Chương 121: Sắp xếp
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~25 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1
"Chúc... chúc mừng cậu trai đây đã bắn vỡ mười quả bóng trong một lượt chơi, tôi, tôi mang phần thưởng ra cho cậu ngay đây!"
Ông chủ đứng ngây ra tại chỗ một lúc lâu mới định thần lại được, lắp bắp gửi lời chúc mừng tới Tanboku Baku.
Những người khác cũng ngơ ngẩn hồi lâu rồi mới từ từ vỗ tay hoan hô.
Tanboku Baku đảo mắt nhìn quanh, mỉm cười gật đầu đáp lễ.
Anh không hề chán ghét cảm giác này, thậm chí còn có thể đón nhận nó một cách vô cùng tự nhiên. Bằng không, lúc biến thành hình dạng Quái Nhân anh đã chẳng luôn tỏ ra kiêu ngạo, thích thể hiện như vậy.
"Giỏi thật đấy, quả không hổ là anh." Ha Yeon cũng mỉm cười vỗ tay, trong đáy mắt phản chiếu hình bóng của Tanboku Baku.
"Cũng chỉ nằm trong phạm vi năng lực của người bình thường thôi." Tanboku Baku khiêm tốn nói: "Những tay súng nhanh nhẹn từng được ghi chép lại có thể hoàn thành việc nạp đạn và bắn chỉ trong vài chục mili-giây. Tôi chẳng qua... chỉ nhỉnh hơn dân nghiệp dư một chút xíu thôi."
"Thế thì có vẻ như cái gì anh cũng chẳng phải dân nghiệp dư đâu." Ha Yeon cười nói, đưa mắt nhìn ông chủ đang xách ra một giỏ đồ chơi, thú bông, cùng với chiếc thẻ ưu đãi nọ.
"Chỗ này đều là của hai người. Nếu không muốn xách theo thì có thể để lại địa chỉ, tôi sẽ bảo nhân viên giao đến tận nơi."
"Vâng."
Ha Yeon hờ hững gật đầu. Cô chẳng thèm liếc nhìn tấm thẻ lấy một cái, chỉ cắm cúi lục lọi trong đống thú bông kia.
Cuối cùng, cô lấy ra một con thú bông hình Ma Pháp Thiếu Nữ Yuuhi. Nhìn biểu cảm trên mặt nó, cô khẽ bật cười rồi đưa cho Tanboku Baku:
"Cái này, nhất định phải mang về nhà cẩn thận đấy nhé."
"Tôi sẽ cất kỹ."
Tiện tay cầm lấy con thú bông, Tanboku Baku thấy Ha Yeon nhặt thêm một con thú bông Koyoku rồi chẳng buồn quan tâm đến những món khác nữa, liền thuận miệng hỏi: "Không lấy mấy cái kia nữa à?"
Ha Yeon gật đầu: "Vốn dĩ tôi cũng không có hứng thú với mấy thứ này lắm, cầm cái này cho Kotori là được rồi."
"Kotori?" Lúc này, Keiko đứng bên cạnh chợt kích động hẳn lên: "Đàn chị Ha Yeon, quả nhiên chị có quen Kotori sao?"
"Sao cơ?" Ha Yeon liếc cô bạn một cái, Keiko lập tức im bặt: "Em là bạn học của Aonari Kotori... cũng coi như là bạn bè của cậu ấy ạ."
"Ra là vậy." Ha Yeon gật gù, uể oải đứng dậy, xách chiếc túi đặt bên cạnh lên: "Tanboku Baku, anh có lấy tấm thẻ này với mấy con thú bông kia không?"
"Tôi không muốn nhìn thấy bất kỳ loại thẻ nào ở chỗ này nữa đâu." Tanboku Baku quơ quơ con thú bông trên tay: "Tôi có cái này là đủ rồi."
"Vậy mấy thứ này tặng cho cô đấy, Keiko."
Ha Yeon đứng thẳng dậy, nắm lấy tay Tanboku Baku rồi rời đi không thèm ngoảnh đầu lại.
Chỉ còn lại Keiko cùng nhóm bạn đứng ngây ra như phỗng. Cuối cùng, bọn họ dồn mắt vào tấm thẻ đặt trên mặt bàn:
"Tấm thẻ siêu ưu đãi này, là của mình sao?"
Keiko run rẩy cầm lấy nó, nâng niu nắm chặt trong tay, không dám tin mình lại có được thứ hằng ao ước theo cách này.
Phải biết rằng trong mắt Keiko, tấm thẻ này chỉ là sản phẩm ra đời từ màn tán tỉnh nhau giữa Ha Yeon và gã đàn ông tên Tanboku Baku kia, thậm chí nó còn chẳng phải là mục đích chính của hai người họ.
"... Đây chính là khoảng cách thực lực sao." Keiko hít một hơi thật sâu trước tấm thẻ, say sưa cảm thán.
Những sự bực tức nhỏ nhoi kiểu "Đừng có liếc mắt đưa tình trước mặt tôi!" hay "Tôi cũng là một phần trong trò chơi của hai người đấy à?" cũng tan thành mây khói trong tích tắc.
"Cô cứ thế cho con bé tấm thẻ đó luôn à?" Ngoảnh lại nhìn bóng dáng đang bị đám đông vây quanh kia, Tanboku Baku quay sang hỏi Ha Yeon.
"Ừ, dù sao tôi cũng chẳng cần nữa." Ha Yeon nhìn Tanboku Baku, mỉm cười đáp: "Tôi đã có được thứ mình muốn rồi."
"Tùy cô vậy." Tanboku Baku cũng bật cười, bất đắc dĩ lắc đầu.
Sau đó, Ha Yeon và Tanboku Baku tiếp tục xả hơi trong khu vui chơi. Dù sao thì chuyện cần làm cũng làm xong rồi, cả hai chẳng buồn để tâm đến thời gian trôi, cứ thế chơi từ trưa cho đến tận tối mịt.
Mãi cho đến khi kết thúc, trên gương mặt Ha Yeon vẫn ngập tràn nụ cười hạnh phúc.
Chiếc mô tô từ từ chạy chậm lại, cuối cùng đỗ xịch trước cửa văn phòng của Tanboku Baku.
"Hôm nay, tôi chơi vui lắm đấy."
Cô vòng tay ôm chặt lưng Tanboku Baku, khẽ thủ thỉ.
"Vui là tốt rồi. Cuộc sống thì phải có lúc căng lúc chùng mới ra dáng chứ."
Tanboku Baku cười gật đầu, tháo một chiếc túi từ trên xe xuống.
Đây là đồ ăn mua từ trung tâm thương mại. Anh định mang về ăn đêm cùng Kotori và Ha Yeon.
Đỗ xe ở tầng một xong, Tanboku Baku cùng Ha Yeon bước lên văn phòng rồi đẩy cửa vào:
"Kotori, bọn anh về rồi đây."
"Mừng hai người đã về."
Ngồi trước bàn làm việc của Tanboku Baku, Kotori ngẩng đầu lên khỏi đống bài tập, mỉm cười chào hai người.
Từ lúc nghe tiếng động cơ mô tô khi nãy là cô bé đã biết hai người họ về rồi. Kotori dụi dụi mắt, mang theo ánh nhìn hơi mỏi mệt đứng dậy.
"Cả ngày hôm nay em học hành thế nào rồi?" Tanboku Baku và Ha Yeon bước tới hỏi.
"Cũng tàm tạm ạ... chỉ là em bị hổng kiến thức nhiều quá thôi." Kotori cúi đầu nhìn sách vở, gượng cười.
"Nghỉ ngơi một lát đi. Tôi có mang thú bông về cho cô này. Tanboku Baku cũng mua đồ ăn ngon về đấy, chúng ta cùng ăn nhé."
Ha Yeon đưa thú bông cho Kotori, lướt mắt qua đống sách vở bài tập trên bàn, lập tức cảm thấy hoa mắt chóng mặt liền vô thức lùi lại một bước.
Kể từ khi bỏ học, Ha Yeon đã cắt đứt hoàn toàn quan hệ với hai chữ "học hành". Ngày nào cô cũng chỉ biết biến thân đi đánh Quái Nhân, hoặc nếu không thì vò võ một mình trong căn hộ xập xệ.
Thêm vào đó, hồi nhỏ cô cũng từng có một khoảng thời gian đi lang thang. Lúc ấy đương nhiên cô chẳng thể cắp sách đến trường. Cho nên hiện tại, nếu bảo cô không phải mù chữ thì cũng chỉ là biết mặt chữ hơn một chút mà thôi.
Còn Tanboku Baku cũng chỉ liếc nhìn sách vở một cái rồi bình thản thu ánh mắt về.
"Thôi được rồi, ăn nhanh kẻo nguội lại mất ngon."
Anh giơ tay lên xoa đầu cả hai cô gái, sau đó ngả người ngồi xuống sô pha.
Mở nắp hộp ra, cả ba bắt đầu thưởng thức bữa ăn thịnh soạn. Cùng lúc đó, Ha Yeon cũng kể cho Kotori nghe những chuyện cô trải qua trong ngày hôm nay.
Nhắc đến cô bạn Keiko kia, Kotori cũng có chút ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó liền điềm nhiên bày tỏ rằng Keiko vốn dĩ luôn thích mò đến những chỗ có trò vui.
"Thịt nướng này ngon phết đấy, hai người cũng nếm thử đi." Tanboku Baku gắp một miếng thịt lên nếm thử rồi gật gù, gắp thêm cho hai cô gái vài miếng.
"Tôi vẫn thấy cơm Tanboku Baku nấu ngon hơn." Vừa nhai thịt nướng, Ha Yeon vừa liếm môi nói.
"Vâng." Kotori ngồi bên cạnh cũng khẽ gật đầu, lí nhí hùa theo.
"Nhưng tôi không có tâm trạng ngày nào cũng rúc vào bếp nấu cơm đâu."
Tanboku Baku lắc đầu, thong thả dăm ba câu chuyện phiếm:
"Nhắc mới nhớ, Kotori này, sắp nghỉ lễ rồi, bên bố mẹ em có dự định gì không?"
Trước đây Kotori từng tâm sự với anh. Dù hiện tại cô bé đang sống một mình ở đây, nhưng hễ đến kỳ nghỉ là lại phải về ở cùng bố mẹ.
Lúc chưa thức tỉnh sức mạnh thì chẳng có gì đáng nói, nhưng sau khi trở thành Ma Pháp Thiếu Nữ, nhỡ có Quái Nhân xuất hiện phá đám thì e là rất khó xử lý.
Dù cho bay thẳng sang thành phố đó đánh Quái Nhân cũng chẳng thành vấn đề, nhưng lâu dần, người nhà của Ma Pháp Thiếu Nữ rồi cũng sẽ sinh nghi.
Tại sao con gái mình vừa đến đây là Ma Pháp Thiếu Nữ cũng xuất hiện theo? Chẳng lẽ con bé lại chính là Ma Pháp Thiếu Nữ ngoài đời thực?
Tuy không có bằng chứng, nhưng một khi mầm mống hoài nghi đã nảy sinh thì rất khó để xóa bỏ. Đây cũng là một điểm khiến Kotori phải đau đầu lo nghĩ.
"Chuyện này ạ..."
Nghe vậy, Kotori thở dài một thườn thượt: "Trùng hợp là hôm nay bố mẹ vừa mới gọi điện cho em xong. Họ hỏi thăm xem những tàn dư do Aradokuman gây ra có ảnh hưởng gì đến em không, sau đó bảo em nghỉ lễ xong thì về nhà."
"Vậy cô trả lời thế nào? Chẳng phải chúng ta đã hẹn nhau đi biển rồi sao?" Ha Yeon nhíu mày hỏi. Cô vốn chẳng có thiện cảm gì với cái danh xưng "bố mẹ", giờ nghe thấy tiếng thở dài của Kotori, ấn tượng của cô về họ lại càng tụt dốc thảm hại.
"Em cũng có nhắc đến chuyện đó, nên họ cho phép em nán lại thêm một thời gian." Chẳng biết từ lúc nào, Kotori đã nép sát vào người Tanboku Baku: "Nhưng mà, họ bảo trong kỳ nghỉ sẽ có một buổi tiệc giao lưu với các công ty khác, bắt em phải về tham gia trước dịp đó."
"Nghe thôi đã thấy chán ngắt rồi." Ha Yeon lắc đầu nói.
"Thế thì áp lực của em cũng không nhỏ đâu nhỉ." Tanboku Baku vỗ về đầu Kotori, an ủi.
Dựa vào đôi ba lời của Kotori là đủ hiểu, bố mẹ cô bé hoàn toàn coi cô như người thừa kế để bồi dưỡng. Buổi tụ họp lần này, e rằng cũng là để cô ra mắt trước những nhân vật tầm cỡ khác, tạo dựng các mối quan hệ.
Tanboku Baku lại tỏ vẻ khinh khỉnh với chuyện này. Kotori vốn dĩ không phải là một người quản lý giỏi. Cô bé rất dễ đồng cảm với người khác, làm việc gì cũng lộ rõ vẻ thiếu quyết đoán.
Bắt Kotori ngồi vào cái vị trí không thuộc về mình, cưỡng ép vặn vẹo tính cách của cô bé, kết quả cuối cùng chắc chắn sẽ chẳng được như ý họ mong muốn.
Tanboku Baku cũng thấy hơi gai mắt với bọn họ. Thêm vào đó, bản thân anh lại chẳng bị ràng buộc bởi bất kỳ nguyên tắc đạo đức nào. Thế nên, chỉ cần anh muốn, anh hoàn toàn có thể vứt bỏ liêm sỉ để hóa thành Quái Nhân đi ức hiếp người thường, dùng cách đó để dằn mặt bố mẹ Kotori một phen.
Tuy nhiên, nể tình Kotori vẫn còn chút kính trọng dành cho họ, hơn nữa xét theo lời của Soyoku thì họ cũng không hẳn là không thương yêu gì Kotori, thế nên Tanboku Baku đành đè nén cái ý nghĩ điên rồ ấy xuống.
"Vâng..." Gương mặt Kotori hiện lên vẻ bất đắc dĩ: "Hơn nữa sau khi về nhà, bố mẹ cũng sẽ kiểm tra tình hình học tập của em, em phải ôn tập thật kỹ mới được."
"Khổ thân thật đấy." Ha Yeon nghe vậy liền lắc đầu: "Rõ ràng là con nhà giàu, thế mà sống lại bức bối thế này."
"Cô cũng đừng vội đắc ý, Ha Yeon à." Tanboku Baku không nhịn được xen vào: "Cả ngày từ sáng đến tối ngoài việc đi đánh Quái Nhân ra cô chẳng làm được tích sự gì. Hiện giờ đã không còn Dokuman nào quấy rầy cô nữa rồi. Ít ra cũng phải suy nghĩ đến cuộc sống ngoài thân phận Ma Pháp Thiếu Nữ chứ?"
"Bây giờ không phải tôi đang sống đấy sao?" Động tác gắp thức ăn của Ha Yeon khựng lại đôi chút, cô vừa nhai trệu trạo vừa nói.
"Thế sau này cô định tính sao? Ma Pháp Thiếu Nữ không phải là một công việc tử tế đàng hoàng đâu." Tanboku Baku nói: "Tách biệt với xã hội quá lâu cũng không tốt, hay là cô đi học lại đi?"
"Bây giờ tôi nhìn bài tập của Kotori thôi đã thấy váng hết cả đầu rồi, dẹp đi." Ha Yeon ngả đầu lên người Tanboku Baku: "Hay là tôi làm trợ lý cho anh nhé."
"Chỗ tôi yêu cầu bèo nhất cũng phải có bằng đại học trở lên cơ."
Tanboku Baku thẳng thừng từ chối không chút nể nang, gắp một đũa thức ăn bỏ vào bát Kotori: "Hay thế này đi, đằng nào cũng đang rảnh rỗi. Trong lúc giúp Kotori ôn bài, tôi cũng sẽ phụ đạo thêm kiến thức cho cô luôn."
"Hả? Anh Tanboku sẽ giúp em ôn tập sao?"
Cả hai cô gái đều ngẩn ra. Ha Yeon trân trân nhìn Tanboku Baku: "Anh mà cũng biết mấy cái này á?"
"Cũng biết chút đỉnh." Tanboku Baku đáp với một nụ cười đầy bí ẩn.
"... Rốt cuộc anh còn cái gì là không biết nữa hả?" Nhìn biểu cảm của Tanboku Baku, Ha Yeon không kìm được phải thốt lên.
Anh gõ nhẹ ngón tay lên đầu mình, điềm nhiên đáp: "Chuyện này thì cô phải hỏi cái đầu của tôi rồi."
......

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn