Chương 156: Cưới hỏi
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~27 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2.....
Bầu trời đã nhá nhem tối. Bãi biển vắng lặng không một bóng người nay lại xuất hiện ba bóng dáng đang tụ tập tại đây:
"Làm cái quái gì thế hả lão già, tao còn chưa chơi đủ mà!"
Cơ thể được bao bọc bởi lớp áo giáp màu đỏ nâu, cặp mắt kép của Akabuto ghim chặt vào Ông Lão Quạ Đen trước mặt, bất mãn lên tiếng.
"Chúng ta cần giữ lại mạng sống của Ma Pháp Thiếu Nữ... Nhưng kẻ được phép sống sót chỉ có Reine, hoàn toàn không bao gồm Koyoku và Yuuhi." Quái Nhân mặc giáp khổng lồ Obsidian thản nhiên đáp, đồng thời đưa mắt nhìn Ông Lão Quạ Đen: "Bởi vậy tôi cần một lý do chính đáng. Tôi không cho rằng ông lại e dè một đứa ranh con như Yuuhi."
"Ma Pháp Thiếu Nữ Yuuhi chắc chắn đang túc trực ở thành phố Kamishiro. Nếu ngay cả cô ta cũng tới đây được, thì một sự tồn tại khác cũng chẳng có lý nào lại không thể xuất hiện."
Ông Lão Quạ Đen co cụm trong chiếc áo choàng đen kịt, cất giọng bình thản.
"Ai?"
"... Cái gã Nevil đã giết Dokuman đó sao?"
Akabuto và Obsidian kẻ trước người sau lần lượt lên tiếng. Ông Lão Quạ Đen chậm rãi gật đầu:
"Nevil rất khó đối phó, hắn chính là hòn đá tảng ngáng đường lớn nhất trong kế hoạch của chúng ta."
"Hắn ta cũng là Quái Nhân cơ mà? Đám Ma Pháp Thiếu Nữ kia kiểu gì chả tấn công hắn?" Akabuto khó hiểu hỏi lại.
"Dù là thế, cũng không có nghĩa là hắn sẽ đứng về phe chúng ta." Obsidian trầm ngâm: "Nhưng sao ông dám chắc Nevil nhất định sẽ xuất hiện?"
"Chỉ cần thử một chút là biết ngay thôi." Ông Lão Quạ Đen nhìn sang Akabuto: "Chàng trai, ta cần dùng con bọ của cậu để cường hóa một tên Quái Nhân, hãy dụ Nevil ra đây."
"Thế thì cũng được thôi." Akabuto gật đầu, nhưng sắc mặt gã vẫn vương đầy vẻ hồ nghi: "Vấn đề ở chỗ... dù có dụ dỗ được một tên Quái Nhân đi phá hoại thì cùng lắm cũng chỉ kinh động đến đám Ma Pháp Thiếu Nữ mà thôi, làm cách nào để gọi được Nevil ra đây."
"Rất đơn giản, ta tự có cách." Ông Lão Quạ Đen mỉm cười, hạ giọng thì thầm.
.....
Trong phòng VIP của khách sạn, bốn người quây quần bên bàn ăn, những chiếc ly khẽ chạm vào nhau vang lên âm thanh lanh lảnh.
"Cạn ly vì cuộc hội ngộ giữa gia đình chúng ta và ân nhân: Cậu Tanboku."
"Ông Kamimai nói quá lời rồi."
Tanboku Baku bình thản mỉm cười, lắc nhẹ ly rượu vang đỏ trên tay.
Quanh chiếc bàn tròn, Kamimai Ne cùng cha mẹ cô yên vị trên ghế, cả thảy đều rạng rỡ nụ cười chào đón Tanboku Baku.
Kamimai Ne dường như vẫn chưa thể vượt qua cú sốc của những chuyện xảy ra ban sáng, thế nên nụ cười của cô có phần gượng gạo. Trái lại, Tanboku Baku lại vô cùng dễ dàng hòa nhịp cùng cha mẹ cô.
Chiếc bàn tròn không tính là lớn, vừa vặn chứa được bốn người. Dẫu có phần thiếu vắng đi vẻ sang trọng đắt tiền, nhưng lại phần nào kéo gần khoảng cách giữa bốn người với nhau.
"Hương vị của loại rượu này thế nào? Đây là chai rượu do vị khách ghé thăm tập đoàn Kamimai bàn chuyện hợp tác lần trước cất công mang tới tặng, ở chỗ bọn họ, người bình thường có muốn mua cũng không mua được đâu."
Ông Kamimai tươi cười, vừa say sưa ngửi hương vị tỏa ra từ ly rượu, vừa nắc nỏm khen ngợi chất lượng tuyệt hảo của nó.
Vợ ông ta cũng hùa theo, riêng Kamimai Ne chỉ nhấp môi một ngụm rồi vội vàng đặt ly xuống bàn.
Chất lượng của chai rượu này cùng lắm cũng chỉ vớt vát được ở mức trung bình kém, hoàn toàn không thể đánh đồng với hai từ "cao cấp" như lời cha mẹ cô tán dương.
"Cha, mẹ."
Cô chau mày, liếc nhìn hai người cất tiếng.
Dù chẳng biết cha mẹ cô đang mưu tính chuyện gì, nhưng việc hai người cứ nhắm vào hay nói đúng hơn là có hành động "thử thách" Tanboku Baku, là điều mà Kamimai Ne hoàn toàn không muốn phải chứng kiến.
Thế nhưng, cha cô cứ làm như chẳng hề nhận ra ánh nhìn của con gái, tiếp tục chĩa mũi dùi vào Tanboku Baku mà hỏi han.
Đáp lại, Tanboku Baku chỉ nhấp một ngụm vang đỏ rồi nhạt nhẽo lắc đầu: "Không rõ nữa, bình thường tôi không uống rượu."
"Ồ?"
Rõ ràng đối phương không hề ngờ tới câu trả lời này của Tanboku Baku. Ông ta sững sờ trong giây lát, ngay sau đó nụ cười trên môi lại càng thêm rạng rỡ:
"Cũng đúng, uống rượu hại thân lắm... Chẳng hay cậu Tanboku ngoài việc mở văn phòng ra, thì còn làm công việc nào khác không?"
"Không có, văn phòng là toàn bộ công việc của tôi rồi."
Nghe Tanboku Baku trả lời, mẹ Kamimai Ne lắc đầu: "Cứ mãi loay hoay với cái văn phòng này sẽ không có tương lai đâu, cậu không định tiến thêm một bước nữa sao?"
"Với tôi như thế này là quá ổn rồi." Tanboku Baku lắc đầu, đặt ly rượu sang một bên.
"Đừng có hơi tí là lôi công việc ra nói. Ăn đi." Người đàn ông trừng mắt lườm vợ một cái, gắp một chút thức ăn rồi chuyển ánh mắt sang Tanboku Baku: "Nói sang chủ đề khác đi. Cậu và Ne quen nhau như thế nào vậy?"
"Tình cờ thôi."
Tanboku Baku chép chép miệng, tùy ý nhai một miếng thịt: "Lần trước tôi đến thành phố Kazekawa thì có chạm mặt cô Kamimai Ne vài lần, sau đó cô ấy nhận ra tôi... Quen biết như vậy đó."
Anh không giải thích quá cặn kẽ, chỉ nói dăm ba câu bâng quơ.
"Ne, có đúng thế không?" Về điều này, người đàn ông liếc nhìn Kamimai Ne, lên tiếng thăm dò.
"Vâng, cũng xấp xỉ như những gì anh ấy vừa kể." Do không rõ mục đích thực sự của cha, Kamimai Ne rũ mi mắt, nhỏ giọng đáp.
"Vậy thì quả là có duyên." Ông Kamimai bật cười hô hố, tu ực một hơi cạn sạch ly rượu, vẻ mặt vô cùng hả hê khoái chí.
Bầu không khí vẫn rất đỗi thư thái, thức ăn trên bàn dần vơi đi. Nụ cười hiện diện trên gương mặt cha mẹ Kamimai Ne và Tanboku Baku cũng chưa từng nhạt phai, hệt như cả ba người đang tận hưởng niềm vui của sự trùng phùng sau một thời gian dài xa cách.
"... Phù, quả thực đã lâu lắm rồi tôi mới được ăn một bữa no nê đến vậy." Lát sau, ông Kamimai buông đũa, nhìn những chiếc đĩa trống trơn trên bàn sảng khoái nói.
"Trước kia, khi mà tập đoàn Kamimai vẫn chưa phất lên được, chúng tôi đã từng trải qua một quãng thời gian vô cùng tăm tối." Lưng tựa vào ghế, toàn thân thư giãn thả lỏng, ông ta bùi ngùi kể lể:
"Lúc bấy giờ, doanh nghiệp của tôi bị chèn ép bởi các công ty cùng ngành. Cô con gái út vốn ốm yếu từ trong trứng nước của tôi lại không may mắc phải bạo bệnh, đòi hỏi một khoản viện phí khổng lồ. Đám nhân viên dưới quyền thi nhau bãi công vì tôi không đào đâu ra nổi tiền để trả lương cho họ... Trong hoàn cảnh đó, tôi làm gì có tâm trạng để nuốt trôi bất cứ thứ gì nữa chứ."
"Hiện tại thì khác rồi, tập đoàn Kamimai đã ăn nên làm ra, những kẻ từng cười nhạo khinh miệt tôi giờ đây cũng phải mặt dày đến nịnh bợ."
Ông ta vừa nói, vừa lắc đầu cười nhạo.
Ngay sau đó, ông ta chuyển tầm nhìn sang Tanboku Baku:
"Cậu Tanboku, cậu có muốn cưới con gái tôi không?"
Xoạch...
Lời vừa dứt, người phản ứng kịch liệt nhất không phải là Tanboku Baku, mà chính là Kamimai Ne đang ngồi cạnh anh. Cô vụt đứng phắt dậy, khiến chân ghế cọ xát với mặt sàn tạo thành thứ âm thanh chói tai:
"Cha đang định làm trò gì vậy?!"
Kamimai Ne nhìn trân trân vào người cha của mình, khuôn mặt ngập tràn vẻ khó tin.
Sâu thẳm trong đôi mắt cô không hề ánh lên sự chán ghét hay niềm hân hoan trước câu nói ấy, mà chỉ tồn tại duy nhất sự nghi ngờ và ngỡ ngàng cực độ đối với cha ruột.
Về chuyện này, Tanboku Baku vẫn giữ nguyên khuôn mặt điềm nhiên như không. Lau miệng xong xuôi, anh mới cất lời hỏi: "Tôi muốn biết lý do tại sao?"
"Tôi cứ ngỡ cậu sẽ mừng rỡ lắm cơ." Đối diện với ánh mắt săm soi của Tanboku Baku và Kamimai Ne, người đàn ông lặng lẽ nhấp một ngụm rượu.
"So với chuyện gật đầu đồng ý hay lắc đầu từ chối, thật ra tôi lại hiếu kỳ về động cơ đằng sau hành động này của ông hơn." Tiện tay ném tờ khăn giấy vào đĩa đựng xương, Tanboku Baku ngửa người ra phía sau, dán sát lưng vào thành ghế, chăm chú quan sát cha của Kamimai Ne.
Ánh mắt vẫn tĩnh lặng như mặt nước hồ thu, ngoại trừ khoảnh khắc sửng sốt lúc vừa lọt tai câu nói đó của đối phương, thì rất nhanh anh đã lấy lại được vẻ điềm tĩnh.
"Cùng với sự phát triển của tập đoàn Kamimai, bên cạnh những kẻ nhen nhóm ý đồ trục lợi từ tôi, thì con gái tôi cũng nhanh chóng lọt vào tầm ngắm của bọn họ." Người đàn ông hướng ánh mắt về phía con gái, hờ hững nói:
"Bọn chúng kéo theo dăm ba đám tài năng trẻ tuấn kiệt trong gia tộc, không ngớt lời ca ngợi tài cán của bọn họ, để rồi xum xoe ngỏ ý muốn kết thân với con gái tôi. Nhưng trong mắt tôi ấy à, lũ chúng nó cũng hệt như chai rượu vang này mà thôi, phì."
Ánh mắt ông ta không giấu nổi sự chán ghét, nhổ toẹt một bãi nước bọt mang màu rượu vang sang bên cạnh.
Tanboku Baku liếc mắt nhìn ly vang đỏ đặt trước mặt, bản thân anh vẫn chưa kịp nhấp ngụm nào.
Một cơ thể đã trải qua cải tạo chỉ cần tập trung chú ý là có thể cảm nhận được rất nhiều điều. Đơn cử như ly rượu này, Tanboku Baku lờ mờ ngửi thấy mùi nho thối rữa bốc lên.
"Mục đích của lũ người đó chẳng qua chỉ là muốn ở rể tập đoàn Kamimai, mơ tưởng hão huyền về một ngày trong tương lai có thể đứng ra tiếp quản cả cơ ngơi này... Nhưng chúng đâu biết rằng, tôi vốn dĩ không có ý định truyền lại tập đoàn Kamimai." Nói tới đây, trong ánh mắt ông ta lóe lên sự giễu cợt:
"Tôi chưa hề có suy nghĩ sẽ nghỉ hưu. Còn về người kế vị, con gái tôi không được, con rể tôi lại càng không có cửa. Kẻ duy nhất có quyền nắm giữ tập đoàn Kamimai này chỉ có một, và đó chính là tôi, Kamimai Ken!"
Ông ta đứng thẳng dậy, chậm rãi sải bước về phía cửa sổ:
"Sẽ có một ngày bộ áo giáp Cường Kích của tôi lan truyền ra khắp ngóc ngách trên thế giới, tất thảy những kẻ đang sử dụng nó, được nó che chở đều sẽ khắc sâu một cái tên, Kamimai Ken! Tên của tôi sẽ được ghi danh vào sử sách, rồi tất cả sẽ phải sùng bái tôi! Và cái vinh quang tột đỉnh này, tôi tuyệt đối không cho phép bất kỳ kẻ nào cướp mất!"
Ông ta bộc bạch trần trụi dã tâm, hay đúng hơn là tham vọng vĩ đại của mình trước mặt Tanboku Baku. Tuy nhiên, đáp lại những lời đó, Kamimai Ne vẫn chỉ cúi gầm mặt, chẳng ai nhìn rõ nét mặt của cô lúc này.
Tiếp đó, Kamimai Ken xoay người lại, đưa ánh mắt sắc lẹm ghim chặt lấy Tanboku Baku:
"Cơ mà dù thế nào đi chăng nữa thì Kamimai Ne vẫn là con gái tôi, tôi không muốn con bé đi theo một thằng vô dụng, lại càng không muốn gã con rể của mình lợi dụng thân phận đó để soán ngôi. Vì vậy, trong tính toán của tôi, cậu chính là ứng cử viên sáng giá nhất."
"Ứng cử viên sáng giá nhất sao..."
Nghe vậy, Tanboku Baku cũng chỉ biết lắc đầu cười trừ: "Nhưng ngại quá, mối quan hệ giữa tôi và con gái ông cũng chưa tiến triển đến nước đó đâu."
"Thân phận cứ xác nhận trước đi, còn chuyện tình cảm của cậu và Ne thì để bồi đắp sau cũng được."
Kamimai Ken về lại chỗ ngồi của mình, liếc xéo qua Kamimai Ne vẫn đang chôn chân tại chỗ từ nãy đến giờ: "Cứ đứng mãi thế ra thể thống gì nữa? Ngồi xuống mau."
"Con..." Kamimai Ne cất tiếng chầm chậm. Tanboku Baku quét mắt qua cánh tay cô, bàn tay cô đang dần siết lại thành nắm đấm.
"Con cảm thấy không khỏe, xin phép đi trước!"
Cô hít một hơi thật sâu, rảo bước thật nhanh rời khỏi đây rồi tông cửa xông ra ngoài.
"Ne!" Kamimai Ken trừng mắt nhìn theo bóng lưng khuất dần của cô, nhăn nhó quát lớn một tiếng, rồi sau đó lại chán nản lắc đầu: "Lớn tồng ngồng rồi mà chẳng ra thể thống gì."
Lời còn chưa dứt, ông ta đã thấy Tanboku Baku cũng đứng lên. Câu chuyện bỗng chốc đổi hướng, ông ta cười nhếch mép với Tanboku Baku:
"Nắm bắt cơ hội cho thật tốt, những người phụ nữ đang đau lòng là cần được an ủi nhất đấy."
"Câu này tôi xin gửi trả lại y nguyên cho ông bà." Ánh mắt sắc như dao cạo của Tanboku Baku lướt qua cha mẹ Kamimai Ne: "Cô gái nhỏ đang đau lòng là cần được cha mẹ an ủi vỗ về nhất, nhưng các người... rốt cuộc là coi cô ấy là con gái ruột, hay chỉ là một điểm yếu trong cuộc giao dịch quyền lực đây?"
Đối diện với hai người đang nhíu chặt mày, Tanboku Baku nhấc ly vang đỏ mình còn chưa uống được mấy ngụm lên:
"Tôi không có hứng thú với trẻ ranh, nhưng cũng chẳng mảy may có chút thiện cảm nào với những kẻ người lớn mà đầu óc chẳng có lấy nửa phần tâm hồn trẻ thơ. Cho nên..."
Nói rồi, anh vung tay hắt thẳng ly rượu vào người cả hai.
Thứ rượu vang kém chất lượng vấy bẩn lên toàn bộ cơ thể họ. Ngọn lửa giận dữ bốc lên phừng phừng trong lòng Kamimai Ken: "Mày dám..."
"Lòng biết ơn từ ba năm trước đến đây là chấm dứt đi. Giữa chúng ta ân oán rạch ròi, không ai nợ ai nữa."
Đặt ly rượu xuống, Tanboku Baku xoay người bỏ đi. Nhưng bất thình lình anh khựng lại, quay ngoắt đầu sang nhìn cả hai:
"Nhưng đối với Kamimai Ne mà nói, các người đang nợ cô ấy nhiều lắm đấy."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn