Chương 107: Trò chơi xe cứu hỏa kiểu dị giới
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~24 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương Tôi nhặt một chai rượu trong số những chai vứt dưới sàn lên, chọn loại có vẻ nặng đô nhất rồi đưa lên mũi ngửi thử.
Mùi cồn nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Cảm giác như chỉ cần ngửi thêm chút nữa thôi là cũng đủ để say khướt rồi.
Ừm. Chừng này là đủ rồi đấy.
"Yohan, Yohan... Được rồi. Bây giờ tôi sẽ đặt câu hỏi cho anh, nếu anh dám nói dối thì anh sẽ nhận được một buổi lễ rửa tội đặc biệt đấy. Hiểu chưa?"
"Rửa tội sao...?"
Có vẻ như gã không hiểu ý tôi. Đồng tử của Yohan run rẩy dữ dội.
Tôi hơi nghiêng chai rượu, đổ một chút lên tóc gã cho ướt.
"Phải. Rửa tội. Chẳng phải giáo hội thỉnh thoảng vẫn làm vậy sao? Họ bảo là để rửa sạch tội lỗi nên mới đổ dầu hoặc Thánh thủy lên đầu đấy. Kiểu kiểu thế."
Tôi đưa điếu thuốc đang cháy lập lòe trước mắt gã, Yohan lập tức hiểu ra vấn đề và run cầm cập.
Friede đứng xem trò đùa của tôi mà không khỏi bật cười ngán ngẩm.
"Tôi, tôi sẽ nói hết! Tôi sẽ không nói dối đâu!"
"Ngoan lắm, thái độ biết điều thế này là tốt đấy. Vậy chúng ta bắt đầu câu chuyện nhé... Đầu tiên, làng của các người có tổng cộng bao nhiêu tên?"
"Chuyện đó, chuyện đó là....."
Yohan ngập ngừng, ánh mắt đảo liên hồi.
Định câu giờ sao? Hay là định nói dối ngay từ câu hỏi đầu tiên?
Quả nhiên, lời khuyên mà không đi kèm với đau đớn thì chẳng bao giờ có tác dụng cả.
"Trả lời hơi lâu đấy. Tôi cứ tưởng anh đã hiểu rõ lời tôi nói rồi chứ. Đành chịu vậy."
Tôi nhặt một chai rượu khác lên rồi chộp lấy một cánh tay của Yohan.
Cơ thể Yohan giật nảy lên bần bật. Giống như một con cá nằm trên thớt vậy.
"Hự... hự! Tôi sẽ nói! Tôi sẽ nói ngay đây!! Chờ một chút, tại tôi chưa kịp nhớ ra...!"
Làm quá gớm. Tôi đã định đốt gã ngay đâu chứ.
"Vậy sao? Ừ thì cũng có thể là vậy thật... mà cũng có thể là không. Chẳng hạn như anh đang to gan định câu giờ với chúng tôi chẳng hạn. Kiểu thế."
Có thể gã thật sự không nhớ ra ngay được, nhưng đó không phải việc của tôi.
"Kh... không phải đâu! Chờ một chút thôi! Chuyện đó...!"
Quả nhiên, không bao giờ chịu trả lời ngay lập tức cả. Lúc đầu ai mà chẳng thế.
"Xin lỗi vì đã không tin anh. Nhưng giữa chúng ta vẫn chưa có đủ sự tin tưởng vì thời gian gặp gỡ quá ngắn ngủi mà, nên đành chịu thôi đúng không?"
Tôi nhìn xuống Yohan đang mồ hôi nhễ nhại và mỉm cười.
"Cảm ơn vì đã thấu hiểu. Không sao đâu. Tôi có cách cả mà, cứ tin tôi đi. Đàn ông con trai ấy mà, cứ cùng nhau chơi một trận là sẽ nảy sinh sự tin tưởng vững chắc ngay thôi."
Friede bật cười khẩy khi nghe tôi nhắc đến từ "đàn ông".
"Ch... chơi sao...?"
"Phải. Gọi là trò chơi bánh xe. Chúng ta sẽ lăn cái bánh xe tròn trịa này đi thôi."
Tôi đặt cánh tay gã duỗi thẳng trên bàn rồi gọi Friede.
"Cô bịt miệng gã lại đi. Sẽ ồn ào lắm đấy."
"Cô làm mấy trò này trông có vẻ chuyên nghiệp gớm nhỉ."
Thì thỉnh thoảng tôi cũng có làm mà.
Friede lấy một mảnh vải nhét chặt vào miệng Yohan.
Tôi dùng tay trái giữ chặt cánh tay Yohan, tay phải cầm chai rượu đặt nằm ngang lên mu bàn tay gã.
Yohan run rẩy kịch liệt. Dường như gã đã linh cảm được tương lai của mình.
"Vậy, cô định làm gì?"
"Thế này này."
- Rắc.
Từ từ, tôi lăn chai rượu đi.
Lăn từ đầu ngón tay lên cổ tay, rồi dần dần lên đến khuỷu tay.
Giống như một cái máy ép trục lăn vậy. Thật chậm rãi và nhẹ nhàng.
"Ư... ư... ư...!! Ư... ư... ư...!! Ư... ư... ư...!!"
Cánh tay của Yohan mỏng dính lại như một tờ giấy.
"Oa. Sức mạnh quái vật đúng là làm được đủ trò nhỉ."
Friede trầm trồ quan sát.
Cô ấy dùng chân giẫm mạnh lên cơ thể đang co giật điên cuồng của Yohan để giữ gã lại.
Hai chân Yohan đạp loạn xạ vào mặt bàn.
Đôi mắt gã đã trợn ngược lên, còn vùng hạ bộ thì bốc mùi hôi thối.
Khi đã nghiền nát được một nửa phần trên khuỷu tay, tôi mới dừng chai rượu lại.
Nếu để gã ngất xỉu luôn thì phiền phức lắm.
Tôi rít một hơi thuốc, chờ cho Yohan bình tĩnh lại một chút.
Khi thấy tiếng hét đã chuyển thành tiếng rên rỉ, tôi mới rút mảnh vải trong miệng gã ra.
"Bây giờ anh đã định nói chưa..."
"Tám mươi hai! Tám mươi hai người ạ!! Làm ơn dừng lại đi...!"
Thấy chưa, hiệu quả tức thì luôn.
Câu hỏi còn chưa dứt mà câu trả lời đã có rồi.
Mà nhắc mới nhớ, khoảng 80 người sao.
Chắc không có vấn đề gì đâu.
Thực lực của bọn chúng thì chẳng cần hỏi cũng biết.
Cái lũ chỉ biết làm mấy trò đồi bại này thì lấy đâu ra trình độ để gây nguy hiểm cho chúng tôi chứ.
"Phải rồi. Bây giờ giữa chúng ta đã có chút tin tưởng rồi đúng không? Tầm này chắc gọi nhau là bạn được rồi nhỉ?"
Tôi vỗ vỗ vào má Yohan.
"Hự... hự..."
Yohan bắt đầu khóc lóc thảm thiết. Làm như mình oan ức lắm không bằng.
Tôi có vỗ mạnh đâu, sợ làm hỏng mặt gã nên tôi đã nương tay lắm rồi đấy chứ.
"Yohan, người bạn Yohan của tôi. Đã là bạn bè thì không nên giấu giếm nhau chuyện gì đúng không? Câu hỏi tiếp theo đây. Các người đã làm việc này được bao nhiêu năm rồi?"
"Năm mươi năm! Tôi nghe nói là đã được khoảng năm mươi năm rồi ạ!"
Hóa ra đây là một truyền thống lâu đời của làng các người đấy à.
Trong suốt thời gian dài như vậy mà không bị phát hiện, đúng là giỏi thật.
"Tốt lắm. Cứ thế mà phát huy nhé. Vậy còn những người phụ nữ thì sao? Tôi không hỏi những người đã bị giết hay bị bán đi. Nhìn cái bộ dạng này chắc chắn là các người đang giam giữ họ ở đâu đó đúng không."
"Phía sau làng, cạnh nghĩa trang có một nhà nguyện! Chúng tôi nhốt họ dưới hầm nhà nguyện đó ạ!!"
Cạnh nghĩa trang sao.
Phải rồi, đúng là hiệu quả thật.
Nghĩa trang là nơi người ngoài ít khi lui tới, lỡ có người phụ nữ nào chết thì chôn ngay cạnh đó luôn cũng tiện.
Lại còn là hầm nhà nguyện nữa chứ...
Chắc hẳn Thần linh cũng phải khóc thét lên mất.
"Nhà nguyện sao? Nghĩa là tên linh mục cũng cùng một giuộc à?"
Friede, người đang hào hứng xem kịch, lên tiếng hỏi.
"A, không, tên linh mục đó đã bị giết và chôn từ lâu rồi... hự!"
Friede đá mạnh vào mạn sườn gã.
Cô ấy vốn chẳng phải người sùng đạo gì, chắc chỉ là muốn đá một cái cho bõ ghét thôi.
"Không sao đâu Yohan. Sắp xong rồi. Chịu đựng một chút nữa thôi. Câu hỏi cuối cùng đây... Những việc các người làm, trẻ con bao nhiêu tuổi thì bắt đầu biết chuyện?"
Đây là câu hỏi quan trọng nhất.
Tôi nghiền nát tay gã cũng là để gã không dám nói dối câu này.
Vì nó sẽ quyết định giới hạn những kẻ tôi cần phải xử lý.
"Chuyện đó... thì cứ thấy đứa nào lớn lớn một chút là chúng tôi cho tham gia lễ nhập môn..."
Nhập môn cái nỗi gì. Đúng là giỏi làm mấy trò đồi bại.
Nói cách khác là không có độ tuổi cố định sao. Phiền phức thật đấy.
"Lớn lớn là bao nhiêu? Không có tiêu chuẩn gì à?"
Tôi lại cầm chai rượu lên.
Yohan phát ra một tiếng rên quái dị.
"Lông ạ, là lông! Cứ đứa nào mọc râu hay mọc lông ở chỗ đó là chúng tôi dẫn đi!!"
Thường thì khoảng mười lăm tuổi là bắt đầu mọc rồi nhỉ...?
Đúng là loạn hết cả rồi. Trong nguyên tác ít ra bọn chúng còn không đụng đến trẻ con. Hóa ra khi trở thành hiện thực thì nó lại thối nát thế này đây.
Thật sự là quá buồn nôn.
Mà thôi, những gì cần nghe thì cũng nghe hết rồi. Đến lúc kết thúc thôi.
"Friede, bịt miệng gã lại lần nữa đi."
"Hả?! Tôi không nói dối đâu! Thật đấy ạ!!"
Yohan khẩn thiết van nài.
Nước mắt, nước miếng, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng. Trông thật bẩn thỉu.
"Tất nhiên là tôi tin anh rồi. Tôi đâu có nghi ngờ anh, chỉ là đã đến lúc chúng ta phải chia tay rồi. Có gặp gỡ thì ắt có chia ly. Là bạn bè chắc anh sẽ hiểu cho tôi đúng không?"
"Ý ngài là sao...?! Không phải ngài bảo nếu nói thật thì sẽ tha mạng cho tôi sao...!"
Tôi có nói thế bao giờ đâu.
"Friede, tôi có nói câu đó không?"
"Hình như là không nhỉ?"
Friede nhún vai trêu chọc Yohan.
"Phải rồi. Tôi chỉ bảo là sẽ không ăn thịt anh thôi. Nhưng điều đó đâu có nghĩa là tôi sẽ tha mạng cho anh?"
Nếu còn chút lương tâm thì anh không nên mơ đến chuyện sống sót chứ.
Mà chắc vì không có lương tâm nên mới làm mấy trò này suốt bao năm qua.
"Cái gì?! Đồ con chó...!"
Cái miệng định phun ra những lời chửi rủa của Yohan lại bị bịt kín.
"Bạn bè mà lại chửi nhau thế à. Có vẻ như chơi đùa vẫn chưa đủ nhỉ?"
Nhìn thấy nụ cười của tôi, Yohan điên cuồng lắc đầu.
Chẳng mất bao lâu để tay chân gã trở nên phẳng lì như một tấm khăn trải bàn.
Cứ ngất đi vì đau đớn rồi lại tỉnh lại vì cơn đau tiếp theo, cuối cùng Yohan đã tiến hóa thành một loài động vật thân mềm.
Làm tốt lắm Yohan. Tiến hóa vốn dĩ là một quá trình đau đớn mà.
"Nhanh hơn tôi tưởng đấy?"
Friede tò mò dùng tay chọc chọc vào cánh tay mỏng dính của gã.
"Cái lũ này thì lấy đâu ra khí phách mà chịu đựng chứ. Đáng lẽ tôi định tốn thêm chút công sức nữa nhưng thế này cũng tốt."
Mắt vẫn còn nguyên, tai vẫn còn nguyên, thân mình vẫn còn nguyên...
Và cả cái vùng hạ bộ bốc mùi hôi thối kia cũng vẫn còn nguyên vẹn.
"Vậy, giờ cô định làm gì?"
"Còn làm gì nữa. San bằng cái làng này rồi đi cứu những người phụ nữ bị bắt thôi. Chắc đám người trong làng cũng bắt đầu nhớ tám gã đi trước rồi đấy, có khoảng tám mươi tên nên cứ thong thả mà săn bắn thôi."
Chỉ mất khoảng một tiếng là xong việc.
Cùng lắm thì hai tiếng.
"Phân chia nhân lực thế nào?"
"Tôi và Milia sẽ lo trong làng, cô và Damian hướng về phía nhà nguyện đi."
Nếu cả bốn người cùng tấn công làng thì xong việc nhanh thật đấy, nhưng không biết lũ ở nhà nguyện sẽ làm gì trong lúc đó.
Có thể chúng sẽ dùng con tin để uy hiếp, hoặc liều chết giết sạch những người phụ nữ. Chuyện gì chúng cũng có thể làm được.
"Hừm. Xét về mặt chiến thuật thì đúng là vậy... nhưng tôi thấy con bé Milia đó có vẻ không hợp với mấy việc này cho lắm."
Friede khẽ nghiêng đầu nhận xét một câu.
Đó là một nhận xét xác đáng.
Vì phải truy đuổi và tiêu diệt từng tên bỏ chạy, nên việc để Milia, người biết bắn cung, đi cùng tôi là điều hiển nhiên.
Vấn đề là Milia, người vừa mới giết hai mạng đã bị sốc, liệu có thể bắn chết hàng chục người không...
"Thì đây là cơ hội để làm quen mà. Chứng kiến cảnh những người phụ nữ bị nuôi nhốt chắc chắn sẽ còn sốc hơn nhiều."
Nếu để cô ấy đến nhà nguyện, tôi sợ cô ấy sẽ phát điên vì chấn thương tâm lý mất.
Thà để cô ấy trải nghiệm việc săn lùng lũ "người-Kobold" này còn hơn.
"Cũng đúng. Vậy còn tên này thì sao?"
Yohan lúc này đã gần như mất hồn, chỉ còn biết rên rỉ yếu ớt.
"Cứ chuẩn bị xuất phát đi đã. Sau đó tôi sẽ rửa tội cho gã."
Tôi giơ chai rượu trong tay lên khoe với Friede.
Thứ rượu mạnh bên trong sóng sánh.
"Cô có biết làm thế là báng bổ thần linh không?"
"Có sao đâu. Thỉnh thoảng tôi thấy mấy lão linh mục cũng làm trò tương tự mà."
Tôi cùng Friede cười khúc khích rồi rời khỏi phòng chờ, để mặc Yohan ở đó.
Tôi quay lại căn phòng Milia đang chờ để mặc lại giáp trụ.
Friede bảo sẽ xuống tầng một nói chuyện với Damian về kế hoạch sắp tới.
"Tôi về rồi đây. Không có chuyện gì chứ Milia?"
"Vâng. Không có ai tiến lại gần đây cả."
Milia gật đầu.
Có vẻ như tình trạng của cô ấy đã khá hơn lúc nãy một chút...
Tầm này chắc là giao việc được rồi.
"Được rồi, vậy em cũng chuẩn bị đi. Chúng ta phải dọn dẹp cả cái làng này đấy. Hóa ra tất cả đều cùng một giuộc cả."
"Hả? Dọn dẹp sao, ý chị là giết hết tất cả những người đó ư...?"
Milia hốt hoảng lắp bắp hỏi lại.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn