Chương 91: Căn nhà gai góc
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~24 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1...
"Thông báo khẩn cấp, các cơ sở hạ tầng bãi biển thuộc tập đoàn Kamimai đang bị Quái Nhân tàn phá, đề nghị người dân tránh xa khu vực lân cận để hạn chế bị vạ lây; Thông báo khẩn cấp, các cơ sở hạ tầng bãi biển thuộc tập đoàn Kamimai..."
Uỳnh!
Tiếng động cơ gầm rú vang lên, một chiếc xe máy xé gió lướt qua đường phố, kéo theo những luồng cuồng phong dữ dội.
Tanboku Baku phóng bạt mạng về phía địa điểm được nhắc đến trên bản tin.
Ngồi sau xe, Ha Yeon ôm chặt lấy thắt lưng anh.
Chuyện Quái Nhân làm loạn mỗi ngày ở thành phố Kamishiro vốn chẳng còn là tin tức xa lạ gì. Về phần tại sao Ha Yeon lại đi cùng Tanboku Baku... thì cũng rất dễ hiểu.
Kể từ lúc ngỏ lời mời Tanboku Baku đi bãi biển, chỉ vài ngày sau Ha Yeon đã đích thân lặn lội tới văn phòng của anh để rục rịch chuẩn bị trước cho chuyến đi chơi này.
Thế nhưng đang đi nửa đường thì nghe ngóng được tin tức Quái Nhân phá hoại nên đành gác lại kế hoạch chơi bời.
Vốn dĩ cô định tự mình biến hình chạy thẳng tới đó, nhưng lo ngại việc Ha Yeon sẽ hao tổn thể lực, Tanboku Baku bèn chủ động đề nghị chở cô đến tận chiến trường.
"Ban đầu định đi mua đồ bơi... Ai ngờ lại xảy ra chuyện này."
Ngồi phía sau lầm bầm, giọng điệu của Ha Yeon lộ rõ vẻ bực dọc.
Tanboku Baku chẳng nói chẳng rằng, chỉ biết vặn tay ga cho xe chạy nhanh hơn.
Vì mặt đường xóc nảy, Ha Yeon càng phải siết chặt vòng tay ôm chầm lấy Tanboku Baku:
"Tanboku Baku, anh chỉ chở tôi tới gần đó thôi rồi lập tức rời đi ngay, nghe rõ chưa?"
"Yên tâm đi, tôi cẩn thận lắm, làm gì có ai cẩn trọng hơn tôi chứ."
Lắng nghe lời đáp lời lẫn trong tiếng gió rít của Tanboku Baku, Ha Yeon mỉm cười, nhưng vẫn không quên nhắc nhở: "Cái loại người bình thường như anh mà lởn vởn quanh đấy chỉ tổ vướng chân vướng tay bọn tôi chiến đấu thôi, nhớ kỹ nhé?"
"Tất nhiên rồi."
Chiếc xe máy phanh gấp lại. Tanboku Baku và Ha Yeon cùng ngẩng đầu nhìn về phía chiến trường đằng xa: Gió biển thổi tới mang theo chút vị mặn mòi tanh nồng. Phía bên kia con phố, những tia sét màu tím chớp nháy liên hồi. Rõ ràng là Koyoku đã đến trước một bước.
"Vậy tôi lên đây! Anh cũng lo mà chạy cho lẹ đi nhé~" Cởi mũ bảo hiểm, Ha Yeon gật đầu với Tanboku Baku rồi cắm cổ chạy vụt vào con hẻm bên cạnh.
"Chúc cô khải hoàn trở về~" Tanboku Baku vẫy vẫy tay, lúc bấy giờ mới đảo mắt nhìn xuống chiếc điện thoại nãy giờ vẫn vứt hớ hênh trên xe.
Ha Yeon vừa đi khuất, người dẫn chương trình trên màn hình bỗng nhận được thông tin gì đó mới mẻ, sắc mặt liền thay đổi:
"Tin tức mới nhất, hiện tại những người phụ trách thi công cơ sở hạ tầng bãi biển đang bị kẹt cứng trong tòa nhà không cách nào trốn thoát được. Lực lượng cứu hộ đã được điều động khẩn cấp, chúng ta hãy cùng cầu nguyện cho họ sẽ được giải cứu thành công."
"... Ồ."
Nghe đến đây, Tanboku Baku vuốt cằm, khẽ cười.
Đột nhiên, màn hình điện thoại nhiễu sóng trong tích tắc, tiếng của người dẫn chương trình cũng bặt vô âm tín.
Tanboku Baku chẳng thèm bận tâm, đút tọt điện thoại vào túi rồi ngẩng đầu nhìn lên khoảng không trên cao.
Trên nóc tòa nhà gần đó, Soyoku với những tia sét lách tách quanh thân đang đứng trầm mặc, xuyên qua lớp mặt nạ nhìn thẳng vào Tanboku Baku.
"Dô~ Vẫn thoắt ẩn thoắt hiện như mọi khi nhỉ."
Sau khi cất lời chào, Tanboku Baku chỉ tay về phía Koyoku đang giao tranh: "Không định qua giúp à?"
"Đang qua đây." Soyoku nhạt nhòa đáp lại, ánh mắt dừng lại ngay chỗ túi áo chứa điện thoại của anh.
Như nhận ra ánh nhìn của cô, Tanboku Baku hóa chiếc xe máy thành thẻ bài thu vào người, đoạn cất tiếng hỏi: "Vậy... Cô có cao kiến gì không? Động não bằng cái đầu từng trải nghiệm qua tương lai của cô thử xem?"
"... Những người xuất hiện trên tin tức vừa rồi chỉ là công cụ để Dokuman thao túng tâm lý các Ma Pháp Thiếu Nữ thôi. Trong kế hoạch của Dokuman, bọn họ chẳng có kết cục tốt đẹp gì đâu."
Quăng lại một câu như thế, sấm chớp lại lóe lên ôm lấy cơ thể Soyoku, rồi bóng dáng cô tan biến khỏi hiện trường.
"Ra là vậy, Dokuman, cô thích xài công cụ hình người lắm hả."
Khuôn mặt Tanboku Baku lập tức biến đổi, nụ cười đầy mỉa mai hiện lên, giọng nói anh trầm khàn và đặc sệt vẻ nguy hiểm: "Vậy thì, bắt đầu làm việc thôi."
...
Xẹt!
Những sợi dây gai sắc lẹm và cứng cáp hơn bất cứ loại sắt thép nào liên tục được Dokuman vung ra quất mạnh. Cơ thể Yuuhi và Koyoku nháy mắt đã đầy rẫy vết thương chằng chịt.
Đến cả Dokuman ở trạng thái bình thường đã khó xơi, huống hồ gì lúc này ả đang trong trạng thái bị nhập xác.
Nhưng nương theo tia sét xé rách không gian, Soyoku đã xuất hiện chắn trước mặt Dokuman. Lưỡi đao rực sáng sấm sét chém đứt phăng những sợi dây gai.
"Soyoku, rốt cuộc cô cũng chịu mò tới rồi."
Dokuman nhếch mép cười điên dại. Ả giơ tay lên, những sợi dây gai lại điên cuồng sinh sôi, tạo thành những chiếc roi quất tới tấp về phía Soyoku với thế trận kín kẽ không kẽ hở.
Hai cô gái Ma Pháp Thiếu Nữ còn chưa kịp hồi sức bao nhiêu, Quỷ Rối đã phá đất chui lên, sừng sững chắn ngay trước mặt họ.
"Gào!"
Chẳng biết nó đã nuốt bao nhiêu tấm thẻ chứa sức mạnh Quái Nhân, hiện tại nó không còn phát ra tiếng khóc như trẻ con nữa, thay vào đó là tiếng rống giận dữ điên cuồng.
Chưa dừng lại ở đó, những khe hở trên bộ giáp của nó còn tỏa ra luồng ánh sáng đỏ sậm liên tục tuôn chảy, hệt như dòng nhung nham đang sục sôi trong huyết quản.
Quỷ Rối tung vạt áo choàng phía sau lưng —— chiếc áo choàng vốn được tạo thành từ vô số xúc tu, nay đã thi triển ra năng lực mà trước kia nó chưa từng thể hiện.
Những xúc tu đó đâm sầm xuống đất, tự động vươn dài ra, cuốn lấy hai cô gái Ma Pháp Thiếu Nữ vào trong vòng vây.
Chúng không trực tiếp trói chặt họ, mà đan xen lại thành một lồng giam bát giác khổng lồ, ép họ vào thế phải tử chiến với Quỷ Rối trong một võ đài khép kín.
"Gào!"
Lại rống lên một tiếng, Quỷ Rối vung nắm đấm tảng đá nện ầm ầm xuống mặt đất.
Trận địa chấn dữ dội lập tức lan rộng, những vết nứt chân chim xé toạc toàn bộ mặt đường phố. Sức mạnh kinh hoàng mà nó thể hiện đã chứng minh sự tăng tiến thực lực vượt bậc của Quỷ Rối.
Nếu chỉ đọ về tố chất thân thể, chẳng một ai có thể sánh ngang với nó. Kể cả Nevil lúc tung toàn bộ sức mạnh cũng không được, Dokuman bị nhập xác không thể, Yuuhi chuyên đánh đấm tay đôi không thể, mà Soyoku và Koyoku lại càng không thể.
Thật khó để tưởng tượng, rốt cuộc Dokuman đã dựa vào những thẻ bài của Tanboku Baku để nhào nặn ra một loại quái vật khủng khiếp cỡ nào.
Mặt đất rung lắc dữ dội, Quỷ Rối lao thẳng về phía các cô gái.
Ở một chiến tuyến khác, trong lúc né tránh những đòn tấn công dồn dập của Soyoku, Dokuman cũng liếc mắt nhìn về hướng Quỷ Rối, trên môi nở nụ cười thâm độc:
"Đúng rồi Yuuhi, quên chưa báo cho cô biết một chuyện —— Chắc lúc nãy trên đường chạy tới đây các cô chưa kịp nghe ngóng tình hình nhỉ? Đám dây gai của tôi đã vây khốn một nhóm người vô tội ở gần đây rồi, hơn nữa vòng vây đó còn đang dần co lại theo thời gian. Nếu trong thời hạn nhất định mà cô không cứu kịp, bọn họ sẽ chết chắc đấy~" Vừa nói, ả vừa kéo giãn khoảng cách với Soyoku, rút một chiếc điện thoại ra khỏi người.
Nhờ giác quan nhạy bén của Ma Pháp Thiếu Nữ, họ có thể dễ dàng nhìn thấy hình ảnh một căn phòng chật hẹp, nơi một đám đông đang rúm ró hoảng loạn nhìn những sợi dây gai lúc nhúc gặm nhấm dần vách tường, tiếng kêu khóc thảm thiết vang vọng.
"Dokuman!"
Nhìn cảnh đó, Yuuhi lập tức nổi trận lôi đình, trừng mắt nhìn đăm đăm vào chiếc điện thoại trong tay ả.
Tạch!
Đột nhiên, màn hình điện thoại chớp tắt nhiễu loạn, một tia lửa điện nhỏ xíu xẹt qua, báo hiệu chiếc điện thoại đã chính thức trở thành cục gạch hỏng.
Dokuman ngẩn người, ả cau mày quay sang nhìn Soyoku đang giơ tay, bực dọc thốt lên: "Soyoku... Cô đúng là đồ phiền phức."
"Đừng để những lời lảm nhảm của ả làm ảnh hưởng, tập trung chiến đấu đi."
Nhấc cao Tachi chặn đứng những mũi gai nhọn hoắt mà Dokuman phóng tới, Soyoku liên tục dịch chuyển tức thời, tung đòn áp sát ả.
"Nhưng đây chính là sự thật nha." Dokuman vừa mỉa mai vừa phòng thủ rồi phản công chớp nhoáng: "Yuuhi, cô nghĩ tôi đang lừa cô chắc?"
Vung tay lên, Dokuman búng ngón tay đánh tách một cái: "Kết nối với hệ thống loa phát thanh quanh đây! Cho mấy cô ả nghe thử âm thanh tuyệt vọng của đám người đó đi!"
Quanh khu vực đó, hệ thống loa phát thanh lại được khởi động nhờ bàn tay của vài tên lính lác đã ẩn nấp từ trước. Tiếng giãy giụa đầy tuyệt vọng của những nạn nhân kia rành rành truyền ra ngoài.
"Khốn kiếp ——" Yuuhi nghiến răng trét lợi, lại một lần nữa bùng cháy ngọn lửa trên người. Sắc lửa vốn đã u tối nay càng thêm sâu thẳm.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Soyoku không còn cố sức ngăn chặn âm thanh phát ra từ hệ thống loa nữa, nhưng những lời nói lạnh nhạt vẫn xuyên qua lớp mặt nạ truyền đến:
"Nhớ kỹ cô đang làm cái gì đấy, Yuuhi. Chạy theo sức mạnh mù quáng chỉ khiến cô đánh mất chính mình. Cô phải giữ vững lấy bản tâm, hiểu rõ bản thân đạt được sức mạnh là để cứu vớt người khác!"
"Giữ vững bản tâm..."
Yuuhi nghiến răng, né đòn của Quỷ Rối rồi liên tiếp tung những cú đấm rực lửa nện thẳng vào thân hình đồ sộ của nó, cố gắng phá vỡ sự kìm kẹp này.
Ở phía bên kia, Koyoku cũng tung những đường kiếm khí vừa mới học được chém thẳng vào đám xúc tu của Quỷ Rối, đồng thời liếc mắt nhìn Soyoku với vẻ mặt vô cùng phức tạp.
Tuy biết rõ trong lúc chiến đấu không được phân tâm, nhưng biểu hiện lúc này của Soyoku lại khiến cô bé rối bời khôn tả... Cứ như thể Soyoku khi đối mặt với mình và Soyoku khi đối mặt với Yuuhi là hai người hoàn toàn khác nhau vậy.
Khẽ lắc đầu gạt bỏ tạp niệm, Koyoku tiếp tục sát cánh cùng Yuuhi, dồn sức chống lại Quỷ Rối.
...
Cùng lúc đó, Tanboku Baku cũng đã đến trước tòa nhà nơi Dokuman nhốt kín đám con tin.
Khu vực này nằm sát bãi biển. Nghe nói sắp tới chỗ này sẽ khai trương thành khu vui chơi mới, nên nhìn sơ qua mặt tiền, tòa nhà này có lẽ là một quán rượu hoặc quán giải khát bán đồ thanh nhiệt gì đó.
"Tôi thấy đập đi xây lại làm nhà ma khéo lại kiếm bộn tiền."
Đứng ngắm nghía ngôi nhà đang bị nuốt chửng bởi vô vàn lớp dây gai, Tanboku Baku lẩm bẩm buông lời trêu đùa.
Lượn lờ xung quanh một vòng, Tanboku Baku phát hiện ra mấy ô cửa sổ nhỏ của căn nhà.
Bên ngoài nhà bị dây gai bao vây kín mít, muốn bước đến sát cửa sổ quả thực khó nhằn. Thế là Tanboku Baku đành chôn chân bên ngoài rào gai, chằm chằm nhìn vào khung cảnh bên trong.
Anh có thể dễ dàng nhìn thấy đám đông đang gào thét kinh hoàng và những vòng dây gai đang từ từ siết chặt lại.
Anh không tìm thấy dấu tích của camera, chắc mẩm nó được gắn ở bức tường ngay mép cửa sổ rồi.
Vừa hay, lát nữa Tanboku Baku còn phải mượn tay ả làm chút việc.
Hủy bỏ hình dạng Quái Nhân, Tanboku Baku lia mắt quét một vòng xung quanh để chốt mục tiêu.
Do khu vực này chưa chính thức mở cửa nên quanh đây vương vãi khá nhiều vật liệu xây dựng —— điển hình như mấy ống tuýp thép sắt vụn chẳng hạn.
Nhặt bừa vài ống tuýp lên tay, anh quay lại đứng ngay rìa lớp dây gai.
Những ống tuýp thép sáng loáng xuyên thẳng qua ô cửa sổ, thu hút sự chú ý của vài người. Bọn họ vội vàng đưa mắt nhìn ra, trên khuôn mặt đã loé lên tia hy vọng mỏng manh.
Nhưng ngay khi họ định há miệng kêu cứu, Tanboku Baku đã giơ ngón tay lên môi ra dấu im lặng.
Ngay sau đó, Tanboku Baku mới bắt đầu hành động.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn