Chương 90: Đục nước béo cò
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~39 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1
"Wuhu!"
Cùng với tiếng reo hò sảng khoái của Tanboku Baku, anh đã trở lại hình dáng con người trên đường đi, kéo ga đánh võng một cú điệu nghệ rồi chạy thẳng xe về văn phòng của mình.
"Phù —— Thoải mái hẳn."
Tanboku Baku ngẩng đầu lên, cảm nhận được hơi thở quen thuộc bên trong văn phòng nên quyết định đỗ xe ở tầng một, không thu nó vào lại thẻ bài nữa.
Diện mạo lúc này của anh khác hẳn với ngày thường. Bởi vì nãy giờ chỉ đeo mỗi kính chắn gió nên mái tóc đã bị gió thổi hất tung ra phía sau, thoạt nhìn mang vẻ hoang dã lạ thường.
Thực tế thì, sau khi thoát khỏi Dokuman, Tanboku Baku còn nhởn nhơ lái xe dạo quanh thành phố Kamishiro một vòng rồi mới về, thế nên thân tàn ma dại mới ra cái bộ dạng này đây.
Bất giác đẩy cửa bước vào với những bước đi nhẹ nhàng, đập vào mắt anh chính là khuôn mặt của Kotori:
"Mừng anh đã về, anh Tanboku..."
Vừa dứt lời, cô đã nhìn thấy kiểu tóc của Tanboku Baku:
"A —— Anh định thay đổi hình tượng sao, anh Tanboku?"
"Không có gì, ra ngoài lượn xe một vòng thôi." Tanboku Baku vò mạnh mái tóc Kotori, giọng điệu vô cùng vui vẻ nói.
Tháo kính chắn gió, cởi găng tay lái xe và áo khoác gió, Tanboku Baku ngồi lại vào chiếc ghế bành trong văn phòng.
"Cứ lái xe mà chỉ đeo mỗi cái kính chắn gió thế này, suy cho cùng thì nguy hiểm quá anh nhỉ?"
Kotori nhìn cái kính chắn gió của anh, lo lắng hỏi. Mặc dù bộ dáng đó trông rất "bảnh", nhưng nếu lấy sự an toàn tính mạng của bản thân ra để đánh đổi, Kotori chắc chắn sẽ kịch liệt phản đối.
Nghe vậy, Tanboku Baku hoàn toàn chẳng để tâm: "Yên tâm đi, với tay lái của anh thì không ngã được đâu. Mà dẫu có ngã, cơ thể anh cũng cứng cáp lắm."
Thấy thái độ của anh, Kotori khẽ thở dài, tự biết mình chẳng thể thuyết phục được người đàn ông này.
Nếu cô bày ra dáng vẻ cứng rắn, có lẽ Tanboku Baku sẽ ngoan ngoãn nghe lời. Nhưng làm như vậy, cô luôn có cảm giác mình đang ép buộc anh. Kotori không thích làm thế, nên đành chôn chặt suy nghĩ ấy xuống đáy lòng.
Giữa bao dòng suy nghĩ miên man, Kotori bèn chuyển chủ đề: "Mà nói đi cũng phải nói lại, tâm trạng anh có vẻ tốt nhỉ, bộ có chuyện gì vui sao?"
Lời vừa lọt tai, nụ cười trên môi Tanboku Baku càng khó che giấu:
"Em còn nhớ cái khúc gỗ mà anh từng kể không? Lần này cuối cùng anh cũng tìm được cơ hội trị cô ả rồi."
"Thế thì chúc mừng anh nhé, anh Tanboku." Kotori mỉm cười gật gật đầu, sau đó chợt ngập ngừng: "Nhưng mà... Cô ả?"
"À —— Ừ đúng rồi, là con gái."
Sắc mặt Tanboku Baku không mảy may xê dịch, anh vẫn giữ nụ cười đắc ý và vô cùng tự nhiên.
"... Con gái sao?"
Kotori đột nhiên nhìn chằm chằm Tanboku Baku bằng ánh mắt nghiêm túc. Chẳng hiểu sao, cô lại chủ động hỏi tới cùng: "Cô ấy là người thế nào?"
"Là một người gần giống với Kotori em ấy..." Lời nói đang dang dở, Tanboku Baku lại ngẫm nghĩ một chút rồi bật cười lắc đầu: "Không đúng, là một người còn ấu trĩ hơn cả em nữa kìa."
"Người còn ấu trĩ hơn cả em á?" Kotori ngây người, để lộ biểu cảm bất đắc dĩ: "Lẽ nào trông em ấu trĩ lắm hả?"
"Với tư cách là một Koyoku, em còn phải học hỏi Yuuhi nhiều điều lắm đấy."
"Chuyện này thì không thể chối cãi được..."
Nghe đến đây, Kotori lập tức vò đầu bứt tai đầy khổ não.
Chẳng mấy chốc, một Kotori vừa mới nhạy bén nhận ra chút ít manh mối đã bị Tanboku Baku đánh lạc hướng, khiến cô không tài nào dò xét thêm được gì.
Quả nhiên, sự quan tâm của Kotori dành cho người phụ nữ kia đã vơi đi, cô bắt đầu dời sự tập trung sang thảo luận về những mặt còn yếu kém khi bản thân gánh vác thân phận Koyoku.
Thế là Tanboku Baku cũng mượn thân phận người bình thường để cho cô đủ loại lời khuyên.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, Kotori cũng tự nhận thấy trời đã muộn nên đành tạm biệt anh rồi rời đi.
Tanboku Baku tiện tay gọi một phần pizza, vừa đọc sách vừa nghe bản tin trên máy tính để đốt thời gian rảnh rỗi.
Một ngày cứ thế trôi qua.
...
"Oáp ——" Sáng sớm hôm sau, khi bóng đèn mờ nhạt trong văn phòng khẽ nhấp nháy, âm thanh từ bản tin thời sự phát liên tục trên máy tính suốt cả đêm cũng bắt đầu rè rè đứt quãng, Tanboku Baku mới chịu tỉnh giấc.
Cứ giữ nguyên tư thế ngồi trên ghế, gác chân lên bàn, Tanboku Baku cứ vừa đọc sách rồi ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Theo phản xạ tự nhiên, Tanboku Baku giơ tay tóm lấy cuốn sách đang úp trên mặt, nhấc ra rồi tiện tay quăng ra sau lưng.
Ngáp ngắn ngáp dài, Tanboku Baku bỏ chân xuống, vươn vai đứng dậy khởi động lại cơ thể.
Các khớp xương cứng ngắc phát ra một chuỗi tiếng kêu răng rắc. Chờ đến khi bộ não chậm chạp lấy lại tinh thần, Tanboku Baku mới mở mắt, đảo nhìn về phía thủ phạm gây ra hiện tượng chập chờn điện lúc nãy.
Soyoku, cô đã bất thình lình xuất hiện trong văn phòng của anh từ lúc nào chẳng hay.
Lại ngáp thêm cái nữa, Tanboku Baku kéo tấm rèm che chiếc giường nhỏ ngay cạnh bàn làm việc ra, quăng luôn cả cơ thể nằm oạp xuống lớp nệm êm ái, cũng chẳng thèm quan tâm mình đã cởi giày ra chưa mà cứ thế ngủ tiếp.
Thế nhưng cùng lúc đó, miệng anh vẫn lẩm bẩm:
"Sao cô lại tới đây. Nếu cô định tìm Kotori thì giờ này có lẽ con bé đã đi học mất rồi... Mấy giờ rồi nhỉ?"
"Sáu giờ đúng."
Soyoku hờ hững buông lời, ánh mắt xuyên qua lớp mặt nạ ghim thẳng vào Tanboku Baku: "Mục đích của tôi không phải Kotori, mà là anh."
"Thế thì vẫn còn sớm chán." Tanboku Baku khoanh hai tay ra sau gáy, hé một mắt liếc nhìn Soyoku: "Nào? Sáng bảnh mắt đã đại giá quang lâm, cô có việc gì nhờ vả sao?"
"Đây là lời hứa của chính anh đấy, Nevil."
Soyoku trầm giọng nói: "Đừng có ý định nuốt lời."
"Tôi hứa chuyện gì cơ?"
Tanboku Baku ngơ ngác vắt óc suy nghĩ, không biết mình đã vạ miệng nói câu gì mà lại dụ được Soyoku tự vác xác tới tận nơi thế này.
"Tiêu diệt Dokuman." Giọng điệu của Soyoku vô cùng nghiêm túc, khác hẳn với dáng vẻ cà lơ phất phơ của Tanboku Baku.
Nghe cô nói vậy, Tanboku Baku mới sực nhớ ra: "À —— Chuyện này hả..."
Lúc dùng những lý lẽ thuyết phục Soyoku vào hôm qua, Tanboku Baku có nói sẽ cùng cô đánh bại Dokuman, sau đó tiện miệng vẽ ra mấy cái hứa hẹn giúp cô tìm phương pháp hoặc lối suy nghĩ để thay đổi tương lai gì gì đó.
Khi đó, Soyoku rơi vào thế bất lợi, hơn nữa dự tính của Tanboku Baku lại rất vừa vặn với ý đồ của cô, nên cô không thể không gật đầu đồng ý.
Nhưng Tanboku Baku thật sự chẳng ngờ rằng Soyoku lại nghiêm túc với chuyện này đến vậy.
Tanboku Baku nằm nghiêng, chống tay đỡ lấy đầu, nở một nụ cười rạng rỡ:
"Đừng nôn nóng~ Tôi tự có tính toán riêng."
"Thế bao giờ thì anh mới hành động? Chỉ cần anh và tôi cùng hợp sức, chúng ta chắc chắn sẽ trừ khử được ả." Giọng điệu Soyoku đầy quả quyết, nhưng vừa dứt câu cô đã do dự một lát, đành đổi giọng: "... Chắc là được."
Soyoku tất nhiên là vô cùng sốt ruột. Đối với cô, những việc làm của Dokuman chính là vết trượt đầu tiên đẩy cô xuống hố sâu tuyệt vọng, đồng thời cũng là thủ phạm chính cướp đi sinh mạng của Yuuhi.
Cái chết của Yuuhi và sự hồi sinh của Arami —— Chỉ cần ngăn cản cả hai chuyện này xảy ra cùng một lúc, cô sẽ có thể thay đổi viễn cảnh tương lai nơi những người xung quanh lần lượt chết đi. Toàn bộ những bi kịch ấy đều do một tay Dokuman giật dây, thế nên chỉ cần giết được ả, mọi chuyện coi như xong.
"Ừ, cô nói không sai. Nếu tính tổng sức mạnh của hai chúng ta lại, hẳn là đánh bại được Dokuman đấy."
Tanboku Baku cười híp mắt, nhởn nhơ gật gật đầu.
Linh cảm của Soyoku là hoàn toàn chính xác. Chỉ cần liên thủ với Tanboku Baku giải quyết sạch sẽ Dokuman, moi thứ sẽ tốt đẹp thôi.
Thế nhưng, có một chuyện nằm ngoài dự tính của cô: Tanboku Baku vẫn chưa tìm được lý do chính đáng để diệt trừ Dokuman ngay lúc này.
Cái anh muốn là đục nước béo cò, nước càng đục lại càng tốt.
Giờ đây mây đen vần vũ sắp có bão lớn, đúng là cơ hội tuyệt vời để đàn cá ngoi lên mặt nước kiếm ăn, Tanboku Baku tất nhiên không bỏ qua con mồi béo bở này.
Nếu mưa bão to lên kéo theo lũ cá sấu hay trăn khổng lồ đổ về, anh cũng chẳng việc gì phải sợ hãi. Bởi vì đám hoảng loạn đâm quàng đâm xiên trong làn nước đục ngầu đó chỉ là cá, chứ không phải một ngư phủ ranh ma như anh. Tanboku Baku hoàn toàn đủ sức đánh hơi thấy mùi nguy hiểm trước khi lũ quái vật to xác kịp lộ diện để tìm đường chuồn êm.
Cho nên, trong hoàn cảnh tính mạng của bản thân vẫn còn được bảo đảm, đương nhiên anh phải vắt kiệt lợi ích một cách tối đa.
... Nghĩ đi nghĩ lại thì cũng hơi phiền phức. Trước kia anh cứ phải dè chừng mọi lúc mọi nơi để tránh phe Ma Pháp Thiếu Nữ bị thương nặng. Giờ có thêm Soyoku xen vào, anh lại phải kiêng dè xem tính mạng của Dokuman có giữ được không nữa chứ.
"Đừng vội, Soyoku à. Tôi đã tính toán cả rồi."
Tanboku Baku ngồi bật dậy khỏi giường, cười tít mắt nhìn Soyoku.
Nặn bừa một cái cớ trong đầu, Tanboku Baku tiện miệng chém gió: "Cô hiện giờ vẫn chưa đạt trạng thái hoàn hảo nhất."
"Kotori đã nghỉ ngơi rất tốt."
"Không không không, ý tôi không phải vậy." Tanboku Baku lắc đầu: "Thứ cô cần bây giờ là sự bình yên trong tâm hồn."
"... Tôi phải làm thế nào." Chỉ do dự một chút, Soyoku đã cất tiếng hỏi.
"Cô hiện tại đang ngụp lặn trong vòng luân hồi bất tận, tư duy sớm đã đóng khung theo một khuôn mẫu nhất định. Giống như những bánh răng trong đồng hồ vậy, tuy ăn khớp hoàn hảo, nhưng thực chất lại chẳng chừa ra nổi một chỗ trống để nhét thêm một linh kiện mới mẻ nào. Bởi thế, cô nên kiếm việc gì đó mà mình chưa từng làm để thử nghiệm, ví dụ như ——" Tanboku Baku dán mắt vào Soyoku, nhẩn nha ngáp dài một cái rồi phán: "Làm bữa sáng cho tôi đi, tôi lười gọi đồ ăn ngoài rồi."
"..."
Nhìn Tanboku Baku thong dong lững thững đi vào phòng tắm rửa mặt, Soyoku chẳng thốt lên lời nào. Hồi lâu sau, cô mới chầm chậm lên tiếng chất vấn: "Anh chắc chắn làm việc này sẽ thay đổi được tương lai chứ?"
"Cô không xắn tay vào làm thì sao mà biết được?"
Tiếng lầm bầm không rõ chữ của Tanboku Baku truyền ra khi anh đang đánh răng. Rất lâu sau khi nghe thấy câu trả lời này, Soyoku mới khẽ gật đầu, đảo mắt đánh giá hoàn cảnh xung quanh.
Rốt cuộc việc xào nấu này có giúp giải quyết xong Dokuman hay không, bản thân Soyoku vẫn ôm mối hoài nghi sâu sắc. Nhưng cô cũng hiểu, nếu mình không ngoan ngoãn làm theo lời anh, e là Tanboku Baku sẽ chẳng đời nào chịu kề vai sát cánh cùng cô.
Vì tương lai, cô đành phải tạm thời phục tùng yêu cầu của gã đàn ông này. May thay, yêu cầu lần này cũng chẳng có gì to tát cho lắm.
Mở tủ lạnh, lôi ra chút nguyên liệu ít ỏi nằm trơ trọi giữa một núi kem tươi, Soyoku bắt tay vào nấu nướng.
Mùi hương thức ăn bắt đầu lan tỏa, lấp đầy cả căn phòng làm việc bằng một bầu không khí dễ chịu.
Tanboku Baku vừa đánh răng xong, vơ vội cái khăn mặt lau lấy lau để.
"Phù~ Sảng khoái."
Vừa bước ra khỏi phòng tắm với vẻ mặt tỉnh rụi, Tanboku Baku liếc mắt về phía mặt bàn, nơi Soyoku đang hí hoáy với... một đống bầy nhầy hỗn độn.
"... Đây là cái quái gì vậy?"
Tanboku Baku khựng lại, đầy ngờ vực đưa mắt nhìn thùng rác bên cạnh, cố gắng chắt lọc từ đống túi nilon vừa lôi từ tủ lạnh ra xem thứ gì mới là đồ ăn được.
"Thức ăn."
Soyoku nhàn nhạt đáp. Cô kéo mặt nạ lên trên một chút, chỉ để che phần mắt, chừa lại cái miệng để nhấm nháp thử thành quả vừa nấu trong nồi.
"Ý tôi là... Món ăn tên gì cơ?"
Tanboku Baku mở lại tủ lạnh, rà soát lại số nguyên liệu vừa bị lấy mất, rồi quay sang quan sát kỹ thứ bột nhão như cháo mà Soyoku đang xào nấu.
Hầu như chẳng tìm thấy dấu tích món nào nguyên vẹn, tất thảy chúng đều bị nghiền nát bét rồi trộn lẫn vào nhau tạo thành hình thù mới.
Đáp lại phản ứng kinh hãi của Tanboku Baku:
"Tôi đã đảm bảo đủ hương vị lẫn dinh dưỡng rồi, anh cứ coi như đang uống nước mà tu ực một cái là xong."
Tanboku Baku day day trán, méo mặt nhìn cái nồi "cháo" quái dị trước mặt.
Ban đầu anh còn đinh ninh hai người đều là Kotori nên tay nghề nấu nướng cũng chẳng xê xích là bao, ai dè bao nhiêu kỹ năng nữ công gia chánh của Soyoku đã rụng rớt sạch bách trong quá trình ngụp lặn ở các vòng luân hồi rồi.
Cầm thìa múc một ngụm đưa vào miệng, đống kiến thức đồ sộ mà tổ chức Shocker đã nhồi nhét vào đầu anh bắt đầu chạy công suất tối đa để phân tích đủ loại thông tin.
Cuối cùng, Tanboku Baku cũng chỉ đành gượng gạo gật đầu.
"Ừm... Đánh đổi độ ngon miệng để theo đuổi tính hiệu quả tuyệt đối, nếu xét theo tiêu chuẩn lương khô quân đội thì tôi công nhận thứ này xếp hàng đỉnh của chóp."
Nhưng nếu cứ ăn cái món này mãi, Tanboku Baku còn đâm ra nghi ngờ không biết hàm răng của Soyoku hiện giờ còn nhớ cách nhai hay không nữa.
Liếc mắt dò xét đôi môi của cô, anh phát hiện ra hàm răng ngọc ngà trắng bóc kia tuyệt nhiên không hề có động tác nhai nuốt nào.
Anh đành lắc đầu ngán ngẩm, tiện tay vớ lấy túi bánh mì mà Kotori mua từ trước, xé ra quệt vào cái thứ sền sệt kia rồi bắt đầu ăn.
Tuy anh cũng chẳng kén cá chọn canh gì mấy cái khoản ăn uống, nhưng từ dạo được Kotori thỉnh thoảng ghé qua tẩm bổ bằng vô số món ngon vật lạ, khẩu vị của anh đã vô tình bị nâng lên một tầm cao mới.
Dù sao người ta cũng cất công nấu nướng, vả lại mùi vị cũng chẳng đến nỗi tệ hại gì cho lắm, chỉ là màu sắc với kết cấu có phần hơi ba chấm mà thôi. Thế là Tanboku Baku cùng Soyoku cứ thế cắm cúi húp sùm sụp ngay trên chiếc nồi nhỏ.
Kính coong~ Đang ăn dở, Tanboku Baku đưa tay cầm điện thoại lên.
"... Là Ha Yeon gọi."
Trượt ngón tay bắt máy, Tanboku Baku áp điện thoại lên tai:
"Tanboku Baku xin nghe, có việc gì vậy?"
"Không có việc gì lớn đâu."
Giọng nói của Ha Yeon vang lên từ đầu dây bên kia, pha lẫn một nét cười nhạt nhòa.
Bắt được ánh mắt chăm chú của Soyoku, Tanboku Baku bèn bật loa ngoài cho cô nghe cùng.
Đặt điện thoại lên mặt bàn, Tanboku Baku vừa quệt bánh mì vừa thong thả hỏi: "Vậy... là có chuyện tốt lành gì sao?"
Ào ào ào...
Đang lúc nói chuyện, Tanboku Baku loáng thoáng nghe thấy tiếng nước róc rách vọng ra từ điện thoại, nghe như có ai đó vừa dội cả một gáo nước xuống. Tiếp đó, giọng nói Ha Yeon vẫn mang theo ý cười:
"Vừa nãy thì không, nhưng giờ thì có rồi."
Đứng giữa không gian phòng tắm tối mịt, Ha Yeon dùng chính cách thức thô sơ nhất để dội từng gáo nước đầy ắp từ trong chiếc xô nhựa lên người mình. Chiếc điện thoại được bọc trong chiếc túi chống nước vẫn hay dùng ở các công viên giải trí nằm im lìm bên cạnh.
"... Thế à."
Ánh mắt Tanboku Baku lướt nhanh qua Soyoku. Dưới lớp mặt nạ che khuất, ánh mắt của cô phẳng lặng như một mặt hồ không chút gợn sóng.
Đắm mình trong làn nước mát lạnh, Ha Yeon ngửa cổ nhìn trần nhà, lắng nghe tiếng nhai nhóp nhép của Tanboku Baku rồi thì thầm:
"Anh đang ăn gì thế?"
"... Một thứ rất khó nói." Chẳng màng kiêng dè ngay trước mặt Soyoku, Tanboku Baku thản nhiên phán: "Hương vị thì ổn đấy, nhưng kết cấu thì ba chấm vô cùng, y hệt món sơn hào hải vị bị xay nhuyễn thành mớ hỗn độn vậy."
"Thế sao... Đồ ăn giao từ cửa hàng nào tới à?"
Ha Yeon dò hỏi. Nghe giọng điệu của Tanboku Baku thì rõ ràng không phải đồ do anh tự nấu, vậy thì chỉ có thể là vế sau thôi.
"Ừm..." Nhìn Soyoku, Tanboku Baku gật gù: "Đại loại thế, ít nhất cũng là do người khác nấu."
"Đại loại là sao?" Giọng nói rộn lên sự khó hiểu từ trong điện thoại.
"Mấy thứ này có nói cô cũng chẳng hiểu đâu, giải thích lằng nhằng rắc rối lắm, cô cứ coi như nó là đồ ăn gọi ngoài đi." Đánh hơi thấy ý định truy vấn tới cùng của Ha Yeon, Tanboku Baku lập tức cắt đứt luôn mạch câu chuyện.
"Ồ... Thế cũng được." Trong phòng tắm, Ha Yeon hơi ngớ người một lát, sau đó lại tiếp tục nở nụ cười: "Thực ra, tôi có chuyện muốn nói với anh."
"Ừ hứ? Chuyện gì vậy?"
"Hôm qua lúc đi dạo quanh thành phố, tôi vô tình nhìn thấy một tấm bảng quảng cáo: Sắp tới, bãi biển nằm sát mép nước của thành phố Kamishiro sẽ mở cửa phục vụ người dân, tôi muốn anh đi cùng tôi."
"À, chuyện nhỏ, không vấn đề gì. Tầm khoảng lúc nào thì bãi biển mở cửa?"
"Chắc tầm một tháng nữa. Vậy chốt lại là không được quên đâu đấy nhé?"
"Yên tâm đi, tôi sẽ nhớ mà." Tuy cảm thấy lời hứa hẹn này có mùi hắc ám của trò cắm cờ xui xẻo, nhưng Tanboku Baku vẫn vui vẻ nhận lời.
"Vậy nhé, tạm biệt anh~"
"Tạm biệt."
Điện thoại vừa cúp, Tanboku Baku cũng vét sạch bát "cháo" cuối cùng trong nồi, buông một tiếng thở dài:
"Chà, biết nói sao nhỉ... Quả thực là một trải nghiệm ẩm thực vô cùng mới lạ."
"..."
Bỏ ngoài tai mấy lời đánh giá nhận xét của Tanboku Baku, Soyoku dùng tay lau miệng rồi kéo thẳng mặt nạ xuống: "Ha Yeon... Trong trải nghiệm của tôi, cô ấy chưa từng cởi mở đến nhường này."
"Đương nhiên đó là công lao của tôi rồi."
Tanboku Baku đắc chí cười mỉm. Để ngăn chặn kế hoạch của Dokuman, anh đã tốn không ít công sức mới thay đổi được trạng thái tinh thần của Ha Yeon.
Và tất cả những việc này, chỉ để đón chờ một mùa vụ thu hoạch đơm hoa kết trái.
Càng nghĩ ngợi đắc ý, trên khuôn mặt Tanboku Baku lại càng nở rộ một nụ cười đầy vẻ bí ẩn xen lẫn chút nham hiểm lạ thường.
"He he he..."
Như một tên phản diện đích thực, anh cứ ôm bụng cười mãi không thôi.
"Vậy, chúng ta đi xử lý Dokuman được chưa?" Thấy vẻ mặt của Tanboku Baku, Soyoku lạnh nhạt hỏi.
"Bây giờ vẫn chưa vội, cứ từ từ thôi."
Khẽ lắc nhẹ ngón tay, Tanboku Baku thong dong ngồi xuống ghế bành:
"Khoan bàn đến chuyện cô đã hồi phục đủ sức mạnh phong độ hay chưa, nhưng ít ra Dokuman cũng phải để lộ ra sơ hở cái đã. Thứ chúng ta cần lúc này là chờ đợi thời cơ chín muồi."
"Thời cơ gì?"
Tanboku Baku dang rộng hai tay: "Ấy, vội gì. Tôi sẽ bám sát ả thật chặt, với tư cách là lính đánh thuê mà ả tự tay mời chào, tôi sẽ chăm sóc cố chủ của mình chu đáo nhất có thể."
"... Tùy anh vậy."
Soyoku chẳng buồn nói thêm câu nào. Cô lặng lẽ xách cái nồi không lững thững bước vào phòng tắm chà rửa sạch sẽ, miệng lẩm bẩm: "Tôi hi vọng sẽ sớm nhìn thấy kết quả thực tế, Nevil."
"Đừng lo, Soyoku."
Tanboku Baku nhấc chân gác lên bàn, giọng điệu vẫn thoải mái hệt như đã nắm chắc phần thắng trong tay: "Theo như tôi biết, Dokuman muốn lấy mạng Yuuhi là để đoạt lấy ngọn lửa đen của cô ấy, từ đó truyền thêm một loại siêu năng lực khác ngoài khả năng cận chiến tay không cho con Quỷ Rối. Còn tôi thì vừa hay lại đang nắm trong tay một phương án giải quyết vô cùng hoàn hảo cho chuyện này."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn