Chương 128: Cuộc sống bận rộn
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~24 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2
"So với lúc rời đi, thành phố này đã thay đổi rất nhiều."
Ngày hôm sau, ngồi trong xe, Kotori mải mê ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ và lên tiếng.
Hôm qua trời nhá nhem tối nên cô nhìn không rõ. Nhưng đến hôm nay, cô mới nhận ra rất nhiều thứ quen thuộc đã khoác lên mình một diện mạo mới khang trang hơn, tuyệt vời hơn.
Phải biết rằng kể từ khi cô rời thành phố đi học đến nay cũng mới chỉ được một năm. Dù xen giữa khoảng thời gian đó, cô cũng từng về nhà vào kỳ nghỉ lễ, nhưng sự lột xác chưa bao giờ rõ rệt thế này.
Lúc này, bố cô đã đi làm, người cầm lái là mẹ cô.
Nghe tiếng con gái cảm thán, bà khẽ nhíu mày, đáp: "Chủ yếu là nhờ công lao của một doanh nghiệp. Một năm trước họ tiến vào đầu tư, nửa năm sau biến nơi này thành trụ sở chính, từ đó dần dần kéo theo sự phát triển của cả thành phố."
"Vậy sao..." Xuyên qua gương chiếu hậu, Kotori cảm nhận được giọng điệu của mẹ chất chứa sự phức tạp, tựa như đang ganh tị hay ghen ghét điều gì đó.
Hồi trẻ, mẹ Kotori là người cực kỳ hiếu thắng, không bao giờ chịu thua kém bất kỳ ai. Dĩ nhiên bà sẽ không sử dụng những thủ đoạn hèn hạ, mà thay vào đó sẽ càng vắt kiệt sức lực, khắt khe với bản thân cho đến khi nào vượt mặt đối phương mới thôi.
Mặc dù hiện tại nét tính cách ấy đã thu liễm đi nhiều, nhưng cứ nhìn vẻ mặt của bà lúc này, doanh nghiệp mà bà nhắc tới chắc chắn có lai lịch không hề tầm thường.
"..." Nhưng Kotori không tiếp tục gặng hỏi. Với một người coi công việc nặng hơn cuộc sống như mẹ cô, nếu lỡ miệng bàn chuyện đi quá xa, e rằng chuyến đi mua sắm hiếm hoi này sẽ tan thành mây khói.
Những chuyến đi chơi cùng gia đình thế này, Kotori thực sự rất trân trọng.
Chiếc xe chầm chậm dừng lại. Dưới sự tiếp đón nhiệt tình của nhân viên cửa hàng, hai mẹ con bước vào không gian bên trong trung tâm thương mại xa hoa.
Vừa đẩy cửa bước vào, đập vào mặt họ đầu tiên là hương nước hoa thơm ngát. Kế đến là vô số hàng hóa xa xỉ bày la liệt khiến người ta phải lóa mắt, cứ ngỡ mình đang lạc vào một thánh đường thời trang.
Áo váy, nước hoa, trang sức... tất cả đều được phân loại thành từng khu vực khác nhau, thậm chí khách hàng có thể dùng thử tùy ý.
Nữ nhân viên đứng cạnh cửa ra vào, nhìn mẹ Kotori nở nụ cười cung kính:
"Phu nhân Aonari Shizuka, mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn sàng theo yêu cầu của phu nhân rồi ạ."
Aonari Shizuka là tên mẹ Kotori. Vốn xuất thân từ nông thôn, bố mẹ bà từng dự định uốn nắn bà thành một cô gái đoan trang ngoan hiền, sau đó tìm bến đỗ bên một gia đình tử tế. Nhưng nào ai ngờ, khi lớn lên, tính cách của bà lại đi chệch quỹ đạo đến nhường này.
Thế nhưng đây không phải là trọng tâm mà Kotori nên để ý. Mẹ cô gật đầu đáp lại một tiếng, sau đó dắt cô đi vào một căn phòng VIP. Ở đây treo la liệt những bộ váy dạ hội lộng lẫy xa xỉ, trên tường lắp một tấm gương lớn nguyên khối phản chiếu lại hình ảnh của tất cả những người trong phòng.
Bà cứ lướt qua lướt lại từng bộ trang phục, cuối cùng dừng lại, chọn lấy một chiếc váy màu trắng tinh khôi rồi đưa cho Kotori: "Vào trong thay thử xem."
Bà chỉ tay về phía phòng thay đồ bên cạnh. Kotori ngoan ngoãn bước vào, chẳng mấy chốc đã khoác bộ lễ phục lộng lẫy lên người rồi bước ra.
Ngắm nghía diện mạo của Kotori, Aonari Shizuka hài lòng gật đầu, nhưng ngay sau đó lại quay ngoắt sang khu trang sức để bắt đầu lựa chọn.
"Mẹ à..."
Thấy mẹ cứ thoăn thoắt lựa đồ, Kotori không nhịn được bèn lên tiếng hỏi: "Buổi tiệc giao lưu này rốt cuộc là như thế nào ạ?"
Nhận lấy chiếc vòng tay từ nhân viên phục vụ, mẹ cô nắm lấy cánh tay Kotori ướm thử rồi đáp lại: "Nói chính xác thì đó là buổi gặp gỡ giữa các công ty với nhau. Có rất nhiều lãnh đạo cấp cao của các doanh nghiệp sẽ tập trung tại đó để bàn bạc công việc."
Bà nhìn Kotori, thẳng thắn bày tỏ: "Thân là con gái mẹ, sớm muộn gì con cũng sẽ tiếp quản công ty của bố con. Cho nên nhân lúc còn trẻ, con cần phải lộ diện trước đám đông, để họ làm quen với con, đồng thời cũng tạo cơ hội cho con làm quen với bọn họ."
"..." Trước những lời này, Kotori lặng thinh không đáp.
Nhưng những lời răn dạy của mẹ vẫn chưa dừng lại: "Dĩ nhiên mẹ còn có những tính toán khác. Còn nhớ doanh nghiệp hôm trước mẹ kể với con không? Tập đoàn Kamimai, tên của bọn họ là vậy đấy."
"... Kamimai?" Kotori sững người: "Hình như con từng nghe thấy cái tên này ở đâu rồi."
"Tham vọng của bọn họ không nhỏ đâu." Aonari Shizuka hừ lạnh một tiếng: "Ngoại trừ thành phố Kazekawa, dấu vết của chúng còn lan rộng ra những nơi khác. Chẳng hạn như thành phố Kamishiro nơi con đang học, chúng đã xây dựng một bãi biển nhân tạo ở đó, chẳng phải con từng kể cho mẹ nghe rồi sao?"
"Thì ra là bọn họ." Lúc này Kotori mới kịp phản ứng lại, ngơ ngác gật đầu.
"Vốn dĩ tập đoàn Kamimai chỉ là một công ty nhỏ vô danh tiểu tốt. Nhưng ba năm trở lại đây, bọn họ bỗng dưng bộc lộ tài năng, vươn vòi bạch tuộc ra khắp các khu vực khác để bành trướng thế lực. Và đến thời điểm hiện tại, chính họ là người đứng ra tổ chức buổi gặp mặt này, dường như là đang ấp ủ dự án gì đó cần tới sự chung vốn đầu tư của nhiều tập đoàn chúng ta."
Aonari Shizuka vừa cẩn thận chọn lựa những món trang sức tôn lên khí chất của con gái, vừa giải thích ngọn ngành mọi điều mà Kotori muốn biết:
"Và trong buổi tiệc lần này, cô con gái mười chín tuổi của chủ tịch tập đoàn Kamimai - Kamimai Ne cũng sẽ có mặt."
Bà dừng lại một chút, dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Kotori: "Con có thể thử kết giao với con bé đó. Nếu được, nó sẽ mở ra rất nhiều lối tắt thuận lợi cho tương lai của con. Nhưng hãy nhớ kỹ, giả sử con bé đó cố tình làm khó dễ, con tuyệt đối không cần phải nhún nhường. Con gái mẹ không thể vì chút chuyện cỏn con này mà phải hạ mình khép nép."
"Con biết rồi ạ."
Kotori rụt cổ, liên tục gật đầu.
"Nhớ kỹ những gì mẹ nói."
Aonari Shizuka gật đầu, cầm lên một món trang sức bằng vàng rồi cau mày nhăn mặt: "Màu vàng này khoa trương quá, không hợp với khí chất của con. Đổi sang màu bạc thì sao nhỉ? Gắn thêm đá quý màu xanh lam hoặc màu đỏ nữa."
"Màu xanh lam đi ạ..."
Kotori nhỏ giọng đáp lời.
......
Sau khi chọn xong quần áo, Aonari Shizuka đưa Kotori đến trước cổng trung tâm học thêm để cô làm quen đường sá.
Trước khi rời đi, bà lên tiếng răn đe:
"Mẹ không muốn con vin vào cớ nghỉ lễ để chểnh mảng việc học. Cho nên mẹ đã liên lạc trước với các giáo viên ở đây, bọn họ sẽ báo cáo lại tình hình điểm danh của con cho mẹ nghe. Hiểu chưa?"
"..."
"Con có thể chọn bất kỳ khóa học nào ở trung tâm này, nhưng bây giờ đã vào lớp mất rồi, con cứ qua thư viện gần đây đọc sách trước đi. Người quản lý ở đó cũng quen biết mẹ, chỉ cần nói con là con gái mẹ là được."
Giọng điệu của Aonari Shizuka vô cùng nghiêm khắc, tự tay nhào nặn lịch trình sinh hoạt của Kotori chi tiết đến từng phút từng giây.
"... Con hiểu rồi, thưa mẹ."
Kotori rũ mắt gật đầu, đưa mắt nhìn chiếc xe từ từ khuất bóng.
Theo lời dặn dò của mẹ, Kotori rảo bước về phía thư viện.
Tuy nhiên trong lúc di chuyển, cô dần chậm lại nhịp chân, mở điện thoại bấm gọi cho Tanboku Baku.
...... Tút, tút, tút.
Tại văn phòng, Tanboku Baku ngáp dài một cái, lơ mơ tỉnh dậy trên ghế sô pha. Anh quờ quạng lấy chiếc điện thoại trên bàn, không buồn nhìn xem ai gọi đã ấn nút nghe:
"Alô? Văn phòng Tanboku xin nghe."
"Anh Tanboku, là em đây, Kotori."
Vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc của Kotori, Tanboku Baku mới tỉnh táo lại vài phần. Anh ngồi bật dậy khỏi sô pha, ngó mắt lên đồng hồ: Mười hai rưỡi trưa.
Bước vào phòng vệ sinh súc miệng qua loa, Tanboku Baku hỏi vọng ra: "Kotori à, gọi sớm thế?"
"Sớm đâu mà sớm..."
Lắng nghe chất giọng lười nhác vang lên từ đầu dây bên kia, Kotori chợt nhớ tới hình ảnh chú chó đen ngáp ngủ in trên chiếc cốc trắng của mình, dở khóc dở cười đáp lại:
"Anh vừa mới ngủ dậy à?"
"Nói chính xác thì không phải mình anh, mà là bọn anh."
Tanboku Baku tiến đến trước giường, nhìn Ha Yeon đang nằm sấp ngủ say sưa trên nệm, đưa tay lay lay vai cô nàng: "Tối qua Ha Yeon ngủ lại chỗ anh, bây giờ vẫn chưa chịu dậy đây này."
Vừa nói, anh lại đẩy đẩy vai Ha Yeon: "Ha Yeon, dậy đi, Kotori gọi điện tới này."
"Ưm..."
Đáp lại tiếng gọi của anh, Ha Yeon uể oải vươn vai. Thế nhưng đôi mắt cô vẫn nhắm nghiền, giọng điệu còn ngái ngủ: "Đánh răng hộ tôi với."
"Đừng có mơ."
Tanboku Baku lắc đầu, bước sang một bên: "Bây giờ muốn gọi cô ta dậy là chuyện không tưởng rồi. Có chuyện gì cứ nói với anh đi."
"Vâng~" Kotori cười ấm áp, dốc bầu tâm sự với Tanboku Baku những uất ức vừa kìm nén trong lòng ban nãy.
"Mỗi tuần đi học thêm vài ngày, lại còn phải tham gia lớp vẽ và lớp nhạc nữa?" Trong lúc lắng nghe Kotori than thở, Tanboku Baku đã vệ sinh cá nhân xong xuôi. Anh theo thói quen bật máy tính lên, tra tìm lớp học thêm mà Kotori vừa nhắc tới: "Nếu anh nhớ không lầm thì bây giờ đang trong kỳ nghỉ cơ mà?"
"Đúng là vậy."
Kotori thở dài. Nhìn thấy thư viện đang ngày một gần, nét mặt cô chùng xuống: "Em cũng biết là bố mẹ chỉ muốn tốt cho em thôi, nhưng quả nhiên em vẫn thích ở thành phố Kamishiro hơn."
"Vậy sao." Tanboku Baku nhấc chân gác lên bàn: "Cần anh sang bên đó không?"
"Cái gì!"
Nghe thấy câu nói này, người phản ứng dữ dội nhất không phải Kotori, mà là người đang ôm ý định ngủ nướng, đầu óc mơ màng - Ha Yeon.
Cô nàng bật dậy cái vút, ngạc nhiên trố mắt nhìn Tanboku Baku: "Anh... định đi đâu? Tôi cũng đi theo anh!"
"Nhanh tỉnh ngủ thế cơ à?" Tanboku Baku giơ tay búng lên trán Ha Yeon một cái:
"Tỉnh rồi thì đi đánh răng đi, hoặc là nói chuyện với Kotori một lát."
Đưa tay xoa trán, Ha Yeon nhìn chiếc điện thoại đang mở loa ngoài của Tanboku Baku, lấy lại bình tĩnh:
"... Kotori, em hiện giờ sống có tốt không?"
"Rất tốt ạ." Nghe thấy giọng nói của Ha Yeon, Kotori cũng nở một nụ cười nhạt: "Em ở bên này vẫn ổn, hai người không cần lo lắng đâu. Tiền bối Ha Yeon cứ ở lại thành phố Kamishiro là được rồi, thành phố đó cần chị bảo vệ."
"Vậy sao..." Tỉnh táo hơn được đôi chút, Ha Yeon lên tiếng: "Nếu không chịu nổi thì cứ bảo tôi. Là một Ma Pháp Thiếu Nữ, với khả năng của em, di chuyển nhanh chẳng phải chuyện gì khó khăn."
"Không cần đâu chị, em không còn là trẻ con nữa rồi, chẳng có lý do gì để lạm dụng năng lực làm mấy chuyện đó cả."
Kotori mỉm cười, ngẩng đầu nhìn thư viện trước mặt: "Mọi người có thể trò chuyện cùng em là em vui lắm rồi."
"Vậy à, thế thì hãy tự chăm sóc tốt cho bản thân nhé."
"Vâng."
Kotori gật gật đầu, nói: "Thôi, em chuẩn bị vào thư viện đây, không nói chuyện nữa đâu."
"Ừ, vậy tạm biệt em." Ha Yeon nhìn điện thoại, đáp lại.
"Có chuyện gì thì cứ báo cho anh một tiếng nhé."
Đôi mắt vẫn dán chặt vào dòng thông tin trên màn hình máy tính, Tanboku Baku hướng về phía điện thoại cất tiếng.
"Nói thật thì, anh cũng khá muốn đi đây đi đó khám phá chút."
"Nếu có cơ hội, em chắc chắn sẽ dẫn mọi người đi dạo quanh thành phố này một vòng."
Kotori khẽ mỉm cười: "Nhưng hiện tại không cần phải vì chút rắc rối cỏn con này mà lặn lội đến đây đâu. Tạm biệt anh."
"Tạm biệt."
Cuộc gọi kết thúc, Ha Yeon lại ngả lưng nằm bẹp xuống giường, trong khi Tanboku Baku vẫn chăm chú nhìn vào màn hình máy tính, ra chiều đăm chiêu suy nghĩ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn