Chương 86: Thần Arami
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~17 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1 Xoảng!
Dưới cống ngầm, Dokuman sầm mặt, đập phá mọi thứ xung quanh để xả giận, nhưng dẫu vậy vẫn không tài nào nguôi ngoai ngọn lửa hận trong lòng.
"Soyoku, cả tên Nevil nữa... Kẻ nào kẻ nấy đều như đang cố tình nhắm vào tao!"
Chìa Khóa Minh Giới bị cướp đi, lúc rắp tâm hạ sát Koyoku cũng bị tên khốn Nevil phá bĩnh. Trải qua bao nhiêu chuyện rắc rối, Dokuman cảm thấy không nghi ngờ gì nữa, bản thân quả thực đã nếm mùi thất bại. Thế nhưng, tất thảy những thất bại này đều do hai kẻ kia gây ra. Nếu không có chúng thọc gậy bánh xe, ả đã sớm vờn hai con nhãi ranh Ma Pháp Thiếu Nữ kia trong lòng bàn tay.
"Sự thể đến nước này, chẳng lẽ phải cầu xin sự trợ giúp từ vị đại nhân đó sao..."
Trầm mặc đắn đo, hễ nghĩ tới viễn cảnh phải làm sắp tới, chính Dokuman cũng rợn tóc gáy. Nếu sử dụng phương pháp đó, cục diện trước mắt chắc chắn sẽ xoay chuyển hoàn toàn, nhưng có một điều chắc chắn là sinh mạng của ả cũng...
Không còn nhiều thời gian để do dự nữa. Cùng lắm chỉ là tổn hao chút sinh lực, còn nhỡ mà nếm mùi thất bại thì hậu quả thậm chí còn tàn bạo hơn rất nhiều so với mất đi chút sinh lực còm cõi.
Chẳng mấy chốc Dokuman đã đưa ra quyết định, ả chắp hai tay lại và bắt đầu lẩm nhẩm niệm chú.
...
Cùng lúc đó, trong không gian tĩnh mịch của thư viện, Tanboku Baku đang rảo mắt lướt qua những tựa sách trên giá.
"Tuyển tập lịch sử thành phố Kamishiro", "Lịch sử phát triển của Ma Pháp Thiếu Nữ", "Tín ngưỡng cổ đại: Chương Ma Pháp Thiếu Nữ"...
Tiện tay rút vài quyển, anh cắm cúi lật xem từng cuốn một, đôi mày nhíu ngày một chặt. Cuối cùng, anh chậc lưỡi thở dài, cất chúng về chỗ cũ: "Cuối cùng vẫn chẳng có chút manh mối nào."
Đột nhiên, nhận thấy điều gì bất thường, Tanboku Baku ngước mắt lên trần nhà.
Ánh đèn đang sáng bỗng nhiên chớp tắt vài cái, kéo theo đó là bầu không khí im ắng như tờ bao trùm xung quanh, tĩnh mịch đến mức tiếng hít thở cũng trở nên nhẹ bẫng. Tanboku Baku đảo mắt qua dãy ghế ngồi. Mấy người kia không biết tự bao giờ đã gục xuống bàn, chìm sâu vào giấc mộng.
Ngay sau đó, một tiếng bước chân vang lên xung quanh.
Gương mặt không biểu lộ chút gì gọi là hoảng hốt hay bối rối, Tanboku Baku vẫn nhẩn nha lục lọi tìm kiếm tài liệu trên giá sách, miệng thản nhiên lên tiếng: "Cái thói cứ lúc ẩn lúc hiện không ai hay không ai biết này là truyền thống của người tương lai hả?"
Đứng khuất sau giá sách, Soyoku hiện ra.
"Anh đang tìm gì vậy?"
Giọng nói lạnh nhạt cất lên, Tanboku Baku đáp thẳng: "'Vị đại nhân' nào đó mà Dokuman nhắc tới. Tôi tò mò thân thế gã ta quá nên rẽ qua đây điều tra một chút."
Xoay đầu lại, Tanboku Baku hướng mắt về phía Soyoku. Chợt anh săm soi cô một lát rồi cất giọng: "Trông cô phờ phạc thế? Chẳng lẽ Kotori đã làm gì cô?"
Vừa dứt câu, anh bỗng ngập ngừng: "À không đúng, là cô đã làm gì Kotori mới phải."
Anh hoàn toàn không xem thấy bản tin nào đưa tin về vụ ẩu đả giữa Ma Pháp Thiếu Nữ và Quái Nhân. Hơn nữa, trường học của Kotori dẫu có tiết thể dục thì cô nhóc cũng không thể mệt rã rời đến mức này. Kết hợp với những gì anh biết về tính cách của Soyoku, nguyên do chỉ có thể là cô ta lại đến gây sự với Kotori.
Soyoku không nói tiếng nào, chỉ lẳng lặng gật đầu thừa nhận.
Thở dài một cái, Tanboku Baku lại với tay lấy một cuốn sách, tiếp tục lật lật: "Cô chắc chắn làm vậy thì Koyoku sẽ trưởng thành chứ? Dù có muốn ép cô ấy mạnh hơn thì cách này e là căng quá đấy."
"Chỉ có tôi mới thấu tỏ giới hạn của 'chính mình'. Nếu không chịu nỗ lực cường hóa bản thân, đến lúc hiểm nguy giáng xuống, cô ấy đến việc tự vệ cũng chẳng làm nổi..."
"Thôi thôi dẹp đi, tôi không hứng thú với dăm ba câu đố của cô đâu."
Chẳng bòn mót được thông tin nào giá trị, Tanboku Baku lắc đầu trả sách về chỗ cũ: "Tại sao người tương lai lại khoái chơi trò úp mở thế nhỉ? Cứ ruột để ngoài da có phải tốt hơn không?"
"Anh không hiểu đâu, Nevil." Soyoku điềm đạm đáp: "Đối với thế giới này, tôi chỉ là tàn ảnh của tương lai. Một khi để rò rỉ sự việc trong tương lai, sự thể chỉ càng tồi tệ hơn thôi."
"Ồ? Tồi tệ đến mức nào?" Tanboku Baku có vẻ hứng thú, anh nhướn mày dò xét Soyoku.
"..." Soyoku đảo mắt nhìn về một vị khách đang ngáy khò khò trên chiếc bàn cách đó không xa, cụ thể là cái ly nước đặt bên cạnh.
"Cái ly rơi —— Giả sử trong quá khứ tôi từng chứng kiến tương lai xảy ra một chuyện tương tự thế này, và tôi báo cho anh biết rằng lát nữa thôi cái ly kia sẽ lăn khỏi bàn và vỡ toang, thì sẽ dẫn đến hai kịch bản."
Có vẻ ký ức ùa về nhắc nhớ những tháng ngày quá khứ, giọng Soyoku chùng xuống: "Hoặc là anh sẽ dốc sức ngăn cản nhưng không thể xoay chuyển chuyện cái ly vỡ; hoặc là anh đã bảo vệ thành công cái ly, nhưng thứ vỡ nát lại chính là sọ của gã đang nằm bên cạnh."
Nghe giọng điệu của cô, Tanboku Baku lập tức thông suốt. Dường như cô ta đã đích thân trải qua những chuyện tương tự. Nghĩ kỹ lại thì, những lời cô ta thốt ra quả thực rất mù mờ. Bất luận là thảm họa tương lai hay sự bất hạnh của kẻ khác, chẳng có chuyện nào được nói ra một cách rành rọt.
"Thế thì tội nghiệp cho cô rồi."
Tanboku Baku vốn không phải tuýp người chuộng dăm ba cái trò câu chữ lắt léo này. Nếu bắt anh suốt ngày phải bô bô mấy câu úp mở đó, khéo anh tức chết mất.
"Cái trò du hành thời gian của thế giới này hơi trừu tượng quá, tác dụng phụ cũng nhiều. Tôi có hơi nhớ thế giới Kamen Rider rồi đấy."
"... Nghĩa là sao?"
"Không có gì, cô nói tiếp đi."
Trước sự cợt nhả đó, Soyoku chỉ tặc lưỡi: "Tuy những sự vụ trong tương lai chưa rõ ràng tôi không có quyền tiết lộ, nhưng nếu là những sự thật hiển nhiên đã xảy ra trong quá khứ thì tôi vẫn có thể kể."
"Thì có tác dụng gì?"
Lờ đi câu hỏi của anh, Soyoku lẳng lặng quay đầu, xuyên qua lớp mặt nạ rà soát giá sách, cuối cùng lôi ra một quyển.
"Đây là thứ anh đang tìm."
"Ồ?"
Nhận lấy cuốn sách, Tanboku Baku liếc mắt qua tựa đề.
"Lịch sử tín ngưỡng dân gian cổ đại". Bán tín bán nghi giở vài trang, tay anh bỗng khựng lại, cặp mày lại nhíu chặt: "Mấy thứ ghi trong này toàn là thần thần quỷ quỷ thôi."
"'Đại thần Arami'. Chắc chắn trong đó có nhắc đến vị thần này."
"Arami sao? Tôi lại biết đến một loại Aramitama[note100218] đấy." Lật thêm vài trang sách, Tanboku Baku tìm thấy một bức tranh vẽ miếng kim loại đã bị ăn mòn quá nửa, bên trên khắc hai chữ "Arami" theo lối chữ cổ.
"Hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Thần Arami chỉ là vị thần được truyền tụng ở một vùng đất nhỏ hẹp thời cổ đại. Dân tình tin rằng vị thần này có thể xóa bỏ thiên tai, nên năm nào họ cũng khăn gói lên tận vùng núi sâu để cúng bái. Thậm chí còn xuất hiện cả tục lệ hiến tế người sống cực kỳ tàn nhẫn."
Lời giải thích của Soyoku làm Tanboku Baku chợt giác ngộ: "Nói vậy, ý cô là 'vị đại nhân' mà Dokuman nhắc tới chính là Thần Arami? Một vị thần?"
Mất một lúc ngẫm nghĩ, Tanboku Baku vẫn chẳng thấy có gì to tát: "Cảm giác cái tên đó khí thế không bằng Viêm Đầu Đại Nhân hay Zoffy đâu."
"... Đúng mà cũng không đúng." Mặc kệ lời bông đùa của Tanboku Baku, Soyoku nói thẳng toẹt: "Nếu thần linh thật sự tồn tại, lũ Quái Nhân đã chẳng lộng hành trên thế giới này. Vị Thần Arami thực thụ... thực chất chính là đám bụi gai mọc trĩu trịt trên ngọn núi đó."
Hiếm khi không chơi trò đánh đố, Soyoku dốc hết mọi thứ mình biết: "Thời viễn cổ có rất nhiều hiện tượng siêu nhiên mà dùng lẽ thường ngày nay khó lòng lý giải. Nhờ vào sự sùng bái cuồng nhiệt và hủ tục hiến tế người sống dã man, đám bụi gai nọ đã hút no máu người, sinh sôi nảy nở, hóa thành hình dạng Quái Nhân, mạo danh vị Thần Arami hư cấu kia. Cho tới tận khi bị Ma Pháp Thiếu Nữ phong ấn, đức tin về vị thần này mới chính thức sụp đổ."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn