Chương 83: Chương 149: Ooo Vẫn Còn Sống!
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~23 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương
"Cái đó... không phải hơi đắt sao?"
"Đó là một cái giá hợp lý đấy. Vì tôi cũng phải dồn thánh lực vào đó suốt bốn ngày trời, hơn nữa còn tiêu tốn một lượng thánh thủy tương đương nữa."
Nếu cái giá để mua bốn ngày của một ứng cử viên thánh nữ là vài trăm vàng thì đúng là không đắt thật...
Nhưng ngặt nỗi lúc này tôi đang ở trong tình trạng khó mà xoay xở được số tiền lớn như thế.
"... Tạm thời cho ta khất nợ được không? Thú thực là bây giờ ta không có tiền... bù lại ta sẽ chấp nhận thực hiện một hai yêu cầu bất kỳ của ngươi."
Vì sau này tiền sẽ dần tích góp được thôi, nên khi nào dư dả tôi sẽ trả lại sau.
"Không được sao...?"
Lacy thở dài một tiếng thườn thượt.
"Haizz... hỡi ngài Elpinel, tại sao lại......"
Cô ta nhắm mắt lại và làm dấu thánh. Với một thái độ vô cùng thành kính.
Tôi cảm thấy hơi ngại ngùng nên chỉ biết uống cạn ly nước trên bàn.
Không biết cô ta lấy nước ở đâu mà dù là nước lọc nhưng lại thanh mát một cách kỳ lạ.
"... Không còn cách nào khác nhỉ. Muộn nhất là trong vòng một năm cô phải trả hết đấy. Vì sang năm tôi phải rời khỏi nơi này rồi."
Lacy miễn cưỡng cho tôi khất nợ.
Một năm sao. Hóa ra thời hạn dư dả hơn tôi tưởng rất nhiều.
Nhìn thái độ thì có vẻ không phải vì lòng từ bi hay hảo cảm gì, mà cảm giác đúng là vì bất đắc dĩ nên mới làm vậy.
Dù sao thì cũng tốt rồi.
"Một năm thì quá đủ rồi! Ta phải nói lời cảm ơn mới được."
"Đừng cảm ơn tôi, hãy cảm ơn ngài Elpinel đi."
Phải rồi. Cảm ơn ngài nhé, ngài Elpinel. Ngài nghe rõ lời cảm ơn của tôi chứ?
Dù sao thì ngài cũng đang quan sát mà.
Tôi giả vờ làm dấu thánh một cách vụng về rồi giao Sương Giá cho cô ta.
"Nhắc mới nhớ, nếu là hơi lạnh của minh giới và món vũ khí dạng móng vuốt... thì người Dane lúc trước chắc hẳn đã bị cô hạ gục rồi nhỉ."
Cái gì?
Lacy, người vừa dẹp chiếc hộp đựng Sương Giá sang một bên, bỗng nhiên thốt ra một lời tuyên bố gây sốc.
Đó là nội dung khiến tôi không khỏi nghi ngờ lỗ tai mình. Một cú sốc bất ngờ khiến tim tôi như thắt lại.
Người Dane lúc trước sao?
Người mà tôi từng đeo Sương Giá chiến đấu, hơn nữa lại là người Dane thì chỉ có duy nhất một người thôi.
Knut.
"Ngươi biết Knut sao?"
Có lẽ vì đang cố kìm nén sự bàng hoàng nên giọng tôi trầm xuống đến mức chính tôi cũng phải ngạc nhiên.
"Tên hắn là Knut sao? Vài tháng trước, có một nữ giáo quan kỵ sĩ đã vội vã tìm đến tôi. Mang theo gã đàn ông đã chết đến tám phần đó. Vì là lời nhờ vả của giáo quan nên tôi đã trị liệu cho hắn... nhưng sau đó cả hai bỗng nhiên biến mất không dấu vết."
Tên đó vẫn còn sống sao?
Gã thánh chiến binh phục thù mà trong huyết quản chỉ chảy toàn sự phẫn nộ và oán hận thay vì máu đó?
Thì đúng là tôi đã từng bảo nếu không nhận được sự trị liệu của thánh nữ thì hắn khó mà sống sót với trọng thương đó...
Nhưng không ngờ hắn lại thực sự được ứng cử viên thánh nữ trị liệu và sống sót sao? Đây chính là cái gọi là sự dẫn dắt của Woelberg hay gì đó à?
Đó là một câu chuyện gây hoang mang.
Vì tôi chưa từng mơ đến việc hắn vẫn còn sống.
... Dù hắn có xuất hiện trong mơ thật.
Nhưng nếu vậy, tại sao cho đến tận bây giờ hắn vẫn chưa lộ diện?
Lúc tôi đang suy yếu như vừa rồi chẳng phải là cơ hội tốt nhất để hắn thực hiện cuộc báo thù sao.
"Tôi cũng không biết liệu có nên gọi là còn sống hay không nữa. Vì hắn đã mất một mắt, một chân và sinh mệnh lực cũng giảm sút nghiêm trọng... với tình trạng đó thì khó mà có thể chiến đấu lại như một chiến binh được."
"Vậy sao...?"
Chắc chắn rồi, với mức độ thương tật đó thì coi như phải giải nghệ chiến binh rồi.
Nếu không còn là chiến binh nữa... thì sự gia hộ của chiến thần chắc cũng sẽ không còn phát huy tác dụng nữa.
Dù vậy tôi vẫn phải ghi nhớ chuyện này.
Dù hắn không còn đủ võ lực để đối đầu với tôi, nhưng chẳng có luật lệ nào bảo hắn nhất định phải dùng võ lực để tấn công cả.
Nghĩ lại thì hóa ra việc biết được sự thật về sự sống sót của hắn như thế này lại là một điều may mắn.
Bởi nếu không nghe từ Lacy, tôi đã chẳng thể chuẩn bị gì cho đến khi Knut xuất hiện trở lại.
"Vậy, kẻ đó là ai? Tại sao cô lại định giết hắn?"
"Knut là... gián điệp của Dane. Hắn đã định ám sát ta."
Dù đó không phải là thông tin chắc chắn.
Nhưng vì hắn đã lén lút trốn tránh đế quốc nên chắc hẳn là gián điệp rồi.
"À, quả nhiên là gián điệp sao. Lúc họ biến mất tôi cũng đã lờ mờ đoán ra rồi... thật đáng tiếc vì đó là một tin xấu."
"Ngươi không biết thì biết làm sao được. Quay lại vấn đề chính đi."
Vì Lacy cũng chỉ làm tròn bổn phận của mình thôi mà.
Nhận lời nhờ vả của giáo quan học viện để trị liệu cho học viên học viện thì đâu có gì sai.
Lacy gật đầu rồi rót cho tôi một ly nước mới.
"Câu hỏi thứ nhất coi như xong... chuyển sang câu hỏi tiếp theo đi."
"Câu hỏi thứ hai sao. Cô nói đi."
"Bài diễn văn lúc trước ấy, đó là thật lòng sao?"
Cái nội dung về một chủng tộc gì gì đó ấy.
Nghe qua thì cứ như thể cô ta định biến không chỉ thú nhân mà toàn bộ các chủng tộc dị hình thành kẻ thù vậy.
"Cô đang nói về thánh chiến luận của tôi sao? Đương nhiên là thật lòng rồi."
Lacy gật đầu. Với một khí thế tràn đầy tín niệm kiên định.
"Việc đảm bảo quyền sinh tồn lâu dài và bền vững cho nhân loại chính là nhiệm vụ cốt lõi mà giáo hội nhất định phải đạt được vào một ngày nào đó. Tất nhiên hiện tại vẫn còn một chặng đường dài phía trước. Chỉ với sức mạnh của thánh quốc thì không thể làm được, còn đế quốc hiện tại... thì không thể dồn toàn bộ quốc lực lên phương bắc được."
Cô ta dừng lại một chút. Như thể đang cân nhắc kỹ lưỡng lời nói tiếp theo.
Cũng phải thôi, cô ta đâu có điên mà bộc lộ hết tâm can cho tôi nghe. Chúng tôi mới gặp nhau được mấy lần đâu.
"Khi các vấn đề nội ngoại của đế quốc được giải quyết, và đế quốc một lần nữa có đủ quốc lực để chuyển từ phòng thủ sang tấn công, lúc đó cuộc viễn chinh phương bắc mới có thể bắt đầu."
"... Vậy sao."
"Phải. Khi ngày đó đến, thú nhân cũng sẽ phải đón nhận định mệnh đã được định sẵn giống như loài Orc vậy. Đó chính là tâm nguyện của tôi."
Hừm...
Phải rồi, cố gắng lên nhé.
Dù hình ảnh một ông chú có ria mép đem quân đánh vào vùng đất giá lạnh rồi làm sụp đổ cả đất nước cứ hiện lên trong đầu tôi.
Sau khi giao Sương Giá cho Lacy, tôi đi xuống phía khu vườn.
"Phải! Dồn toàn lực vào từng đòn đánh, nhưng các đòn tấn công phải liên tục! Hãy để kiếm lộ luôn vẽ thành một vòng tròn!"
"Em, em đang làm đây!"
"Đừng để chân đứng yên! Hãy xoay người cùng với thanh kiếm, đồng thời thực hiện né tránh và tấn công!"
"Hự..!"
Trong vườn, Friede vẫn đang dạy dỗ Damian.
Với một vẻ mặt vô cùng phấn khích.
Vì là luyện tập đối kháng nên cả hai đều cầm vũ khí bằng gỗ. Dù kích cỡ thì khác nhau một trời một vực.
Chắc là đã bị ăn đòn không ít lần, Damian đang nhăn mặt và loạng choạng.
Milia thì đang luyện tập bắn cung ngay bên cạnh họ.
Có vẻ là bài tập né tránh, em ấy cứ nhảy nhót tung tăng rồi bắn tên trông khá là thú vị.
Tôi tiến lại gần họ.
"Có vẻ vui nhỉ?"
"A, Hashal!"
Nghe thấy giọng tôi, Milia ngừng bắn tên và vui vẻ chào đón.
"Gì đây, tới rồi sao? Nghỉ một lát đi, Damian."
"Hộc... hộc... cảm ơn tiền bối Friede..."
Friede và Damian cũng ngừng cuộc đối kháng.
Damian ngồi bệt xuống đất và thở dốc một cách nặng nề.
Trông cậu ta hoàn toàn kiệt sức.
Ngược lại, Friede tiến về phía tôi trông vẫn khá tỉnh táo.
Ngoại trừ hơi thở hơi dồn dập và vài giọt mồ hôi lấm tấm trên trán.
"Thế nào, cậu ta cũng đáng để dạy dỗ đấy chứ nhỉ?"
"Hừm, thú thực là cũng vui đấy. Đúng như lời cậu nói, cậu ta học nhanh thật."
Phải thế chứ, dũng sĩ tương lai của tôi mà lị.
Dù vì chưa có kẻ thù xứng tầm nên sự trưởng thành có hơi chậm chạp một chút.
"Cứ nện mạnh tay vào. Càng nện thì cậu ta sẽ càng cứng cáp thôi. Cậu ta là hạng người như thế mà. Chắc là... sau này sẽ còn mạnh hơn nữa."
"Vậy sao?"
Friede cười hì hì.
Như thể vừa tìm ra thêm một cái cớ để trêu chọc tôi vậy.
"Giọng điệu nghe có vẻ chắc chắn quá nhỉ. Lại còn cất công chăm sóc và nuôi dạy thế này nữa... hóa ra cậu thích kiểu ít tuổi hơn sao? Hèn gì."
Tự nhiên lại nói cái quái gì vậy?
"Ha, Hashal...?"
Milia lén nhìn tôi.
Không, không phải đâu Milia. Đừng nhìn chị bằng đôi mắt run rẩy đó.
"Đừng có nói nhảm. Không phải như thế đâu."
"Hửm? Vậy thì là gì? Thú thực thì cậu đâu phải hạng người sẽ cất công nuôi dạy người khác đến mức này đâu."
Cũng không sai.
Bình thường thì tôi sẽ chọn cách nâng cao thực lực của chính mình hơn là làm việc đó.
Friede cũng hiểu rõ xu hướng của tôi nên chắc hẳn thấy lạ lắm.
"Chỉ là... dạo này bầu không khí có vẻ không ổn lắm, mà trong đám năm nhất chẳng có mấy đứa dùng được nên mới thế thôi."
"Đúng là dạo này có nhiều chuyện lộn xộn thật... hừm...... thôi thì cứ coi là vậy đi."
Nhìn cái điệu cười toe toét đó thì có vẻ cô ta định dùng chủ đề này để trêu tôi dài dài đây...
Không ổn rồi.
"Có thêm bạn mới nên có vẻ vui quá nhỉ? Giọng điệu khác hẳn lúc trước luôn. Chúc mừng nhé, tiền bối Friede cô độc?"
"C-cái gì? Không, chuyện đó là sao...!"
Friede giật nảy mình và run vai.
Đúng vậy, kẻ định trêu chọc người khác thì cũng phải chuẩn bị tinh thần bị trêu lại chứ.
"Nhắc mới nhớ, có nghiên cứu bảo rằng người có ít hơn 65 người bạn thì không phải là người mà là khỉ đấy..."
"Hả, thật là. Cậu nghe cái đó ở đâu vậy. Tôi cũng có nhiều người quen lắm nhé? Chẳng qua là họ đều ở phương bắc thôi."
Phải rồi. Cứ cho là vậy đi.
Nhìn cái mặt đỏ bừng kia thì nếu tôi còn trêu cô ta kể tên ra thử xem, chắc cô ta sẽ vác cưa máy tới mất.
"... Vậy, cậu tới đây làm gì?"
Friede đã bình tĩnh lại một chút, khẽ lườm tôi.
Vì trong ánh mắt chẳng còn chút độc khí nào, nên tôi cũng chẳng cảm thấy chút thù địch nào cả.
... Nghĩ lại thì câu này chẳng khác nào lời tự giới thiệu bản thân nhỉ. Tình cảnh của tôi lúc này đúng là như thế mà.
"Thì tới xem mọi người làm ăn thế nào thôi. Dạo này bận quá nên chẳng có thời gian gặp mặt."
"Cũng phải, bận viết thư trả lời thư tình mà—"
"Khỉ—"
"... Phải. Cậu bận thật mà. Phải đi dây giữa hai thế lực đó nữa."
Friede nhanh chóng đổi chủ đề. Một quyết định sáng suốt.
Bởi nếu cứ tiếp tục câu chuyện đó thì sẽ chỉ là một cuộc hội thoại mang lại tổn thương cho cả hai mà thôi...!
Tôi tán gẫu với hai người họ một lúc.
Friede khen ngợi thực lực của Milia.
Bảo rằng dù thực hiện những chuyển động mãnh liệt nhưng mũi tên vẫn hiếm khi trượt khỏi mục tiêu.
"Đại tài đấy, Milia."
"Vì có Hashal và tiền bối Friede giúp đỡ nhiều mà."
Milia mỉm cười bẽn lẽn.
Damian đang nghỉ ngơi lén nhìn về phía chúng tôi.
Không biết là vì không đủ can đảm xen vào, hay vì muốn nghỉ ngơi thêm một chút nữa. Dù cậu ta không chủ động tiến lại gần.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn