Chương 81: Chương 147: Sau Khi Kết Thúc Những Câu Chuyện Phiếm
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~26 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương
"Vậy thì thần xin nghe theo. Cảm ơn sự quan tâm của điện hạ."
Chắc là anh ta muốn bảo tôi đừng có xưng hô trống không như lần trước nữa.
Chuyện đó thì cũng không có gì khó khăn cả.
"Tốt lắm. Ta gọi vương nữ không có gì khác ngoài việc có quá nhiều người tò mò về đạt nhân mới, nên ta muốn giới thiệu vương nữ với họ. Liệu yêu cầu này có làm phiền vương nữ không?"
"Vì vết thương vẫn chưa lành hẳn nên thần khó có thể trò chuyện lâu được... nhưng nếu chỉ một lát thì chắc không sao đâu."
Chỉ cần đừng lôi chuyện hôn nhân chính trị ra là tôi sẽ bỏ qua cho.
Sau đó, tôi lần lượt chào hỏi một vài quý tộc.
May mắn thay, có lẽ Leopold đã dặn dò trước nên không có câu chuyện nào về đính hôn nổ ra cả.
Họ cũng không tuôn ra những lời tán dương về ngoại hình của tôi, mà chỉ xoay quanh những việc tôi đã làm và sức mạnh võ lực của tôi.
Vì tôi mang thân phận vương nữ của nước khác trước khi là nam tước của đế quốc, nên các quý tộc bắt chuyện cũng giữ lễ tiết rất mực với tôi.
Thì cũng phải thôi, ngoại trừ những quý tộc cấp cao như hầu tước ra, thì tôi vẫn có địa vị cao hơn đám quý tộc hạng xoàng mà.
Tôi cũng giữ lễ nghĩa và đáp lại bằng những lời kính ngữ nhẹ nhàng.
Dù sao cũng là những kẻ ngồi chung một thuyền, đâu cần thiết phải tỏ ra vô lễ để rồi chuốc lấy ác cảm làm gì, đúng không?
"Thần nghe nói vương nữ đã đơn thân hạ gục đại chiến binh của thú nhân. Quả nhiên là đại tài. Kẻ đó là hạng người thế nào vậy?"
"Đó là một con báo đen tên là Natalia. Đó là một kẻ thù mạnh hơn tôi tưởng... hơn nữa lúc đó vết thương của tôi đã khá nặng, nếu không ngộ ra nghiệp thì có lẽ tôi đã không thắng nổi. Sự chúc phúc của ngài Elpinel giáng xuống chế đô ngày hôm đó cũng đã giúp ích rất nhiều vào đúng thời điểm."
Đó là thần thánh thuật diện rộng của Lacy thì phải.
Nếu không có thứ đó thì có lẽ tôi đã chẳng làm được gì mà thảm bại một cách bất lực rồi.
"Quả nhiên là sự giúp đỡ của ngài Elpinel! Ngài ấy luôn gia hộ cho nhân loại chúng ta."
"Đúng vậy nhỉ."
Gia hộ thì tôi không biết... nhưng việc ngài ấy đang quan sát tôi thì chắc là đúng rồi.
Dù tôi không rõ ý đồ là gì.
"Thần nghe nói vương nữ sử dụng trường kiếm. Người Kahar cũng sử dụng trường kiếm sao? Theo những gì thần đọc được thì họ sử dụng những thanh cong đao, thật là bất ngờ."
"Chắc chỉ có mình tôi là như vậy thôi. Vì tôi đã được mẹ dạy cho những kiến thức cơ bản về kiếm thuật đế quốc."
"Có vẻ bà ấy từng là một kỵ sĩ của đế quốc. Có được một tiểu thư xuất sắc thế này, chắc hẳn bà ấy phải là một kỵ sĩ trong số các kỵ sĩ, thần thật hổ thẹn vì kiến thức nông cạn nên chưa từng nghe danh gia tộc Median."
"Nghe bảo bà ấy đã sống ẩn dật và che giấu thực lực. Đó không phải là chuyện đáng để hổ thẹn đâu."
Đại loại là những câu chuyện như thế.
Sau khi ứng phó một lúc, tôi lấy lý do mệt mỏi để rút lui.
Leopold khẽ gật đầu với vẻ hài lòng.
Anh ta đã thực hiện đúng lời hứa là sẽ ngăn chặn một nửa số quý tộc sán lại gần tôi rồi đấy.
Vậy thì nửa còn lại sẽ thế nào đây.
Liếc nhìn về phía phe cánh của Ernst, tôi cảm nhận được một sự thù địch nhẹ nhàng.
Hừm. Có vẻ như bên đó đã tin chắc rằng tôi thuộc phe Leopold rồi.
Không biết họ có định gửi sát thủ đến không nữa.
Dù sao thì cuộc hội đàm cũng sắp kết thúc rồi, tôi chỉ cần chào hỏi Ernst một tiếng rồi đi là được.
Với mức độ đó thì phe Leopold sẽ chỉ coi đó là hành động giữ lễ tiết tối thiểu, còn phe Ernst sẽ hiểu rằng tôi tạm thời vẫn giữ lập trường trung lập.
Con người vốn dĩ là giống loài thích những quan sát mang tính hy vọng mà.
Tôi tiến lại gần Ernst và gửi một lời chào nhẹ nhàng.
Đặt một tay lên ngực và khẽ cúi đầu, theo đúng lễ nghi của kỵ sĩ.
"Điện hạ Ernst. Đã lâu không gặp."
"... Thật bất ngờ. Không ngờ vương nữ lại chủ động bắt chuyện với ta trước."
Nhận được lời chào của tôi, Ernst khẽ nghiêng đầu tỏ vẻ ngạc nhiên.
Các quý tộc thuộc phe Ernst cũng lộ rõ vẻ bàng hoàng.
"Vì tôi đã chào hỏi điện hạ Leopold rồi, nên dù có hơi muộn màng nhưng chẳng phải việc chào hỏi điện hạ Ernst cũng là điều đúng đắn sao?"
"Phải... cũng không sai. Dù dáng vẻ cố gắng giữ lễ nghi đó trông chẳng giống người Kahar chút nào."
"Vì tôi cũng đã trở thành một thành viên của đế quốc rồi mà. Đâu thể hành động như khi ở trên thảo nguyên được, đúng không?"
Ernst khẽ mỉm cười như thể thấy thú vị.
Dù đó chỉ là một cái nhếch môi trong khi đôi mắt vẫn không hề lay chuyển.
Các quý tộc dưới trướng anh ta vẫn mang vẻ mặt bối rối.
Phải rồi. Họ sẽ không thể chắc chắn liệu tôi là kẻ thù hay là phe trung lập.
Nếu là kẻ thù thì không nói làm gì... nhưng chẳng có gì ngu xuẩn hơn việc xua đuổi một kẻ trung lập để rồi cuối cùng biến họ thành kẻ thù cả.
"Phải. Cứ cho là vậy đi... Dù sao thì, nếu cô đã tìm đến thì ta cũng phải giới thiệu một chút chứ nhỉ. Chắc mọi người đều biết rồi... Vương nữ của Kahar, Nam tước Median, tiểu thư Aishangior."
"Tôi là Hashal Median Aishangior. Xin chào mọi người."
Tôi cũng gửi một lời chào nhẹ nhàng tới các quý tộc dưới trướng Ernst.
Không phải kiểu chào của một tiểu thư, mà là quân lễ của học viện.
"Như vương nữ vừa nói, cũng đã đến lúc kết thúc cuộc hội đàm rồi, nên nếu ai muốn trò chuyện chi tiết thì hãy đợi đến buổi vũ hội. Vương nữ chắc cũng thấy thế sẽ thoải mái hơn đúng không?"
"Cảm ơn sự quan tâm của điện hạ. Vậy tôi xin phép cáo lui. Hẹn gặp lại sau. Chúc mọi người bình an cho đến lúc đó."
Sau khi kết thúc lời chào ngắn gọn, tôi quay trở lại phía Friede.
Ba người họ dường như đã trở nên thân thiết từ lúc nào, dáng vẻ gượng gạo lúc nãy đã biến mất và họ đang trò chuyện vui vẻ.
Chủ yếu là Friede đang khoe khoang về những chiến tích của mình, Damian thì hưởng ứng còn Milia thì cảm thán.
Hóa ra quan hệ cũng không tệ lắm nhỉ. Có lẽ việc cùng chiến đấu và chiến thắng thú nhân đã nhận được sự hảo cảm của Friede chăng.
Cái cô nàng này, rõ ràng là thèm khát được trò chuyện đến thế mà sao lại sống mà không có lấy một người bạn vậy chứ.
Việc kết bạn đâu có khó khăn đến thế đâu.
Thật là một chuyện khó hiểu.
"Có vẻ vui nhỉ, Friede. Hóa ra mọi người lại hợp rơ nhau đến thế sao?"
"Ai biết được? Mà quan trọng hơn là tự nhiên lại ép tôi trông chừng hai người này là sao. Này, không phải cậu đang đối xử với tôi quá tùy tiện đấy chứ?"
Friede khẽ nhíu mày và khoanh tay lại.
Lại bắt đầu cái thói gắt gỏng rồi. Rõ ràng là không phải thật lòng mà.
Cái thóp của cô ta đã bị tôi nắm thóp từ lâu rồi.
Một kẻ đáng thương không có lấy một người bạn...!
"Xin lỗi nhé. Vì lúc đó vội quá. Ở đây người mà tôi có thể tin tưởng được chỉ có mình cậu thôi mà."
"Ơ, c-chuyện đó thì tất nhiên là vậy rồi, nhưng mà...!"
Cánh tay đang khoanh của cô ta khẽ buông lỏng.
... Dễ dãi thật đấy. Thật sự cứ thế này có ổn không vậy? Cái vẻ đanh đá lúc đầu biến đâu mất tiêu rồi.
Chẳng lẽ tất cả những thứ đó đều là chứng cuồng loạn sinh ra từ sự cô đơn sao.
"Dù sao thì thấy mọi người hòa thuận thế này tôi cũng yên tâm rồi. Cả Damian và Milia nữa."
"Tiền bối Friede đã quan tâm đến bọn em rất nhiều, cảm ơn chị ấy lắm."
"Đúng như lời Milia nói ạ. Cảm ơn tiền bối Friede."
"Không, chuyện đó thì... ừ, vì tôi đặc biệt quan tâm nên cứ việc cảm ơn đi."
Khuôn mặt Friede hơi đỏ lên.
... Phải rồi, ba người cứ thân thiết với nhau đi.
Dù sao sau này tôi cũng định sẽ thường xuyên ghép bọn họ lại với nhau mà.
Vậy là bạn của Friede đã tăng lên thành bốn người bao gồm cả tôi sao?
Tôi không chắc liệu Calyx có coi cậu là bạn không... nhưng thấy hai người thường xuyên xuất hiện cùng nhau thì cứ coi là bạn đi.
Bạn bè tăng lên gấp bốn lần rồi đấy. Chúc mừng nhé, Friede.
Không lâu sau, cuộc hội đàm ngắn ngủi cuối cùng cũng kết thúc.
Hoàng tử và các quý tộc lần lượt lên xe ngựa rời đi.
Hầu tước Ludwig cũng để lại một lời chào nhẹ nhàng với tôi rồi ra về.
Công tước Vien và hai vị đại tư tế nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ.
Chắc là họ cũng đã biết chuyện tôi sẽ trở thành người kế thừa của Landenburg rồi chăng. Vì họ đều là những tuyển đế hầu như nhau mà.
Bên ngoài thánh đường đã nhuộm màu hoàng hôn.
Mặt trời treo trên rìa tường thành báo hiệu sự kết thúc của một ngày.
Tôi cùng đoàn người bước lên chiếc xe ngựa cỡ lớn do học viện cung cấp.
Khác với chiếc xe ngựa mà hầu tước tặng, chiếc này khá xóc nhưng không gian bên trong lại rất rộng rãi.
Ngồi ở góc xe ngựa, tôi tựa đầu vào thành xe và nhắm mắt lại.
Vừa nghe loáng thoáng tiếng Friede, Asha, Damian và Milia trò chuyện với nhau.
Khi quay trở lại ký túc xá thì trời đã tối hẳn.
Sau khi chào tạm biệt Damian và Milia, tôi quay trở về khu đặc biệt.
Nhắc mới nhớ, Edgar cũng có chào tôi đấy. Bảo là bấy lâu nay đã hiểu lầm tôi hay gì đó.
Tôi tắm rửa qua loa rồi leo lên giường nhắm mắt lại.
Cảm giác mềm mại của chiếc chăn được phơi phóng kỹ lưỡng bao bọc lấy cơ thể mệt mỏi một cách ấm áp.
Dù vậy, tôi vẫn trằn trọc mãi không ngủ được.
Thánh lễ an táng, bài diễn văn của Lacy, việc gia nhập giới quý tộc đế quốc. Lại còn cả những cuộc trò chuyện phiếm với các quý tộc khác nữa.
Quả thực là một ngày đầy rẫy những sự kiện.
Tôi đã nhờ Friede liệu có thể huấn luyện cho Damian và Milia được không.
"Huấn luyện? Hai đứa đó á?"
"Ừ. Đó là những đứa trẻ có tư chất nhưng lại thiếu kinh nghiệm thực chiến... nên tôi muốn cậu giúp đỡ phần đó."
Bởi nếu chỉ chiến đấu với mình tôi thì thay vì tiến bộ, có khi chúng lại chỉ quen với cách tấn công của tôi mà thôi.
Sự cho phép của học viện và sự đồng ý của các bạn thì tôi đã nhận được từ trước rồi.
Học viện cũng cho rằng việc ép buộc toàn bộ chương trình học của năm nhất đối với những người đã có thực lực tầm cỡ kỵ sĩ trở lên là không hiệu quả.
Kết quả là, giống như các học viên đặc lệ, họ đã được cấp quyền tự chủ tham gia các tiết học.
Nên thời gian rảnh cứ để Friede huấn luyện là được.
Việc thuyết phục Damian và Milia còn dễ dàng hơn nhiều.
Chỉ cần thuyết phục rằng vì tên tuổi của các em đã được biết đến rộng rãi nên sau này sẽ thu hút rất nhiều sự chú ý, để có thể vượt qua những thứ đó mà không bị lung lay thì các em phải nâng cao thực lực của chính mình—thế là đủ.
"Nếu nuôi dạy tốt thì biết đâu sau này chúng lại tìm đến phương bắc thì sao?"
"Hừm, vậy sao? Hèn gì dạo này tôi cũng khá rảnh. Nếu chỉ khoảng một lần một tuần thì chắc là được."
Friede đã vui vẻ chấp nhận.
Nhắc mới nhớ, Asha bảo là đã bắt đầu một công việc kinh doanh mới.
Đó là công việc thu mua lớp da thú nhân thu được từ sự việc lần này, sau đó gia công và bán lại.
... Nghe bảo nhu cầu cũng khá cao thì phải.
Lớp da của lũ hỗn huyết hạ đẳng thì không có giá trị thương mại, nhưng da của những chiến binh hỗn huyết thì khá bền, còn da của những chiến binh thuần huyết thì cứng cáp đến mức có thể dùng làm áo giáp.
Friede sau khi nghe về kế hoạch kinh doanh của Asha thì tỏ ra khá hứng thú.
Nghe bảo cô ta đã quyết định sẽ giao lại lớp da của những con thú nhân bắt được ở phương bắc cho Asha với điều kiện được chia một phần lợi nhuận.
Ngoài ra, một vài quý tộc mới nổi mà tôi gặp ở cuộc hội đàm cũng đã tìm được nguồn da thú nhân chất lượng ở đâu đó và mang đến nhờ cô nàng gia công.
Nghe bảo bản thân phương pháp gia công là một kỹ thuật mà con người khó lòng bắt chước được.
Nhờ đó, thực tế là Asha đang nắm giữ cấu trúc độc quyền toàn bộ nguồn hàng.
Cô nàng cứ gào thét trong hạnh phúc vì tiền đổ về không ngớt.
Nhờ vào lời chứng thực của những người đã dùng thử sản phẩm của cô nàng về độ bền và tính thực dụng của da thú nhân, nó đã bắt đầu trở thành một trào lưu mới.
Số lượng khách hàng tìm kiếm các sản phẩm từ da thú nhân bắt đầu tăng lên.
Chủ yếu là trong giới mạo hiểm giả, kỵ sĩ, hay quân nhân—những ngành nghề thường xuyên phải vận động mạnh.
Một bán nhân đang thổi một luồng gió mới vào đế quốc.
... Dù tôi không biết liệu đây có phải là một luồng gió tích cực hay không.
Chịu thôi. Muốn ra sao thì ra.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn