Chương 143: Ba người tụ họp
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~24 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2 Ngay sau khi kết thúc vụ ủy thác không lâu, Tanboku Baku trầm ngâm một lúc rồi lấy điện thoại ra gọi:
"Alo."
"Tôi là Kamimai Ne đây. Anh Tanboku, có chuyện gì vậy?"
Tiếng của Kamimai Ne vang lên từ trong điện thoại. Trước khi rời đi, cô đã trao đổi phương thức liên lạc với Tanboku Baku và Kotori.
"Hôm qua tôi có nhận được một vụ ủy thác liên quan đến tập đoàn Kamimai của cô."
"Tập đoàn Kamimai của cô". Vừa nghe thấy câu này, Ha Yeon đang nằm bấm điện thoại trên giường liền phát hiện ra người ở đầu dây bên kia không phải là Kotori, cô hiếu kỳ quay sang nhìn.
Ngay sau đó, Tanboku Baku bèn đem toàn bộ ngọn ngành câu chuyện kể lại cho Kamimai Ne nghe. Nghe xong, đối phương im lặng một hồi.
"Cuối cùng, tôi đồ rằng chắc đã có tên Quái Nhân nào đó nhắm vào tập đoàn Kamimai của cô, vì vậy nên tôi gọi điện để nhắc nhở cô một tiếng."
"... Thì ra là vậy." Đứng một mình cạnh cửa sổ trong biệt thự, Kamimai Ne nhìn ra hồ bơi rộng rãi của gia đình, cất tiếng.
"Tôi sẽ nói chuyện này với cha mình. Cảm ơn anh đã thông báo cho tôi, anh Tanboku."
Về chuyện bãi biển ở thành phố Kamishiro, cách đây không lâu cô cũng có nghe loáng thoáng, nhưng không nắm rõ được ngọn ngành. Nhờ có Tanboku Baku nhắc nhở, cô mới tường tận tình hình hiện tại của tập đoàn Kamimai.
Mặc dù nói thành phố Kazekawa hiện có Reine bảo vệ, nhưng ở những nơi khác thì cô cũng đành bất lực.
Hơn nữa, dựa theo những gì Tanboku Baku nói thì anh hoàn toàn không có bất kỳ manh mối nào về tên Quái Nhân đang rắp tâm hãm hại tập đoàn Kamimai này.
Cúp máy xong, Kamimai Ne nhíu mày suy nghĩ: "Rõ ràng không giống kiểu hành động mà Quái Nhân sẽ làm... Cảm giác kỳ quặc này, lẽ nào là bọn họ?"
Không biết nhóm người "bọn họ" mà Kamimai Ne lẩm bẩm trong miệng rốt cuộc là ai. Ngay sau đó, Kamimai Ne nhấc máy gọi cho cha mình.
Cuộc gọi nhanh chóng bị từ chối. Cô cũng chẳng mảy may bất ngờ, chắc hẳn ông ấy đang bận rộn giải quyết những công việc quan trọng. Thế là cô đặt điện thoại sang một bên, mở sách ra đọc.
Mãi đến khi điện thoại đổ chuông lần nữa, cô mới bắt máy: "Vâng, thưa cha."
Từ đầu dây bên kia vang lên một giọng nói lạnh lùng cứng rắn: "Lát nữa cha còn một cuộc họp, có chuyện gì thì con nói thẳng đi."
"Các thiết bị y tế ở bãi biển thành phố Kamishiro đã bị Quái Nhân giấu đi rồi."
"Trong cuộc họp vừa rồi cha cũng đang giải quyết mấy vấn đề này." Giọng điệu của cha Kamimai Ne trở nên nghi ngờ: "Thông tin vẫn chưa được công bố, làm sao con biết được mấy chuyện này?"
"Ba năm trước, khi con bị bắt cóc, con đã được một người cứu sống, dạo gần đây con lại tình cờ gặp lại anh ấy. Cũng chính anh ấy là người được ủy thác xử lý chuyện này khi quay lại thành phố Kamishiro."
"Thế sao..." Nghe thấy câu này, cha của Kamimai Ne hiếm hoi lắm mới chìm vào trầm mặc.
Ông khựng bước, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ hành lang: "... Ân tình này cha sẽ ghi nhớ, cậu ta tên gì."
"Tanboku Baku, hiện đang điều hành văn phòng thám tử Tanboku tại thành phố Kamishiro —— Ngoài ra anh ấy còn nói cho con biết, hành động của đám Quái Nhân này rất kỳ lạ, dường như đang có âm mưu nhắm vào tập đoàn Kamimai."
"..."
Nghe xong lời này, đầu dây bên kia im lặng mất một lúc lâu.
Phải một lúc lâu sau, ông mới lên tiếng trả lời: "Cha biết rồi, thông tin này cha sẽ lưu tâm. Còn việc gì khác không."
"Sắp tới con cũng định đến thành phố Kamishiro một chuyến, dưới thân phận của Reine."
"Được thôi —— Lúc đến đó, con nhớ nhân danh lòng biết ơn, mời anh chàng Tanboku này một bữa cơm, cứ nói rằng tập đoàn Kamimai sẽ luôn ghi nhớ ân nghĩa của cậu ta."
"Con sẽ làm thế."
"Vậy cúp máy nhé."
Tút, tút, tút...
Nhìn màn hình tối đen, Kamimai Ne trầm ngâm một lát, lại tiếp tục gọi điện cho Kotori ——...
"Chị Ne, chị hẹn em ra đây có việc gì không?"
Tại tầng thượng của một tòa nhà cao tầng, Kotori vừa đẩy cửa bước ra đã bắt gặp ngay bóng dáng Ma Pháp Thiếu Nữ Reine đang đứng chờ ở đó.
"Chị có chuyện muốn nói với em và Yuuhi, em biến hình đi. Chị đưa em về thành phố Kamishiro một chuyến."
"Hả?" Kotori thoáng sững người, nhưng vẫn siết chặt mặt dây chuyền ngay trước mặt đối phương, hoàn tất quá trình biến hình.
Sấm sét lóe lên, Koyoku đã hiện diện ngay trước mắt cô: "Chị nói về thành phố Kamishiro... Chúng ta phải qua đó bằng cách nào?"
"Bay qua đó."
Reine mỉm cười, giơ một tay lên.
Cơn gió ngọc bích nổi lên, hóa thành vòng xoáy ôm trọn lấy cả hai. Trong tiếng kêu kinh hãi của Koyoku, cô giơ hai tay lên theo bản năng nhằm cố gắng giữ thăng bằng.
"Thả lỏng đi, không cần phải căng thẳng thế đâu." Reine nở nụ cười, đưa Koyoku từ từ bay lên không trung.
Ngay sau đó, cả hai lao vút về phía thành phố Kamishiro.
Lúc đầu, những luồng gió chỉ thổi thoang thoảng nhẹ nhàng, nhưng dần dà, gió thổi mỗi lúc một nhanh, tốc độ di chuyển của hai người cũng vì thế mà không ngừng tăng lên.
"Đây chính là đặc tính năng lực của chị, gió thổi càng nhanh thì sức mạnh sẽ càng lớn. Và tốc độ này vẫn chưa phải là giới hạn của chị đâu."
Reine tươi cười nói với Koyoku. Lúc này, cả hai đã bay tít lên tận trên không trung, bay lượn ngay dưới những tầng mây, vững vàng lao nhanh về phía trước.
Thế nhưng, cho dù đang bay với tốc độ khủng khiếp như vậy, Koyoku lại hoàn toàn không có cảm giác bị những luồng gió mạnh quất thẳng vào mặt. Tựa như hai người đang được bọc bên trong một chiếc bong bóng trong suốt, ngăn chặn toàn bộ những trận cuồng phong thét gào.
Hoàn toàn trái ngược với tiền bối Yuuhi.
Koyoku thầm gật gù, trong đầu liên tưởng đến tư thế chiến đấu của Yuuhi. Bất luận sức chiến đấu có trâu bò đến đâu thì thể lực cạn kiệt vẫn mãi là điểm yếu chí mạng của Yuuhi. Và những di chứng bắt nguồn từ việc thức tỉnh năng lực quá sớm sẽ chẳng thể dễ dàng triệt tiêu.
Im lặng một lát, Koyoku lên tiếng dò hỏi: "Nhưng này chị Reine, chúng ta tới thành phố Kamishiro là vì có dự định gì sao?"
"Mục đích chính vẫn là đến gặp Yuuhi. Suy cho cùng thì chị cũng là do cô ấy gọi tới mà." Reine cười đáp: "Không biết Yuuhi đã kể với em chưa, để đối phó với Nevil, cô ấy đã rước một Ma Pháp Thiếu Nữ rảnh rỗi mà lại cực kỳ mạnh mẽ tới đây, người đó chính là chị."
Koyoku vẫn nhớ mang máng chuyện này. Khi còn ở ngoài bãi biển, Ha Yeon từng thuận miệng nhắc tới, nhưng cô hoàn toàn không ngờ người mà Ha Yeon nhắc đến lại chính là Reine.
"Ra là vậy."
Trước vẻ mặt bừng tỉnh của Koyoku, Reine gật đầu, đưa mắt nhìn về phía trước, nụ cười trên môi hơi nhạt đi: "Đồng thời vẫn còn một chuyện nữa, chị cần nói rõ với Yuuhi."
"Chuyện gì vậy chị?"
"Đến nơi rồi chị sẽ kể cho em nghe."
...
Một lát sau, tại văn phòng của Tanboku Baku:
"Rốt cuộc cái người đó là ai vậy!" Ha Yeon đứng chắn trước mặt Tanboku Baku, chất vấn.
"Đã bảo rồi mà, là một cô bé trước đây tôi từng tiện tay cứu mạng trong lúc làm nhiệm vụ, giờ tình cờ gặp lại, đơn giản vậy thôi."
Tanboku Baku giang hai tay, ngáp dài một cái, nét mặt lộ vẻ lười nhác xen lẫn bất đắc dĩ.
Một cô gái đầy phiền phức, vậy mà trớ trêu thay lại do chính tay anh tạo nên, quả là xui xẻo hết chỗ nói.
"Anh và cô ta thực sự chỉ mới quen biết sơ sơ thôi sao?" Chẳng hiểu vì sao, Ha Yeon cứ có một dự cảm chẳng lành, thôi thúc cô muốn truy hỏi đến cùng.
"Nếu cô vẫn không tin thì tự đi mà bới móc đống tin tức mấy năm trước lên xem đi. Tôi chẳng rảnh để nói dối cô mấy chuyện vớ vẩn này đâu."
Tanboku Baku luồn hai tay qua nách cô, nhấc bổng cô lên một cách dễ dàng rồi xoay người ném phịch cô xuống ghế làm việc của mình.
Ngay sau đó, anh bước tới trước tủ lạnh rồi mở cửa ra.
"Muốn vị gì?"
"Socola."
Cảm giác được Tanboku Baku không hề gian dối trong chuyện này, Ha Yeon liền ngả ngớn bò nhoài lên mặt bàn làm việc rồi trả lời.
Cầm hai ly kem sundae đi tới, Tanboku Baku thong thả ngồi xuống giường, cứ thế vắt chéo chân ngồi nhâm nhi.
"Ăn xong thì lo mà cắm đầu vào làm bài tập đi nhé."
"Haiz..."
Cô bĩu môi, mới ăn được mấy miếng kem đã đột nhiên dừng động tác, đưa ánh mắt nghiêm túc nhìn về một hướng.
"Lại có Quái Nhân à?"
"Không phải, là dự cảm của Ma Pháp Thiếu Nữ... Đối phương đang chủ động giải phóng khí tức của mình."
"Vị Ma Pháp Thiếu Nữ nào lại rảnh rỗi ghé thăm thế này?" Tanboku Baku thắc mắc hỏi, tiện tay múc một thìa kem bỏ vào miệng.
"Tôi cảm nhận được hơi thở của gió, hơn nữa dựa trên luồng khí tức này thì thực lực của đối phương không hề yếu chút nào... Chắc tôi cũng đoán được dụng ý của cô ta rồi."
Ha Yeon thay đổi sắc mặt, đứng phắt dậy, ném lại một câu chào rồi chuẩn bị đi: "Cô ta đến tìm tôi đấy, tôi đi một lát!"
"Về sớm chút nhé."
Tanboku Baku vẫy tay tiễn cô đi. Nhìn cô rời đi, anh lại liếc sang ly sundae vẫn còn nằm chỏng chơ trên mặt bàn: "Ấy... bánh trái cũng bỏ bê luôn."
Anh đứng dậy, nhét ly kem sundae vào lại tủ lạnh.
Sau đó hướng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng mấy chốc, một bóng người đỏ rực lửa đã lướt nhanh trên nóc các tòa nhà rồi khuất dạng.
Ha Yeon đã hóa thân thành Yuuhi, lao thẳng về phía vị trí phát ra luồng khí tức.
Rất nhanh, cô đã xác định được mục tiêu trên sân thượng của một tòa nhà cao tầng. Chính thứ cảm giác đó đang nương theo gió để phát tán ra xung quanh.
Động cơ đẩy gắn sau lưng phun ra những luồng lửa rực rỡ, Yuuhi tung người nhảy vọt lên cao rồi đáp xuống khoảng sân thượng trống trải.
Lúc này cô mới phát hiện, trên sân thượng không chỉ có nguồn cơn tỏa ra khí tức của Ma Pháp Thiếu Nữ kia, mà bên cạnh đó còn có cả bóng dáng của Koyoku.
"Koyoku? Sao em lại ở đây? Còn cô là..."
Yuuhi cau mày, quay đầu nhìn sang bóng người kia: "... Reine? Quả nhiên là cô."
"Ngưỡng mộ đại danh đã lâu, có lẽ tôi nên gọi cô một tiếng tiền bối Yuuhi mới phải."
Trên môi Reine vẫn giữ nguyên nụ cười hiền hòa. Cô phất tay, một luồng gió nhẹ nổi lên, cuốn theo vài chiếc ghế trên sân thượng bay lại, thổi sạch bụi bẩn phía trên rồi đặt ngay ngắn sau lưng ba người.
Sau khi cả ba ngồi xuống, Yuuhi nhìn Reine lên tiếng:
"Cô vì chuyện của tôi mà lặn lội tới đây, thế có ảnh hưởng gì tới cuộc sống của cô không? Suy cho cùng, đối phó với Nevil đâu phải chuyện ngày một ngày hai là xong."
Reine lắc đầu: "Tôi cũng có một số việc cần xử lý ở Kazekawa. Với tốc độ bay của mình, tôi đi từ thành phố Kazekawa đến đây chỉ mất chưa đầy nửa tiếng, thế nên cô không cần bận tâm đâu."
"Vậy thì tốt. Tuy nhiên, nếu cô đã cất công đến tìm tôi, hẳn không chỉ vì mấy chuyện vặt vãnh này chứ."
"Đúng vậy." Reine nghiêm mặt: "Thực ra tôi tìm cô và cả Koyoku qua đây là vì có vài chuyện muốn thông báo cho hai người. Là chuyện liên quan đến Dokuman."
"Dokuman..."
Vừa nghe đến cái tên này, nét mặt của Yuuhi lập tức tối sầm lại: "Ả ta đã chết rồi, chính tay tôi đã đánh ả tan xương nát thịt."
"Đúng vậy. Nhưng Yuuhi này, theo tôi được biết thì Dokuman từng bốc hơi suốt hai năm trời. Cô không thắc mắc trong khoảng thời gian đó ả ta đã làm những gì sao?"
"Nói thẳng đi, đừng có úp mở nữa." Yuuhi cau mày, cất giọng trầm thấp.
"Đây cũng chỉ là suy đoán của tôi thôi." Reine chậm rãi thốt lên: "Tôi đồ rằng ả đã gia nhập vào một tổ chức Quái Nhân nào đó."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn