Chương 87: Arami nhập thể
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~24 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1 Thấy Soyoku thẳng thắn như vậy, Tanboku Baku vừa hé miệng định nối lời thì cô nàng chợt nghiêng đầu, dõi mắt nhìn về một hướng. Biểu cảm này Tanboku Baku đã bắt gặp không ít lần. Thỉnh thoảng Kotori hay Ha Yeon cũng tỏ ra như vậy, đó là phản ứng mỗi khi họ đánh hơi được hoạt động của Quái Nhân.
"Có dao động của Quái Nhân... giống như khí tức của Dokuman, nhưng lại mãnh liệt hơn rất nhiều..." Soyoku dường như đã lờ mờ đoán được điều gì, giọng điệu trở nên nghiêm trọng.
"Vậy sao?"
Tanboku Baku lôi thẻ bài in hình bông hoa ra, nhưng chẳng thấy nó rung rinh bần bật như mọi khi.
"Có vẻ cô ta đang 'bạo lực lạnh' với tôi rồi."
Đút tấm thẻ vào túi, Tanboku Baku ngẩng lên thì đã thấy Soyoku bốc hơi khỏi chỗ đứng. Cùng lúc đó, ánh đèn chớp tắt báo hiệu những vị khách trong thư viện đang lục đục tỉnh giấc.
"Hấp tấp thật đấy."
Gập cuốn sách lại đặt lên kệ, Tanboku Baku móc Súng Sương Mù nã một phát đạn xuống sàn nhà.
Phụt—— Làn sương đen đặc quánh cũng che khuất bóng dáng anh rồi tan biến theo.
...
Khi Tanboku Baku vác xác đến hiện trường, vừa khéo nghe thấy một tràng cười ngạo mạn quen thuộc.
Dokuman đứng ngạo nghễ ở trên cao, dang rộng đôi tay. Đám dây leo tua tủa gai nhọn ngoằn ngoèo vươn xuống lòng đường, găm thẳng vào thân thể của từng người qua đường. Dưới ánh nhìn âm u lạnh lẽo của ả, những làn khói đen kịt trườn qua dây leo, len lỏi vào cơ thể các nạn nhân, làm thân xác họ biến đổi và hình thành nên hình hài Quái Nhân.
Chớp mắt một cái, ả liếc mắt sang bên cạnh, nhanh nhẹn giơ tay lên phòng thủ. Một tia chớp chói lòa đánh thẳng xuống. Soyoku vung kiếm chém tới, nhưng không ngờ lại bị cánh tay của Dokuman chặn đứng.
"... Quả nhiên."
Trong ánh mắt Soyoku không hiện lên quá nhiều sự kinh ngạc. Vừa bị Dokuman hóa giải đòn tấn công, Soyoku lập tức lùi về phía sau để giữ khoảng cách. Gần như cùng lúc đó, một nhánh gai từ tay Dokuman đã quấn chặt lấy vị trí mà Soyoku vừa đứng, chụp hụt.
"Ồ?" Dokuman híp mắt, liếm liếm môi. Trên mặt ả hiện lên những đường hằn đen kịt. Nhìn kỹ thì mấy vết hằn này giống hệt đám gai góc vặn vẹo kia: "Phản xạ nhạy bén đấy, cứ như mày đã biết tòng tọc tao sẽ tung đòn thế nào vậy."
Ả phô trương sự tự tin vô song, như thể muốn ra oai về năng lực của mình, nên chẳng thèm dắt theo Quỷ Rối bên người.
Ngay lúc ả cất tiếng, Koyoku và Yuuhi cũng tức tốc lao tới nơi.
"Dokuman!"
Chướng mắt cảnh ả biến quần chúng vô tội thành Quái Nhân, lửa giận bùng lên ngùn ngụt trong lòng Yuuhi. Cô kích hoạt động cơ bay lên không trung, giáng một cú đấm sấm sét xuống chỗ Dokuman.
Bốp!
Thế nhưng trước đòn công kích ấy, Dokuman chỉ nhếch mép khinh khỉnh, giơ một tay lên. Làn khói đen rỉ ra từ tay ả dễ dàng cản phá cú đấm của Yuuhi.
"Cái gì..."
Yuuhi giật mình thon thót. Cô còn chưa kịp rút lui thì đã thấy đám dây leo ngọ nguậy vươn ra từ màn khói đen, quấn chặt lấy cánh tay mình. Những chiếc gai cứng sắc nhọn phá thủng lớp giáp tay của cô mỏng như tờ giấy. Máu tươi rỉ ra, Yuuhi nhăn nhó rên rỉ vì đau đớn.
Lúc cô định liều mạng giật cánh tay ra, một ánh đao sắc lẹm xẹt ngang, chém đứt phựt đám gai cản đường. Soyoku tóm vai Yuuhi quẳng ra xa, kéo dãn khoảng cách với Dokuman rồi cất giọng lạnh tanh: "Đây không phải đối thủ của cô đâu. Lo cứu đám người qua đường đi."
"Ư..."
Lộn vòng trên không rồi tiếp đất bằng một đầu gối, Yuuhi ôm lấy cánh tay còn găm chi chít gai. Lửa bùng lên, thiêu rụi đám gai thừa thãi. Sau đó, cô lườm Dokuman bằng ánh mắt hình viên đạn.
"Được lắm, Soyoku." Dokuman chẳng thèm đoái hoài gì đến Yuuhi. Ả liếc qua Soyoku rồi dáo dác nhìn quanh. Lát sau, ả mỉm cười đắc ý: "Tìm thấy rồi."
Một vòi gai phóng ra, đâm phập vào bóng râm góc đường. Ngay lập tức, một người vội vàng phi ra khỏi chỗ ẩn nấp. Tanboku Baku ung dung bước ra ngoài ánh sáng.
"Vẫn giảo hoạt như ngày nào nhỉ, Nevil." Dokuman nheo mắt, hằm hằm nhìn Tanboku Baku.
"... Yo, sếp, lâu rồi không gặp." Nhìn bộ dạng mới toanh của Dokuman, Tanboku Baku nhoẻn miệng cười chào hỏi.
Dokuman không còn diện bộ váy liền thân thường thấy nữa, thay vào đó là một bộ trang phục chẳng khác bikini là mấy, phô bày diện tích lớn làn da xanh nõn như lá mầm. Cùng lúc đó, khắp người ả chằng chịt những vết hằn hình gai góc. Cái giao diện này... Đừng hòng mà lượn lờ trong phim dành cho thiếu nhi đấy. Có điều cái thế giới quan này cũng chẳng liên quan gì đến thiếu nhi cả.
"Nevil, có nhiều lúc tao thực sự muốn bóp chết mày. Nếu không muốn vứt mạng thì mau chứng minh giá trị của mày đi." Dokuman chĩa tay về phía hai Ma Pháp Thiếu Nữ: "Đánh gục chúng nó, nghiền nát chúng nó cho tao. Tao phải khiến bọn chúng trừng mắt chứng kiến cảnh lũ Quái Nhân này cấu xé lẫn nhau trong sự bất lực tuyệt vọng!"
"Đánh bại Yuuhi và Koyoku à..." Tanboku Baku nhìn sang hai cô nàng Ma Pháp Thiếu Nữ, nhún vai: "Tôi thì thế nào cũng được. Nhưng nhìn bộ dạng này của cô, có lẽ 'vị đại nhân' đó đã hồi sinh trong cơ thể cô rồi nhỉ? Đâu cần tôi ra tay, cô muốn xử tử bọn chúng cũng dễ như trở bàn tay mà."
"Chỉ là mượn xác nhập hồn thôi. Nhưng dẫu thế, sức mạnh hiện tại của tao mạnh hơn bất cứ lúc nào!" Dokuman cười phá lên man rợ, giải phóng vô số sợi gai tấn công Soyoku ngay trước mặt.
"Sao thế Soyoku? Cử động chậm chạp đi nhiều rồi kìa!"
Lời khiêu khích của Dokuman lọt vào tai, Tanboku Baku cũng đảo mắt nhìn Koyoku. Thể lực của cô sụt giảm nghiêm trọng, chưa trụ được bao lâu đã bắt đầu thở hồng hộc. Tiếc thật, lại đâm đầu đi đánh lộn vào đúng lúc này.
Nhét thẻ bài vào thắt lưng, biến hình thành Kamen Rider, Tanboku Baku vác thanh Đại kiếm Hắc Thiết lên, phi như tên bắn về phía trước...
Lách mình, vung đao, gạt đỡ, bật nhảy...
Soyoku đã nằm lòng những chiêu trò này. Số lần cô chạm trán Dokuman nhiều không đếm xuể, vậy nên dẫu Dokuman có ở trạng thái này thì cô vẫn dễ dàng phán đoán được hành động tấn công ngay khoảnh khắc ả rục rịch giở trò. Theo lý thuyết, tiêu diệt Dokuman không hề khó. Nhưng sự thật luôn trớ trêu, hễ Soyoku chực xuống tay đoạt mạng Dokuman là y như rằng sẽ có một biến cố ngoài dự tính nào đó chen ngang ngăn cản cái chết của ả.
Soyoku thầm đoán, chắc có lẽ do thân phận người đến từ tương lai của cô đã tác động đến thế giới này chăng? Để Koyoku trở thành Soyoku, sự thành công trong kế hoạch của Dokuman là một mắt xích không thể thiếu. Bởi lẽ, chỉ khi trải qua nỗi đau mất đi những người quan trọng, Kotori mới lột xác thành một Soyoku như hiện tại. Vì vậy, thế giới dường như đã nhốt chặt Soyoku vào một vòng lặp tử thần. Cô càng dốc sức cứu rỗi thì bánh răng định mệnh càng không thể xoay vần.
Soyoku từng manh nha ý định tự kết liễu đời mình để chấm dứt chuỗi ảnh hưởng lên thế giới này, nhưng chẳng mảy may thay đổi được vòng lặp thời gian mà mình đang kẹt lại. Nhắm mắt xuôi tay rồi mở mắt ra, một vòng luân hồi mới lại hiện diện. Do đó, cô chỉ đành nuốt hận đối mặt với những thất bại hết lần này đến lần khác, tiếp tục đương đầu với sự hèn mọn của bản thân.
Keng!
Đỡ được đòn tấn công của Dokuman, Soyoku phải lùi lại một bước.
Thể lực của cô, cũng như thể lực của Koyoku sắp cạn kiệt. Ánh mắt lấp sau mặt nạ lướt qua chỗ Tanboku Baku. Hầu hết đòn đánh của anh đều nhắm vào Yuuhi, không hề gây tổn hại gì cho Koyoku. Nhưng dù vậy, thể lực tàn tạ của Soyoku cũng không cho phép cô nhây dưa đánh trường kỳ.
Chỉ còn cách đánh nhanh thắng nhanh.
"Koyoku." Tránh được một đòn chí mạng từ Dokuman, Soyoku thét lớn.
"Hả?" Vừa phải lo đánh Quái Nhân sao cho không làm chúng bị thương, nghe tiếng gọi, cô khó hiểu ngoảnh đầu nhìn sang.
"Kết hợp kiếm khí vừa nãy cô học được với chiêu thức thanh tẩy hạt giống ký sinh của Yuuhi, phóng kiếm quét ngang đám Quái Nhân đi!"
"Cái gì..." Tiếng hô thất thanh không phát ra từ miệng Koyoku hay Yuuhi, mà lại đến từ Dokuman đang cau chặt mày: "Cái trò đó, mày thực sự nghĩ nó sẽ có tác dụng hả?"
"Vậy thì cứ thử xem!"
Tuy mờ mịt trước yêu cầu của Soyoku, nhưng trực giác mách bảo Koyoku cách này chắc chắn sẽ hiệu nghiệm. Nới rộng khoảng cách với lũ Quái Nhân, Koyoku tra kiếm vào vỏ, vung tay thế Rút kiếm chém, dồn dập bơm sức mạnh vào thanh kiếm, căn chuẩn hướng sao cho đòn tấn công quét trọn toàn bộ đám Quái Nhân.
Cùng lúc đó, Soyoku cũng tạo dáng y chang Koyoku, tia sét bao quanh người chớp giật liên hồi.
Dự cảm bất an ùa tới, Dokuman bung lụa giải phóng bụi gai đâm sầm về phía Soyoku, đồng thời gào lên với Tanboku Baku: "Nevil! Mau chặn Koyoku lại!"
"Đừng hòng làm thế!"
Ngọn lửa bao trùm toàn thân Yuuhi, cô liều mình lao tới cản đường Tanboku Baku. Bản thân Tanboku Baku vốn chẳng có ý định răm rắp tuân lệnh Dokuman, vậy nên tất nhiên anh sẽ không bỏ lỡ cơ hội béo bở này. Cứ tà tà đụng độ với Yuuhi, miệng anh hờ hững buông một câu: "Xin lỗi nhé, tôi kẹt không rút ra được rồi."
"Đồ phế vật!" Dokuman nghiến răng, lại quay đầu tiếp tục xông vào Soyoku.
Rõ ràng cơ thể bị vô số gai nhọn xuyên thủng, nước da trắng ngần nhuốm đỏ máu tươi, thương tích đầy mình, nhưng Soyoku lại điềm nhiên không mảy may nhúc nhích, tiếp tục tập trung năng lượng.
Xoẹt!
Ngay lúc Koyoku rút kiếm chém ra một tia kiếm khí càn quét cả con đường, Soyoku cũng chém xuống một nhát.
Trút hết toàn bộ sức mạnh, một luồng sấm chớp trắng xóa nện thẳng vào Dokuman. Khi chạm vào cơ thể ả, nó vỡ tung thành hàng loạt đạo kiếm khí khác, bao trùm lấy Dokuman. Hơi thở sắc bén tỏa ra như muốn xé toạc bầu không khí.
Kiếm khí của Koyoku lướt qua toàn bộ đám Quái Nhân, đồng thời quét ngang qua chỗ Tanboku Baku và Yuuhi đang tỉ thí. Thế nhưng cả hai người chẳng mảy may hề hấn gì, bầy Quái Nhân cũng bình yên vô sự. Song, sau khi bị luồng kiếm khí xẹt qua một lát, động tác của bọn chúng trở nên khựng lại, thân xác dị dạng vỡ vụn, trả lại nguyên vẹn những người qua đường.
Ngoảnh sang phía Soyoku, bóng dáng Dokuman bị lượng lớn kiếm khí cấu xé tơi bời hoàn toàn biến mất trong làn khói. Một lúc lâu sau, dung mạo ả mới dần lộ ra.
"Hừ... Hóa ra là vậy, đây chính là thực lực của mày sao."
Máu tím chảy ra đầm đìa, Dokuman lúc này đã thương tích đầy mình. Thế nhưng những vết thương lại đang dần hồi phục với một tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Dokuman vẫn trơ trơ đứng đó, giương mắt nhìn Soyoku. Dây gai lại nhú ra từ tay ả.
Vừa định lao tới tấn công, một dòng điện trắng muốt bỗng chớp sáng quanh cơ thể ả. Thân thể vừa mới đứng sừng sững như vừa phải chịu một đòn chí mạng, điện xẹt liên hồi buộc ả phải khụy một gối xuống đất.
"Khụ khụ... Chỉ được đến mức này, cũng chẳng có gì to tát." Thấy Soyoku lại chuẩn bị tra kiếm vào vỏ, bày ra thế chuẩn bị rút kiếm, Dokuman không sợ hãi mà còn cười đắc ý: "Tao đã kiểm chứng thực lực của mày rồi, Soyoku! Sức mạnh của mày cũng chỉ đến thế mà thôi!"
Ả giơ tay lên, búng tay một cái, cười gằn: "Mục đích của tao đã hoàn thành rồi. Từ giờ mày không còn là mối đe dọa với tao nữa đâu, Soyoku!"
Ầm!
Theo sau lời ả, mặt đất đột ngột nứt toác. Quỷ Rối lao từ dưới lòng đất lên, mang theo Dokuman chạy trốn khỏi đó.
Chứng kiến cảnh đó, Tanboku Baku cũng lùi lại, kéo dãn khoảng cách với Yuuhi, nhìn theo hướng Dokuman vừa khuất dạng, thở hắt một câu: "Mạnh miệng gớm, thực chất cũng là chạy trốn thôi."
Rút khẩu Súng Sương Mù, anh bóp cò trước khoảnh khắc đám Ma Pháp Thiếu Nữ kịp lao tới đánh bồi, phó mặc cho làn sương đen sầm sì nuốt chửng bản thân.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn