Chương 119: Đồ bơi
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~31 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1 Cuối cùng thì Ha Yeon vẫn kiên quyết bắt anh phải xách mông đi ra ngoài mua đồ bơi. Còn Kotori thì lấy cớ muốn tìm một nơi yên tĩnh để ôn bài, nên quyết định lủi thủi một mình ở lại trông coi văn phòng.
Vì vậy, ngay vào ngày hôm sau, Tanboku Baku và Ha Yeon cùng nhau đến trung tâm thương mại để mua sắm.
"Không thể chọn chỗ nào khác được sao?"
Nhìn khung cảnh thân thuộc đập vào mắt mình, Tanboku Baku ngồi yên trên chiếc mô tô, hít sâu một hơi rồi cất lời hỏi dỗi.
"Chỗ này có cả khu vui chơi giải trí nữa mà. Tôi muốn sau khi mua đồ xong sẽ ghé vào chơi một lát~" Ha Yeon nở nụ cười tủm tỉm trèo xuống xe. Thấy Tanboku Baku đậu xe cẩn thận đâu vào đấy, cô liền vươn tay ra, chủ động đan những ngón tay mình vào tay anh:
"Hôm nay anh phải ngoan ngoãn đi chơi với tôi đấy nhé~" Hôm nay cô ăn vận một chiếc quần đùi bò kết hợp với áo nỉ xám, mái tóc dài được buộc cao theo kiểu đuôi ngựa, thoạt nhìn rõ ràng là đã cố tình trau chuốt tỉ mỉ từ trước.
Nhìn ngắm nụ cười rạng rỡ đầy nhiệt tình của cô, Tanboku Baku bất chợt nhớ lại dáng vẻ lạnh lùng như tảng băng trôi ngày nào, không kìm được bật cười khúc khích.
"Sao thế?"
"Không có gì, chỉ là nhớ lại bộ dạng của cô hồi bọn mình mới gặp nhau thôi."
"Cái đó thì..." Ha Yeon lúng túng cười trừ, nhưng rồi cô cũng mau chóng khôi phục lại vẻ tự nhiên: "Hồi ấy tôi đang ngập ngụa trong ngọn lửa thù hận, may mà nhờ có anh kéo tôi ra khỏi vũng bùn đó. Giờ đây trước mặt anh, tôi cũng chẳng cần phải ra vẻ xù lông nhím nữa làm gì."
"Nói thế là, tôi tự hào về bản thân mình được rồi đấy nhỉ?"
Ha Yeon cười tủm tỉm, gật đầu khẳng định: "Anh lúc nào chẳng đáng tự hào."
Một tay Tanboku Baku bị Ha Yeon nắm chặt, tay còn lại thì đút gọn vào túi áo choàng gió, mặc kệ cô kéo xềnh xệch đi thẳng vào trung tâm mua sắm.
Ha Yeon ngẩng cao đầu, hít sâu một hơi tận hưởng bầu không khí trong lành, rồi nghiêng đầu mỉm cười: "Đi thôi, mình cứ lượn lờ vài vòng xem sao đã."
"Tôi sao cũng được."
Tanboku Baku thả lỏng nét mặt đáp.
Cứ thế, hai người bắt đầu chuyến tham quan vô bổ dạo quanh khu trung tâm mua sắm. Cứ đang định ghé vào ngắm nghía gian hàng này, giữa đường lại bắt gặp quầy bán đồ ăn ở tầng trên, thế là họ lại vòng lên trên đó mua chút đồ ăn lót dạ, rồi lại rủ rỉ dắt díu nhau đi tiếp.
Không có công to việc lớn nào bắt buộc phải hoàn thành cho xong ngay lập tức, việc cần làm cứ kệ đó lát làm sau cũng được. Bây giờ cứ thuận theo tự nhiên, chiều theo ý muốn của bản thân là ổn áp rồi.
Tanboku Baku và Ha Yeon sóng vai bên nhau tản bộ. Mỗi người bưng một chiếc cốc giấy, bên trong đựng mấy xiên thịt viên nướng với đủ loại hương vị, cứ thế vừa đi vừa nhồm nhoàm nhai thịt.
"Hửm?"
Ha Yeon đưa mắt ngó nghiêng xung quanh. Chợt ánh nhìn của cô đọng lại ở một sạp hàng ngay bên cạnh:
"Chiếc cốc đằng kia, hình như anh cũng có một cái giống vậy thì phải."
Đưa mắt nhìn theo hướng chỉ tay của cô, Tanboku Baku phát hiện ra trên quầy hàng của cửa tiệm kế bên đang bày bán hai chiếc cốc sứ. Một chiếc cốc màu trắng được in hình một con chó mực, còn chiếc kia màu đen thì in hình một con mèo mun trắng muốt.
"Ừm... Tôi, từng đi ngang qua chỗ này rồi."
Đang dở mồm ngậm nửa viên thịt nướng, Tanboku Baku nói giọng ú ớ nghe chẳng rõ chữ nào.
Quan sát nét mặt biến đổi của anh, trong mắt Ha Yeon xẹt qua một tia hiểu thấu: "Anh từng đi dạo ở chỗ này cùng con bé ấy rồi phải không? Xong con bé đó nằng nặc đòi mua chiếc cốc kia luôn chứ gì?"
"... Ừ."
"Ồ~ Ra thế."
Ha Yeon gật gù như thể đang vẩn vơ nghĩ ngợi chuyện gì đó, ánh mắt dán chặt vào nửa viên thịt nướng vẫn còn dính trên tay Tanboku Baku: "Thịt nướng vị kia, tôi cũng muốn thử một miếng xem sao."
"Vậy tôi xiên cho cô một viên khác nhé?"
"Khỏi cần~" Ha Yeon vòng tay ôm chặt bàn tay đang cầm thịt nướng của Tanboku Baku, cô nhón gót chân lên, cắn phập vào nửa viên thịt nướng mà anh đang ăn dở. Cô sảng khoái đánh chén trọn vẹn hương vị đang len lỏi tan dần trong khoang miệng.
"Nửa viên đó tôi nhai rồi đấy."
"Tôi đâu có rảnh mà bận tâm dăm ba cái lẻ tẻ đó." Ha Yeon chớp chớp mắt. Cô thản nhiên cầm lấy xiên thịt mình cũng mới ăn dở cắn một miếng chìa ra trước mặt anh: "Vậy anh cũng xơi thử vị của tôi nhé?"
"Thôi khỏi đi." Tanboku Baku vội lắc đầu nguầy nguậy, uyển chuyển từ chối khéo.
Ha Yeon bĩu môi hờn dỗi, nhưng bước chân vẫn thoăn thoắt tiến lên phía trước.
"Được rồi, đến cửa tiệm đồ bơi thôi." Cô nàng chỉ hé miệng cười tủm tỉm, xoay phắt người lại nhìn đối diện với Tanboku Baku, lên tiếng bảo:
"Có điều, gu thẩm mỹ của tôi trong việc chọn quần áo cũng không được xịn xò cho lắm. Thế nên, lát nữa anh phải giúp tôi... kiểm... tra... thật... kỹ... càng... đấy nhé~" Cô nháy mắt tinh nghịch, đoạn quay người tiếp tục nhẹ nhàng rảo bước.
Tanboku Baku nhún vai tỏ vẻ không sao cả, bước đều chân lẽo đẽo bám sát phía sau.
Xử lý êm xuôi đám thịt viên, tiện tay vứt luôn cốc giấy vào sọt rác ven đường, hai người cuối cùng cũng thò mặt vào cửa tiệm bán đồ bơi.
"Kính chào quý khách —— Ơ..."
Nữ nhân viên bán hàng đứng dậy vồn vã đón khách, vừa liếc qua đã sững sờ đóng đinh ánh mắt lên người Tanboku Baku.
"E hèm."
Tanboku Baku tằng hắng giọng, cố tình làm bộ như không thấy ánh nhìn ngỡ ngàng kia, vẫn cặm cụi bám đuôi theo sau lưng Ha Yeon.
Còn Ha Yeon thì liếc xéo nhân viên phục vụ, rồi điệu đà sải bước sâu vào bên trong cửa hàng:
"Anh cũng đưa con bé Kotori đến tiệm này mua sắm rồi chứ gì."
"Ừm..."
Tanboku Baku lầm bầm trong miệng một tiếng ậm ừ, lẳng lặng gật đầu xác nhận.
Ha Yeon chẳng hề bộc lộ ra chút cảm xúc hờn ghen nào, chỉ thong thả chắp tay ra sau lưng, đưa mắt săm soi gian hàng: "Thế con bé chọn bộ nào?"
"Bộ này." Tanboku Baku đảo mắt nhìn quanh, chỉ tay về phía bộ đồ bơi màu trắng có phần viền áo cách điệu hình lá sen.
"À ra vậy~" Ha Yeon gật gù ra vẻ hiểu ý, ánh mắt lại tiếp tục lướt qua lướt lại tìm kiếm xung quanh.
"Bộ này, anh thấy sao?"
Cô nhặt một bộ đồ bơi màu đen sì lên ướm ướm vào người, rồi ngoảnh sang hỏi thăm ý kiến Tanboku Baku.
"Trông thiếu vải quá, cái này khác gì nội y đâu chứ?"
Tanboku Baku lắc đầu bình phẩm.
Bộ bikini màu đen này chẳng có chút họa tiết trang trí nào sất, nó cực kỳ kén người mặc. Đối với một người có hình thể như Ha Yeon mà nói, bộ này quả thực không tương xứng cho lắm.
"Nói thế cũng có lý..."
Ha Yeon mân mê mảnh vải mỏng tang trong tay, hai má cũng bất chợt ửng lên những rặng mây hồng.
Cơ mà cô vẫn ném ánh nhìn tinh quái sang phía Tanboku Baku đùa bỡn: "Có điều, không tận tay kiểm chứng thì làm sao đánh giá chính xác được chứ."
Vừa nói, cô nàng vừa lững thững lê bước chân thon, đi thẳng vào phòng thay đồ.
Tanboku Baku chép miệng hít sâu một hơi. Anh thản nhiên quay về thả phịch mông xuống chỗ ngồi quen thuộc —— lần trước đưa Kotori đi thử đồ, anh cũng đóng đô ở đúng ngay cái ghế đó.
"Khụ khụ."
Ngay sau đó, một tràng ho khan vang lên, lôi kéo sự chú ý của Tanboku Baku.
Nữ nhân viên lại lúi húi đứng dậy, giữ nụ cười tiêu chuẩn của dân làm dịch vụ trên môi, lễ phép dò hỏi Tanboku Baku: "Thưa quý khách, ngài có muốn đăng ký làm một chiếc thẻ hội viên không ạ?"
"..."
Tanboku Baku nín bặt một lúc lâu, sau cùng mới từ tốn cất tiếng hỏi: "Cái thẻ hội viên này của mấy cô, muốn mở thì phải làm thế nào?"
"Thẻ hội viên phân chia thành nhiều loại dựa vào các dịch vụ nằm trong trung tâm thương mại. Ví dụ như thẻ hội viên quần áo, ngoài ra còn có thẻ hội viên ẩm thực, hoặc là thẻ khu vui chơi giải trí. Nếu ngài sở hữu tấm thẻ phân nhánh của dịch vụ nào, ngài sẽ được hưởng vô vàn ưu đãi khổng lồ ở tất cả những cửa tiệm buôn bán cùng mặt hàng đó tại khu mua sắm này ạ."
"... Rõ ràng có thể tích hợp luôn vào thành một thứ, mà bọn họ cứ nhất quyết phải xé lẻ ra hòng moi móc túi tiền thiên hạ cơ." Anh buồn bực thở dài sườn sượt:
"Vậy thì, làm cho tôi một cái đi."
"Vâng ạ~" Nụ cười trên khóe môi nhân viên càng nở rộ rực rỡ hơn. Sau khi nhận tiền đặt cọc đăng ký của Tanboku Baku, cô ả đon đả chạy tới quầy thu ngân hì hục đăng ký thông tin cho anh.
Về phía Tanboku Baku, anh ngồi ườn đợi thêm một lát, cánh cửa buồng thay đồ rốt cuộc cũng kẽo kẹt mở ra một kẽ hở. Ha Yeon lấp ló thò đầu ra ngoài, hạ giọng kêu gọi:
"Tanboku Baku, anh qua đây một lát."
"Chuyện gì vậy?" Anh bước tới trước buồng thay đồ, cúi xuống nhìn cô và hỏi.
"Anh sát vào đây thêm chút nữa." Ha Yeon thò đầu ra ngó nghiêng xung quanh cảnh giới, đôi gò má đỏ bừng như quả cà chua.
"Xung quanh đâu có ai." Tanboku Baku càu nhàu nhưng chân vẫn tặc lưỡi bước lên mấy bước.
Ngay lập tức, Ha Yeon thò tay ra khỏi kẽ cửa, tóm chặt lấy cổ tay Tanboku Baku, không nói không rằng kéo tuột anh vào buồng thay đồ.
"Từ từ đã —— Cô định làm cái gì đấy?"
Không thèm vùng vẫy ngăn cản hành động bạo dạn của cô, Tanboku Baku cứ vậy để mặc đối phương túm cổ lôi vào phòng thay đồ. Cửa buồng ngay lập tức bị sầm đóng lại cái rụp.
Diện tích của buồng thay đồ vốn nhỏ bé hẹp hòi. Nếu chỉ có một người đứng bên trong thì may ra còn xoay xở dư dả đôi chút. Đằng này lại có cả hai người cùng chui rúc vào, không gian lập tức trở nên vô cùng bức bối, chật chội.
Tanboku Baku và Ha Yeon cùng đứng trong không gian chật hẹp ấy, khó tránh khỏi việc cơ thể hai người dính sát vào nhau.
Anh đảo mắt quan sát Ha Yeon. Giờ phút này, cô nàng đang khoác trên mình bộ bikini hai mảnh màu đen tuyền. Cô rúc vào cửa híp mắt cười tinh quái, trong khi đó một tay lại che chắn lớp đồ bơi phần ngực hơi lỏng lẻo.
Không hề tuân theo lối ăn mặc kín đáo ngoan hiền như Kotori, bộ đồ bơi lần này của Ha Yeon táo bạo khoét sâu cắt xẻ không nương tay, phơi bày từng tấc da thịt láng mịn, lộ ra làn da trắng ngần điểm xuyết sắc hồng đào ra giữa không khí, càng để lọt trọn vào mắt Tanboku Baku.
Mái tóc với độ dài vừa phải được cột chặt theo kiểu đuôi ngựa vút cao. Khuôn mặt thanh tú vẫn không dời mắt khỏi Tanboku Baku, hơi thở có phần dồn dập căng thẳng.
"Thế nào, có đẹp không?" Đối mặt với ánh nhìn chăm chú của Tanboku Baku, đôi gò má Ha Yeon ửng đỏ, mỉm cười e thẹn cất tiếng hỏi.
"Đẹp thì có đẹp, nhưng nó chả hợp với khí chất của cô gì cả." Tanboku Baku nhấc ngón tay lên búng nhẹ một cái chóc vào trán Ha Yeon: "Thử bộ nào ngoan hiền kín đáo tí xem?"
"Thế cũng được." Ha Yeon ngẫm nghĩ một lát rồi gật gật cái đầu.
"Vậy thì nhường đường cho tôi đi ra ngoài, đừng có chặn cửa nữa."
"Đợi chút đã." Ha Yeon vừa nói vừa xoay người lại. Một tay khư khư ôm lấy lớp áo bơi xộc xệch đằng trước ngực, tay còn lại chống hờ lên ván cửa: "Cái dây buộc này, nãy tôi thắt bừa nên hơi rối, giờ không biết tháo ra làm sao, anh giải vây giúp tôi với."
"..." Chẳng biết là lần thứ mấy mươi rồi, anh tiếp tục thở dài sườn sượt hít sâu, vươn tay men ra đằng sau lưng cởi trói giúp cô đoạn dây buộc lằng nhằng rắc rối kia.
"Xong rồi." Rất nhanh, mớ dây rối tinh đã được gỡ bỏ, rũ xuống hai bên. Lưng trần trắng nõn nà của cô nàng được phô bày rõ mồn một ngay trước mặt Tanboku Baku.
Dù chỉ khác biệt ở chỗ có một dải dây mỏng manh, nhưng nếu đặt lên bàn cân so sánh thì phần lưng trần không có mảnh vải che thân lại làm tôn thêm đường cong tuyệt mĩ trên người Ha Yeon, bất kỳ một tấc da tấc thịt nào cũng khơi dậy sự khao khát miên man.
Ha Yeon "Dạ" khẽ một tiếng ngoan ngoãn. Cô bẽn lẽn xoay gót nép sang một bên dẹp đường cho Tanboku Baku rời đi.
"À đúng rồi, tôi cứ chôn chân đứng ở đây đợi anh thôi. Nhiệm vụ tìm đồ bơi giao phó hết cho anh đấy nhé."
Chờ Tanboku Baku đi ra khỏi buồng thay đồ rồi, Ha Yeon mới mang theo nụ cười rạng rỡ nói vói ra ngoài.
"Tôi biết rồi."
Tanboku Baku thuận miệng hùa theo. Anh quay người lại, đối mặt với cửa hàng đồ bơi vắng vẻ lặng thinh.
Nhắc đến ba cái gu ăn mặc này nọ, trong khoảng thời gian đi tháp tùng mua đồ cho Kotori, Tanboku Baku cũng tích cóp được ít nhiều kinh nghiệm xương máu. Chỉ cần để tâm vào một chút, chắc chắn sẽ không bốc phải mấy bộ thảm họa xúc phạm người nhìn.
Sau một hồi lục lọi sục sạo đống quần áo kín đáo ngoan hiền, cuối cùng Tanboku Baku cũng rút ra một bộ đồ bơi dạng cột dây phối hai màu đen đỏ đan xen.
Tanboku Baku cũng nhờ kinh nghiệm từ chuyến thăm quan trước mới thấm nhuần tư tưởng: những bộ đồ bơi buộc dây bày bán ở mấy cửa hàng đồ bơi bình thường thì đoạn dây cột bên trên chỉ để làm cảnh. Không phải cứ giật phăng sợi dây ra là tuột hết cả bộ đồ xuống được đâu.
"Nói đi cũng phải nói lại, dường như cô nàng này khá ưng ý với mấy cái áo khoác trùm đầu thì phải?"
Vừa đăm chiêu suy nghĩ, Tanboku Baku lại với tay nhón luôn một chiếc áo khoác chống nước liền mũ không được bán nguyên bộ, rồi mới cọc cọc gõ cửa phòng Ha Yeon, hô lên:
"Ha Yeon, mặc mấy thứ này vào đi, xong lại chồng quần đùi của cô vào rồi hẵng ra ngoài thử xem?"
"Ồ, để tôi thử xem."
Ha Yeon thò cái đầu bé nhỏ qua khe hở cửa, giơ cánh tay trần nhẵn thín ra chộp lấy đống áo quần mà Tanboku Baku đưa tới, xong rụt cổ về trốn tịt luôn vào phía sau buồng.
Cực kỳ nhanh gọn lẹ, cánh cửa bỗng bật mở cái rầm. Ha Yeon ló đầu ra ngoài dòm dòm ngó ngó, xong lại toe toét mở toang cửa lao ra trước mặt Tanboku Baku, dang rộng hai tay khoe khoang khoe mẽ:
"Sao nào, duyệt không~" Lúc này, phần thân dưới của Ha Yeon đang được bọc gọn trong chiếc quần đùi jeans ống ngắn. Thế nhưng, người đối diện vẫn có thể soi rõ đường dây nơ lấp ló qua hông quần, khơi gợi trí tưởng tượng phong phú vẩn vơ của phái nam. Phần thân trên thì khoác một chiếc áo bơi chẽn tông nền màu đen, viền chỉ bo mép màu đỏ tươi roi rói, kết hợp thêm một chiếc áo chống nước liền mũ màu trắng tinh bọc ngoài.
Bản thân Ha Yeon vốn toát lên khí chất phi giới tính đầy nét soái tỷ phong trần. Dẫu mảnh áo bơi phụ nữ mỏng manh kia đã thành công làm bật lên sự ma mị quyến rũ của cô nàng, song chiếc áo khoác chùm đầu thùng thình bên ngoài lại một lần nữa kéo vãn phần kín đáo ngoan hiền của phái nữ. Khi đội thêm mũ chùm đầu vào, khí phách tiêu sái, ngông cuồng phóng khoáng của cô lại càng được thể hiện rõ nét hơn bao giờ hết.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn