Chương 82: Chắc chắn sẽ thắng
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~18 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1...
Két—— Kotori đang dọn dẹp ga giường trong văn phòng liền quay đầu lại, nhìn Tanboku Baku vừa đẩy cửa bước vào.
"Ơ kìa? Anh Tanboku, anh về sớm vậy sao?"
"Đừng nhắc nữa."
Tanboku Baku cởi áo khoác dạ, tiện tay ném lên sô pha: "Nói chuyện với một khúc gỗ cả buổi, anh bỏ cuộc rồi."
Cô nàng Soyoku này đúng là... không biết đã luân hồi bao nhiêu lần rồi mà đầu óc dường như cũng trở nên cố chấp. Bất kể anh có nói gì, cô ta cũng chỉ làm theo ý mình.
Lúc rời đi, trên mặt Tanboku Baku vẫn mang nụ cười thoải mái, nhưng vừa khuất bóng Soyoku, biểu cảm của anh lập tức chùng xuống.
Anh thở dài, kéo ngăn kéo cất găng tay lái mô tô, rồi tiện tay đặt kính bảo hộ lên bàn. Cả người anh ngả gục xuống ghế, đưa tay day day thái dương.
"Rốt cuộc đó là người thế nào vậy ạ?" Kotori tò mò hỏi. Đây là lần đầu tiên cô thấy một Tanboku Baku không gì không làm được lại lộ ra vẻ mặt như vậy.
"Ừm... Nhất thời anh cũng không nói rõ được, cho nên tạm thời chưa kể cho em nghe vội. Em cứ coi như anh đang tôn trọng quyền riêng tư của người khác đi." Tanboku Baku thuận miệng bịa ra một cái cớ trước mặt Kotori, rồi gác chân lên bàn: "Còn em thì sao, sao lại về rồi?"
"Ga giường em giặt xong rồi, còn sấy khô luôn nữa." Nhìn bộ dạng dở khóc dở cười của anh, Kotori bước tới phía sau, khẽ hỏi: "Anh có cần mát xa không?"
"Ừ, làm phiền em rồi." Tanboku Baku gật đầu, ngửa đầu ra sau.
Kotori mỉm cười, đưa tay lên day ấn thái dương cho anh. Đôi bàn tay mềm mại, mịn màng và bóng bẩy như ngọc. Có lẽ vì ban nãy vừa làm việc nhà nên làn da lòng bàn tay cô trắng hồng rạng rỡ, thoạt nhìn càng thêm sạch sẽ, chưa kể lực ấn từ những ngón tay ấy mang lại một cảm giác vô cùng dễ chịu.
"Phù." Đặt tay lên tựa ghế, Tanboku Baku nhắm mắt lại, bày ra vẻ mặt vô cùng thư thái tận hưởng.
Động tác của Kotori trông rất bài bản. Mặc dù chưa từng học qua trường lớp nào, nhưng cô luôn quan sát ngay được sự thay đổi trong biểu cảm của Tanboku Baku để điều chỉnh lực tay. Không thể không nói, đây cũng coi như một loại thiên phú hiếm có.
"Cảm giác thế nào ạ, anh Tanboku?" Đôi tay Kotori chủ động chuyển xuống xoa bóp vai anh, cất giọng dịu dàng.
"Cảm giác như linh hồn cũng được thanh lọc vậy..." Tanboku Baku lẩm bẩm.
Vừa tận hưởng sự xoa bóp của cô, trong đầu anh vừa suy nghĩ về chuyện của Soyoku.
Nghe giọng điệu của cô ta, có vẻ như ngoại trừ Kotori ra, cô ta sẽ cố gắng bảo vệ tất cả những người khác. Nếu đã vậy thì không cần phải lo lắng cho Yuuhi nữa, thay vào đó nên lo cho Kotori... hay nói đúng hơn là Koyoku.
Tuy nhiên, chắc hẳn cô ta cũng sẽ đảm bảo an toàn cho Koyoku. Bởi vì theo sự quan sát của anh, tố chất cơ thể và năng lực của Soyoku lẫn Koyoku đều giống hệt nhau, hơn nữa lại lấy Koyoku của thế giới này làm gốc. Sở dĩ Soyoku có thể mạnh mẽ đến vậy, hoàn toàn là nhờ vào kinh nghiệm chiến đấu và cách vận dụng năng lực tích lũy qua không biết bao nhiêu vòng luân hồi.
Không biết nếu Koyoku chết thì Soyoku sẽ ra sao, mà Tanboku Baku cũng chẳng muốn biết.
Anh đúng là không đánh giá cao Koyoku. Thậm chí so với Koyoku, anh còn thích một Soyoku ra tay quyết đoán, mục đích rõ ràng hơn một chút... Mặc dù cái kiểu ăn nói úp mở như người thích giải đố của cô ta làm anh rất chướng mắt, cứ cứng ngắc như một khúc gỗ bị sét đánh vậy.
Thế nhưng, nếu bỏ qua thân phận Koyoku, thì bản thân Kotori lại có tính cách dịu dàng, xinh đẹp, chẳng có thói hư tật xấu nào. Cô còn thường xuyên đến văn phòng phụ giúp dọn dẹp. Trong mắt Tanboku Baku, cô tỏa ra một loại tình mẫu tử đầy tươi trẻ —— dĩ nhiên, đánh chết anh cũng không bao giờ nói ra lời nhận xét này trước mặt cô.
Nói tóm lại, Tanboku Baku rất quý mến cô bé này. Nếu để cô cứ thế bỏ mạng trong mấy cuộc chiến đấu vớ vẩn thì quả thực quá đáng tiếc.
Dù xét về tình hay về lý, anh đều sẽ ra tay giúp đỡ Kotori.
... Nhưng nói đi cũng phải nói lại, người mà Kotori cần dè chừng lúc này không chỉ có Soyoku, mà còn cả Dokuman nữa.
Không hiểu kẻ này làm cách nào mà lại kết bạn được với Ha Yeon. Mặc dù đủ loại biểu hiện của cô ta đều chứng tỏ Dokuman chỉ có vốn sống của một học sinh bình thường, nhưng mức độ độc ác thì so với người lớn chỉ có hơn chứ không kém. Cô ta thuộc tuýp người sẵn sàng ghim hận kẻ khác cả đời chỉ vì một chuyện cỏn con.
Chính vì Koyoku năm lần bảy lượt chơi trội nên mới khiến Dokuman đâm ra thù ghét. Có lẽ mấy ngày nay cô ta vẫn đang vắt óc suy nghĩ xem làm thế nào để trừ khử Koyoku đây.
Có điều, người đẩy Kotori ra trước đầu sóng ngọn gió hình như lại chính là Tanboku Baku... Để thu thập thêm nhiều thẻ năng lượng cũng như ép Dokuman phải bộc lộ điểm yếu, anh đã đưa bản đồ cho Kotori để cô đi tiêu diệt Quái Nhân.
Bất giác nghĩ đến sự an nguy của cô, Tanboku Baku không kìm được tiếng thở dài. Điều này lập tức thu hút sự chú ý của Kotori: "Sao vậy anh? Em ấn mạnh quá hay sao ạ?"
"Không đâu, em làm tốt lắm. Anh chỉ đang suy nghĩ vài chuyện thôi."
"Chuyện gì thế ạ? Anh có thể chia sẻ nỗi phiền muộn với em được không?" Kotori hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng và ôn hòa, trong ánh mắt ngập tràn vẻ bao dung.
"..." Trầm ngâm một lát, anh quyết định tiết lộ một phần thông tin, chỉ giữ lại những gì mà bản thân với tư cách là con người mới nên biết.
"Thực ra là chuyện liên quan đến em đấy, Kotori."
"Em sao?" Không ngờ anh lại đang lo lắng cho mình, Kotori ngẩn ra, ngay sau đó trong lòng không hiểu sao lại trào dâng một niềm vui sướng.
Khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười mỉm, cô lẳng lặng nhìn đôi lông mày đang nhíu chặt của anh, chờ đợi câu nói tiếp theo.
"Anh đang lo, vì tấm bản đồ anh đưa mà em đã bị Dokuman ghim hận rồi. Anh thấy cô ta trên bản tin, kẻ tên Dokuman này xem chừng không phải loại người dễ dàng chịu bỏ qua đâu. Còn cả Soyoku nữa, thực lực của cô ta cũng không thể xem thường được."
"Không sao đâu anh."
Nhìn Tanboku Baku đang rầu rĩ vì mình, Kotori mỉm cười trấn an: "Tiền bối Yuuhi cũng đứng về phía chúng ta mà, thế nên sẽ ổn thôi ạ."
Anh đang lo chính là chuyện này đây! Phiên bản bây giờ đã cập nhật rồi mà em không nhận ra sao? Một Yuuhi đối phó với Dokuman còn chật vật, vậy mà em muốn trông cậy cô ấy đánh lại Quỷ Rối và Soyoku à? Chưa kể đến việc Nevil cũng đang ở phe đối lập với Ma Pháp Thiếu Nữ nữa chứ.
Càng nghĩ, Tanboku Baku lại càng thấy sầu não. Đôi khi sức mạnh quá lớn cũng chẳng phải là chuyện tốt lành gì.
Giờ thì biết làm sao được? Chỉ còn cách "bùng nổ" thôi. Dù thực lực của Soyoku cũng sẽ theo đó mà tăng lên, nhưng anh tin rằng một khi sở hữu sức mạnh lớn hơn, cô ta sẽ chuyển mục tiêu sang tấn công Dokuman thay vì Koyoku. Cho nên vấn đề này không lớn lắm.
Bùng nổ sức mạnh... Căn bản đối với Ma Pháp Thiếu Nữ mà nói, trò này mạnh hơn hẳn so với việc ngoan ngoãn luyện tập. Chỉ cần gào thét vài tiếng là có thể đánh bật mọi thứ.
Phải nghĩ ra một cách nào đó để Ma Pháp Thiếu Nữ có thể bùng nổ sức mạnh một cách ổn định mới được... Thiết kế một ống tiêm thuốc mang theo bên người mọi lúc, hễ bắt đầu chiến đấu là tiêm ngay cho Ma Pháp Thiếu Nữ loại thuốc kích thích hưng phấn, dùng tác động vật lý để kích thích cảm xúc của cô chăng? Trông không chỉ kỳ cục, mà làm vậy thật sự không sợ sinh ra tình trạng kháng thuốc sao?
Hơn nữa, cái kiểu kích thích nhân tạo này đối với một tồn tại thiên về duy tâm như Ma Pháp Thiếu Nữ chắc chẳng có mấy tác dụng đâu nhỉ?
Nghĩ ngợi lung tung một hồi, Tanboku Baku lại thở dài.
Nhưng ngay sau đó, một bàn tay mềm mại, ấm áp đã đặt lên trán anh, nhẹ nhàng vuốt phẳng đôi lông mày đang cau lại.
Thấy Tanboku Baku quan tâm mình như vậy, Kotori cảm thấy trái tim như bị chạm vào, cả cõi lòng tràn ngập sự ấm áp. Cô nói: "Em sẽ không thua đâu, là vì anh đó."
Nghe sự kiên định trong giọng nói của cô, anh sững người một lát, rồi lập tức nảy ra một ý tưởng.
"Vì... anh sao?"
Tanboku Baku nhoẻn miệng cười, gật đầu: "Anh biết rồi. Vậy thì anh sẽ luôn ở phía sau ủng hộ em. Lần chiến đấu tới, hãy giành một chiến thắng thật đẹp mắt nhé."
"Chắc chắn sẽ thắng ạ." Kotori đáp lời, giọng điệu vô cùng quả quyết.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn