Chương 106: Chẳng lẽ tôi là một phần trong màn kịch của hai người à
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~22 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1
"Ừm."
Ngắm nghía dáng vẻ hiện tại của Kotori một hồi, Tanboku Baku mới gật gù, buông lời khen ngợi:
"Rất hợp với khí chất của em. Lần này anh không nói lấy lệ đâu."
Tanboku Baku tuyệt nhiên không hề nói dối.
Bộ áo tắm này tuy cực kỳ kín đáo, nhưng lại phô diễn trọn vẹn khí chất thanh nhã của Kotori. Cộng thêm nhan sắc trời ban kia nữa, e rằng đến lúc ra biển, khó có ai dám soán ngôi "nữ hoàng bãi biển" của cô bé.
Khoan đã, Ha Yeon hình như cũng từng liên lạc với mình, rủ đi chơi ở cái bãi biển đó thì phải? Chắc hai người này không chọn trùng ngày đâu nhỉ?
Chợt nhớ ra điều gì đó, Tanboku Baku khẽ cau mày.
"Hì hì..."
Hai má Kotori ửng hồng. Cô xấu hổ quay mặt đi, chẳng dám nhìn thẳng vào biểu cảm của Tanboku Baku lúc này.
Vô thức đưa tay lên ôm lấy ngực, cô thì thầm, như đã hạ quyết tâm: "Vậy... lấy bộ này ạ."
Trở vào phòng thử đồ, Kotori thay lại bộ đồ ban nãy.
Dẫu vậy, vết ửng hồng cùng nụ cười tủm tỉm vẫn vương trên khuôn mặt. Cô xách bộ áo tắm ra quầy thanh toán.
Hai người đứng trước quầy thu ngân. Tanboku Baku nhìn nhân viên, tỏ vẻ như không có chuyện gì mà hỏi:
"Mà nhắc mới nhớ, cái thẻ thành viên của cửa hàng các cô làm thế nào ấy nhỉ?"
"Dạ?"
Nghe anh hỏi câu này, Kotori bỗng ngơ ngác quay sang nhìn anh: "Chẳng lẽ anh còn muốn mua gì ở đây nữa sao anh Tanboku?"
"... Không, chẳng có gì cả, coi như anh chưa nói gì đi."
Sau khi thanh toán xong, Kotori ôm bộ áo tắm tung tăng rời khỏi cửa tiệm.
Kotori và Tanboku Baku bước vào thang máy, cô mỉm cười, giơ giơ chiếc túi trên tay lên:
"Cuối cùng chiến lợi phẩm của hai ta cũng chỉ có nhiêu đây thôi."
"Anh giỏi lắm cũng chỉ hôi được mỗi cái cốc. Còn bộ đồ bơi của em thì chẳng liên quan gì đến anh đâu nhé." Tanboku Baku nghiêm túc đính chính.
Kotori lại xoay người, đứng đối diện với Tanboku Baku, cười tủm tỉm: "Nhưng chính vì có anh ở đây nên em mới chọn bộ này mà."
Nghe vậy, Tanboku Baku cũng bật cười, đưa tay lên xoa đầu cô bé: "Đừng có tâng bốc anh quá, đều do tự em chọn đấy chứ, anh đã làm được cái trò trống gì đâu."
"Nhưng dẫu vậy, em vẫn thấy vui lắm..."
Nụ cười tươi rói nở rộ trên môi, Kotori nheo mắt hưởng thụ cái xoa đầu từ Tanboku Baku.
Đinh—— Thang máy bỗng dừng lại ở một tầng khác. Một nhóm nữ sinh trạc tuổi Kotori hớt hải chen vào:
"Keiko, nhanh lên nhanh lên, mấy đứa kia chắc đợi đến dài cổ rồi đấy." Một cô bé tay xách nách mang mấy túi trà sữa, lớn tiếng hối thúc đứa bạn đi cùng.
Tuy nhiên, cái tên bật ra từ miệng cô bé kia lại khiến cơ thể Kotori lập tức đông cứng.
Ngay sau đó, một chất giọng quen thuộc vang lên, triệt để đập nát mọi tia hy vọng mỏng manh của Kotori: "Tại cậu cứ nằng nặc đòi uống cái hãng trà sữa đó đấy chứ, xếp hàng dài cổ ra~ Giờ lên đến khu vui chơi thì khéo bọn nó đợi bốc hỏa rồi."
Keiko tay xách nốt chỗ trà sữa còn lại, kẽ ngón tay còn kẹp theo chiếc smartphone dán chằng chịt sticker, trưng ra cái điệu bộ sành điệu mà càu nhàu.
"Có gì mà phải cuống, đằng nào bọn mình chẳng có dư dả thời gian." Một cô bé khác ôm khư khư xô bỏng ngô trên tay, nhẹ nhàng tiếp lời.
... Ngay lập tức, thừa lúc đám bạn kia mải mê chí chóe, Kotori cúi gằm mặt xuống, vùi hẳn khuôn mặt vào ngực Tanboku Baku nhanh như chớp.
"Hửm?"
Liếc nhìn Kotori đang rúm ró trong lòng mình, cứng đờ đến mức chẳng dám nhúc nhích, Tanboku Baku thấy buồn cười vô cùng. Nhưng anh cũng chỉ đặt hờ tay lên vai cô bé, ngoài ra chẳng làm thêm động tác thừa thãi nào.
Thình thịch, thình thịch...
Tiếng tim đập mạnh bạo của Kotori như dội thẳng vào người Tanboku Baku.
Bàn tay còn lại của anh nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng cô bé, chẳng mảy may hé răng nửa lời.
Về phần Keiko, sau khi yên vị trong thang máy và than phiền xong xuôi với lũ bạn, cô vô tình chạm mắt với Tanboku Baku... Và cả cái bóng lưng thân quen đến rùng mình đang dán chặt vào ngực anh ta.
Nụ cười vừa hiện hữu lúc trò chuyện chợt cứng đờ lại. Keiko lập tức quay lưng về phía Kotori, im bặt, làm như thể mình bị mù, chẳng nhìn thấy cái khỉ khô gì.
Đám bạn của cô bé thấy trong thang máy có người cũng tự giác giữ im lặng.
Hai con người, chẳng ai muốn đối phương nhìn thấy mình, nhưng sự thật là cả hai đều đã đánh hơi được sự hiện diện của nhau. Thế mà họ vẫn chọn cách làm con đà điểu rúc đầu vào cát, sống chết không chịu đối mặt.
Việc hai kẻ kỳ khôi này tình cờ chen chúc trong một buồng thang máy, ngoài việc cảm thán đây là một sự trùng hợp vi diệu, Tanboku Baku còn đặc biệt muốn bò ra cười.
Lục lại trí nhớ về ngoại hình của cô bé này, Tanboku Baku chợt nhớ ra mình đã từng chạm trán cô nàng ở đâu. Một nụ cười "thiếu đánh" vẽ lên trên khóe môi anh:
"Bạn học này, chúng ta từng gặp nhau rồi phải không nhỉ?"
Anh chủ động cất tiếng. Vừa nghe thấy giọng anh, Kotori trong ngực anh lại càng thu mình nhỏ lại, đầu gối dính chặt vào lồng ngực anh. Chưa bao giờ cô lại khát khao thang máy đi nhanh đến thế.
"A..."
Bị ánh mắt của anh khóa chặt, Keiko cứng đờ người, gượng cười ngoảnh đầu lại: "Haha... À không, đại ca?"
"Ai đây?"
Thấy có người quen biết bạn mình, đám cạ cứng của Keiko đồng loạt phóng những ánh mắt tò mò tột độ về phía Tanboku Baku.
"Lần trước khu phố ẩm thực gần trường bị bọn Quái Nhân tập kích ấy, tớ đã được anh này cứu mạng đấy..."
Keiko nhìn chằm chằm vào nụ cười cợt nhả của anh, trong lòng bỗng chốc hoảng loạn không lý do.
Khoan đã, chẳng lẽ tôi đây lại là một phần trong màn kịch của hai người à?
Nhìn chằm chằm vào tấm lưng của Kotori đang áp sát ngực Tanboku Baku, Keiko lấy lại bình tĩnh.
... Chắc không đến nỗi vậy đâu. Hắn ta đâu có biết mình, cũng chẳng rõ mối quan hệ giữa mình với Kotori. Việc quái gì phải sợ hắn!
Keiko không muốn dây dưa thêm nữa, ánh mắt láo liên đảo quanh: "Khụ khụ, vậy tớ không làm phiền hai người nữa. Ấy chết, tớ bỗng dưng buồn đi vệ sinh quá. Thang máy dừng ở tầng này đi, tạm biệt nhé!"
"Ủa? Keiko? Sao đang yên đang lành lại đòi xuống đây?" Lũ bạn của cô ngơ ngác nhìn nhau, đành hớt hải đuổi theo.
"Đi thong thả nhé."
Đưa mắt nhìn theo bóng lưng của đám nhóc, Tanboku Baku phẩy tay chào từ biệt.
Trong mắt anh, hành động vừa rồi của Keiko đã tố cáo toàn bộ tâm tư của cô bé.
Ánh mắt cô nán lại trên người Kotori không dưới một lần, cộng thêm việc hai đứa trạc tuổi nhau, anh cũng đoán được bảy tám phần rồi.
Cửa thang máy khép lại, trong không gian chật hẹp này giờ đây chỉ còn lại mỗi hai người. Anh xoa đầu cô bé:
"Được rồi, em sợ cái gì chứ? Người ta đi hết rồi."
"Ư..."
Kotori nhỏm dậy khỏi lồng ngực anh: "Anh Tanboku, anh cố tình làm vậy đúng không?"
"Đâu có?" Tanboku Baku vừa định chối bay chối biến thì câu tiếp theo lại bật ra: "Trông anh lộ liễu thế cơ à?"
Kotori túm chặt lấy áo trước ngực Tanboku Baku, tựa như đang xả giận mà gõ nhẹ đầu mình lên ngực anh từng cái một.
Thế nhưng lực đập nhẹ hều, động tác lại chậm rì rì, chẳng biết là đang trút giận hay đang làm nũng nữa.
Anh cũng mặc kệ không thèm phản kháng, cứ để cô bé muốn làm gì thì làm. Mãi cho đến khi thang máy đáp xuống tầng trệt, anh mới đặt tay lên đầu cô: "Được rồi, đến lúc về nhà rồi."
"Vâng..."
Kotori cúi gằm mặt, phát ra âm thanh gừ gừ nghèn nghẹt nơi sống mũi.
...
Nhảy lên mô tô, Tanboku Baku đèo Kotori phóng ra khỏi trung tâm thương mại, trực chỉ hướng nhà mà tiến.
Kotori tựa đầu vào người anh, trong tâm trí lại vẩn vơ nhớ lại mùi hương tỏa ra từ lồng ngực anh lúc cô nép mình ban nãy.
Dĩ nhiên đó chẳng phải là một thứ mùi nồng nặc hay khó ngửi, trên người Tanboku Baku chỉ là sự sạch sẽ, thanh mát mà bất cứ một người bình thường nào cũng có. Thế nhưng khoảnh khắc nhào vào lòng anh, Kotori lại cảm nhận được một sự rạo rực khó tả trong thâm tâm.
"Cảm giác này..."
Cô khẽ hít một hơi thật sâu, ôm chặt cứng lấy Tanboku Baku mà chẳng thốt ra nửa lời, tĩnh lặng đắm chìm trong bầu không khí ấm áp trước khi hai người phải chia tay.
Rung... rung...
Thế nhưng, bầu không khí này lại bị dội một gáo nước lạnh bởi tiếng rung của chiếc điện thoại.
Không chỉ điện thoại của Tanboku Baku, mà ngay cả điện thoại của Kotori cũng đổ chuông. Chẳng phải là cuộc gọi hay tin nhắn gì, nhịp điệu của nó có phần dồn dập hơn.
Không cần nghi ngờ gì nữa, tiếng chuông này đồng nghĩa với việc phát hiện ra tung tích của Quái Nhân ở gần đây.
"Hả?"
Chẳng kịp cảm thấy tiếc nuối, Kotori ngớ người ra một lúc rồi mới lôi điện thoại ra xem.
Tanboku Baku lập tức tấp xe vào lề đường, ngoảnh lại nhìn cô bé: "Có chuyện gì vậy?"
"Tin tức báo có Quái Nhân xuất hiện, nhưng tại sao... em lại không cảm nhận được?"
Kotori mở điện thoại lên, dán mắt vào đoạn video trên mặt báo. Không chỉ một mà có tới vài tên Quái Nhân đang làm loạn trên một con phố gần đây.
"Để anh xem thử."
Tanboku Baku liếc nhìn những tên Quái Nhân trong video. Đôi mắt sau lớp kính bảo hộ khẽ nheo lại, lập tức đưa ra phán đoán:
"Không phải Quái Nhân. Chính xác mà nói, bọn chúng là những chiến binh bị biến đổi thành Quái Nhân."
Đặc điểm chung của đám Quái Nhân này là trên người đều có những dải gai góc tương tự nhau, trang phục thì rách nát thảm hại. Rõ ràng là tác phẩm do Aradokuman cải tạo mà thành.
"Lại giở trò này sao..."
Kotori cau mày, niềm hân hoan ban nãy lập tức tan biến không còn dấu vết.
Dokuman cũng từng xài chiêu này, nhưng mục tiêu của cô ta là người bình thường. Lần này mặc dù mục tiêu là Quái Nhân, nhưng nhìn chung thì cũng chẳng khác gì nhau.
"... Cẩn thận nhé." Tanboku Baku liếc nhìn chiếc điện thoại trong tay Kotori, lên tiếng nhắc nhở.
Dù chẳng biết tên Quái Nhân gai góc Aradokuman định giở trò gì, nhưng anh có một linh cảm mãnh liệt rằng, âm mưu của hắn chắc chắn không thô sơ như của Dokuman. Hắn chắc chắn đang mưu toan một kế hoạch và mục đích nào đó.
Hiện tại, bóng dáng của Aradokuman vẫn chưa hề xuất hiện trên màn hình, anh cũng chẳng thể nắm thóp được kế hoạch của hắn. Chỉ biết đưa tay nhận lấy chiếc túi từ Kotori khi cô bé nhảy xuống xe, rồi nhắc nhở lại lần nữa:
"Cẩn thận đấy. Anh có dự cảm tên đó đang ấp ủ một mục đích khác."
"Em biết rồi."
Kotori hít sâu một hơi, xốc lại tinh thần rồi mỉm cười với anh: "Anh Tanboku, anh cũng mau rời khỏi đây đi, đừng để rơi vào tình cảnh như lần trước nữa nhé."
"Anh biết rồi."
"Vậy hẹn gặp lại anh ở văn phòng!"
Kotori gật đầu, xoay người chạy vút vào một con hẻm nhỏ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn