Chương 105: Đồ bơi
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~25 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1
"Cảm giác như vẫn còn bao nhiêu đồ chưa mua ấy."
Chắp hai tay sau lưng tung tăng trong trung tâm thương mại, Kotori cười hì hì nói.
"Anh thì thấy sắm chừng đó là hòm hòm rồi." Tanboku Baku lẽo đẽo theo sau lưng, ngáp một cái đầy mệt mỏi.
Cả hai vẫn giữ nguyên dáng vẻ nhàn tản, rảnh rang, ngoại trừ việc trên tay anh đang xách thêm một chiếc túi giấy vuông vức – bên trong đựng bộ đôi cốc mà hai người vừa tậu.
"Đừng nói vậy chứ, anh Tanboku." Nụ cười trên khuôn mặt Kotori vẫn chưa hề vụt tắt: "Anh chịu đi cùng em, em cảm thấy rất vui đó."
"Anh cũng đâu có bảo là không thích đâu." Tanboku Baku vừa cười vừa lắc đầu, giơ giơ chiếc túi trên tay lên, "Anh sẽ giữ gìn cái cốc này thật cẩn thận."
"Vâng~" Kotori mỉm cười dịu dàng, bước chân nhẹ bẫng tựa như bay.
Cảm giác này khiến cả cơ thể lẫn tâm trí cô được buông lỏng hoàn toàn. Mọi gánh nặng, từ trọng trách với gia đình cho đến áp lực của một Ma Pháp Thiếu Nữ, hay những vướng bận khi Ha Yeon và anh ở riêng với nhau, tất thảy đều tan biến thành mây khói.
Việc hai người cùng nhau dạo bước, cùng nhau mua sắm thế này, quả thực cứ như là...
Bỗng có hai người lướt qua người Kotori. Để tránh đường, cô lùi lại một bước theo bản năng, vô tình lại ngã nhào vào vòng tay của Tanboku Baku ngay phía sau.
"A, xin lỗi nhé."
Hai người kia buông lời xin lỗi bâng quơ rồi tiếp tục đi thẳng. Kotori thì lại đờ đẫn nhìn theo bóng lưng của bọn họ một lúc.
Hai người kia, một nam một nữ, tựa sát vào nhau đi song song, bầu không khí ngọt ngào tỏa ra xung quanh cứ như thể chốn không người.
Giống hệt như một buổi hẹn hò vậy.
Dựa vào lồng ngực vững chãi của Tanboku Baku, mặt Kotori thoáng chốc đỏ bừng lên. Cuối cùng cô cũng ý thức được mình đang làm cái trò trống gì, nhịp tim bỗng chốc đập thình thịch liên hồi.
"Sao thế?"
Tanboku Baku đỡ lấy vai cô, thuận miệng hỏi.
"Không, không có gì đâu ạ..."
Lời vừa thốt ra khỏi miệng, Kotori mới phát hiện chất giọng của mình đã thay đổi.
Thanh âm vui tươi, lảnh lót ban nãy bỗng chốc trở nên nũng nịu, mềm mỏng. Sự bối rối chẳng tài nào che giấu nổi tràn ngập trong từng câu chữ, xen lẫn với đó là sự ỷ lại đậm sâu.
Ngay cả bản thân Kotori cũng bị dọa cho giật mình. Cô bé đưa tay bịt miệng, cúi gằm mặt xuống, đứng ngây người ra đó.
"Thế à?" Lắng nghe tiếng tim đập dồn dập của cô, Tanboku Baku đưa mắt nhìn xung quanh: "Có muốn uống chút đồ lạnh rồi nghỉ ngơi một lát không?"
"Không cần đâu~" Kotori vuốt vuốt lại mái tóc, dùng những lọn tóc mềm mại che khuất nửa khuôn mặt để giấu đi sự thẹn thùng, chẳng dám nhìn thẳng vào mắt anh.
"Em chỉ là... đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó thôi."
"Vẫn còn thứ gì chưa mua sao?"
Vì sợ anh bắt gặp vẻ mặt của mình lúc này, khóe mắt Kotori vô tình liếc sang bên cạnh, bỗng phát hiện ra một cửa hàng:
"Đúng rồi... Vẫn còn đồ phải mua!"
Kotori cúi gằm mặt, chạy ù về phía đó.
Nhìn theo bóng lưng của cô, Tanboku Baku chỉ biết thở dài sườn sượt, ra vẻ ông cụ non thốt lên: "Đúng là trẻ con..."
Lẽo đẽo theo sau Kotori, anh ngẩng đầu nhìn lên biển hiệu của cửa tiệm.
"Hửm?"
[Cửa hàng đồ bơi bãi biển] Nhìn lại Kotori, lúc này cô đã trốn tịt vào trong phòng thử đồ, ôm mặt hít thở sâu.
Mở mắt ra, đập vào mắt cô là hình ảnh phản chiếu trong gương: Một khuôn mặt đỏ lựng, nóng ran như lửa đốt.
"Ư... Bình tĩnh lại nào. Anh Tanboku luôn coi mình như trẻ con thôi mà!" Đang lẩm bẩm tự trấn an bản thân trong bụng, cô bỗng nghe tiếng nhân viên ngoài quầy thu ngân vọng vào:
"Thưa quý khách, anh muốn tìm mua đồ gì ạ?"
"Cô bé vừa chạy vào trong kia là người đi cùng tôi."
"Dạ vâng, vậy phiền anh ngồi đợi một lát nhé."
Cô bé...
Nghe thấy từ này, Kotori thoạt tiên ngớ người ra, rồi sau đó lại thở dài thườn thượt, ngồi xổm xuống đất.
Ngẩng đầu lên nhìn bản thân trong gương, vệt đỏ ửng trên má đã dần phai nhạt, thế chỗ cho sự thẹn thùng là nỗi ngậm ngùi và hụt hẫng.
Một lúc sau, có tiếng gọi vang lên ngoài cửa:
"Kotori? Em muốn sắm đồ ở đây à?"
"Anh Tanboku..."
Trả lời trong vô thức, Kotori lại liếc nhìn vào gương, hít một hơi thật sâu rồi đẩy cửa bước ra ngoài:
"Thực ra bạn học của em rủ kỳ nghỉ sắp tới cùng nhau ra bãi biển mới mở chơi, cho nên là... em muốn thử mấy bộ đồ bơi."
Tanboku Baku gật gù, ánh mắt lướt qua phòng thay đồ sau lưng cô: "Vậy đã tia được bộ nào vừa mắt chưa?"
"Em đang chọn ạ." Cố tình lờ đi chuyện mình tự dưng chạy thục mạng vào phòng thử đồ như chẳng có gì xảy ra, Kotori bước tới trước những bộ áo tắm được treo ở đó.
"Bộ này thì sao nhỉ?"
Kotori dừng chân trước một bộ đồ bơi màu đen quyến rũ, tò mò lấy nó xuống rồi ướm thử trước ngực, sau đó lại đỏ bừng mặt mũi đem treo trả về chỗ cũ.
"Thay vì đứng đây nhận xét quần áo, có phải anh nên ra ngoài cửa ngồi đợi không nhỉ?" Tanboku Baku trêu đùa.
"Không cần đâu, dẫu sao anh Tanboku... cũng chỉ đang đi cùng một đứa trẻ con thôi mà." Kotori lầu bầu, lại với tay lấy mấy bộ đồ bơi khác xuống ướm thử.
Quả không hổ danh là tiểu thư đài các. Tuy ngày thường chẳng tỏ vẻ ta đây kiêu ngạo, nhưng gu thẩm mỹ của cô bé vẫn vô cùng xuất sắc. Vài bộ đồ cô chọn, anh đều thấy rất vừa mắt.
Tròng quai túi giấy vào cổ tay, Tanboku Baku hai tay đút túi quần, thoải mái thả tầm mắt nhìn ra ngoài đường.
...
"Không thể nào? Kotori và gã đó dắt nhau đi mua đồ bơi á?!"
Ở phía xa, Keiko đang chễm chệ ngồi xổm bên cạnh một tấm biển quảng cáo, miệng há hốc chứng kiến hai bóng dáng lúc ẩn lúc hiện trong cửa tiệm nọ.
Bố mẹ Kotori dĩ nhiên sẽ không tùy tiện vứt con gái rượu vào một ngôi trường bình thường nào đó. Ngôi trường này ở thành phố Kamishiro nổi tiếng với môi trường và chất lượng giáo dục thuộc hàng top đầu thế giới.
Bởi vậy, tuy Keiko học cùng trường có mồm mép tép nhảy, ăn nói không kiêng nể ai, nhưng trên thực tế, rất nhiều chuyện cô cũng chỉ dám "võ mồm" thế thôi.
Việc nhìn thấy một Kotori đoan trang thục nữ thường ngày lại nối gót theo sau một gã đàn ông bước vào tiệm bán đồ bơi, mà gã đó lại còn từng đi hẹn hò với một cô gái khác nữa chứ. Đối với Keiko mà nói, cú sốc này chẳng khác nào việc chứng kiến một cô nàng mọt sách thắt bím tóc hai bên, đeo cặp kính cận dày cộp nay lại nép mình bẽn lẽn bên cạnh một tên du côn da ngăm nhuộm tóc vàng hoe.
Giờ phút này, trong mắt Keiko, Kotori đã trở thành hiện thân của cô nàng mọt sách quê mùa trong mấy bộ truyện tranh, còn gã đàn ông bên cạnh cô đích thị là tên du côn tóc vàng da ngăm kia.
"Không không không... Chắc không đến nỗi tệ như vậy đâu."
Như thể muốn vớt vát lại hình tượng của Kotori trong lòng mình, Keiko lắc đầu lia lịa, cố gắng nhớ lại cảnh tượng gã đàn ông đó đã giải cứu phần lớn học sinh trong khu vui chơi hôm trước.
"Hử?" Nghĩ đi nghĩ lại, Keiko bỗng phát hiện ra một điểm bất thường.
Cô nhớ lại vẻ mặt và những lời mà Kotori đã thốt ra khi cô kể chuyện này cho bạn mình nghe...
Kotori từng khăng khăng bảo rằng cô ấy không hề quen biết gã đàn ông kia và Ha Yeon. Thậm chí cô ấy còn một mực phủ nhận mối quan hệ mờ ám giữa gã đó với Ha Yeon nữa.
... Cứ cái đà này thì cốt truyện phía sau drama này có vẻ còn máu chó hơn cô tưởng tượng nhiều đấy.
Vô vàn những kịch bản máu chó thi nhau nhảy múa trong đầu khiến Keiko không khỏi hít sâu một ngụm khí lạnh. Chợt cô phát hiện ra, đứa bạn học tính tình hiền lành, thật thà của mình, ở một khía cạnh nào đó, xem chừng còn lợi hại hơn cả mình.
"Suỵt..." Đang mải mê thả hồn vào những suy tưởng xa xăm, thì một bản nhạc chuông thịnh hành vang lên từ chiếc điện thoại của Keiko. Có người đang gọi đến.
"Alo?"
"Alo Keiko, cậu đang ở đâu thế?"
"À... Chuyện là." Tiếng giục giã của mấy đứa bạn vang lên khiến Keiko buộc phải phân tán sự chú ý.
"Tớ, tớ đang lượn lờ dạo quanh mấy vòng thôi, có chuyện gì à?"
"Tớ đang đứng order trà sữa cho mấy đứa này, nhưng nhiều quá nên cầm không xuể. Cậu chạy qua đây xách hộ tớ vài cốc đi."
"Ok, tớ qua liền đây."
Nét do dự thoáng hiện lên trên khuôn mặt Keiko. Dù chơi điện tử thì cũng vui đấy, nhưng xem chừng tình huống diễn ra trước mắt này còn kích thích hơn nhiều.
Có điều, để không làm bạn bè cụt hứng, cô đành bỏ ngang vụ rình mò này, cắm cổ chạy thục mạng về phía mấy đứa bạn.
...
"Anh Tanboku, anh thấy bộ này thế nào?"
Sau một hồi cân lên đặt xuống chán chê, Kotori cuối cùng cũng đã quyết định chọn một bộ đồ bơi viền lá sen.
Sắc trắng tinh khôi tô điểm thêm cho bộ áo tắm vẻ đẹp thanh tao, thuần khiết. Vô số viền ren hình lá sen xếp chồng lên nhau đã tinh tế che đậy đi những vùng nhạy cảm trên ngực và hông, giúp bộ trang phục trở nên kín đáo hơn. Hơn nữa, nó còn được mix match cùng một chiếc áo khoác voan mỏng nhẹ bên ngoài, vừa đủ để che chắn thêm phần nào cơ thể cho người mặc.
"Cũng ổn áp phết đấy, chắc chắn sẽ rất hợp với em." Tanboku Baku day day thái dương, thành thật thú nhận: "... Cơ mà, anh đã phải xem đi xem lại hơn chục bộ đồ bơi rồi đấy. Nếu giờ bắt anh phải phân biệt rạch ròi xem bộ nào đẹp bộ nào xấu thì tha cho anh đi."
"Đích thân mặc thử là biết ngay chứ gì~" Kotori khẽ mỉm cười, ôm bộ đồ bơi đi thoăn thoắt về phía phòng thử đồ. Tanboku Baku cũng thở phào nhẹ nhõm, kiếm một chiếc ghế trống trong cửa hàng rồi ngồi xuống nghỉ chân.
Rảnh rỗi sinh nông nổi, anh ngáp dài một cái, nhấc chiếc túi giấy đựng hai chiếc cốc lên nhìn ngắm, không khỏi lắc đầu cảm thán:
"Bây giờ mà vẫn còn tâm trí lo nghĩ chuyện áo tắm sao?"
Tanboku Baku thực sự không hiểu nổi. Cái ngày mà Soyoku nhắc tới cũng sắp đến nơi rồi, dạo gần đây tên Aradokuman kia cũng bắt đầu rục rịch giở trò, anh quả thực không tài nào hiểu nổi tại sao Kotori vẫn còn thong dong đi lựa áo bơi cơ chứ.
... Chờ đã, biết đâu đây lại là một hình thức xả stress thì sao?
Lĩnh vực tâm sinh lý của mấy Ma Pháp Thiếu Nữ này, Tanboku Baku chẳng rành cho lắm. Khéo khi thư giãn xong, tinh thần sảng khoái lại giúp bọn họ đột phá sức mạnh cũng nên?
Trong lúc đang miên man chìm trong mớ suy tư rối rắm, anh hững hờ quay đầu lại, vô vị hướng mắt nhìn ra ngoài cửa.
"Thưa anh, anh gì ơi?"
Đúng lúc ấy, nữ nhân viên tươi roi rói chạy đến phá tan dòng suy nghĩ của Tanboku Baku.
Cô ta chìa ra một tấm thẻ: "Anh có hứng thú làm thẻ thành viên ở cửa hàng chúng em không ạ? Lần sau nếu anh đưa bạn gái đến mua hàng, chúng em sẽ giảm giá đặc biệt cho hai người."
"Không, cảm ơn." Tanboku Baku xua tay từ chối: "Tôi sẽ không bao giờ quay lại đây nữa đâu."
"Dạ, vâng ạ. Vậy không làm phiền anh nữa."
Cô nhân viên vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp trên môi, lui về phía quầy thu ngân.
Rất nhanh sau đó, Tanboku Baku đã nghe thấy tiếng cửa phòng thử đồ lạch cạch mở ra. Anh đứng bật dậy lên tiếng: "Thay xong rồi à? Trông thế nào?"
Cánh cửa phòng thử đồ he hé mở, nhưng Kotori chỉ thò mỗi cái đầu ra, e dè nhìn anh:
"Chuyện là..."
"Sao?"
Kotori dáo dác nhìn quanh, xác nhận không có ai khác ngoài hai người bọn họ mới đỏ mặt đẩy hẳn cánh cửa ra, để lộ toàn bộ vóc dáng của mình trước mắt anh: Kotori đứng duyên dáng trước mặt Tanboku Baku. Dưới ánh đèn dìu dịu, làn da trắng ngần của thiếu nữ hiện lên tựa như viên ngọc thạch mềm mại, tinh xảo nhất.
Bộ đồ bơi hai mảnh khéo léo khoe trọn vòng eo thon gọn, phô bày đường cong cơ thể yêu kiều của cô trước mắt anh. Thế nhưng những viền ren lá sen trắng muốt lại che lấp đi phần nào sự hở hang, mang đến một vẻ đẹp thanh thuần, kín đáo.
Bên ngoài bộ áo tắm, Kotori còn khoác thêm một lớp áo voan mỏng tang, phấp phới tung bay theo từng cử động, khiến cơ thể lấp ló sau lớp vải mỏng thêm phần quyến rũ, mờ ảo.
Từng cử chỉ của cô vẫn còn lộ rõ vẻ ngượng ngùng, hai bàn tay nắm chặt vào nhau đầy gượng gạo. Đôi mắt trong veo như nước mùa thu bẽn lẽn đón nhận ánh nhìn từ Tanboku Baku.
"Th-thế nào ạ?"
Giọng cô khẽ run run, e ấp hỏi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn