Chương 159: Tôi Có Thể Làm Theo Ý Mình Mà
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~27 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương Bốn mươi phút sau.
Ophelia ngẩng đầu lên khỏi nơi đang vùi sâu giữa hai chân của Claire.
Khuôn mặt ướt đẫm từ chóp mũi đến cằm phản chiếu ánh đèn dầu bóng loáng.
"Hà…. Hà…."
Claire hoàn toàn kiệt sức, nằm trên giường dùng một cánh tay che mắt, chỉ biết thở dốc một cách nặng nề.
Bầu ngực loang lổ những vết đỏ hực phập phồng theo nhịp thở.
Đôi gò má đỏ bừng vì những cơn cực khoái liên tiếp. Nước bọt chảy tràn làm ướt đẫm khóe miệng.
Thân hình nằm vật vã không chút sức lực run rẩy bần bật.
Cuộc nhục mạ kéo dài hàng chục phút.
Cơ thể Claire đẫm mồ hôi và dấu vết của Ophelia, ướt sũng như vừa mới tắm xong.
Ophelia quẹt ngang miệng cười.
"Ngon hơn tôi tưởng đấy, chị chị. Thấy chị có vẻ sướng nên tôi cũng vui lây. Phần thưởng thế này chắc là đủ rồi chứ?"
"Hừm…. Cái đồ biến thái…. Cái này mà là…, thưởng, sao…."
Claire yếu ớt lẩm bẩm.
Giọng nói đã khản đặc và lạc đi. Cô ta chẳng còn chút sức lực nào để nói năng tử tế nữa.
"Là phần thưởng đấy. Phần thưởng vì chị đã không tự tiện chết đi mà vẫn còn sống sót như thế này."
"Con điên…, chắc chỉ có ngươi mới coi là thưởng thôi…."
"Ừm…. Chà, chị cũng sẽ sớm nhận ra thôi mà. Phần thưởng đến đây là hết rồi, giờ là lúc để nhận phạt. Chắc chẳng bao lâu nữa chị sẽ lại khóc lóc van xin tôi ban thưởng cho thôi."
"…Phạt?"
Trước âm hưởng bất tường đó, Claire khẽ dời cánh tay đang che mắt ra để nhìn Ophelia.
Nhìn cô em gái đang ngồi trên người mình, nở một nụ cười rạng rỡ đến tận mang tai trong khi đang nghịch ngợm món đồ chơi kim loại lách cách.
Dụng cụ tra tấn mà Ophelia đã cầm trên tay từ lúc bước vào phòng.
Nhờ ánh đèn dầu mà hình dáng của nó hiện lên rõ mồn một.
Một trụ kim loại to bằng ngón tay cái, ở đầu có gắn một tay cầm hình tròn.
Mỗi khi xoay tay cầm, hàng chục chiếc gai sắc nhọn lại từ trong trụ kim loại đâm ra rồi lại thụt vào liên tục.
"Phải, là phạt đấy. Đương nhiên rồi phải không? Chị phải nhận phạt vì tội đã dám định giết tôi, lại còn dám tùy tiện buông thả cơ thể khi có tôi ở bên nữa chứ. Có nhận phạt và hối lỗi thì chị mới trở lại làm người chị ngoan hiền của tôi được chứ."
"Ngươi, ngươi điên rồi…!"
Claire mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhìn lên cô em gái… không, nhìn lên người phụ nữ mà cô ta vốn vẫn coi là em gái, nhưng giờ đây chẳng biết là thứ gì nữa.
Khuôn mặt đang nhìn xuống mình dưới ánh đèn mờ ảo bị bao phủ bởi bóng tối dày đặc, đến mức chẳng thể nhìn rõ biểu cảm.
Chỉ có đôi đồng tử sáng quắc đang lấp lánh dục vọng và thú tính bạo ngược.
Ngay khoảnh khắc mắt chạm mắt, đôi đồng tử tròn xoe nheo lại thành hình bán nguyệt.
Claire vô thức nuốt nước bọt, nhìn Ophelia bằng ánh mắt như đang van nài.
Độc khí và lòng tự trọng đã hoàn toàn bị bẻ gãy sau bốn mươi phút bị nhục mạ và trước sự hung ác của dụng cụ tra tấn.
"Mới thế đã run rẩy rồi sao, độc khí thường ngày của chị biến đâu mất rồi? Không sao đâu. Tôi đã chuẩn bị đủ thuốc để chữa trị vết thương, cũng như thuốc để xoa dịu cơn đau rồi. Nếu không chịu nổi thì cứ việc khóc lóc van xin tôi là mình đã sai rồi đi. Còn có nghe hay không thì tùy tâm trạng của tôi nhé."
Ophelia cười mãn nguyện rồi đưa dụng cụ tra tấn xuống phía dưới.
Cảm giác kim loại lạnh lẽo chạm vào khiến đùi của Claire run bần bật.
"Vậy thì, hãy làm ra vẻ mặt thật đẹp nhé, chị chị. Tuy tôi thích dáng vẻ hụt hơi của chị… nhưng có lẽ tôi cũng sẽ rất thích tiếng thét đau đớn của chị đấy."
Tiếng thét tuyệt vọng của Claire sau đó vang vọng từ tầng hầm lên tận mặt đất.
Cái kết mà cô ta đạt được sau khi đã nhúng chàm đôi tay và cơ thể mình, chính là địa ngục.
[Hashal]
"A a a a a a a a a!"
Tiếng thét khản đặc và lạc đi cứ lởn vởn bên tai tôi.
Tôi đứng ở lối vào tầng hầm, châm một điếu thuốc và cố gắng phớt lờ những âm thanh ồn ào vọng lên từ bên dưới.
Những tiếng rên rỉ ngọt ngào kéo dài hàng chục phút, rồi sau đó là những tiếng thét kinh hoàng.
Dù đại khái tôi cũng đoán được chuyện gì đang xảy ra trong căn hầm đẫm vẻ âm u và nhơ nhuốc đó… nhưng tôi vẫn cố gắng không nghĩ đến.
Dinh thự Sigmillus mà chúng tôi tìm đến sau khi cắt đuôi lũ kỵ sĩ truy đuổi giờ chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn.
Nghe nói vì nơi đó đã trở thành ổ của ma vật sâu bọ nên họ buộc phải dùng lửa để thiêu rụi.
Từ gia chủ cho đến một người hầu thấp kém nhất, tất cả mọi người trong gia tộc đều tập trung ở dinh thự nên không một ai sống sót.
Bá tước gia Sigmillus đã bị diệt môn.
Việc Ophelia, người duy nhất mất tích, bị chỉ đích danh là hung thủ của vụ án này cũng là điều dễ hiểu.
Nếu chỉ đơn thuần là mất tích thì có lẽ cô ta cũng được coi là nạn nhân, nhưng càng điều tra thì người ta càng phát hiện ra vô số bằng chứng cho thấy cô ta đã cố tình che giấu hành tung của mình.
Những ghi chép về việc bí mật cất giấu áo choàng kỳ mạn mà đế quốc định thu hồi để nghiên cứu nguyên lý hoạt động, những khoản chi tiêu lớn không rõ mục đích.
Cả những dấu vết di chuyển lắt léo để khiến người khác khó lòng biết được điểm đến của mình nữa.
Vốn dĩ đó là những nỗ lực để ám sát Claire… nhưng vì mọi chuyện chệch hướng, chúng lại trở thành bằng chứng cho thấy cô ta đã tiến hành những thí nghiệm phi nhân tính rồi giết sạch gia tộc để bỏ trốn.
Chắc là do Isabella làm rồi.
Nếu bắt được thì tốt, mà nếu có để sổng mất thì mụ ta cũng chẳng bận tâm.
Bởi vì dù sao thì từ giờ trở đi, Ophelia von Sigmillus cũng không thể sống dưới cái tên thật của mình được nữa.
Chính vì thế, vì lệnh truy nã Ophelia đã được ban bố khắp đế quốc nên tôi đã phải lén lút tránh né tai mắt của đế quốc để đưa cô ta đến nơi ẩn náu này.
Dù tôi không bị tình nghi nên chẳng cần phải đi cùng cô ta, nhưng nếu cô ta bị bắt thì coi như công sức bắt giữ Claire của tôi cũng đổ sông đổ biển.
Tính đến nay cũng đã là ngày thứ hai kể từ khi chúng tôi đến nơi ẩn náu này.
Suốt thời gian qua thấy cô ta chăm sóc Claire tận tình, tôi cứ ngỡ cô ta đang giúp chị mình hồi phục cơ thể… ai dè lúc nãy nhìn thấy cô ta đã cắt cụt hết tay chân của chị mình rồi.
Trong lòng tôi không khỏi kinh ngạc.
Đã thế bây giờ còn….
"A a a á! Làm ơn, làm ơn dừng lại đi! Em xin lỗi, em xin lỗi Ophelia!! Em sai rồi! Em sai rồi nên làm ơn đi! A a a á!!"
Lại một lần nữa, tiếng thét vang lên. Tôi không nén nổi một tiếng thở dài.
Nữ pháp sư mà tôi định thu nạp làm đồng đội hóa ra lại là một kẻ điên loạn đang cưỡng bức và tra tấn chính chị ruột mình.
Nếu xét kỹ thì việc tra tấn cũng có thể coi là nhân quả báo ứng.
Nhưng mà, nhân quả báo ứng, thật sao…?
Chắc là vậy nhỉ…?
"A a a á!"
…Cứ coi là vậy đi.
Một tiếng sau Ophelia mới từ dưới hầm đi lên.
Có vẻ cô ta đã tắm rửa sạch sẽ những dịch cơ thể bám trên người, nhưng khuôn mặt vẫn còn vương chút mùi tanh nồng và đỏ hực như sắp trào ra nước trái cây đỏ thẫm, đủ để thấy cô ta đã tận hưởng đến mức nào rồi mới lên.
Dù tôi không muốn can thiệp vào sở thích của người khác nhưng…. Người phụ nữ này hơi quá rồi đấy….
Tôi vô thức lùi lại một bước.
"…Chuyện điên rồ đó xong cả rồi chứ?"
"Phần của ngày hôm nay coi như xong rồi. Phần thưởng và hình phạt vẫn còn dài lắm… nhưng từ giờ trở đi chắc phải tùy vào biểu hiện của chị chị thôi."
Đằng nào chẳng là phạt chứ.
Tôi thở dài rồi ném điếu thuốc đã hút hết đi.
Phải, hai người có cọ chân vào nhau hay có tra tấn nhau thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi.
Cứ giải quyết xong việc của mình rồi về thôi.
Thành thật mà nói, tôi chẳng muốn dính dáng thêm chút nào vào cái vở kịch tình ái âm u và nhơ nhuốc giữa hai chị em này nữa.
"Vậy, cô định cứ để Claire như thế mãi sao? Nếu đưa cô ta ra làm chứng thì việc lật đổ phù thủy Isabella là hoàn toàn khả thi đấy."
Việc cần làm đầu tiên.
Đó là đề nghị đưa cô ta ra làm chứng để tố cáo Isabella.
Khi đưa ra đề nghị này tôi cũng chẳng kỳ vọng gì nhiều. Vì Ophelia chắc chắn sẽ không đồng ý.
"Chuyện đó… hơi khó đấy. Tôi thực sự rất cảm kích vì cậu đã giúp đỡ đến mức này, nhưng tôi không thể để người khác biết chị tôi còn sống được. Chắc chắn sẽ có không ít người muốn giết chị ấy đâu."
Quả nhiên, Ophelia không ngần ngại từ chối đề nghị của tôi.
Đúng như tôi dự đoán. Cô ta muốn Claire cứ thế biến mất khỏi sân khấu và bị lãng quên.
Nếu sự thật Claire còn sống bị bại lộ, trước tiên phe Isabella sẽ tìm cách giết cô ta để bịt đầu mối….
Dù không phải bọn họ, thì khi tố cáo Isabella, những việc Claire đã làm cũng sẽ bị phơi bày, mà một khi chuyện đó lộ ra thì Claire cũng khó lòng giữ mạng.
Nghĩ đến những người phụ nữ đã hy sinh dưới tay cô ta, phe Leopold chắc chắn sẽ không để Claire sống sót.
"Vậy là tôi đã tốn bao công sức mà chẳng thu được gì sao… Thành thật mà nói, tôi đã phải hạ gục không chỉ một mà tận sáu đạt nhân, chẳng phải đây là một vụ làm ăn quá lỗ vốn đối với tôi sao?"
"Tôi thực sự rất biết ơn về chuyện đó. Nếu không có cậu giúp đỡ, tôi đã không thể thắng, cũng không thể có được chị mình. Nếu là bình thường, tôi sẵn lòng chia cho cậu một nửa gia sản của nhà Sigmillus, nhưng mà…."
Gia tộc đó giờ đã biến thành tro bụi và phân bón rồi còn đâu.
Ngay từ đầu tôi đã chẳng trông mong gì.
Trong nguyên tác, sau khi hạ gục Claire thì gia tộc Sigmillus cũng bị diệt môn mà.
Đến tận bây giờ tôi mới biết tại sao mọi chuyện lại thành ra như thế.
"Hừm…. Vậy tôi có thể nhờ cô một việc được không?"
"Nhờ vả sao? Cứ nói đi. Nếu là việc tôi có thể làm, và không gây hại gì cho chị tôi thì tôi sẽ đáp ứng bất cứ điều gì."
"Cô còn nhớ tôi thường đi cùng Damian, Milia và Friede chứ? Sau này tôi muốn cô gia nhập cùng bọn họ. Đó là một tổ đội đang thiếu hụt hỏa lực ma pháp."
Làm thế này có đúng không nhỉ…?
Vừa đưa ra đề nghị với Ophelia, tôi vừa thầm tự hỏi chính mình.
Vốn dĩ tôi giúp đỡ cô ta là để hạ gục Claire rồi chiêu mộ Ophelia…
Nhưng sau khi chứng kiến cái bản chất âm u của Ophelia, tôi không chắc đây có phải là một quyết định đúng đắn hay không nữa.
"…Cậu định chiêu mộ tôi làm pháp sư riêng sao? Cũng không phải là không được… nhưng hiện tại thì chưa thể rồi."
"Thì đúng là vậy. Trước tiên cô phải được minh oan đã thì mới có thể làm chuyện đó được."
Tôi không thể dắt theo một người phụ nữ đang bị truy nã khắp đế quốc làm thành viên tổ đội được.
Chắc phải đợi đến sau khi Isabella sụp đổ thì cô ta mới có thể gia nhập tổ đội.
Đến lúc đó chắc mọi người cũng đã trưởng thành, đạt đến trình độ khoảng ba đạt nhân và một ma pháp sư cao cấp rồi nhỉ?
Phải đạt đến trình độ đó thì mới không lo bị bỏ mạng ở đâu đó chứ.
"Không, chuyện đó thì chỉ cần dùng ma pháp thay đổi diện mạo là xong, nhưng nếu tôi cứ đi biền biệt bên ngoài thì chẳng có ai chăm sóc cho chị tôi cả. Với tình trạng đó chị ấy thậm chí còn chẳng đi vệ sinh được, tôi cũng không thể cứ đóng bỉm cho chị ấy mãi được."
…Cái con điên này.
Dù sao thì, sau khi thảo luận xong xuôi, tôi chia tay Ophelia và quay trở lại khu đặc biệt.
Ophelia hớn hở đi xuống hầm trở lại.
Lâu rồi mới thấy lại phòng trọ ở khu đặc biệt. Tôi cứ ngỡ sẽ xong sớm thôi, ai dè cuối cùng lại mất tận hơn một tuần.
Không biết Lana có sao không nhỉ?
"A! Cuối cùng chị cũng về rồi, chị Hashal! Công việc của chị thế nào rồi?"
Cô bé vẫn bình an vô sự.
Không biết thời gian qua cô bé đã ăn chơi thoải mái đến mức nào mà đôi gò má hồng hào dưới mái tóc xoăn màu hồng dường như đã phúng phính thêm một chút.
"Là một việc mệt mỏi đấy…. Trong lúc chị đi không có ai tìm chị chứ?"
"Chị Friede và chị Lacy mỗi người có đến một lần ạ! Nghe em nói chị không có nhà nên cả hai đều đi về luôn rồi ạ."
Friede và Lacy sao.
Friede thì chắc vẫn như mọi khi đến chơi thôi, còn Lacy thì… chắc mai tôi phải đi gặp cô ấy xem sao.
Tôi cởi bỏ bộ giáp rồi nằm vật xuống giường.
"Chị Hashal! Chị đi xa về thì phải tắm rửa trước khi nằm lên giường chứ!"
"Rồi, rồi. Chờ chị một chút rồi chị đi tắm ngay."
Tôi phớt lờ lời càm ràm của Lana rồi nhắm mắt lại.
Mà nhắc mới nhớ, chị Hashal sao….
Trước đây tôi không định bận tâm làm gì, nhưng lâu ngày nghe lại thấy có chút lấn cấn.
Tôi biết Lana gọi tôi là chị vì muốn có một mối quan hệ kiểu tình cảm gia đình thôi nhưng….
Sau trải nghiệm lần này, tôi cảm thấy ý nghĩa của từ đó trong tôi đã thay đổi mất rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn