Chương 114: Tấm thẻ đen tuyền
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~37 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1
"Phù... Ở khoảng cách này là được rồi nhỉ."
Tanboku Baku dừng bước chân. Trên một con đường vẫn chưa phải chịu sự liên lụy, anh quay đầu lại nhìn Quỷ Rối đang bám chặt riết không tha.
Cũng phải cảm thán ý thức phòng bị của những người dân bình thường trong thế giới này đối với lũ Quái Nhân thật tốt. Một biến động chỉ mới xảy ra vào ban trưa, vậy mà đến lúc sẩm tối thì chỗ này đã sớm di tản không còn mống nào. Ngay lúc này, trừ đám flycam đang vo ve trên đầu, toàn bộ khu vực trung tâm thành phố đều trống rỗng hoang vu.
"Thế thì, chính thức khai chiến thôi."
Tanboku Baku nhấc tay, một tấm thẻ năng lượng xuất hiện, được anh cắm thẳng vào chiếc đai lưng của mình.
"Gào!"
Cùng lúc này, Quỷ Rối gầm rú phóng đến vồ lấy anh. Toàn thân nó hừng hực bốc cháy lớp lửa Hắc Diễm, hung hãn lao tới tấn công Tanboku Baku.
"Biến thân!"
Trượt mở chiếc đai lưng, nương theo đó là một luồng khí đen dày đặc phát tán xung quanh, kèm theo một tiếng đập chan chát chói tai của thứ kim loại cứng nhắc.
Khí đen khuếch tán, Tanboku Baku trong diện mạo của Kamen Rider cầm thanh trọng kiếm hắc thiết, vững vàng đón đỡ một đòn từ nắm đấm của Quỷ Rối.
Dưới áp lực của đòn đánh đó, vô vàn những vết nứt to nhỏ trổ ra trên nền đất dưới chân Tanboku Baku.
"Gào!"
Nhìn thấy đòn tấn công chẳng mảy may mang lại tác dụng gì, Quỷ Rối chủ động nắm chặt lấy thân kiếm của thanh trọng kiếm hắc thiết, lấy đà lao mình về phía trước. Đồng thời, những sợi xúc tu đằng sau lưng mang theo ngọn lửa Hắc Diễm hung bạo chĩa thẳng về phía Tanboku Baku mà đâm.
Cũng trong lúc đó, cái miệng bự ngoác chạy dọc trên cơ thể nó lại nứt toác ra, có thể thấy rõ độ nóng rực đến kinh hoàng của Hắc Diễm đang ngưng tụ bên trong.
Hoàn toàn không có một quy luật nào. Một đòn tấn công man rợ thuần túy đến từ bản năng.
Sau khi chuyển đổi trạng thái hình thể, phong cách chiến đấu của Quỷ Rối cũng trở nên biến hóa vô vàn. Đồng thời, luồng sức mạnh khủng bố ấy của nó lại được cường hóa thêm một bậc. Gần như chỉ trong thoáng chốc đã dồn ép Tanboku Baku lùi bước vào đường cùng.
Thấy thế, Tanboku Baku lập tức vứt bỏ thanh trọng kiếm trong tay. Anh tan biến vào trong bóng tối rồi giữ khoảng cách an toàn với nó.
"Hiện giờ đang là ban đêm đấy nhé, tuy rằng tôi không hề có cái loại thiết lập khi mặt trời lặn sẽ mạnh hơn gấp ba lần, nhưng chỗ này thì ngập tràn toàn là bóng tối thôi đấy."
Đưa tay phủi phủi những hạt bụi không hề tồn tại trên người, Tanboku Baku lùi ra cách đó không xa, rút ra một tấm thẻ có nền màu tím.
"Cũng nhờ có Soyoku, thẻ tím trên người tôi chẳng chỉ có một tấm đâu nha."
Đóng đai lưng lại, cắm tấm thẻ chứa sức mạnh của Soyoku vào trong khe cắm rồi bật mở. Những tia chớp bắt đầu lóe lên loang lổ trên người Tanboku Baku, dáng dấp của anh cũng đồng thời sinh ra những biến hóa nhất định.
Chiếc áo choàng đằng sau lưng tan biến, thế chỗ vào đó là phần vạt áo phấp phới bay theo chiều gió.
Lớp áo giáp chắc nịch bắt đầu thay hình đổi dạng, tạo nên một đường nét mang đậm vẻ mềm mỏng, linh hoạt. Bộ giáp đen tuyền được đính thêm một lớp ánh bạc mờ ảo, trải dài khắp toàn thân là những hình vẽ rành mạch đâm tủa ra tựa như tia sấm sét.
Hai mắt trên phần đầu cũng chuyển sang màu trắng ánh bạc, quanh viền mắt tản ra thành các đường cung hệt như vầng hào quang, khắc họa nên một khuôn hình vô cùng sắc bén.
Và sau cùng, một thanh Tachi lẳng lặng buông thõng xuống eo Tanboku Baku.
"Mấy thứ như Hắc Diễm này một khi dính phải là phiền toái lắm. Vì vậy, chi bằng dùng tốc độ giải quyết nhanh gọn lẹ đi."
Tanboku Baku đưa mắt quan sát bộ trang phục giờ đây đã có phần linh động nhẹ nhàng đi rất nhiều, xoay mình khởi động gân cốt một chút rồi tuốt kiếm rút thanh Tachi ra khỏi vỏ.
"Gào!"
Quỷ Rối lại điên rồ gầm lên, tùy ý vứt toẹt thanh hắc thiết kiếm đang cầm trên tay xuống đất. Hai tay vung mạnh một cái, Hắc Diễm chui rúc lên từ trong lòng đất càn quét về phía Tanboku Baku y hệt như những dòng dung nham thiêu đốt.
Nhưng khi tia sét trắng lóe lên, hình bóng của Tanboku Baku nháy mắt đã không còn ở chỗ cũ.
Khi hiện thân trở lại, anh đã ở một vị trí khác. Lúc này anh thu lưỡi đao tra lại vào trong vỏ kiếm. Rồi bất chợt phóng ra hàng loạt đạo kiếm khí.
Thậm chí còn rạng rỡ và sắc lẹm hơn so với chiêu thức của Soyoku tung ra, những đạo kiếm khí xé toạc lớp phòng ngự của Quỷ Rối, hằn lên thân hình nó những vết cắt mồn một.
Những đạo kiếm khí chưa chém trúng Quỷ Rối cứ thế tiếp tục bay vụt qua, đập thẳng vào tòa nhà đằng sau lưng nó, gọt xén tòa nhà thành một mặt phẳng dốc thẳng tắp.
Ánh mắt lướt qua vết rách ở chỗ thương tích, lại liếc sang hướng Tanboku Baku đã đột ngột biến mất, Quỷ Rối giáng mạnh bàn tay đập mạnh xuống mặt đất.
Hắc Diễm bùng nổ tản ra, cái sức nóng kinh hồn ấy chớp mắt đã nuốt chửng toàn bộ con phố, vươn dài không ngừng lan tràn ra bên ngoài.
Kiến trúc bắt đầu tan rữa. Có thứ còn chưa kịp chạm đất đã triệt để trở thành khói tro tàn, đến cả một chỗ dùng để đặt chân thôi cũng bốc hơi không chút tăm hơi.
Còn Tanboku Baku thì dừng bước xen giữa khói bụi Hắc Diễm ngút trời, bình thản cảm nhận sự bỏng rát cực điểm mà nó đem lại.
"Khá đấy chứ, thẻ Hắc Diễm cắm trên người mày không hề để lại bất cứ một tác dụng phụ nào."
Tanboku Baku chống mũi kiếm nghiêng dựa vào bờ vai, dưới gót giày bừng sáng vầng sấm sét trắng tinh triệt tiêu hoàn toàn lượng sát thương của Hắc Diễm.
Quỷ Rối một lần nữa gầm thét dữ dội. Những sợi xúc tu đằng sau nó bắt đầu phân tách, xé gió phóng đến chĩa thẳng vào người Tanboku Baku.
Thấy thế, Tanboku Baku chỉ hờ hững trụ ngay tại đó, một tiếng bật cười khẽ trào dâng.
Xẹt!
Bao phủ quanh mình Tanboku Baku là một luồng sáng chớp xẹt, rồi trong chớp mắt, mọi thứ trước tầm mắt anh dường như kéo dài thời gian ra.
Vạn vật giống hệt như đang bước vào khoảng trống tĩnh mịch vô thanh. Sự chuyển động của mấy sợi xúc tu tưởng chừng sẽ xuyên thấu mắt anh chỉ đong đưa lề rề, lề rề nhích dần lên phía trước. Lửa Hắc Diễm ở dưới bàn chân anh cũng có vẻ như đã bị giam cầm trong dòng thời gian vậy.
Ngước lên nhìn lũ camera flycam thả trôi trên bầu trời. Từng cánh quạt gắn trên camera cũng thong thả quay chậm đều nhịp. Ánh nhìn của Tanboku Baku thậm chí còn có khả năng theo dõi rõ ràng vòng xoay của một cánh quạt ấy, quay một vòng, hai vòng... rồi lại thêm vòng nữa.
Có cảm tưởng như, chỉ trừ riêng Tanboku Baku, thời gian của vũ trụ này đã bị chậm lại gấp vô số lần. Tất nhiên, không phải thời gian chảy chậm lại, mà là nhờ sức mạnh của lôi điện tăng cường mà tốc độ của anh đã đạt tới cảnh giới phi thường, nhanh đến mức không ai có thể tưởng tượng nổi.
Luồng sức mạnh vươn đến mức độ này, chỉ e rằng ngay cả chủ nhân của tấm thẻ, tức Soyoku của thế giới này cũng chưa thể bì kịp.
Cảm nhận thể lực trong cơ thể đang cạn kiệt với tốc độ khủng khiếp, Tanboku Baku gật đầu trầm ngâm ước chừng.
"Chỉ có thể duy trì trong vòng mười giây ở tốc độ bình thường thôi. Đây là giới hạn của luồng sức mạnh này rồi sao... Quá đủ rồi."
Bịch...
Tanboku Baku nhấc chân cất bước, những tia sấm sét trắng toát hằn in lên đường anh đi tạo thành những cái bóng mờ ảo, lưu lại phía sau hồi lâu mới dần dần tiêu tán.
Và trong khoảng thời gian này, Tanboku Baku vòng qua những đòn tấn công của Quỷ Rối để đứng ngay trước mặt nó.
Giơ thanh Tachi lên cao, lưỡi kiếm cũng lóe ra ánh phản quang. Giây tiếp theo, những nhát chém nhanh đến mức hoa cả mắt bổ liên hồi xuống người Quỷ Rối.
Vết bóng mờ do lưỡi kiếm tạo ra càng lúc càng chói mắt, mỗi nhát đao đều để lại trên người Quỷ Rối những vết sẹo rõ ràng.
Nhưng rốt cuộc anh đã chém ra bao nhiêu đạo công kích, e là ngay cả bản thân Tanboku Baku cũng không đếm xuể.
Thời gian trôi đi, rất nhanh đã đến thời khắc kết thúc việc gia tốc. Cảm nhận được thể lực đang tuột dốc không phanh, Tanboku Baku nắm lấy một tấm thẻ năng lượng, cắm vào trong đai lưng.
"Nhát chém cuối cùng!"
Tanboku Baku nhấc Tachi, mũi đao chĩa thẳng vào Quỷ Rối, thân kiếm tỏa ra thứ ánh sáng chói lòa.
Ngay giây phút thời gian khôi phục lại dòng chảy bình thường, Tanboku Baku đã đâm xuyên Tachi vào trong cơ thể Quỷ Rối.
Uỳnh!
Sấm sét bùng vỡ, cơ thể Quỷ Rối khẽ run bật lên, một lượng máu khổng lồ phọt tung tóe ra từ miệng vết thương. Đồng thời tia điện cũng bùng nổ từ thanh Tachi đang cắm trong người nó, khiến nó lật nhào bay thẳng ra xa.
Cơ thể quật văng đổ ập thẳng vào tòa kiến trúc phía sau, đập nát mọi thứ rồi rơi rầm xuống đất bốc cháy ngùn ngụt.
"Gào!"
Nó gầm rú trong đau đớn, phóng ngọn lửa Hắc Diễm về phía Tanboku Baku. Nhưng bởi vì những tia điện chớp nháy trên người nó, luồng Hắc Diễm kia đã hoàn toàn không còn tuân theo sự điều khiển của nó nữa.
"Vô ích thôi, nguồn sức mạnh này đâu phải nói xóa là dễ dàng xóa sạch được." Tanboku Baku vác Tachi lên vai, hơi thở dốc nói.
Bên trong cơ thể nó, tấm thẻ Hắc Diễm đang trong quá trình được tiêu hóa đã bị sấm sét bao bọc lại, cắt đứt hoàn toàn khả năng khống chế của Quỷ Rối.
"Gào!"
Mất đi Hắc Diễm, Quỷ Rối vẫn còn những thủ đoạn tấn công khác. Nó siết chặt hai nắm đấm khổng lồ, hung hãn vồ về phía Tanboku Baku.
Tanboku Baku nghiêng người né gọn đòn tấn công này, sau đó vung Tachi lên, chém phăng chiếc áo choàng xúc tu đang lao tới của Quỷ Rối.
Một vài sợi xúc tu bị chém đứt, nhưng chuyển động của Quỷ Rối vẫn không hề dừng lại. Nó tung một cú đá, giáng thẳng vào người Tanboku Baku ngay sau đòn tấn công của anh. Nhưng cùng lúc đó, Tanboku Baku cũng tiện đà nã một cú đấm vào thẳng mặt nó.
Hai người cùng lúc lùi lại một bước, Quỷ Rối lập tức lao lên phía trước, còn Tanboku Baku một lần nữa kéo giãn khoảng cách với nó, lùi đến bên cạnh thanh trọng kiếm hắc thiết.
Anh quay đầu, liếc mắt nhìn về hướng của Aradokuman, vừa xoa xoa chỗ bị Quỷ Rối đánh trúng vừa nói:
"Ưm... Bọn họ ước chừng không cầm cự được bao lâu nữa, đánh nhanh thắng nhanh thôi."
Tanboku Baku nắm lấy Tachi, hạ thấp cơ thể để tạo tư thế xung kích.
"Gào!"
Giữa tiếng gầm rống của Quỷ Rối, Tanboku Baku lại một lần nữa biến mất tại chỗ. Nhưng lần này anh không vòng vèo rào trước đón sau nữa, mà phóng thẳng về phía Quỷ Rối.
Chắc chắn đây là một quyết định không hề sáng suốt. Uy lực của Quỷ Rối kinh hoàng đến rợn người, mặc dù năng lực Hắc Diễm đã bị phong ấn, nhưng sức mạnh của nó vẫn vô cùng khủng khiếp. Một khi giáp lá cà chính diện với Quỷ Rối, dẫu cho có giành chiến thắng, sự hao mòn thể lực đối với Tanboku Baku cũng sẽ là cực kỳ to lớn.
Nhưng hiện tại, mục đích duy nhất của Tanboku Baku chỉ có một, đó chính là kết liễu Quỷ Rối trước khi Aradokuman có cơ hội dính gót đến.
Keng!
Mũi nhọn của lưỡi đao vệt ngang qua đường chém nhắm thẳng vào Quỷ Rối. Kẻ kia lại chẳng hề né tránh, gồng mình cứng nhắc hứng trọn nhát đao này.
Ngay sau đó, cú đấm ngàn cân nện vào người Tanboku Baku, anh đồng thời cũng vung chân đá thẳng vào vết thương trên cơ thể Quỷ Rối.
Hai người lại cùng lúc bật lùi. Tanboku Baku vung đao phóng ra kiếm khí chém xuống người Quỷ Rối. Kẻ bên kia chủ động lao tới, dâng mồi rước xác lao vào xé xác Tanboku Baku một cách đầy hoang dại.
Động tác của nó hung hãn mà chẳng theo một quy luật nào, hệt như thứ đang chiến đấu với Tanboku Baku căn bản không phải là một sinh vật hình người, mà là một con dã thú.
Không có chút lý trí nào để nói, chỉ cần gây sát thương được cho Tanboku Baku, thì bản thân có bị thương cũng chẳng hề gì. Đối với Tanboku Baku mà nói, chỉ lơ lỏng một chút thôi là sẽ dính phải đòn tấn công mãnh liệt đến nghẹt thở.
Đùng!
Nghiêng người tránh né cú đấm nặng ngàn cân của Quỷ Rối, ngay sau đó mũi đao chọc thẳng vào lồng ngực nó. Nhưng lập tức, xúc tu trên chiếc áo choàng lại từ một góc độ quỷ dị đâm sầm về phía anh, găm thẳng ngay giữa ngực Tanboku Baku.
"Ặc..."
Lồng ngực của cả hai đồng thời bị đối phương xuyên thủng, Tanboku Baku và Quỷ Rối rơi vào thế giằng co căng thẳng.
Tachi giải phóng ra sấm sét công kích vào cơ thể Quỷ Rối, thế nhưng lúc này nó lại dùng cái miệng ở bụng cắn chặt lấy thanh Tachi không buông. Sau đó, phần xúc tu còn lại trên áo choàng tiếp tục chĩa mũi nhọn đâm về phía Tanboku Baku, những cú đấm cũng tới tấp giã lên người anh.
Sắc mặt Tanboku Baku khẽ biến, anh lập tức buông bỏ Tachi trong tay, hóa thân vào chiếc bóng rồi biến mất tại chỗ, kéo giãn khoảng cách với nó.
Hiện thân lại cách đó không xa, Tanboku Baku nhìn cái lỗ hổng trên lồng ngực mình, lại nhìn Quỷ Rối mình đầy thương tích mà vẫn hùng hổ sinh long hoạt hổ, thở hổn hển một lúc rồi bất đắc dĩ thở dài:
"Đúng là một gã cứng ngắc."
Quỷ Rối hứng chịu hàng ngàn đòn tấn công của Tanboku Baku, gã này không chỉ có sức mạnh kinh người, mà khả năng chịu đòn cũng thuộc hàng thượng thừa. Liếc nhìn về hướng Aradokuman, âm thanh chiến đấu vang lên từ đó đã bắt đầu yếu ớt, bản thân cũng chỉ đành cố gắng giải quyết trận chiến càng sớm càng tốt thôi.
"Có điều may thay, vậy cũng đủ rồi."
Nhìn Quỷ Rối đang tiếp tục dồn ép về phía mình, Tanboku Baku xoa xoa lỗ thủng trên ngực, hít sâu một hơi.
Tanboku Baku giơ tay lên, búng tay một cái chóc.
Uỳnh uỳnh uỳnh!
Kéo theo đó, sức mạnh sấm sét ngầm gài vào theo từng nhát đao chém lên người Quỷ Rối trong khoảnh khắc này đồng loạt bị kích nổ. Cơ thể Quỷ Rối cứng đờ, những tia sét điên cuồng trào ra từ trong cơ thể nó.
Cảm giác tê liệt tràn ngập khắp toàn thân Quỷ Rối. Thanh Tachi cắm trên người nó cũng phóng ra từng dòng điện kết nối thẳng với mặt đất, tựa như đang đóng đinh nó tại chỗ, khiến nó chẳng thể cựa quậy.
Cắm thêm một tấm thẻ năng lượng vào khe cắm, trên người Tanboku Baku lại một lần nữa bùng lên tia chớp.
"Rider——" Sấm sét điên cuồng ngưng tụ ở phần chân, ánh sáng trắng chói lòa dường như đã soi sáng cả bầu trời đêm.
"Gào!"
Quỷ Rối bị tê liệt tại chỗ nhưng vẫn gầm rú, trừng mắt nhìn Tanboku Baku đang nửa quỳ nửa gối tụ lực, không hề e dè sợ hãi.
Cho đến tận khi từng tấm thẻ năng lượng thoát ra từ cơ thể Tanboku Baku, vờn bay xung quanh đôi chân của anh. Những thẻ năng lượng này vốn không được dùng để tấn công, nhưng tuy không hiểu dụng ý của hành động đó, theo trực giác Quỷ Rối vẫn cảm nhận được một nỗi sợ hãi và bất an tột độ.
"Kick!"
Mang theo luồng điện chói mắt, Tanboku Baku nháy mắt biến mất khỏi chỗ cũ. Nương theo tốc độ bùng nổ trong tích tắc, anh tung một cú đá sấm sét giáng thẳng xuống người Quỷ Rối.
Cú đá này đã đem theo tất cả những tấm thẻ năng lượng đang trôi nổi ở chân đánh thọc sâu vào bên trong cơ thể Quỷ Rối.
Từng tấm thẻ năng lượng hòa lẫn vào nhục thân của nó, chứa đựng ý thức vô cùng mãnh liệt của Tanboku Baku, tiến hành kích hoạt tấm thẻ Hắc Diễm cuối cùng vẫn chưa bị tiêu hóa xong.
Cơ thể Quỷ Rối bắt đầu thiêu đốt lớp lửa Hắc Diễm, cơ thể nó tỏa ra nhiệt độ cao đến mức rùng mình. Dường như cảm nhận được điều gì đó, tiếng kêu la thảm thiết sắc lẹm xé toạc màn đêm phát ra từ cửa miệng nó.
Tiếng thét chói tai bắt đầu khuếch tán, lọt vào màng nhĩ của Aradokuman ở đằng xa. Hắn ngoái đầu nhìn về phía Quỷ Rối, cặp chân mày nhíu chặt lại: "Rốt cuộc là tình huống gì thế này... Khí tức của Quỷ Rối đang biến mất sao?"
Ngay đúng lúc hắn bị phân tâm, đòn công kích của Soyoku hung hãn đánh úp đến, cắt đứt mạch suy nghĩ của hắn.
... Bên này, tình cảnh của những Ma Pháp Thiếu Nữ lại vô cùng bi đát. Lúc này tất cả đều đã mình đầy thương tích, mệt lả quỳ sụp dưới đất, chỉ còn mỗi Soyoku là vẫn còn sức lực để kìm hãm bước chân của kẻ địch.
"Cút ra!"
Aradokuman linh cảm thấy chuyện chẳng lành, liền vung một cú đấm đánh thẳng vào mặt Soyoku.
Soyoku miễn cưỡng né tránh, nhưng nắm đấm vẫn sượt ngang qua mặt cô, đánh vỡ nát chiếc mặt nạ cô đang đeo.
"Ực——" Soyoku bị đánh bay ra ngoài một cách chật vật thảm hại, rơi thẳng xuống ngay cạnh Koyoku.
"Hả..."
Nhìn Soyoku với sắc mặt trắng toát, đôi mắt Koyoku đột ngột mở to sững sờ.
...
Bên phía các Ma Pháp Thiếu Nữ tạm thời không nhắc tới, dưới tác dụng của Hắc Diễm, cơ thể Quỷ Rối dường như đã biến thành một lò luyện nung đúc thứ sức mạnh mà nó đã nuốt chửng trong cơ thể.
Nó muốn vùng vẫy kháng cự, nhưng cảm giác tê liệt tột độ trên cơ thể khiến nó hoàn toàn bất lực, chỉ đành bị động đứng nhìn tất thảy mọi thứ xảy ra.
Tất cả những thẻ năng lượng đoạt được từ chỗ Dokuman đã bị hóa toàn bộ thành nhiên liệu đốt, nằm gọn trong tay Tanboku Baku điều khiển.
Thế là trong tầm mắt Quỷ Rối, nguồn sức mạnh của bản thân bị tách rời khỏi cơ thể, hóa thành vài tấm thẻ rồi dần dần bóc tách bay ra. Những tấm thẻ ngày càng rời xa, Quỷ Rối lại càng cảm thấy suy yếu và đau đớn tột cùng.
"Gào!!!"
Chất chứa sự oán hận và phẫn nộ, Quỷ Rối ngửa mặt lên trời tru rống. Kéo theo sau đó là một tiếng nổ rung trời lở đất, sinh mệnh của nó đã hoàn toàn đón nhận điểm kết thúc.
Uỳnh!
Ánh lửa ngút trời xé toạc không gian. Tanboku Baku cũng thu chân lại, sau một hồi lảo đảo lảo đảo mới có thể đứng vững gót chân.
Thở dốc từng hồi, trạng thái biến thân của Tanboku Baku bất đắc dĩ bị giải trừ, trở lại với hình dạng Quái Nhân. Ngay sau đó, anh giơ tay lên, bắt lấy ba tấm thẻ đang bay vút ra từ tàn tích vụ nổ.
"Trò chơi, kết thúc rồi."
Mệt mỏi đến mức gần như không thể đứng vững, Tanboku Baku vẫn nở một nụ cười trên môi.
Hai tấm thẻ với phông nền màu tím, cùng một tấm thẻ chẳng mang bất kỳ sắc thái nào, mà chỉ là một màu đen tuyền sâu thẳm...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn