Chương 141: Ủy thác
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~25 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2 Kể từ đó, cuộc sống của Tanboku Baku và Ha Yeon cũng dần đi vào quỹ đạo ổn định.
Ngày thường rảnh rỗi thì cày game, lỡ mà có Quái Nhân xuất hiện thì Ha Yeon lại vác xác ra ngoài tẩn chúng.
Trong khoảng thời gian này, Nevil cũng không hề ló mặt ra gây áp lực cho Yuuhi, cứ coi như là hắn đang cho cô một kỳ nghỉ phép. Hơn nữa, theo một số lý do mà ngay cả đám Ma Pháp Thiếu Nữ cũng chẳng hiểu nổi, có lẽ bây giờ Nevil vẫn đang dạo chơi ở thành phố Kazekawa, thế nên chẳng việc gì phải vội vàng xuất hiện tại Kamishiro.
Cứ như thế, ngày tháng êm đềm trôi qua...
"Ăn cơm thôi."
Tanboku Baku xách túi đồ ăn đi xuống lầu một, tiện tay đặt chiếc hamburger ngay cạnh chỗ cô.
Hiện tại, Ha Yeon đang dồn toàn tâm toàn ý vào một tựa game đại chiến người máy. Cỗ máy do cô điều khiển di chuyển với tốc độ kinh hồn bạt vía, màn hình thì chớp nhoáng liên tục, đến nỗi chẳng thể nhìn rõ đối thủ bên kia là ai.
Tuy nhiên, hai bên góc màn hình vẫn hiển thị tên người chơi. Một bên là "Mùa Hè Rực Lửa", rõ ràng là tên in-game của Ha Yeon. Còn cái tên bên kia... lại là "Chuông Gió".
"... Chết tiệt, tốc độ của tên kia đúng là đồ biến thái, một chút giáp cũng chẳng thèm đắp, hắn tính không cho người ta đánh trúng cái nào chắc!"
Nghe giọng điệu nghiến răng nghiến lợi của Ha Yeon, Tanboku Baku chỉ thấy buồn cười.
Không nằm ngoài dự đoán, chỉ chốc lát sau, Ha Yeon đã phải chịu thất bại ê chề.
Tức giận vứt tay cầm xuống, Ha Yeon ngã phịch xuống ghế sofa: "A a—— Tại sao lại thế này cơ chứ!"
"Lần thứ mấy rồi?"
Tanboku Baku đứng phía sau sofa, tay chống lên thành lưng tựa, mỉm cười trêu chọc.
"Lần thứ mười... và cũng là mười lần thua cắm đầu." Ha Yeon vồ lấy cái hamburger cắn một miếng thật to, như thể đang muốn trút hết mọi cục tức trong lòng.
Vài ngày trước, Ha Yeon ngẫu nhiên ghép cặp trúng một đối thủ trong tựa game người máy nhịp độ cao này, và kể từ đó, cô nàng chính thức dấn thân vào con đường hành xác "đánh đâu thua đó".
Xét về tư duy chơi game, Ha Yeon cũng chẳng phải dạng vừa, cách lên đồ vừa hợp gu thẩm mỹ lại vừa sở hữu sức mạnh không thể coi thường.
Thế nhưng, cái tên "Phong Linh" bên kia lại rẽ theo một lối chơi cực đoan, từ bỏ hoàn toàn khả năng sinh tồn để đổi lấy tốc độ cực hạn. Rất nhiều kẻ xui xẻo đối đầu với hắn thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy bóng dáng đã bị quang kiếm chém bay đầu.
Rất nhiều cách lên đồ vốn dĩ vô dụng, nhưng một khi lọt vào tay Phong Linh lại như được tái sinh, mang sức sát thương kinh người.
Trước vẻ bất mãn của Ha Yeon, Tanboku Baku lại tỏ ra vô cùng bình thản: "Sự thể đã đến nước này, cô cũng nên đổi gió một chút đi —— Làm xong bài tập trước đã."
"A~" Nghe vậy, Ha Yeon thở dài đánh thượt một cái, ngẩng đầu nũng nịu nhìn Tanboku Baku: "Anh bế tôi lên đó đi~"
"Đừng có mơ." Từ chối thẳng thừng chẳng chút do dự, Tanboku Baku còn búng nhẹ vào trán cô một cái.
"Hừ..." Ha Yeon đang định nói thêm gì đó thì bất chợt có tiếng bước chân vang lên từ phía cầu thang.
"Có người tới."
Tanboku Baku cũng dừng động tác, quay đầu nhìn ra cửa, bước ra ngoài sảnh tầng một.
Ngó đầu ra cửa, Tanboku Baku nhìn bóng dáng người đàn ông đang bước lên tầng hai, bèn cất tiếng gọi: "Anh tìm ai có việc gì không?"
Người vừa tới là một người đàn ông trung niên, âu phục giày da chỉnh tề, trông có vẻ địa vị không thấp, nhưng tinh thần lại có chút tiều tụy.
"... Cậu là Tanboku Baku phải không?" Ông ta lên tiếng hỏi, giọng điệu mang theo chút lo âu.
"Là tôi—— Chúng ta lên lầu nói chuyện đi." Quay đầu dặn Ha Yeon cứ ở yên đây một lát, Tanboku Baku dẫn người đàn ông nọ lên văn phòng trên lầu hai.
"Cứ gọi tôi là Fujiki, tôi là một nhân viên của tập đoàn Kamimai." Ngồi trên ghế sofa trong văn phòng, Fujiki hít sâu một hơi, lên tiếng.
"Tập đoàn Kamimai sao?" Tanboku Baku bưng cho ông ta một tách trà, bản thân thì cầm chiếc cốc đen in hình mèo trắng nhấp một ngụm: "Trụ sở chính của nó không phải ở thành phố Kazekawa à?"
Fujiki gật đầu, giải thích: "Nói chính xác hơn, tôi là quản lý bộ phận quản lý sản phẩm bãi biển trực thuộc tập đoàn Kamimai tại nơi này."
Nghe thấy một tràng danh xưng dài ngoằng, Tanboku Baku cũng tỏ vẻ kính nể: "Vậy một nhân vật lớn như ông đây đã gặp phải khó khăn gì mà cần ủy thác cho tôi thế?"
"Lúc tôi đi cầu cứu mọi người xung quanh thì có người đã giới thiệu cậu cho tôi."
Tanboku Baku từng tiện tay cứu mạng họ khỏi tay Dokuman, thế nên cũng có kha khá người còn ấn tượng với một kẻ mở văn phòng thám tử như anh.
"Thôi để tôi kể từ đầu vậy." Fujiki ngập ngừng một thoáng, nói tiếp: "Hôm kia, có một vài thiết bị rất quan trọng được chuyển đến đây từ thành phố Kazekawa. Sau khi tôi xác nhận hàng đã giao thì ngay ngày hôm sau, tức là hôm qua, lúc tôi định kiểm tra lại thì phát hiện toàn bộ số thiết bị ấy đã không cánh mà bay."
Ông ta hít sâu một hơi, sắc mặt tái nhợt: "Tôi đã cố gắng ém nhẹm tin tức này xuống, nhưng số máy móc đó chẳng bao lâu nữa sẽ được đưa vào sử dụng. Nếu người ta phát hiện ra chúng đã biến mất sạch sành sanh thì kẻ làm mất chức như tôi sẽ phải gánh chịu toàn bộ hình phạt. Bị đuổi việc vẫn còn nhẹ chán, đến lúc đó sẽ chẳng có bất cứ công ty nào muốn nhận tôi vào làm nữa."
Tanboku Baku gật gù: "Vậy nên bây giờ chỉ có một cách, đó là tìm ra bằng chứng chứng minh đây là trò do Quái Nhân gây ra, như thế mới có thể giảm nhẹ hình phạt cho ông."
"Đúng vậy."
"Tôi hiểu rồi." Tanboku Baku gật đầu, đưa mắt dò xét Fujiki đang ngồi trước mặt: "Tuy nhiên tôi vẫn muốn hỏi ông vài điều, cứ coi như đó là yếu tố đảm bảo trước khi tôi nhận ủy thác này đi."
"Cậu cứ hỏi..."
"Dựa theo những gì ông kể, việc đống máy móc ấy biến mất là một chuyện rất khó tin, chỉ có đổ thừa cho Quái Nhân làm thì mới giải thích xuôi tai được. Nhưng vẫn còn một khả năng khác, đó là ông đã lén giấu những cỗ máy đó đi rồi vu oan cho Quái Nhân để thoái thác trách nhiệm của bản thân —— Đây cũng là cái cớ rất phổ biến khi người ta phạm sai lầm. Sự thật chắc không phải như vậy chứ?"
"Không phải! Tuyệt đối không có chuyện đó... Tuy dạo gần đây tôi cũng đang cần tiền gấp, nhưng dù có phát điên đến mức nào tôi cũng chẳng dại gì mà làm cái trò tự hủy hoại tiền đồ của mình đâu!"
Người đàn ông lập tức hoảng hốt xua tay, lắc đầu nguầy nguậy.
Nhịp đập của trái tim, sự co giãn của đồng tử, tần suất của hơi thở... Tất cả những biểu hiện này trên cơ thể con người đều đang thú nhận tính chân thực của lời nói. Chỉ cần có thể thấu hiểu loại ngôn ngữ không lời này thì việc phân biệt lời đối phương nói là đúng hay sai cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn.
Và dưới sự quan sát của Tanboku Baku, ông ta quả thực vô tội.
Bật cười thành tiếng, Tanboku Baku nhấp một ngụm trà: "Đừng căng thẳng quá, ông Fujiki. Tôi không hề nghi ngờ ông đâu, đây chỉ là sự đảm bảo trước khi tôi tiếp nhận ủy thác mà thôi. Suy cho cùng thì tôi cũng không muốn bị coi là tòng phạm, phải vậy không?"
"Vâng..."
Đối phương đành phối hợp gật đầu, đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
"Vẫn còn một câu hỏi nữa." Tanboku Baku vặn hỏi tiếp: "Cứ cho là vì tò mò cũng được, hoặc cũng coi như tôi muốn tìm hiểu động cơ của thủ phạm —— Mấy cái thiết bị đó rốt cuộc là thứ gì? Theo tôi biết thì bãi biển chỉ là nơi cho người ta vui chơi giải trí thôi, đâu cần đến loại máy móc gì cầu kỳ đâu?"
"Cái này..." Fujiki chần chừ một lát, lặng lẽ uống cạn tách trà, cuối cùng mới lên tiếng: "Được rồi, dù sao đây cũng chẳng phải bí mật gì: Mấy loại thiết bị đó là trang thiết bị y tế đời mới nhất của tập đoàn Kamimai, dùng để chữa trị cho những bệnh nhân ở gần bãi biển."
"Gần bãi biển mà cũng có bệnh nhân sao?"
Người đàn ông gật gù: "Gần bãi biển có một cánh rừng. Trên đỉnh ngọn núi trong rừng ấy có một viện điều dưỡng, bên trong là nơi tĩnh dưỡng của đủ loại quan chức, đại gia mắc bệnh hiểm nghèo... Cường Kích, anh Tanboku từng nghe nói về nó rồi nhỉ?"
"Lớp áo giáp Cường Kích của tập đoàn Kamimai hả? Vài hôm trước tôi còn đến tham quan buổi triển lãm của họ cơ mà."
"Hiện tại độ khó để chế tạo Cường Kích quá lớn, đến giờ tập đoàn Kamimai cũng mới chỉ làm ra được 15 bộ áo giáp. Trong đó 5 bộ được công bố rộng rãi trước công chúng, 10 bộ còn lại thì được phân công làm nhiệm vụ canh gác tại viện điều dưỡng kia. Nói đến đây, chắc cậu cũng hiểu tập đoàn Kamimai coi trọng viện điều dưỡng này đến mức nào rồi chứ?"
"Ra là vậy."
Tanboku Baku xoa cằm, nét mặt lộ vẻ đã tường tận mọi chuyện: "Một ủy thác thú vị đấy, tôi nhận."
"Cảm tạ cậu vô cùng."
Người đàn ông đứng dậy, cúi gập người thật sâu trước Tanboku Baku.
...
"Xử lý ủy thác á? Tôi cũng muốn đi!"
Sau khi Fujiki rời đi, nghe Tanboku Baku tóm tắt lại nội dung ủy thác, đôi mắt Ha Yeon lập tức sáng rực lên.
"Được thôi."
"A~ Cho tôi đi với... Ơ? Anh đồng ý rồi á?" Ha Yeon đang định làm nũng thì chợt phản ứng lại, trố mắt nhìn Tanboku Baku đầy ngạc nhiên.
"Bởi vì nhiệm vụ lần này là lần theo dấu vết của Quái Nhân, tôi nghĩ chắc cô sẽ giúp ích được phần nào."
Tanboku Baku nhìn bộ đồ mặc ở nhà rộng thùng thình đến mức tụt cả một bên vai của Ha Yeon, vươn tay vỗ nhẹ lên đỉnh đầu cô nàng: "Nhưng trước tiên, cô mau thay bộ đồ nào thuận tiện để đi ra ngoài đi đã, trẻ con trẻ đứa mà ăn mặc thế này thì còn ra thể thống gì nữa."
"Hì hì~" Ha Yeon ton tót chạy lên tầng hai thay quần áo. Còn Tanboku Baku thì cầm cuốn sổ tay, cẩn thận xem xét lại mọi chi tiết mà Fujiki vừa mới trình bày.
"Hửm?"
Đột nhiên, Tanboku Baku nhận ra có chỗ nào đó không ổn.
... Nhưng hoàn toàn không liên quan đến vấn đề ủy thác, mà là anh ngẩng đầu lên, hoang mang nhìn về phía lầu hai: "Cô nhóc này sẽ không vác toàn bộ quần áo thay giặt của mình sang đây luôn rồi đấy chứ?"
Tóm lại —— sau khi gạt bỏ những chuyện râu ria vô thưởng vô phạt, Tanboku Baku và Ha Yeon cưỡi mô tô, một lần nữa đặt chân đến khu vực quanh bãi biển.
"Theo kế hoạch được sắp xếp, các thiết bị sẽ được cất giữ tạm thời trong nhà kho ven biển. Sau khi kết thúc quá trình kiểm tra trong vài ngày, chúng sẽ được đóng thùng lại, bốc lên tàu thuyền ven bờ để vận chuyển đến phía dưới viện điều dưỡng, rồi mới được đưa vào bên trong thông qua thang máy."
Gặp lại Fujiki một lần nữa, Tanboku Baku tiện miệng viện cớ Ha Yeon là trợ lý của mình để che đậy thân phận của cô nàng. Phớt lờ luôn vẻ mặt rạng rỡ của Ha Yeon, anh trực tiếp tiến thẳng đến vị trí nhà kho ven biển.
"Hai người xem, đây chính là nơi trước đó dùng để đặt các thiết bị y tế." Fujiki bật điện nhà kho, cho hai người xem cái nhà kho trống hoắc trống huơ.
"Ừ, vất vả cho ông rồi, tiếp theo cứ để tôi và cô ấy vào điều tra là được."
"Trăm sự nhờ cả vào hai người."
Tạm biệt Fujiki, Tanboku Baku và Ha Yeon cùng rảo bước trong nhà kho trống trải.
"Các thiết bị y tế có tổng cộng 50 cái, mỗi cái cao bằng nửa người lớn. Ha Yeon này, cô nghĩ ai có bản lĩnh để dọn sạch số thiết bị đó mà quỷ không hay thần không biết như thế?" Tanboku Baku bước đến góc đặt thiết bị, ngồi xổm xuống rồi cất tiếng hỏi.
"Ừm... Người duy nhất mà tôi có thể nghĩ tới vào lúc này chỉ có Nevil thôi." Ha Yeon ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp: "Mặc dù theo những dòng tin nhắn mà Kotori gửi cho tôi thì tên đó đã chạy sang thành phố Kazekawa rồi, nhưng biết đâu hắn lại lộn về đây thì sao."
Tôi đây sẽ không bao giờ làm cái loại chuyện kém sang như thế. Không rạch xuống sàn một dòng chữ to tướng kiểu "Kẻ trộm, chính là Nevil" thì hoàn toàn không phải phong cách của tôi.
Tanboku Baku thầm nghĩ trong đầu, ánh mắt bỗng chốc dán chặt vào một góc tường.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn