Chương 104: "Hẹn hò"
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~24 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1
"Anh Tanboku, anh có ở nhà không ạ?"
Gõ vang cánh cửa phòng Tanboku Baku, Kotori mỉm cười bẽn lẽn đứng nấp ở cửa văn phòng.
"Có chuyện gì thế?" Tanboku Baku ngẩng đầu lên khỏi tờ báo, nhìn biểu cảm của cô bé rồi hỏi.
"Thực ra... cũng chẳng có chuyện gì đâu ạ."
Nhìn khuôn mặt của Tanboku Baku, Kotori lại nhớ đến khung cảnh trong giấc mơ tối qua.
Tình tiết cụ thể ra sao cô đã không còn nhớ rõ nữa, chỉ biết rằng sau khi tỉnh giấc, cô đã ngồi thừ người trên giường hồi lâu.
Hai má bất giác ửng đỏ, cô ấp úng giải thích:
"Chủ yếu là vì chuyện của tiền bối Ha Yeon... Chị ấy dọn sang nhà mới rồi nhưng lại thiếu thốn rất nhiều đồ dùng sinh hoạt. Vốn dĩ em định đi mua cùng chị ấy, nhưng chị ấy bảo phiền phức quá nên từ chối mất tiêu."
"Thế nên em muốn rủ anh đi mua mấy món đồ đó cùng em?"
Gấp tờ báo lại, Tanboku Baku cất lời.
"Vâng, em nghĩ nếu cứ thế mua luôn rồi mang đến, chắc chị ấy sẽ không từ chối đâu." Hít sâu một hơi, Kotori cố gắng rũ bỏ những suy nghĩ miên man vừa rồi để bình tĩnh lại, ép sắc mặt mình trở về vẻ bình thường rồi đáp.
"Được thôi, đằng nào anh cũng đang rảnh rỗi sinh nông nổi đây."
Tanboku Baku đứng dậy, với tay lấy một chiếc áo khoác trên giá treo đồ.
Ánh mắt nán lại trên chiếc áo khoác một chốc, Kotori lại không kìm được mà nhớ đến những lời Ha Yeon nói hôm qua.
Để đánh lạc hướng sự chú ý của bản thân, Kotori vội hỏi: "À chuyện là... vết thương của anh, ổn cả rồi chứ ạ?"
"Vết thương nào cơ?" Tanboku Baku nhìn theo hướng mắt của cô, lập tức vỡ lẽ: "Ý em là vết thương này à? Nó khỏi từ đời nào rồi, chẳng có vấn đề gì sất."
"Anh có muốn nhân tiện đến bệnh viện kiểm tra một chút không? Nếu vùng ngực mà bị di chứng gì thì nghiêm trọng lắm đấy."
"Không sao đâu, anh tự biết rõ tình trạng của mình mà." Tanboku Baku đeo đôi găng tay lái mô tô vào, tiện tay vơ luôn chiếc kính bảo hộ trên bàn rồi chuẩn bị ra khỏi cửa.
Nhưng từ sau khi anh gặp chuyện, Kotori luôn tỏ ra vô cùng lo lắng: "Mà nhắc mới nhớ, anh Tanboku cứ đeo mỗi cái kính bảo hộ thế này thôi sao? Không đội mũ bảo hiểm nguy hiểm lắm đó."
"Nhất định để lần sau nhé, anh sẽ mua một cái mũ bảo hiểm xịn xò."
Tanboku Baku buông lời lấy lệ, bộ dạng vẫn toát lên vẻ bất cần đời.
"..." Kotori khẽ thở dài, nhưng nụ cười nhàn nhạt vẫn vương trên môi.
Hai người ngồi lên xe mô tô, Kotori vòng tay ôm lấy eo anh, trong đầu lại vô thức nhớ đến câu nói của Ha Yeon.
Đỏ mặt nín thở, Kotori kéo kính chắn gió của mũ bảo hiểm xuống, lên tiếng: "À đúng rồi, em nhớ có một chỗ ổn lắm, trong khu trung tâm thương mại gần trường có mấy cửa hàng rất hợp ý. Chúng ta đến đó đi."
"Được thôi, bám chắc vào nhé."
Nổ máy, Tanboku Baku chở Kotori rời khỏi văn phòng, phóng thẳng tiến về khu trung tâm thương mại mà cô bé vừa nhắc tới.
Cân nhắc đến việc sau lưng còn chở thêm một người, anh không phóng xe với tốc độ bàn thờ như mọi khi nữa. Sau một hồi nghiêm chỉnh chấp hành luật giao thông, anh thong dong đỗ xe trước cửa trung tâm thương mại.
"Ở đây có cả khu vui chơi giải trí nữa này."
Bước chân vào trong, Kotori mới cất tiếng cảm thán.
Cô cũng chỉ mới tìm hiểu sơ qua về nơi này thôi, bảo là đích thân đến chơi thì đây hoàn toàn là lần đầu tiên.
Tuy nhiên, cô bé cũng chỉ lướt mắt qua khu trò chơi một cái rồi lập tức nhìn sang hướng khác.
Cô chẳng mấy hứng thú với dăm ba trò điện tử, mục đích chính khi đến đây vẫn là sắm sửa đồ đạc trong nhà.
Tanboku Baku hai tay đút túi áo khoác, thong thả nối gót theo sau cô, ngẩng đầu quan sát khắp lượt xung quanh.
Số lượng cửa tiệm đếm không xuể, mọc lên san sát như nấm sau mưa. Chỉ cần đứng ở cửa hoặc trên ghế nghỉ chân, khách hàng cũng có thể dễ dàng nhìn bao quát xem cửa tiệm mình muốn tìm đang nằm ở góc nào, trên tầng mấy.
Dù chỉ là những tiện ích vô cùng cơ bản, nhưng từng chi tiết nhỏ nhặt ấy cũng đủ thấy sự dụng tâm của ban quản lý dành cho khách hàng. Nhìn từ góc độ đó, nơi này quả thật là một chốn tham quan mua sắm tuyệt vời.
Lên lầu, vừa đặt chân vào khu đồ gia dụng, Kotori hiếm hoi mới chủ động bước vượt lên trước anh.
"Bàn ghế các thứ thì không cần, trong nhà đã có đủ cả rồi..."
Chẳng biết từ bao giờ, Kotori đã bắt đầu dẫn dắt Tanboku Baku đi dạo quanh các quầy hàng.
"Về phần chăn đệm, chắc phải sắm mỗi mùa đông và mùa hè hai bộ mới được..."
Đứng trước chiếc giường trưng bày trong khu nội thất, cô tay nắm lấy mép một chiếc chăn, đăm chiêu suy nghĩ.
"Cứ mua bừa vài cái là xong chứ gì?" Nhìn cái dáng vẻ lưỡng lự của cô trước đống chăn màn, Tanboku Baku lên tiếng phàn nàn.
"Chăn cũng phải phân biệt mức độ mềm mại các kiểu nữa chứ~" Thả chiếc chăn ra, cô chuyển hướng sang dãy gối, dùng sức ấn ấn thử để kiểm tra độ đàn hồi.
Bắt gặp điệu bộ chuyên nghiệp chẳng hề ăn nhập với lứa tuổi của cô, Tanboku Baku bật cười lắc đầu. Anh thả phịch người ngồi xuống chiếc giường dùng để khách hàng nằm thử, đoạn ngả ngớn nằm dài ra: "Mấy cái tiêu chuẩn này thì anh chẳng bao giờ bận tâm đến."
Trông thấy vậy, Kotori cũng ngồi xuống ngay cạnh anh, vùi mặt vào một chiếc gối rồi hít một hơi thật sâu: "Có những thứ nếu không dùng thử nhiều lần thì sẽ chẳng thể nào nhận ra sự khác biệt đâu anh Tanboku. Anh lấy cái gối đằng sau đưa cho em một chút được không ạ?"
"Ừ."
Thuận tay dúi chiếc gối vào lòng cô bé, nhìn cô dang tay ôm trọn cái gối anh vừa kê đầu rồi lại vùi mặt vào đó, cơ thể cô khẽ cứng đờ. Thấy vậy, anh tò mò hỏi: "Sao thế, có chỗ nào không ổn à?"
"A... Không có gì, chẳng có gì đâu ạ!"
Nghe anh hỏi, Kotori đang vùi mặt trong gối mới giật mình hoàn hồn. Cô buông chiếc gối ra rồi lắc đầu lia lịa, nhưng gương mặt chẳng biết tự bao giờ đã đỏ bừng như gấc.
Mùi hương của anh Tanboku... Mặc dù anh ấy chỉ vừa mới kê đầu lên một chút nên mùi hương rất nhạt, thế nhưng...
"Thế lượn một vòng rồi, em đã nhắm trúng cái nào chưa?"
Vẫn duy trì tư thế vòng hai tay sau gáy, Tanboku Baku nằm ườn ra đó hỏi.
"Ừm..."
Ánh mắt của Kotori cứ đảo quanh mấy chiếc gối. Xét về chất liệu, chúng đều xịn xò như nhau, chẳng thể phân biệt nổi sự chênh lệch.
Song cuối cùng, cô vẫn quyết định chọn thương hiệu mà Tanboku Baku vừa dùng thử: "Vậy thì chốt... cái này đi."
"Anh cũng thấy cái này ổn áp phết." Tanboku Baku gật đầu đồng tình.
Gối, chăn đệm dẫu sao cũng là những vật dụng cồng kềnh, nếu xách theo người thì vướng víu vô cùng. Bởi thế, Kotori và anh tiến đến quầy thanh toán, sau khi trả tiền liền yêu cầu cửa hàng giao hàng tận nơi. Còn hai người họ lại tiếp tục thảnh thơi đi mua sắm với đôi bàn tay trống trơn.
...
Cùng lúc đó, ở một góc khác của khu trung tâm thương mại, Natsume Keiko và lũ bạn đang lũ lượt rủ nhau rời khỏi khu vui chơi. Cô vươn vai một cái đầy khoan khoái:
"Ưm... Tiêu hết xèng rồi, xuống lầu mua chút gì lót dạ thôi."
"Đồng ý luôn, mình muốn qua khu ẩm thực làm một suất đậu hũ Mapo~"
"Thôi đi, tớ không ăn cay được đâu, tớ đi mua cái bánh cá nướng Taiyaki là ổn áp rồi."
"Tớ cũng chưa thấy đói, chỉ muốn lượn lờ đi làm cốc trà sữa vị mới ra lò thôi."
Thấy mỗi đứa một ý, Keiko uể oải tựa người vào lan can chắn, đưa mắt ngắm nghía cảnh vật trong trung tâm thương mại: "Thế thì bọn mình tách đoàn trước đi, ăn uống no nê xong thì lại tập hợp chiến tiếp."
"Ok~ Vậy bái bai nha."
"Ừ, bái bai~" Tách nhóm khỏi mấy đứa bạn, Keiko rẽ vào một tiệm ăn vặt, gọi một phần Takoyaki rồi thưởng thức ngon lành.
"Chậc, đúng là bụng đói thì ăn cái gì cũng thấy ngon."
Liếm môi thòm thèm, cô ngồi ỳ trên ghế, dảo mắt quanh khu trung tâm thương mại xem có trò gì mới mẻ hay ho để nghịch không.
Đúng vào lúc này, cô chợt bắt gặp một bóng dáng hết đỗi quen thuộc.
"Ủa, sao Kotori lại lởn vởn ở đây nhỉ?"
Vừa trông thấy cô bạn thân, mắt Keiko lập tức sáng rực lên. Nhìn Kotori đang đứng cách mình một tầng lầu, Keiko nhăm nhe định chạy sang chào hỏi.
Thế nhưng, chân vừa mới nhấc lên, cô đã lập tức khựng lại, dán chặt ánh mắt vào gã đàn ông bên cạnh nhỏ bạn.
Ban đầu, Keiko chỉ nghĩ đó là một gã qua đường vô tình đi cùng hướng mà thôi. Nhưng rất nhanh, cô phát hiện ra khoảng cách giữa hai người bọn họ quá đỗi gần gũi. Hơn nữa, Kotori còn thỉnh thoảng quay sang trò chuyện với hắn ta bằng một nụ cười rạng rỡ.
"Hít hà..."
Vội vã lôi điện thoại ra bật camera zoom cận cảnh, chẳng phải để chụp lén, mà chỉ là muốn nhìn cho rõ hai con người kia. Keiko bỗng nhiên cảm thấy gương mặt gã đàn ông này trông quen quen.
...
Hoàn toàn không hay biết đang có kẻ rình mò, Kotori và Tanboku Baku vẫn một trước một sau rảo bước. Giọng điệu của Kotori đã trở nên vui vẻ, thoải mái: "Những thứ cần mua đều đã mua xong cả rồi."
"Ừ."
Kotori chợt dừng bước, chăm chú quan sát mấy món đồ lặt vặt được bày bán trên quầy:
"Cái cốc này đáng yêu quá."
Trên chiếc cốc màu trắng tinh khôi in hình một chú chó đen sì đang lười nhác ngáp dài.
"Ừm... Chắc vậy." Tanboku Baku thì lại chẳng cảm nhận được nó đáng yêu ở cái chỗ nào, thế nên anh đành hùa theo một cách cho qua chuyện.
"Chú cún này, trông có vẻ hơi giống anh đấy." Kotori cầm chiếc cốc lên, so sánh với khuôn mặt anh.
"Có hả?" Tanboku Baku vuốt cằm, bất đắc dĩ lắc đầu: "Anh đã qua cái độ tuổi dính dáng được với chữ 'đáng yêu' từ khuya rồi."
"Lại còn là cốc đôi nữa cơ đấy, anh Tanboku, anh xem cái này đi~" Kotori vừa nói vừa đưa một chiếc cốc màu đen khác cho anh.
Trái ngược với chiếc màu trắng, trên thân chiếc cốc màu đen in hình một cô mèo trắng đang xoay người đi với dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng, chỉ để lộ tấm lưng kiêu sa cùng góc nghiêng thần thánh.
Ngắm nghía hoa văn trên cốc, Kotori bỗng nhiên chìm vào suy tư: "Nhưng mà, con mèo này có cảm giác cũng rất giống ai đó nhỉ?"
Màu trắng, cao ngạo lạnh lùng, rốt cuộc là ai đây? Đoán mãi không ra.
"Chắc là ảo giác thôi, mà anh cũng thấy anh với con chó kia chẳng có điểm nào giống nhau cả."
Nhìn hình ảnh cô mèo trắng trên chiếc cốc đen kia, Tanboku Baku vẫn cố vớt vát lại câu nhận xét ban nãy của Kotori.
"Tóm lại thì cứ mua cả cặp này vậy."
Kotori mỉm cười rạng rỡ, dứt khoát rút ví thanh toán.
"Cái này cũng mua cho Ha Yeon à?"
"Không ạ, cứ coi như đây là quà lưu niệm của hai chúng ta đi."
Kotori cầm chiếc cốc trắng, kề sát vào chiếc cốc đen trên tay Tanboku Baku, nụ cười tươi rói bung nở trên môi cô.
"Em đấy... Thôi bỏ đi."
Anh lắc đầu ngao ngán, ánh mắt chợt liếc vội qua một bên, quét nhanh về một hướng cụ thể.
Tốc độ cực nhanh, đến mức ngay cả Kotori cũng chẳng hề mảy may hay biết.
...
"Ủa? Tên kia vừa lườm về phía này một cái thì phải?"
Ở đằng xa, Keiko chợt khựng lại, vừa nhồm nhoàm nhai viên Takoyaki vừa lắc đầu gạt đi: "Chắc là trùng hợp thôi."
Cô không bận tâm chuyện này nữa, thay vào đó lại dồn mọi sự chú ý vào khuôn mặt chính diện của gã đàn ông ban nãy.
"Cái bản mặt này... Sao lại quen mắt thế nhỉ?"
Keiko nhíu chặt mày, rồi bất thình lình ngộ ra chân lý: "Đúng rồi, hắn ta không phải là cái gã từng hẹn hò với tiền bối Ha Yeon ở khu vui chơi điện tử sao?!"
"..."
Đầu óc còn chưa kịp tiêu hóa thông tin, mất một lúc lâu sau, Keiko mới kinh ngạc há hốc mồm:
"Hả? Hả!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn