này… đáng yêu quá đi mất. Tôi ăn trưa cùng cô ấy, giờ nghỉ trưa kết thúc, sau đó là các tiết học và hoạt động sau giờ học.
Hội thao đã được quyết định tổ chức, ban tổ chức bắt đầu hoạt động trở lại. Chúng tôi có một cuộc họp để thảo luận chi tiết và xác nhận các môn thi đấu. Trưởng ban đeo kính, Kaneko Taichi, đang giải thích chi tiết, mọi người đều chú tâm lắng nghe, trừ một người. Hihara Karen, người đang lén đọc sách dưới gầm bàn. Vì ngồi cạnh nên tôi liếc nhìn thử.
"Nấu ăn cơ bản từ ba tuổi."
Hóa ra chị ấy định rèn luyện kỹ năng nấu nướng thật. Gindou Kohaku đúng là…
"Làm trứng cuộn khó thật đấy nhỉ…"
Chị ấy lầm bầm nhỏ. Cuối cùng, chị ấy chẳng hề rời mắt khỏi cuốn sách trong suốt cuộc họp.
"Vậy thì, cuộc họp kết thúc ở đây. Từ ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu chuẩn bị ráo riết. Cảm ơn sự hợp tác của mọi người."
Hôm nay chỉ là họp thôi, nhưng có vẻ từ mai ban tổ chức sẽ bận rộn lắm đây. Nghe lời của Kaneko Taichi, các thành viên khác giải tán. Chúng tôi cũng vậy. Khi chuẩn bị rời phòng họp…
"Này, Izayoi."
"Có chuyện gì thế chị?"
Chị ấy tiến lại gần với vẻ mặt hơi ngượng nghịu. Chẳng lẽ là…?
"Hội thao tới phải tự mang cơm, nên chị nghĩ là chị có thể làm cả phần của em nữa. Hãy biết ơn đi nhé, rõ chưa?"
Tôi vui chứ. Thật lòng là tôi rất vui. Nhưng nếu chuyện này biến thành một cuộc so tài cơm hộp thì mọi chuyện sẽ còn rắc rối hơn nhiều. Tôi không thể để nó leo thang thêm nữa. Nhưng nếu chỉ ăn cơm của Gindou Kohaku không thôi thì cũng thấy cắn rứt.
"Em không muốn ăn thử cơm chị làm sao?"
Nhìn cái vẻ mặt đó… tôi không thể từ chối được. Chết tiệt, mình không thể nói không với chị ấy!
"Dạ… em rất muốn ăn ạ."
"Hi hi! Ý chị là… Hừm. Không còn cách nào khác nên chị sẽ làm cho em."
"Làm phiền chị ạ…"
Tôi trả lời ngay lập tức, nhưng với vẻ mặt đó của chị ấy, chẳng có câu trả lời nào khác ngoài đồng ý. Nhưng mình phải làm sao đây… Tôi thở dài, mang theo những dự cảm về một đại hội thể thao sắp biến thành một thứ gì đó "khủng khiếp", đồng thời cố nén cơn đau dạ dày lại. Khi tôi chuẩn bị rời đi cùng Hihara Karen thì Gindou Kohaku đã đứng đợi sẵn, điều đó làm cái dạ dày của tôi càng biểu tình dữ dội hơn, nhưng đó là bí mật của riêng tôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn