Chương 89: Rạn nứt
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~17 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1 Uỳnh!
Vừa bàn bạc hợp tác xong với Soyoku, Tanboku Baku đã đạp tung cánh cửa nhà kho trong hình dạng Quái Nhân, hiên ngang bước đến trước mặt Dokuman —— kẻ vẫn đang lặng lẽ chờ đợi ở đó.
"Dô~ Cố chủ đại nhân, lâu rồi không gặp. Cô mặc đồ bơi định đi lướt sóng đấy à?" Tanboku Baku nhìn trang phục phô bày vô số khoảng da thịt trên người ả, cợt nhả cất lời chào: "Không những thay quần áo mà còn xăm trổ nữa cơ đấy, sành điệu phết nhỉ?"
Vút!
Lời còn chưa dứt, một sợi dây leo đã vụt mạnh về phía anh.
Tanboku Baku hơi ngả người ra sau, sợi dây leo sượt qua mặt anh rồi quật vào khoảng không.
Đứng thẳng người lại, Tanboku Baku mỉm cười nhìn Dokuman: "Sao thế? Kẻ nào đã chọc giận cô đến nông nỗi này vậy?"
Cặp mắt con ngươi dọc trong hình dạng Quái Nhân hơi híp lại, Tanboku Baku dễ dàng cảm nhận được tốc độ lẫn lực đạo của đòn tấn công vừa rồi.
So với uy lực lúc chiến đấu thì quả là một trời một vực. Là do ả nương tay? Hay là... ả không thể tung ra được sức mạnh như lúc nãy nữa?
"Đừng giở trò khôn vặt với tôi, Nevil."
Khuôn mặt Dokuman tối sầm, ả gườm gườm nhìn Tanboku Baku:
"Anh nghĩ tôi không nhận ra những mờ ám sau lưng của anh chắc?"
... Cái đó còn phải xem cô đang nhắc đến chuyện gì đã.
Tanboku Baku không mảy may hoang mang. Xưa nay anh vốn luôn rất thoáng trong việc che giấu bí mật của mình, nếu chẳng may bị phát hiện thì cùng lắm là lật bàn làm lớn chuyện thôi, có gì phải sợ chứ.
Nhưng vấn đề cốt lõi là, rốt cuộc thì những trò mờ ám mà ả nhắc đến là gì?
Là chuyện anh vừa lập kế hoạch liên thủ cùng Soyoku để đánh cho Dokuman một trận tơi bời, hay là chuyện bản thân anh thực chất chính là Tanboku Baku?
Xòe tay nhún vai, Tanboku Baku bình thản đáp:
"Ây da, bị cô phát hiện mất rồi. Cơ mà sao cô biết được thế?"
Dokuman cười khẩy: "Tôi đâu có ngu ngốc đến mức ấy! Với thực lực của anh, làm sao có chuyện đến một con nhóc như Yuuhi cũng không xử lý được? Chẳng qua là anh cố tình giữ lại sức mạnh của nó để dễ bề bòn rút thẻ năng lượng từ chỗ tôi chứ gì?"
"..." Tanboku Baku im lặng một lát, sau đó tỏ vẻ bừng tỉnh hiểu ra mọi chuyện: "Chà~ Bị cô bắt bài rồi."
Dokuman cười đầy ngạo mạn: "Đại nhân của tôi cực kỳ hứng thú với thẻ bài Quái Nhân của anh. Ngài ấy sẵn lòng thu nạp anh làm thuộc hạ, chỉ cần anh dâng hết toàn bộ thẻ bài trong tay cho ngài ấy là được."
"?" Nghe những lời này, ngay cả Tanboku Baku cũng không khỏi sững sờ, vẻ mặt trở nên vô cùng kỳ quặc: "... Ý cô là sao? Có thể lặp lại lần nữa không?"
"Đại nhân của tôi sẵn sàng cho anh làm cánh tay đắc lực của ngài ấy, có thế thôi mà anh cũng không hiểu à?" Dokuman bực bội ra mặt.
"Thì cũng được thôi... Nhưng cô tính bảo tôi nộp hết mọi thẻ bài ra dễ dàng thế à?"
"Trở thành tay sai của đại nhân, chiến đấu vì ngài ấy, vinh dự này đáng giá hơn nhiều so với việc anh cứ khư khư giữ mấy cái thẻ bài đó."
Dokuman lạnh lùng lắc đầu.
"Chưa chắc đâu nha."
Nếu là một mệnh lệnh khác, Tanboku Baku cũng không ngại thể hiện cho "vị đại nhân đó" thấy cách hiểu của mình về định nghĩa hai chữ "hợp tác". Nhưng muốn anh giao nộp toàn bộ tài sản thẻ bài thì miễn bàn.
"Về nhắn lại với vị đại nhân đó của cô, thẻ bài của tôi thì vẫn là của tôi. Nếu nó muốn lấy, hãy đưa ra điều kiện khiến tôi hài lòng hoặc trả một số lượng thẻ bài năng lượng tương ứng. Còn không thì, đừng có mơ."
Tanboku Baku thản nhiên đổi luôn đại từ nhân xưng dành cho vị đại nhân của Dokuman từ "ngài ấy" sang "nó". Sự khinh miệt ẩn chứa bên trong rõ rành rành. Dokuman đương nhiên cũng nhận ra điều này, sắc mặt ả lập tức đen kịt lại.
"Nevil, anh muốn chết hả?"
Dokuman buông lời đe dọa, thế nhưng ngay trước khi âm thanh rời khỏi cuống họng, ả đã tung đòn.
Lại là đòn tấn công kiểu này. Tanboku Baku né tránh dễ như trở bàn tay, lấy tốc độ sấm sét hoán đổi vị trí rồi bất thình lình xuất hiện ngay sau lưng ả:
"Sao vậy Dokuman? Trình độ cỡ này thì không làm tôi sứt mẻ gì được đâu. Uy lực lúc cô đánh với Soyoku chạy đi đâu mất rồi?"
"Hừ!"
Dokuman lại hung hăng xoay người giáng đòn, nhưng Tanboku Baku đã nhẹ nhàng lẩn vào cái bóng của ả, rồi lại lần nữa xuất hiện chễm chệ ngay phía sau:
"Đòn đánh cỡ đó... Chẳng lẽ cô không muốn dùng lại nữa sao? Tôi hiểu rồi, là do làm thế sẽ tạo gánh nặng cực kỳ nghiêm trọng cho cơ thể của cô, đúng không?"
Thì thầm ngay sát gáy Dokuman, trong giọng điệu của Tanboku Baku pha lẫn chút đắc ý. Điều này càng đổ thêm dầu vào ngọn lửa phẫn nộ của ả:
"Anh tưởng thế này là tôi không giết được anh chắc? Chết đi!"
Hàng loạt dây leo vung vút quất ra, nhưng Tanboku Baku đã né sạch không sót một chiêu nào.
Thực lực của Dokuman chắc chắn không phải hạng xoàng, nhưng nếu bảo ả có thể tung ra đòn nào thật sự hiệu quả với Tanboku Baku thì... hơi khó.
"Đã đến lúc cô nên bình tĩnh lại một chút rồi đấy nhỉ? Dù sao thì chúng ta vẫn còn đang trong quá trình hợp tác mà~"
"Cái thứ đó đã tan thành mây khói ngay từ lúc anh lên tiếng từ chối rồi!"
Dokuman chửi rủa đầy phẫn nộ, ả hung hăng vung tay vung tay gầm lên: "Quỷ Rối, giết hắn!"
"Ồ?"
Quỷ Rối vừa ló dạng, Tanboku Baku cũng lập tức rút khẩu súng Sương Đen ra, chĩa thẳng xuống đất rồi bóp cò.
Sương đen tuôn trào ồ ạt, nhấn chìm mặt đất vào bóng tối. Tanboku Baku thoắt ẩn thoắt hiện xuyên qua những cái bóng, ngay cả Quỷ Rối cũng đành bất lực không thể tóm được anh.
Tuy nhiên, Quỷ Rối đột nhiên há to miệng, hít một hơi thật sâu, nuốt trọn toàn bộ làn sương đen xung quanh vào trong cơ thể.
Khí thể ăn mòn lẫn trong sương đen hoàn toàn không gây ra chút sát thương đáng kể nào cho nó, còn làn sương dùng để ngụy trang bị hút sạch cũng khiến Tanboku Baku chẳng còn chỗ nào để trốn.
Nhưng chuyện đó cũng chẳng còn quan trọng nữa, bởi anh đã lùi hẳn ra tới cửa nhà kho, vững vàng an tọa trên chiếc xe máy Hung Thú Hắc Kỵ:
"Dokuman à, cô nói vậy thật khiến người ta đau lòng quá, rõ ràng trước đây chúng ta hợp tác ăn ý thế cơ mà... Chắc là có nhỉ. Tóm lại thì, tạm thời tôi vẫn sẽ đứng về phe của cô."
Tanboku Baku giơ tay lên, làm động tác chào lướt qua trán: "Ciao~" Nói đoạn, anh gầm máy khởi động xe.
Quỷ Rối còn định xông lên truy đuổi, Tanboku Baku chỉ liếc mắt nhìn ra sau rồi vặn mạnh tay ga.
Bùm!
Ngọn lửa phụt ra từ ống xả cản bước tiến của Quỷ Rối. Dù chỉ trì hoãn được trong chốc lát, nhưng bấy nhiêu thôi cũng đã quá đủ.
Tiếng gầm rú của động cơ lại vang lên, Hung Thú Hắc Kỵ chở theo Tanboku Baku lao đi như một cơn lốc, nháy mắt đã mất hút không còn tăm hơi.
Trong nhà kho vắng lặng lúc này, chỉ còn lại con Quỷ Rối và một Dokuman mặt mày đen như đít nồi đứng trân trân nhìn đám bụi mù mịt do chiếc xe của Tanboku Baku để lại.
Dokuman nắm chặt hai nắm đấm, hình xăm dây gai đen ngòm trên mặt ả hằn lên rõ rệt. Cảm nhận được sự bạo động trong khí tức của bản thân, ả vội vàng che mặt, cố gắng bình ổn tâm trạng để ngăn chặn sự leo thang sức mạnh một cách vô nghĩa.
Kể cả có thực sự để ngài Arami nhập xác đi chăng nữa, tốc độ của ả cũng chẳng có cửa nào đuổi kịp một tên Nevil đang phóng xe bạt mạng được. Cứ cố đấm ăn xôi thì chỉ tổ phí hoài sinh mệnh lực của mình mà thôi.
"Hừ... Nevil, anh cứ đợi đấy cho tôi!"
Dokuman quay gót đi thẳng vào sâu trong nhà kho.
"Ư..."
Chợt, tiếng gầm gừ của Quỷ Rối khiến ả khựng bước. Ả ngoái đầu nhìn lại, đập vào mắt là bộ dạng nôn nóng, đói khát của Quỷ Rối. Rõ ràng là nó đang the thèm những tấm thẻ bài Quái Nhân.
Ả tiện tay quăng hai tấm thẻ lên người nó, nhưng làm vậy thì số bài trong tay ả cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
Cơn thịnh nộ vẫn cuồn cuộn trong lồng ngực, Dokuman bắt đầu toan tính cho những bước kế tiếp. Đám dây leo uốn éo vươn ra, sập mạnh cánh cửa nhà kho lại đánh rầm một tiếng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn