Chương 132: Binh lính tép riu
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~25 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2 Tiếng động cơ mô tô nổ rền. Dưới sự chỉ dẫn của Kotori, Tanboku Baku dừng xe tại một góc rẽ khuất nẻo.
Phía trước chính là các lớp học thêm và trung tâm bồi dưỡng kỹ năng. Kotori không dám để Tanboku Baku đưa thẳng đến cổng vì sợ bị người quen của mẹ bắt gặp thì to chuyện.
Cô tháo mũ bảo hiểm đưa trả cho Tanboku Baku: "Được cứu rồi, cảm ơn anh Tanboku nhé~"
"Không cần cảm ơn đâu, lần sau chú ý chút là được." Tanboku Baku đặt tay lên tay lái: "Em vào học trước đi, có chuyện gì lúc sau chúng ta nói tiếp."
"Vâng, vậy anh Tanboku, trưa gặp lại nhé."
Vừa gặp mặt lại phải chia xa, trong ánh mắt Kotori ánh lên một tia lưu luyến. Dẫu vậy, cô vẫn duy trì nụ cười trên môi, vẫy vẫy tay chào tạm biệt rồi thoăn thoắt bước về phía trung tâm.
"Trưa gặp lại nhé ——Vậy thì, anh cũng phải tranh thủ ngó nghiêng thành phố này một vòng mới được."
Tanboku Baku gật đầu, quay đầu xe phóng đi nơi khác.
Thành phố Kazekawa, nơi này có vẻ không có nhiều dấu hiệu Quái Nhân hoành hành. Nếu có thì cũng do cảnh sát giải quyết. Còn nếu tình hình trở nên căng thẳng hơn, các Ma Pháp Thiếu Nữ từ thành phố lân cận sẽ ra tay hỗ trợ, bởi bản thân thành phố này chẳng có Ma Pháp Thiếu Nữ nào đóng quân cả.
Tanboku Baku còn nhớ trước khi anh gặp Yuuhi, thỉnh thoảng cô cũng hay sang thành phố bên cạnh để thanh trừng Quái Nhân.
Dẫu sao đối với thế giới này, những Ma Pháp Thiếu Nữ có thực lực cường hãn như Yuuhi chung quy chỉ đếm trên đầu ngón tay. Và những Quái Nhân có khả năng sánh ngang với Dokuman lại càng hiếm như lá mùa thu.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dạo quanh ngắm cảnh kết hợp thu thập chút thẻ bài Quái Nhân cũng không phải là ý tưởng tồi.
Tất nhiên, còn một trọng tâm không thể ngó lơ: Chiêm ngưỡng mô tô.
"Để nhớ xem, tên gì ấy nhỉ... Tập đoàn Kamimai thì phải." Dán mắt vào bản đồ trên điện thoại, Tanboku Baku nhẩm tính: "Ngày mai mới tổ chức triển lãm mở cửa, thôi thì cứ đi lượn quanh một vòng trước đã."
Vê tay lái, Tanboku Baku chầm chậm điều khiển xe lăn bánh trên đường.
......
Tại tòa nhà thuộc tập đoàn Aonari. Bố mẹ Kotori đang ngồi trên sô pha trong văn phòng làm việc, chăm chú nhìn màn hình lớn trước mặt.
"Mọi người đến đông đủ cả rồi chứ."
Trên màn hình chính là khuôn mặt của chủ tịch tập đoàn Kamimai, trong khi các ô nhỏ xung quanh chiếu hình ảnh của các vị chủ tịch khác.
"Tôi tin rằng ngày hôm qua, tất cả các vị ở đây đều đã tận mắt chứng kiến sản phẩm của chúng tôi. Hôm nay, xin mời mọi người đánh giá sức mạnh thực sự của nó một cách rõ ràng nhất."
Ánh mắt chủ tịch Kamimai ngập tràn vẻ tự tin. Ông ta bấm nút trên điều khiển, khung hình trước mắt mọi người lập tức xoay chuyển.
Góc nhìn rung lắc dữ dội, tựa như có người đang đeo máy quay trên đầu vậy.
Bối cảnh trong video dường như đang ở một nhà kho nhỏ nằm lọt thỏm giữa cánh rừng, trên nền đất rải rác đầy lá khô.
Trong khung hình, ngoại trừ người quay phim ra thì còn có những bóng dáng khác. Tính cả người mang camera thì tổng cộng có năm người, tất cả đều đang rón rén tiến về phía nhà kho.
Điểm thu hút nhất là, năm người trong video đều đang khoác trên mình những bộ giáp cơ khí cường hóa. Đầu đội mũ bảo hiểm màu nâu sẫm che khuất khuôn mặt, trên cơ thể không lộ ra lấy một khoảng hở nào. Thậm chí bên dưới lớp giáp cũng được bao bọc bởi một lớp quân phục đen tuyền, chẳng rõ làm từ chất liệu gì.
Chiêm ngưỡng những bộ giáp đó, không ít người bất giác nhớ lại khung cảnh diễn ra tại hội trường ngày hôm qua: Trong bữa tiệc, chủ tịch tập đoàn Kamimai đã đứng cạnh một ma-nơ-canh khoác lớp giáp cơ khí, dõng dạc giới thiệu với dàn lãnh đạo của các doanh nghiệp:
"Kính thưa quý ông quý bà, sản phẩm này hoàn toàn khác biệt với những mô hình khái niệm bày bên ngoài kia. Đây là một kiệt tác đã được hoàn thiện. Với nó, sức mạnh chiến đấu của lực lượng cảnh sát khi đối đầu với Quái Nhân sẽ được nâng lên một tầm cao mới. Khả năng phòng thủ trước Quái Nhân của chúng ta cũng sẽ vững chắc hơn bao giờ hết."
Ông ta đưa mắt nhìn khắp khán đài, chân thành nói: "Để sản phẩm này có thể phủ sóng rộng rãi, để có nhiều người được nó bảo vệ hơn nữa, tôi rất cần sự chung tay giúp sức từ các vị."
... Trở lại hiện tại. Dưới ánh nhìn chăm chú của dàn lãnh đạo cấp cao, chủ tịch tập đoàn Kamimai từ tốn cất lời:
"Tôi đã phải đệ trình kiến nghị vô số lần lên đội Cảnh vệ thành phố để xin cấp phép cho cuộc thử nghiệm này. Và địa điểm tiến hành chính là một sào huyệt của Quái Nhân mà tập đoàn Kamimai của tôi đã dốc không ít công sức mới tìm ra."
Nói đoạn, ông ta ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính, liếc mắt ra hiệu cho phu nhân đang đứng ngay phía sau.
Bà gật đầu, rảo bước về phía góc phòng bấm một dãy số, hạ giọng căn dặn:
"Cuộc thử nghiệm sắp bắt đầu rồi. Nếu có biến cố gì thì giao cho con lo liệu nhé, Ne."
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng gió rít nhè nhẹ, ngay sau đó, một giọng nói bình thản vang lên: "Con biết rồi thưa mẹ."
"Cuộc thử nghiệm này đóng vai trò then chốt. Cho dù có xảy ra sự cố đi chăng nữa, con cũng không được làm những trò quá khích gây chú ý."
"... Con sẽ tự biết chừng mực."
......
"Hôm nay thời tiết đẹp thật đấy, sóng yên biển lặng."
Tanboku Baku dừng xe mô tô bên lề đường, vươn vai thư giãn rồi đưa mắt đảo quanh:
"Chỉ tiếc là thành phố này có nhiều tòa nhà cao tầng che khuất tầm nhìn quá... Mặc dù thành phố Kamishiro cũng chằng chịt các tòa nhà, nhưng dẫu sao diện tích nó lớn. Còn Kazekawa thì không đáp ứng được điều kiện đó."
Nếu đã vậy thì thà rằng trèo lên một chỗ nào đó thật cao để phóng tầm mắt xuống, thu trọn cả thành phố vào trong mắt cho rồi.
Nghĩ vậy, Tanboku Baku bèn ngẩng đầu, tìm xem có chỗ nào cao hơn một chút.
"... Hửm?"
Rất nhanh, anh đã tìm thấy mục tiêu. Đáng ngạc nhiên thay, đó chẳng phải là tòa nhà nào, mà là một chiếc cần cẩu tháp cao chót vót thường thấy trong các công trường xây dựng.
Rõ ràng chỉ là một chiếc cần cẩu tháp nhưng lại cao vượt mặt phần lớn các công trình gần đó, khiến người ta không khỏi đặt câu hỏi rốt cuộc trước đây người ta định thi công dự án gì tại khu vực này.
Tanboku Baku bỏ mặc chiếc xe bên đường, đi thẳng về phía cần cẩu tháp.
Khu vực chân cần cẩu vương vãi dấu tích của một công trường xây dựng, nhưng hiện tại đã chẳng còn sót lại bóng dáng của những hoạt động thi công, nhìn cứ như thể đã bị bỏ hoang từ rất lâu rồi.
Cửa bảo hộ cũng đang mở toang. Nhưng nếu so với sự bụi bặm ở những nơi khác, bậc thang trèo lên tháp lại có phần khá sạch sẽ.
Tanboku Baku nhanh nhẹn đu người trèo lên. Chẳng mấy chốc, anh đã đặt chân lên tới đỉnh tháp.
Từ trên đỉnh cần cẩu nhìn xuống, xe cộ dưới mặt đất đều trở nên nhỏ xíu hệt như bầy kiến đang bò lổm ngổm.
Mỗi bước đi trên lưới thép kim loại lại vang lên tiếng kêu kẽo kẹt rung lắc. Tại không gian cao ngất ngưởng này, ngoại trừ tiếng gió hú thì chỉ còn mình nó độc tấu.
Gió rít từng cơn, thổi bay vạt áo gió của Tanboku Baku. Anh giữ vẻ mặt dửng dưng, thong dong bước ra phía mỏm tận cùng của cần cẩu tháp.
Một bóng người đang đứng sừng sững ở mũi cần cẩu. Cơn gió trên cao lồng lộng thổi qua, vờn bay mái tóc dài của người đó. Từng lọn tóc vàng óng ả tung bay lấp lánh như đang phát sáng. Chỉ cần một ánh nhìn lướt qua bóng lưng ấy cũng đủ để in sâu vào tâm trí người ta, khiến họ mãi mãi không thể nào quên.
"Chỗ này chẳng an toàn chút nào đâu." Tanboku Baku đút hai tay vào túi áo, lững thững bước về phía người đó: "Ngoài những cơn gió lạnh thấu xương thì nơi này cũng chẳng có cái gì cả."
"Nhưng thứ tôi muốn chính là gió."
Người nọ quay đầu sang nhìn Tanboku Baku, nở một nụ cười thân thiện hiền hòa: "Xin lỗi nếu hành động của tôi khiến anh hiểu lầm, nhưng tôi không hề có ý định tìm đến cái chết đâu. Tôi chỉ tới đây để hóng gió một lát thôi."
"Trông cô cũng không giống loại người đó." Tanboku Baku gật gật đầu, đưa mắt đảo quanh.
"Còn anh thì sao." Thiếu nữ nhoẻn miệng cười bình thản: "Theo tôi được biết thì dự án xây dựng ở đây đã bị đình trệ nhiều năm rồi, mà anh cũng chẳng giống một người công nhân ở đây cho lắm."
"Tôi không phải người ở thành phố này."
Tanboku Baku thú thực: "Tôi chỉ muốn lên nơi cao nhất để ngắm cảnh thành phố thôi."
"Vậy sao." Thiếu nữ gật đầu, xoay người lại: "Vậy thì hoan nghênh anh đến với thành phố Kazekawa. Nhưng để đảm bảo an toàn cho bản thân, tốt nhất anh không nên ở lại đây quá lâu. ——Tôi xin phép không làm phiền anh nữa."
Cô lướt nhẹ qua cánh tay Tanboku Baku, rời khỏi chỗ đó.
Quay đầu nhìn theo thiếu nữ, Tanboku Baku khẽ lắc đầu, tiến đến vị trí mà cô nàng vừa đứng nãy.
Chẳng rõ thân phận của thiếu nữ nọ là gì. Trông cô ta có vẻ rất được giáo dục bài bản, nhưng lại tỏa ra cảm giác luôn giấu giếm tâm sự trong lòng. Bề ngoài thì dịu dàng hòa nhã với tất cả mọi người, nhưng thực chất luôn duy trì một khoảng cách nhất định với họ.
Trên thế giới này, những thiếu nữ có vấn đề về tâm lý dường như hơi nhiều quá thì phải?
Tanboku Baku chẳng buồn hiểu, tiếp tục đưa mắt ngắm cảnh vật xung quanh.
Đoàng đoàng đoàng... Đoàng đoàng—— Trong lúc mải mê thu trọn phong cảnh vào tầm mắt, một âm thanh lạ chợt dội tới, thành công thu hút sự chú ý của Tanboku Baku.
Đây rõ ràng là tiếng súng nổ. Tanboku Baku nheo mắt nhìn về hướng phát ra âm thanh. Từ vị trí này, mọi diễn biến dưới đất dường như đều không thể lọt khỏi tầm mắt anh.
"Ồ? Kia là..."
Rơi vào tầm nhìn của Tanboku Baku là năm gã khoác giáp cơ khí cường hóa, trên tay lăm lăm một loại súng trường chưa từng thấy, đang xả đạn điên cuồng về phía một Quái Nhân trên phố.
Nhờ sự khuếch đại sức mạnh của cơ thể cải tạo, Tanboku Baku nhìn thấy rõ mồn một dáng vẻ của tên Quái Nhân: Gương mặt tựa như loài mèo nhưng dữ tợn và hung hãn hơn gấp bội, hình thể tương đương con người nhưng mảnh khảnh hơn hẳn, cộng thêm bộ vuốt sắc lẹm vừa chìa ra, đích thị là một Quái Nhân thuộc giống Báo đốm.
Tuy nhiên, có lẽ do năm gã kia có ý thức chiến đấu khá nhạy bén, nên đã ngắm chuẩn bắn trúng chân của tên Quái Nhân từ trước. Điều này khiến tốc độ di chuyển thần sầu của gã không thể phát huy, để rồi cơ thể lại phải hứng chịu thêm hàng loạt viên đạn cày xới.
Máu tươi túa ra xối xả từ cơ thể Quái Nhân, dường như cơ thể của tên Quái Nhân này không thuộc hệ phòng ngự cứng cáp.
"Rider tép riu? Không đúng, công nghệ của thế giới này làm gì đã ảo ma đến mức đó, chỉ là lính tráng mặc giáp cơ khí thôi sao."
Dõi theo những hành động của nhóm người, Tanboku Baku đăm chiêu suy nghĩ.
"Nhưng mà vị trí thì cũng sàn sàn như nhau thôi, đều là đám lính lác dọn dẹp Quái Nhân... Nhưng mà tụi nó chạy nhầm trường quay rồi hay sao ấy nhỉ?"
Trong lúc mải mê suy luận, hành động của Tanboku Baku chợt khựng lại. Anh lấy chiếc điện thoại đang rung bần bật trong túi ra, mở trang tin tức.
Dựa theo định vị của điện thoại, trang tin tức lập tức chuyển sang chuyên mục của thành phố Kazekawa. Và ngay lúc này, người dẫn chương trình bản tin cũng đang tường thuật trực tiếp về đám binh lính tép riu đang lọt vào tầm nhìn của Tanboku Baku.
Chăm chú lắng nghe một hồi, Tanboku Baku xoa xoa cằm:
"Giáp cơ khí cường hóa do tập đoàn Kamimai nghiên cứu và phát triển. Nhằm mục đích bảo vệ người dân một cách tốt nhất nên đã mở cuộc thử nghiệm công khai, tích hợp cả trí tuệ nhân tạo tối tân nhất hỗ trợ..."
"Hiểu rồi." Tanboku Baku tắt điện thoại đi, dời tầm nhìn về phía trận chiến nổ ra cách đó một quãng xa tít: "Lát nữa mà không mất kiểm soát thì tính là chiến thắng."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn