Chương 155: Kamimai
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~24 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2 Sáng sớm hôm sau, những tia nắng mai xuyên qua khung cửa sổ khách sạn, chiếu thẳng lên người thiếu nữ trong phòng.
Thiếu nữ nằm trên chiếc giường êm ái, cuộn tròn người lại, phát ra tiếng thở dốc nhè nhẹ:
"Vội quá rồi đấy..."
Reng reng reng...
Chẳng biết cô nàng vừa mơ thấy chuyện linh tinh vớ vẩn gì, nhưng khi một trận chuông vang lên, Ha Yeon bất chợt bừng tỉnh, ngồi bật dậy khỏi giường.
"Ư... Tình huống gì đây?"
Cô ôm đầu, bực dọc đưa mắt nhìn chiếc đồng hồ báo thức cách đó không xa.
Chiếc đồng hồ báo thức ấy còn cố tình được đặt ở trên chiếc bàn cạnh đó, muốn tắt nó đi thì bắt buộc phải chui ra khỏi giường.
Chứ nếu đặt ngay trên tủ đầu giường, Ha Yeon dám chắc đã tắt phéng đi rồi tiếp tục lăn ra ngủ khò.
Khoác chiếc áo choàng tắm hơi xộc xệch, Ha Yeon đành bất lực rời khỏi giường để tắt chuông. Lúc này, cô mới nhận ra trên bàn có đặt sẵn một bữa sáng đầy đủ dinh dưỡng, bên cạnh là một tờ giấy nhắn.
"'Tôi có việc phải ra ngoài một lát, đã chuẩn bị xong bữa sáng cho cô rồi, nhớ ăn đấy.'... Cái quái gì vậy trời."
Nhìn thấy cảnh này, Ha Yeon khẽ thở dài, rồi liếc mắt sang đống quần áo đã được sấy khô để sẵn trên ghế.
Ngồi bịch xuống giường, Ha Yeon ngửa cổ nhìn trần nhà, trong đầu không ngừng suy ngẫm.
"Nội dung giấc mơ ban nãy... là cái gì thế nhỉ..."
.....
"Anh Tanboku."
Đứng trước con phố đã bị tàn phá nặng nề, Kamimai Ne đăm đăm nhìn nhóm công nhân đang tất bật làm việc trước mặt. Bất chợt nghe thấy tiếng bước chân đang tới gần, cô xoay người lại nhìn người mới đến.
"Cô đợi lâu chưa?"
Tanboku Baku đút hai tay vào túi áo gió bước tới, dán mắt vào đống đổ nát mà ban nãy cô vừa nhìn.
"Không lâu đâu..." Hai người sóng vai đứng trước đống hoang tàn, Kamimai Ne rũ mắt xuống, sau đó khẽ thở dài: "Thật không ngờ anh Tanboku lại đến thành phố Kazekawa đấy, rõ ràng thành phố này mới bị tàn phá vào ngày hôm qua thôi."
"Có chút việc cá nhân ấy mà."
Đối với lời này, Tanboku Baku cũng chỉ nở một nụ cười nhạt.
"Vậy thì đi thôi." Cô không gặng hỏi thêm mà đưa Tanboku Baku rời khỏi nơi này.
Ngay sáng hôm nay, Tanboku Baku đã liên lạc với Kamimai Ne, ngỏ ý muốn nhờ vả các mối quan hệ của nhà cô để tìm một căn phòng thích hợp, thế là hai người bèn hẹn gặp nhau tại chỗ này.
"Rất nhiều khu vực của thành phố Kazekawa đã bị phá hủy cực kỳ nghiêm trọng, nhưng may thay vẫn còn một số nơi chưa phải hứng chịu độc thủ của bọn chiến binh."
Kamimai Ne vừa nói vừa dẫn Tanboku Baku đến một khách sạn gần đó.
"Tuy nơi này không thuộc chuỗi khách sạn của tập đoàn Kamimai, nhưng cha tôi lại là nhà đầu tư lớn nhất ở đây."
Lắc đầu với nhân viên phục vụ, lịch sự từ chối sự tiếp đón của đối phương, cả hai rảo bước trong khuôn viên khách sạn.
"Dịch vụ ở sảnh chính cũng thuộc hàng cao cấp, những người lưu trú ở đây có thể trực tiếp xuống gọi món, hoặc gọi phục vụ phòng mang đồ ăn lên tận nơi. Phía sau khách sạn còn có bể bơi, anh cũng có thể ra đó thư giãn."
Hai người bước vào khu vực sảnh chính của khách sạn. Những chiếc bàn ăn được bài trí ngay ngắn, không ít người đang ngồi dùng bữa tại đây.
Thế nhưng, khác xa với ấn tượng của Kamimai Ne, bầu không khí ở nơi này hiện tại đã vơi đi sự thanh lịch và vắng vẻ so với lần trước cô ghé thăm, thay vào đó là sự ồn ào và náo nhiệt.
Bởi lẽ phần lớn những người đang ngồi ăn ở đây đều là những kẻ khoác lên mình vẻ bụi bặm phong trần, hơn nữa lại còn dắt díu theo cả gia đình. Cảnh lũ trẻ nô đùa ầm ĩ xen lẫn vẻ sầu não, bi thương trên nét mặt người lớn cứ thế đập thẳng vào mắt Kamimai Ne.
Nỗi xót xa hiện rõ trên gương mặt Kamimai Ne, bước chân cô hơi chững lại, một tiếng thở dài thườn thượt thoát ra khỏi môi:
"Chỉ tại đám 'Người Mở Cửa' kia mà rất nhiều người đã rơi vào cảnh màn trời chiếu đất, chỉ đành tá túc ở nơi này... Giá như các Ma Pháp Thiếu Nữ có thể nỗ lực thêm chút nữa thì tốt biết mấy."
"Họ đã cố gắng hết sức rồi."
Đưa mắt quét quanh một vòng, Tanboku Baku bình thản đáp.
"Vẫn chưa đủ."
Kamimai Ne nhỏ giọng nói tiếp: "Nếu họ có thể để mắt đến những khu vực khác nhiều hơn một chút, thì ngày hôm qua đám chiến binh đó đã không thể gây ra sức tàn phá khủng khiếp đến nhường này."
Nghe vậy, anh hơi liếc mắt nhìn Kamimai Ne.
Giọng Kamimai Ne trầm buồn: "So với người bình thường, sức mạnh của Ma Pháp Thiếu Nữ vô cùng cường hãn. Nhất cử nhất động của họ đều có nguy cơ gây ra sức công phá tàn khốc hơn. Điển hình như dư chấn của các cuộc chiến, hay sự tàn phá đối với các công trình kiến trúc... Chỉ cần lỡ tay một chút thôi là sẽ gây ra tổn thất lớn hơn cả bọn Quái Nhân."
Tanboku Baku lắc đầu: "Cô đang đòi hỏi ở họ hơi cao rồi đấy."
"Anh Tanboku, anh không hiểu đâu." Kamimai Ne trầm mặc nói: "Đây là điều mà các Ma Pháp Thiếu Nữ bắt buộc phải lưu tâm. Nếu như sự tàn phá do chính họ gây ra còn thảm khốc hơn cả bọn Quái Nhân, vậy đến lúc đó, thứ mà nhân loại khiếp sợ rốt cuộc là Quái Nhân hay là Ma Pháp Thiếu Nữ đây?"
Nghe những lời "đại nghịch bất đạo" này, Tanboku Baku nhíu mày: "Câu này nghe chẳng giống phong cách của cô chút nào, Ne."
"... Cha đã dạy tôi như thế đấy." Kamimai Ne lặng lẽ nói.
Thảo nào.
"Tôi có nghe ai đó đang bàn tán về mình thì phải?"
Tanboku Baku vừa muốn nói gì đó, chợt nhận thấy có người đang tiến về phía này. Ngay sau đó, một giọng nói sang sảng đầy uy lực cất lên.
Cả Kamimai Ne lẫn Tanboku Baku đều ngoảnh đầu lại, nhìn về phía chủ nhân của giọng nói.
"Cha? Sao cha lại tới đây."
Kamimai Ne lộ rõ vẻ kinh ngạc, còn Tanboku Baku thì thầm quan sát dáng vẻ của người đàn ông này.
Tuy nói những chuyện xảy ra từ ba năm trước Tanboku Baku cũng lười nhớ cho cặn kẽ, nhưng nhờ việc tiếp xúc với Kamimai Ne nên anh vẫn khôi phục lại được chút xíu ấn tượng.
So với ba năm trước, người cha của Kamimai Ne hiện tại nom rạng rỡ và tràn đầy sức sống hơn hẳn. Thêm vào đó, nhất cử nhất động của ông ta đều toát lên thần thái của một kẻ quyền cao chức trọng.
Thật khó có thể tưởng tượng nổi, cái gã thất bại, tự ti của ba năm về trước nay lại biến thành bộ dạng này.
"Gần đây có mấy doanh nghiệp muốn hợp tác làm ăn với cha, địa điểm bàn bạc nằm ngay ở chỗ này."
Người đàn ông gật đầu, liếc mắt sang Tanboku Baku: "Cậu là?"
"... Tanboku Baku." Anh chào hỏi ông ta một cách đơn giản.
Kamimai Ken vỗ vai Tanboku Baku:
"Hóa ra là cậu sao, người đã cứu con gái tôi ba năm trước. Tập đoàn Kamimai vô cùng biết ơn cậu."
Tanboku Baku không phản ứng quá mạnh, chỉ nhìn ông ta và ừ một tiếng. Anh lướt mắt qua người đàn ông này, dường như đang quan sát.
"Con gái tôi có kể về cậu. Lần này tới thành phố Kazekawa tìm con bé là có chuyện gì vậy? Nếu cậu không phiền sự tò mò của một người làm cha như tôi."
Vị chủ tịch của tập đoàn Kamimai nở một nụ cười hòa nhã, ân cần thăm hỏi Tanboku Baku.
"Chỉ là chút chuyện cá nhân thôi." Tanboku Baku đáp ngắn gọn:
"Tôi định ở lại đây một thời gian, nhưng các phòng khách sạn đa số đều đã kín chỗ, nên tôi muốn nhờ cô Ne... cô Kamimai giúp đỡ."
"Ra là vậy." Người đàn ông vỡ lẽ, đưa mắt nhìn Kamimai Ne:
"Ne, con tiếp đãi cậu ấy cho chu đáo nhé. Cậu Tanboku tối nay rảnh rỗi chứ? Ba năm trước gia đình chúng tôi vẫn chưa có cơ hội để nói lời cảm ơn tử tế, tối nay chúng ta cùng dùng bữa được không?"
Sự nhiệt tình thái quá của ông ta khiến ngay cả Tanboku Baku cũng phải cảm thấy có phần kỳ quái.
"Tôi sao cũng được." Cơ mà Tanboku Baku cũng chẳng buồn bận tâm xem đối phương đang mưu toan chuyện gì, anh khẽ gật đầu coi như đã đồng ý.
"Vậy quyết định thế đi. Tối nay tôi sẽ bảo Ne đưa cậu qua đó. Giờ thì tôi phải đi đây."
Ông ta không nán lại mà cáo từ Tanboku Baku.
"Vậy tạm biệt, ông Kamimai." Tanboku Baku cũng vẫy tay, nhìn theo bóng lưng ông ta rời đi.
..... Hồi lâu sau, Kamimai Ne mới cất giọng trầm tư: "Anh cứ thế mà đồng ý sao?"
"Có gì không tốt à?"
Hai tay đút túi áo, Tanboku Baku mỉm cười nhìn Kamimai Ne hỏi lại.
"... Không có gì, chỉ là, rất hiếm khi cha tôi lại tỏ ra nhiệt tình với người khác như vậy."
Kamimai Ne lắc đầu, xoay người rời khỏi sảnh chính, vừa dẫn đường cho Tanboku Baku vừa nói:
"Cha tôi là một người vô cùng coi trọng công việc. Gia đình tôi từng có một khoảng thời gian sa sút, có lẽ cũng chính vì lẽ đó mà ông ấy rất coi trọng lợi ích. Để ông ấy tiếp đón nhiệt tình đến nhường ấy thì thông thường, đối tượng phải là một kẻ mang lại cho ông ta một lợi lộc nào đó."
"Thế thì thật sự ngại quá." Tanboku Baku trêu đùa: "Để lại cho cô ấn tượng rằng tôi rất nghèo túng, mặc dù sự thật thì cũng suýt soát là vậy."
"Anh Tanboku không phải là một người sẽ vì tiền bạc mà muộn phiền, điều này tôi vẫn nhìn ra được."
Trước lời nói đùa của Tanboku Baku, Kamimai Ne cũng khẽ mỉm cười, dẫn anh bước vào thang máy đi thẳng lên tầng thượng.
"Tầng trên cùng của khách sạn này có một căn suite cao cấp nhất. Ở đó vẫn còn trống vài phòng, anh Tanboku có thể vào đấy ở. Chuyện thủ tục và chi phí cứ để tôi lo là được rồi."
"Vậy tôi không khách sáo nữa nhé."
Tanboku Baku không hề từ chối. Ngay khi cửa thang máy mở ra, Kamimai Ne dẫn anh bước thẳng vào một căn phòng.
Đẩy cửa bước vào trong là phòng khách. Phía trước chiếc ghế sofa kê quay lưng ra phía cửa chính là một chiếc tivi màn hình phẳng siêu lớn.
Các gian phòng nằm ở hai bên phòng khách lần lượt là phòng ngủ chính, phòng ngủ phụ, phòng bếp và phòng tắm. Trong phòng ngủ chính thậm chí còn được thiết kế thêm một phòng tắm riêng biệt, có thể nói là cực kỳ xa hoa.
Phía trước phòng khách là một hệ thống cửa kính trong suốt chạm đất. Các khe cửa đan xen vào nhau tạo thành những khối hình mang đầy tính nghệ thuật, vừa đảm bảo an toàn, vừa tôn lên nét thẩm mỹ tinh tế.
"Thấy sao? Đứng ở đây có thể thưởng thức cảnh sắc bên ngoài, bên cạnh tivi còn trang bị thêm máy chơi game để giải trí nữa." Kamimai Ne giới thiệu với Tanboku Baku.
"Rất tuyệt, tôi cực kỳ thích."
Tanboku Baku cầm lấy điều khiển, ấn nút bật tivi.
"Hôm qua, sau khi tổ chức Quái Nhân tự xưng là 'Người Mở Cửa' khơi mào cho cuộc bạo động của đám chiến binh, số lượng thương vong đến nay vẫn chưa thể thống kê hết, tất cả các bệnh viện ở thành phố Kazekawa đều đã chật kín người bị thương..."
Thật trùng hợp, trên tivi lúc này lại đang chiếu bản tin. Tanboku Baku liếc nhìn Kamimai Ne đang đứng cạnh rồi chuyển kênh.
"Dù cho công tác tu sửa diễn ra suôn sẻ, phần lớn người dân vẫn sẽ lâm vào cảnh thất nghiệp trong vòng nửa năm tới..."
"Tuy các Ma Pháp Thiếu Nữ đã thành công đánh lui bọn Quái Nhân, song thiệt hại kinh tế do vụ tàn phá này gây ra là không thể đong đếm..."
"Nạn nhân xấu số đã bị tên Quái Nhân tự xưng là Obsidian đè chết trong lúc phá hoại các công trình..."
Càng đổi kênh, nội dung chiếu trên tivi lại càng thêm tồi tệ. Cuối cùng, Tanboku Baku dứt khoát tắt phụt màn hình, ném điều khiển lên ghế sofa.
"... Cảm ơn lòng tốt của anh, anh Tanboku."
Chằm chằm nhìn vào màn hình tivi đen ngòm, Kamimai Ne hít thật sâu một hơi, nặn ra một nụ cười mếu máo với Tanboku Baku:
"Có điều, nội tâm tôi không hề mong manh đến thế đâu."
"Đây không phải trách nhiệm của cô."
"Nhưng lại là của Ma Pháp Thiếu Nữ." Kamimai Ne mỉm cười, hơi cúi người: "Vậy, tôi xin phép cáo từ trước, hẹn gặp lại vào tối nay."
"Tối gặp lại." Nhìn Kamimai Ne rời khỏi phòng, Tanboku Baku cũng thu hồi tầm mắt.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn